Chương 937: Hội Kê có biến.
Chương 937: Hội Kê có biến.
Giang Đông sau khi tách ra, tam đại thế lực tạm thời rơi vào tình trạng bế tắc. Tôn Quyền để được Lưu Cảnh đồng ý viện trợ lương thực nên hạ lệnh ngưng uy hiếp quân sự đối với Ngô Quận. Đây cũng là y buộc lòng phải làm vậy. Y lương thực không đủ, căn bản không đủ sức phát động chiến dịch đối với Ngô Quận.
Mà Tôn Thiệu ở Ngô Quận chỉ là một con bù nhìn. Quân quyền nắm giữ ở trong tay Tôn Thiều mà quyền chính vụ thì bị Lục Tốn và Cố Ung khống chế. Tôn Thiều mưu đồ thay thế Tôn Thiệu nhưng vì Lục gia và Cố gia không phối hợp khiến cho mưu đồ của y chậm chạp không thể đạt thành. Trước khi trở thành chủ mới của Ngô Quận Tôn Thiều cũng không có lòng phát động chiến tranh với Kiến Nghiệp. Quan trọng hơn là một khi quân đội Ngô Quận bắc phạt thì Ngô Quận trống không thì nhiều khả năng quân đội của Hội Kê sẽ thừa cơ vào, điều này khiến cho Tôn Thiều không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Tương đương với sự ổn định của Kiến Nghiệp và Ngô Quận, Hội Kê của Tôn Bí lại dần dần lâm vào khủng hoảng. Tôn Bí vốn là nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của Tào Tháo. Y hy vọng có thể được Tào Tháo giúp đỡ tiền lương. Vì thế, y mộ binh rất nhiều khiến binh lực có lần đạt tới hơn bốn vạn người. Điều này vượt quá năng lực chịu đựng của quận Hội Kê rất nhiều.
Nhưng tiền lương viện trợ y trông mong cũng không thấy đến. Từ Trường Giang ở phía bắc vận chuyển tiền lương đến quận Hội Kê hiển nhiên không thực tế. Tôn Bí lại hy vọng quân Tào có thể theo đường biển vận lương thực đến. Nhưng Tào Nhân trả lời y là quân Tào không có chiến thuyền bảo y kiên trì ba năm. Ba năm sau chế tạo ra thuyền biển tốt mới tái vận lương thực. Việc này khiến Tôn Bí lâm vào thất vọng vô cùng.
Vốn dĩ không có quân Tào ủng hộ, thuộc hạ Tôn Bí dần dần lòng người tan rã. Hơn nữa sự chi tiêu của quân đội quá lớn khiến dân chúng Hội Kê không chịu nổi gánh nặng, người Hán và người Sơn Việt liên tục khởi nghĩa tạo phản khiến Tôn Bí sứt đầu mẻ trán, mà tấn công Ngô Quận mấy lần đều thất bại. Quân đội không có cách nào vượt qua sông Tiền Đường. Dưới áp lực ở nội chính và quân sự Tôn Bí buông tay mặc kệ, cả ngày uống rượu mua vui, tạm thời làm ngơ với việc trước mắt.
Hội Kê cung là cung điện Tôn Bí xây dựng lại trên cơ sở của Hội Kê Tam Thanh Đạo Cung. Ở trên núi Hội Kê từ trên cao nhìn xuống, được gọi là Thiên cung, bốn phía địa thế hiểm trở, cung điện được tường cao vây quanh, kiến trúc bên trong được cải tạo lại vô cùng xinh đẹp, lương thực tích trữ năm vạn thạch, do ba nghìn võ sĩ tinh nhuệ giữ gìn.
Thiên Cung Lầu cao năm trượng ba tầng, bên trong chạm trỗ long phượng, trang trí nguy nga lộng lẫy. Nơi này chính là nơi Tôn Bí hưởng lạc. Y ở Thiên Cung Lầu nuôi mười tám giai nhân xinh đẹp, cả ngày cùng giai nhân uống rượu mua vui, ca hát nhảy múa, trải qua cuộc sống mơ mơ màng màng. Thời gian ngắn ngủi nửa năm mà thể trọng Tôn Bí tăng thêm ba mươi cân, cơ thể mập như heo.
Đại đường lầu hai Thiên cung lầu ca hát nhảy múa. Một đội vũ cơ đang nhảy múa, Tôn Bí ngồi ở trước bàn ngọc. Trên bàn ngọc rượu thịt ê hề. Trong mâm vàng đĩa ngọc đầy trái cây hoa quả. Tùy tùng Tôn Bí người nào cũng đều ôm một giai nhân đang thưởng thức vũ đạo, thỉnh thoảng cười ầm ĩ lên.
Lúc này, một gã thị vệ vội vàng đi tới, khom người bẩm báo:
- Khởi bẩm Ngô hầu, Hạ Tướng quân có chuyện quan trọng cầu kiến!
- Không gặp!
Tôn Bí vung tay lên, không chút do dự cự tuyệt việc bẩm báo của thị vệ. Tin tức của Hạ Tề chỉ thêm phiền não cho y nên y mới không muốn gặp người này. Thị vệ bất đắc dĩ phải lui xuống. Một mặt từ ngoài đại sảnh truyền đến tiếng hét phẫn nộ của Hạ Tề
- Ai dám ngăn cản ta!
