Chương 939: Họa đến Kiến Nghiệp.

Chương 939: Họa đến Kiến Nghiệp.

Quân đội của Hạ Tề đã chiếm được kho lương thực nhưng thứ mà Hạ Cảnh muốn lại là tiền bạc châu báu và phụ nữ. Những thứ này đều ở trong Thiên Lâu, trong đây còn có ba trăm thị vệ tâm phúc cuối cùng của Tôn Bí. Mắt Hạ Cảnh đều đỏ cả lên, giọng nói khàn khàn hét lớn, y dẫn hai nghìn binh lính xông vào cổng Thiên Lâu.

Đúng lúc này, có binh lính chỉ vào trên lầu hô lớn:

- Tướng quân, cháy rồi!

Hạ Cảnh ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy trên Thiên lầu khói dày đặc, lửa cháy lên ngút trời. Lửa cháy lớn từ lầu hai, thế lửa rất mạnh. Trong làn khói dày đặc chỉ nghe thấy tiếng khóc của vô số cô gái.

Hạ Cảnh ngây người ra. Lúc này, cửa lớn đột nhiên mở ra, rồi thị vệ trong lầu đều chạy ra đầu hàng. Toàn bộ lầu một ở đại điện đều bị bao phủ trong làn khói dày đặc.

- Xông vào cho ta, cướp hết phụ nữ và tài sản!

Hạ Cảnh nôn nóng, hét lớn.

Từng tốp binh lính xông vào nhưng ngay lập tức phải lui lại, làn khói dày đặc, căn bản là không mở nổi mắt. Mười mấy vũ nữ ở lầu một đều trốn chạy ra ngoài.

Hạ Cảnh vạn bất đắc dĩ trơ mắt nhìn Thiên Lâu bị lửa thiêu cháy. Sau nửa canh giờ thì Thiên Lâu đổ ập xuống, cuối cùng trở thành đống tro tàn trong đám lửa.

Mùa hè năm Kiến An thứ 20, sự hoang dâm vô độ của Tôn Bí đã dẫn đến sự phản loạn trong quân đội, với sự dẫn đầu của anh em Tôn thị, mấy vạn quân bất ngờ làm phản, Tôn Bí trong lúc tuyệt vọng đã châm lửa đốt cháy cung điện và tự thiêu mà chết.

Hạ Tề lập tức cắt giảm quân đội, hủy bỏ những sưu cao thuế nặng, lôi kéo lòng người, đồng thời tự phong là Thái Thú Hội Kê, phái người đi Nghiệp Đô báo tin cho Thiên tử, bày tỏ ý muốn quy thuận triều đình.

Quận Hội Kê bất ngờ làm phản đối với thiên hạ mà nói cũng không ảnh hưởng lớn lắm nhưng đối với Giang Đông lại giống như trận động đất rất mạnh. Tôn Quyền và Tôn Thiều gần như đồng thời phái người đến Hội Kê để lôi kéo Hạ Tề.

Trong cung Kiến Nghiệp, Tôn Quyền tâm trạng rối bời đi lại trong phòng. Y đã nhẫn nại mấy tháng liền, có được chi viện lương thực của quân Hán cuối cùng cũng qua được ải khó khăn này. Không những thế, thu hoạch lương thực của hè năm nay rất tốt, đặc biệt là Hoàng Cái làm đồn điền quận Khúc A, lương thực được mùa bộ thu, giúp cho Giang Đông tạm thời thoát khỏi những khó khăn về lương thực không đủ.

Trong lúc Tôn Quyền chuẩn bị tấn công ồ ạt vào Ngô quận thì Hội Kê truyền đến tin quân đội làm phản, Tôn Bí bị giết, Hạ Tề tự lập, làm rối loạn kế hoạch tiến binh của Tôn Quyền.

Tôn Quyền và Tôn Bí đã có giao ước, y sẽ tấn công Ngô quận từ phía bắc, Tôn Bí sẽ tấn công từ phía nam kìm hãm quân đội của Ngô quận. Sau việc này hai nhà sẽ chia đều Ngô quận, nhưng hiện giờ Tôn Bí đã bị giết, giao ước của bọn họ cũng bị phá vỡ. Không có Tôn Bí từ phía nam kìm hãm quân đội Ngô quận thì Tôn Quyền thật sự không thể nắm được phần thắng trong tay.

Trương Chiêu quân sư ở bên cạnh khuyên ngăn:

- Ngô hầu cũng không cần nóng vội tiến công Ngô quận, rõ ràng là quân Hán đang ủng hộ Ngô quận. Một khi chúng ta tiến công quá vội vàng thì Tôn Thiều sẽ cầu cứu quân Hán. Quân Hán sẽ có lý do tiến công vào Giang Đông, thủy quân của bọn họ sẽ từ Trường Giang tiến thẳng vào Thái Hồ. Thần nghĩ đây là nguyên nhân thật sự Lưu Cảnh ủng hộ Ngô quận, ‘mời thần dễ tiễn thần khó’. Một khi thế lực của quân Hán tiến vào Giang Đông, Giang Đông sớm muộn cũng sẽ bị quân Hán thâu tóm.

