Chương 938: Hội Kê có biến.
Chương 938: Hội Kê có biến.
Theo lệnh của Tôn Bí người Giang Bắc chạy trốn giết không tha. Nhưng bọn lính thi hành mệnh lệnh khi đã có biến báo chỉ cần giao ra tài vật và lương thực tùy thân bình thường đều để cho chạy. Cũng có lúc là người cùng quận thì không đành lòng bức bách. Còn những trường hợp khác, bọn lính lấy tiền tài xong cũng sẽ thả người.
Nhưng hôm nay nhóm dân chạy trốn này không chỉ có nhân số nhiều mà còn có không ít nữ nhân trẻ tuổi, một ít nữ nhân rất có sắc đẹp. Lý Nguyên và Hạ Cảnh đều có ý cướp tiền tài, cưỡng đoạt nữ nhân, chỉ có điều hai người ai cũng không chịu nhường nhịn.
Lúc này, có binh lính hô:
- Đại đô đốc đến!
Chỉ thấy Hạ Tề dẫn hơn mười kỵ binh chạy như bay tới, phía sau còn đi theo hơn hai ngàn quân. Hạ Cảnh mừng rỡ vội vàng tiến lên hướng huynh trưởng thi lễ. Lý Nguyên tuy là tâm phúc của Tôn Bí nhưng Hạ Tề là Đại đô đốc, là người lãnh đạo trực tiếp của y. Bất đắc dĩ, Lý Nguyên cũng tiến lên khom người thi lễ
- Tham kiến Hạ Đại đô đốc!
Hạ Tề đương nhiên biết hai người bọn họ là tới cướp tài. Y thấy dân chạy nạn lòng người bàng hoàng, vẻ mặt đáng thương, trong lòng cũng không nhẫn, liền lệnh:
- Để lại tài vật xuống, thả bọn họ rời đi, lương thực cũng có thể mang đi.
Lý Nguyên khẩn trương, vội vàng nói:
- Nhưng các huynh đệ cũng muốn lương thực!
Không đợi y nói xong, Hạ Tề hung hăng trừng mắt nhìn y:
- Không có lương thực, mấy ngàn người này chẳng phải là toàn bộ đói chết. Trên đường phía tây số người chết còn thiếu sao? Thả người cho ta!
Lý Nguyên thật ra là muốn phụ nữ, lương thực chỉ là cái cớ. Y thấy nữ nhân hết hy vọng, lương thực cũng vô vọng. Hạ Tề mang binh lại đây, tài vật càng không có phần của mình, y hận đến dậm chân cả giận nói:
- Ngô hầu lệnh, dân chạy trốn giết không tha, Đại đô đốc dám kháng lệnh!
Hạ Tề rút đao giận dữ nhìn y:
- Ngươi dám cãi mệnh lệnh của ta.
- Ta chỉ nghe lệnh của Ngô hầu.
Không đợi Lý Nguyên nói xong, Hạ Cảnh phía sau bỗng nhiên phát tác. Y chợt từ phía sau nhào tới, hung hăng bổ một đao vào gáy Lý Nguyên. Đầu người bay ra, Lý Nguyên bị chém chết ngay tại chỗ. Hạ Cảnh hô to một tiếng
- Động thủ!
Tiếng trống vang to. Từ hai bên rừng lao ra mấy ngàn binh lính, thẳng hướng mấy trăm thân binh của Lý Nguyên. Dân chạy trốn một trận đại loạn, không ngừng khóc la, chen lấn chạy trối chết về hướng tây, giẫm đạp lên nhau, chết người vô số. Hạ Tề ngẩn cả người. Y bỗng nhiên ý thức được việc này là huynh đệ mình an bài cạm bẫy, là vì giết Lý Nguyên.
Trong lòng của y loạn cả lên, không ngừng ra lệnh thuộc hạ:
- Bảo vệ dân chạy trốn, không để giày xéo!