“Bình!” một tiếng, đại môn bị phá mở ra, Hạ Tề bước vào trong. Ca múa dừng lại, vũ cơ sợ tới mức dạt qua hai bên. Hạ Tề lạnh lùng nhìn một vòng cung điện. Thấy trước mặt nhạc sư đều bày đầy rượu thịt khiến y hết sức đau lòng. Binh lính chết trận không có trợ cấp. Bọn lính chỉ có thể ăn lưng lửng bụng. Dân chúng thì bị bóc lột đến nghèo khổ không thể tả, bỏ trốn càng lúc càng nhiều mà nơi này lại xa xỉ như thế.
Tôn Bí giận dữ vỗ bàn một cái thật mạnh
- Hạ Tề, ngươi muốn tạo phản sao?
Hạ Tề dằn lửa giận trong lòng, lạnh lùng nói:
- Vi thần là muốn bẩm báo thế cục cho Ngô hầu. Lưu Cảnh và Tào Tháo vì muốn cùng đối kháng Hung Nô đã liên kết với nhau.
- Cái này với ta có quan hệ gì đâu?
Tôn Bí bất mãn nói.
- Quân Hán và quân Tào muốn chống Hung Nô tất nhiên không có cách nào can thiệp Giang Đông được. Đây là cơ hội tốt để chúng ta bắc phạt. Binh lực chúng ta đông, nghe nói bên trong Ngô Quận bất hòa. Chúng ta có thể nhân cơ hội này tiến bắc. Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, công phá Ngô Quận, xin Ngô hầu hạ lệnh!
- Nửa năm trước ta còn có ý tưởng này, nhưng hữu dụng không? Chúng ta đánh không qua được sông Tiền Đường. Hơn nữa Ngô Quận có thủy quân Kinh Châu hỗ trợ. Chúng ta không phải là đối thủ, không nên tự rước lấy nhục nhã.
- Ngô hầu có chỗ không biết, trên sông Tiền Đường mặc dù có thuỷ quân Kinh Châu tới lui tuần tra, nhưng bọn họ không thể chú ý đến mọi mặt. Chúng ta có thể làm bè gỗ, tìm chỗ quân địch không phòng ngự thì trong vòng một đêm là vượt qua được sông Tiền Đường. Chỉ cần giành được Dư Hàng và lương thực ở Trọng huyện thì vấn đề lương thực không đủ của chúng ta sẽ được giải quyết dễ dàng.
Những lời này của Hạ Tề lỗ tai Tôn Bí đã nghe chai rồi. Lần nào cũng nói tìm chỗ nhược, kết bè gỗ, bè tre qua sông. Nhưng trên thực tế thế nào, chưa một lần thành công. Tôn Bí nóng lòng cùng chúng mỹ nhân thân thiết, không kiên nhẫn khoát tay nói:
- Để ta suy nghĩ một chút. Ngươi lui xuống trước đi. Về sau không được tùy ý xông vào cung điện của ta, nghe rõ chưa?
Trong lòng Hạ Tề căm hận, cắn chặt răng, khom người thi lễ, không nói một lời xoay người đi. Tôn Bí thấy y rời đi, lúc này mới mặt mày hớn hở phất tay
- Tiếp tục!
Đàn sáo lại vang lên, đám vũ nữ nhẹ nhàng nhảy múa. Trong cung điện lại trở nên cười nói vui vẻ.
Hai ngày sau, Hạ Tề suất lĩnh hai ngàn quân chạy tới sông Tiền Đường. Hiện nay, quân Hội Kê đóng bên bờ sông Tiền Đường hai vạn quân do hai tâm phúc của Tôn Bí là Lý Nguyên và Hạ Tề Thống soái. Hạ Tề chạy đến trước đại doanh, cao giọng hỏi:
- Lý Nguyên có đây không?
Tướng lĩnh giữ doanh trại tiến lên bẩm báo:
- Nghe nói có người chạy trốn, Lý tướng quân và Hạ Tướng quân dẫn quân chặn lại rồi.
- Đi hướng nào?
- Dọc theo đường hướng tây.
Hạ Tề quay đầu ngựa suất lĩnh quân đội tiếp tục chạy về hướng tây. Nửa canh giờ sau y thấy trước mặt có một đoàn người đông nghìn nghịt. Y vội phóng ngựa chạy lên. Quả nhiên là dân trốn chạy, khoảng chừng hai ngàn đến ba ngàn người, nam nữ lão ấu đều có, người nào cũng quần áo tả tơi mang theo tài sản còm cõi quỳ trên mặt đất khổ sở cầu xin tiếng khóc khắp nơi.
Đám người đứng hai bên hơn ngàn tên lính, đao cầm trên tay như hổ rình mồi nhìn chằm chằm đám dân chúng này. Chỉ cần ra lệnh một tiếng, bọn họ sẽ xông vào cướp đoạt tài vật cùng với các cô gái trẻ. Bọn họ sở dĩ chậm chạp chưa động thủ, đơn giản là xảy ra vấn đề phân chia lợi ích. Lý Nguyên và Hạ Cảnh cùng lúc dẫn mấy trăm thân binh đuổi tới, làm sao phân chia tài vật, thành trọng tâm cho hai người tranh chấp.
Dân chúng chịu không nổi áp bách nên từ nửa năm trước bắt đầu xuất hiện trốn chạy. Trước đây dân chúng bình thường trốn hướng sông Tiền Đường nhưng nước sông cách trở nên bọn họ không qua được Ngô Quận đành phải quay về hướng tây đi quận Bà Dương. Dân chạy trốn vẫn không ngừng. Ít mấy chục người, nhiều thì mấy trăm người. Hôm nay nhóm người này là đám dân đông nhất tính đến lúc này.
Đề xuất Tiên Hiệp: Bỉ Ngạn Chi Chủ