Bộ Chất lại không tán thành với ý kiến của Trương Chiêu, gã phản bác:

- Những lời quân sư nói rất có lý nhưng không toàn diện. Hiện giờ Lưu Cảnh đang dồn toàn lực lượng để ứng phó với Hung Nô, vì thế vẫn liên minh với Tào Tháo. Hiện giờ chắc hẳn hắn không có tâm trí đâu mà quan tâm đến Giang Đông, thần cho rằng đây là cơ hội của chúng ta mới đúng.

Trương Chiêu có chút bất mãn nhìn Bộ Chất một cái. Bởi vì con gái được sủng ái nên trong nửa năm qua Bộ Chất được Tôn Quyền vô cùng tin cậy. Gã được Tôn Quyền phong làm Thị trung, chủ quản tài chính Giang Đô, nắm trong tay quyền lực lớn, lời nói cũng rất có trọng lượng.

Mặc dù Trương Chiêu xem thường Bộ Chất dựa vào con gái mà có quyền lực nhưng lão biết, nếu như mình không thể thuyết phục Tôn Quyền thì Tôn Quyền rất có thể sẽ nghe theo kiến nghị của Bộ Chất.

Trương Chiêu cười lạnh một tiếng nói:

- Lời này của Bộ Thị trung có phần hơi phiến diện rồi. Quân Hán đang dồn toàn bộ lực lượng đối phó với Hung Nô là thật nhưng bọn họ cũng đóng gần năm vạn quân ở quận Lư Giang, do Hoàng Trung- Đại tướng số một của quân Hán thống soái, còn có quân sư Bàng Thống trấn thủ. Ngài cho rằng bọn họ muốn tấn công Hợp Phì không? Lưu Cảnh đã liên minh với Tào Tháo, ít nhất trong một năm sẽ không tấn công Hợp Phì nữa. Vậy quận Lư Giang còn cần thiết đóng năm vạn trọng binh không? Rõ ràng, đây là “Hạng Trang múa kiếm, chí ở Bái Công”. Mục tiêu thật sự của quân Hán là Giang Đông mới đúng, không nói đại quân của họ giết tới, cứ coi như bọn chúng phái năm nghìn thủy quân tiến vào Ngô quận thì chúng ta có thể làm gì?

- Nhưng Ngô quận không phải đã có một nghìn thủy quân Kinh Châu rồi sao?

Bộ Chất không cam lòng nói.

- Có một nghìn thủy quân nhưng cờ hiệu bọn họ đánh là quân Hán sao? Rõ ràng là gia binh Lục thị, bởi vì Ngô quận không mời bọn họ, bọn họ không tiện công khai cờ hiệu mà thôi. Nhưng nếu như chúng ta cứ tấn công ồ ạt Ngô quận, bức ép Tôn Thiều vậy thì tình hình chắc chắn sẽ khác rồi.

Lúc này, Tôn Quyền thở dài:

- Vậy theo quân sư thấy thì chúng ta phải hành động thế nào, bó tay không có cách nào sao?

Trương Chiêu mừng rỡ, Tôn Quyền hỏi như vậy có nghĩa là đã chấp nhận lời khuyên của mình rồi. Trương Chiêu vội nói:

- Chúng ta không phải bó tay mà hoàn toàn có thể dùng kế lấy Ngô quận. Từ lần Hội Kê có biến thì thần đã phát hiện ra cơ hội, thật ra Ngô quận cũng ẩn chứa tai họa ngầm như Hội Kê vậy.

Tôn Quyền suy nghĩ một chút liền hiểu ý của Trương Chiêu:

- Quân sư muốn nói đến mâu thuẫn của Tôn Thiệu và Tôn Thiều?

Trương Chiêu khẽ cười nói:

- Nói một cách chính xác là mâu thuẫn giữa các sĩ tộc quyền quý Ngô quận và Tôn Thiều. Tôn Thiệu chẳng qua cũng chỉ là con rối không có chút quyền lực gì nhưng sĩ tộc Ngô quận thì khác, bọn họ có đủ khả năng chống lại Tôn Thiều. Càng quan trọng hơn là sĩ tộc Ngô quận ủng hộ Tôn Thiệu, phản đối Tôn Thiều. Mâu thuẫn của bọn họ sẽ tích lại dần dần, nhất định sẽ có một ngày bùng phát ra. Chỉ cần chúng ta lợi dụng mâu thuẫn này của bọn họ, thúc đẩy nội chiến Ngô quận, sau đó chúng ta có thể dùng kế, một phen đoạt lấy Ngô quận, khiến quân Hán sẽ không kịp phản ứng. Như vậy, chúng ta sẽ cướp được Ngô quận với cái giá thấp nhất, hơn nữa không cần tấn công ồ ạt, hao phí binh lực lương thực và tiền của, cũng chặn đứt cơ hội của quân Hán.