Binh lính của y thì chuyên chú dân chạy trốn, bảo vệ bọn họ chạy về hướng tây, ngăn bọn họ giẫm lên nhau. Hạ Cảnh hiển nhiên sớm có chuẩn bị. Mấy nghìn người giết mấy trăm thân binh của Lý Nguyên thây nằm khắp nơi không cách nào chống cự. Chưa đầy một khắc cuộc chiến đã kết thúc. Lúc này mấy ngàn dân chạy trốn đều đã chạy hết. Trên đường chỉ có hơn một trăm thi thể dân chạy trốn bị giẫm đạp chết. Bọn lính bắt đầu thu dọn chiến trường.
Mặt Hạ Tề âm trầm nói với huynh đệ Hạ Cảnh:
- Ngươi giải thích với ta thế nào?
Hạ Cảnh cười lạnh một tiếng nói:
- Một núi không thể chứa hai cọp. Lý Nguyên muốn mưu hại đệ, bị đệ thăm dò biết được. Đệ mới tiên hạ thủ vi cường, mượn cơ hội này giết y.
- Nhưng y là tâm phúc của Tôn Bí. Ngươi giết y, Ta giải thích với Tôn Bí thế nào đây?
Hạ Cảnh cười lớn:
- Huynh trưởng, chuyện cho tới giờ, huynh trưởng còn đưa đầu cho con heo ngu ngốc làm chủ sao? Lòng người Hội Kê tan rã, quân dân phẫn nộ. Người Sơn Việt lại công khai không thừa nhận Tôn Bí. Chẳng lẽ huynh trưởng lại còn cổ hủ, còn muốn nguyện trung thành với một người đứng đầu hồ đồ mà ai ai cũng muốn giết sao!
Hạ Tề mặc dù đối với Tôn Bí cũng vô cùng bất mãn, nhưng bản thân y cũng không muốn phản bội Tôn Bí. Chỉ muốn mau chóng đánh qua sông Tiền Đường, cướp lấy Ngô Quận. Từ đó giải quyết nguy cơ trước mắt. Nhưng huynh đệ y cũng không cho y đường lui, trực tiếp giết tâm phúc đại tướng của Tôn Bí thì Tôn Bí làm sao có thể chỉ đổ tội cho Hạ Cảnh mà tiếp tục tín nhiệm mình?
Hạ Tề không còn cách nào khác. Y lại nghĩ tới Tôn Bí hoang dâm xa xỉ, quả thật không đáng để y trung thành nữa. Bất đắc dĩ, Hạ Tề chỉ phải thở dài nói:
- Trước tiên khống chế quân doanh, phòng ngừa quân đội bất ngờ làm phản.
Hạ Cảnh mừng rỡ, vội vàng nói:
- Đệ mua chuộc hai tên thuộc hạ quan trọng của Lý Nguyên. Bọn họ trước hết thay đệ ổn định thế cục. Những tên tâm phúc còn lại của Lý Nguyên đệ sẽ tụ họp lại dụ ra rồi giết.
Lúc này, một tên binh lính tiến lên bẩm báo:
- Khởi bẩm tướng quân, kiểm lại số người, còn năm người lọt lưới.
Trong lòng Hạ Tề cả kinh, quyết định thật nhanh nói:
- Lập tức chạy về quân doanh!
Buổi chiều cùng ngày, Hạ Cảnh dụ ra giết hai mươi mấy tên thuộc hạ của Lý Nguyên. Hạ Tề lập tức khống chế được hai vạn quân đội. Lúc này y đã quyết định, suất lĩnh quân đội thẳng hướng núi Hội Kê.
Dưới chân núi Hội Kê tiếng kêu rung trời. Hai vạn năm nghìn quân bao vây núi Hội Kê. Đồng thời từ năm hướng phát động tiến công Hội Kê cung trên đỉnh núi. Hai ngàn binh lính bảo vệ Hội Kê cung liều mạng chống cự. Mặc dù bọn họ có ưu thế địa hình nhưng binh lực bọn họ quá ít nên không thể ngăn cản được quân Hạ Tề tiến công mãnh liệt.
Hạ Tề lo năm vạn thạch lương thực tồn trữ ở Hội Kê cung bị Tôn Bí phóng hỏa thiêu hủy nên y hạ lệnh trong vòng một canh giờ nhất định phải đánh vào Hội Kê cung.
Đại tướng chỉ huy tiến công phía nam là Hạ Cảnh. Y suất lĩnh năm ngàn người tấn công mãnh liệt cửa ải đường núi. Khi bọn họ lên trên có năm trăm quân dùng cung tiễn dày đặc ngăn chặn. Nếu như là đất bằng thì năm nghìn quân xung phong sẽ nuốt hết được đối phương. Nhưng nơi này là triền núi địa thế hiểm trở, năm ngàn người căn bản không thể lên toàn bộ. Đối phương dùng túi bùn đất trên đường núi xây dựng công sự. Tên như mưa, ép binh lính tấn công không ngốc đầu lên được. Ngay cả tấm chắn cũng bị nỏ lớn bắn thủng.
Hạ Cảnh lòng nóng như lửa đốt, tìm đến hơn mười người quan quân cao giọng nói với bọn họ:
- Ai là người thứ nhất đi lên giết đi lên, nữ nhân của Tôn Bí và của cải tùy tiện người đó chọn lựa, Hạ Cảnh ta tuyệt không nuốt lời!
Có trọng thưởng, tất có dũng phu. Lời hứa hẹn của Hạ Cảnh khơi dậy dục vọng của các tướng lĩnh mãnh liệt. Bọn họ đã phát động ra từng đợt từng đợt tiến công điên cuồng. Dù rằng thây ngã đầy đất, thương vong gần ngàn người nhưng trận tuyến vẫn từng bước một đẩy mạnh tiến về phía trước. Rốt cục sau nửa canh giờ mấy trăm tên binh lính hung hãn đã đột phá được phòng ngự. Mấy ngàn binh lính ùa lên. Quân phòng thủ không có đường thoát đều đầu hàng.
Quân Hạ Cảnh hăng hái, đánh tới phía ngoài Hội Kê cung, quân coi giữ trên cung thành thưa thớt, lực đối công sát thương không mạnh. Hạ Cảnh vung đao hô to:
- Phá thông cửa chính cho ta!
Trăm tên lính chặt một cây đại thụ, làm thành cây đục thô sơ. Sau từng tiếng long trời lở đất đánh vào trong, cửa chính ầm ầm vang dội bị cây gỗ lớn đâm thủng. Quân đội ngoài cung giống như thủy triều xông vào Hội Kê cung. Trên Thiên Lầu, Tôn Bí vịn lan can, trơ mắt nhìn binh lính của y tan tác, thấy Hạ Cảnh dẫn quân tiến vào trong cung, sắc mặt y trắng bệch. Hạ Tề cuối cùng phản bội mình rồi.
Lúc này, một tên thị vệ chạy như điên tới, quỳ xuống bẩm báo:
- Khởi bẩm Ngô hầu, quân phản bội đã giết tiến vào cung, đang gấp rút công vào cửa chính Thiên Lầu. Các huynh đệ sắp không chống nổi rồi, xin Ngô hầu định đoạt!
Tôn Bí tuyệt vọng. Y thở dài thật sâu, nói với thị vệ:
- Ta biết rồi, lui ra đi!
Thị vệ không biết ý y thế nào, chậm rãi lui xuống. Tôn Bí quyết định chắc chắn, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Muốn đoạt nữ nhân và tài bảo của ta sao, nằm mơ đi!
Đề xuất Voz: Quỷ Mộ - Phù Nam Ký - Hành Trình đi tìm con | William