Tôn Quyền gật đầu, cách của Trương Chiêu rất hay như nói được tim gan của y vậy. Y lập tức cười nói:

- Vậy theo kế sách của quân sư, chúng ta phải tính kế lâu dài. Trước hết hãy làm nảy sinh nội chiến Ngô quận, tiếp đó dùng phích lịch đoạt lấy Ngô quận. Việc này ta giao cho quân sư!

Trương Chiêu đắc ý nhìn Bộ Chất một cái, khom người nói:

- Vi thần tuân lệnh!

Trương Chiêu và Bộ Chất cáo từ đi ra ngoài. Lúc này Tôn Quyền mới quay đầu lại hỏi một thị vệ:

- Chuyện gì?

- Vương Ninh nói có chuyện quan trọng muốn bái kiến Ngô hầu!

Tôn Quyền do dự một chút, nói:

- Hãy đưa y đến Thư Hương các!

- Tuân lệnh!

Thị vệ vội vàng rời đi.

Thư Hương các là nơi Tôn Quyền cất giữ sách, cũng là một trong những nơi bí mật của Tôn Quyền, rất an toàn, không phải lo lắng tai vách mạch rừng. Thông thường, Tôn Quyền sẽ ở đây giải quyết các việc riêng, từ quan phòng của Tôn Quyền có một đường hầm thông thẳng đến Thư Hương các.

Tôn Quyền khoanh tay đi đi lại lại ở trong một phòng bí mật của lầu ba của Thư Hương các. Lúc này vọng đến tiếng gõ cửa, một thị vệ tâm phúc đưa Giáo Úy Vương Ninh vào.

Vương Ninh trên danh nghĩa là Giáo Úy phòng quân trong Kiến Nghiệp nhưng trên thực tế gã là thủ lĩnh cơ cấu mật thám “Mỏ Ưng” ủa Tôn Quyền. ‘Bộ máy’ điều tra này thành lập sau khi Tôn Bí mưu phản lần đầu tiên bị thất bại, đặc biệt làm những việc bí mật giám sát, ám sát.

Vương Ninh cũng là tâm phúc mà Tôn Quyền tin cậy nhất. Lúc đầu Lưu Cảnh đến thăm Kiến Nghiệp cũng chính là Vương Ninh dẫn đầu quân nội phòng phụ trách bảo vệ nhưng trên thực tế là giám sát Lưu Cảnh.

Vương Ninh vào phòng, quỳ gối:

- Tham kiến Ngô hầu!

Tôn Quyền ra hiệu cho thị vệ, thị vệ liền đóng cửa lại đồng thời lui xuống lầu. Cả Thư Hương các chỉ còn lại hai người là Tôn Quyền và Vương Ninh.

Lúc này, Tôn Quyền mới thản nhiên hỏi:

- Nàng ấy hiện giờ thế nào?

- Khởi bẩm Ngô hầu, Kiều Huyền đã đi Kinh Châu nhưng phu nhân không rời đi, vẫn ở lại trong Kiều phủ, chỉ có mấy người hầu hạ thôi.

Tôn Quyền một lúc lâu không nói gì, người mà bọn họ nói đến chính là Đại Kiều. Tôn Quyền cũng là kẻ háo sắc, đối mặt với mỹ nhân nổi tiếng thiên hạ như Đại Kiều, Tiểu Kiều, y cũng không thể không động lòng được.

Mặc dù trên danh nghĩa Đại Kiều là tẩu tẩu của y nhưng trên thực tế thân phận của Đại Kiều vẫn là thiếp. Nàng ta cũng không phải là thê tử chính thức của Tôn Sách, chỉ là Cố thị mất sớm, Tôn Thiệu là con trai do một tay Đại Kiều nuôi lớn. Vì vậy trên dưới Giang Đông mới gọi Đại Kiều là Bá Phù phu nhân.

Chính vì lý do Đại Kiều là thiếp nên Tôn Quyền mới có ý với nàng ta, tiếc rằng thân phận Đại Kiều, Tiểu Kiều đặc biệt, lại có Ngô lão phu nhân bảo vệ nên y vẫn không dám hành động. Y lo sợ quân Giang Đông oán giận, như vậy cũng có hại đến danh dự của y.

Nhưng từ lần trước Tào Tháo cũng có dục vọng muốn có được chị em Đại Kiều Tiểu Kiều nhưng không khiến cho quân bên Giang Đông oán giận, thậm chí rất bình tĩnh nên Tôn Quyền mới nhận ra, phía quân đội đã xem nhẹ đối với tỷ muội họ rồi. Đặc biệt Lã Mông cũng công khai muốn cưới Tiểu Kiều làm thê tử tiếp theo.

Tôn Quyền bắt đầu có tâm ý, chỉ là y vẫn đi chậm từng bước. Tiểu Kiều mà y có thể có được nhất đã đi cùng Lưu Cảnh đến Ba Thục, điều này khiến cho Tôn Quyền vô cùng nuối tiếc.

Mặc dù Đại Kiều ở Giang Đông nhưng là tẩu tẩu nên y không thể cưới được. Cách duy nhất chính là để nàng ta ở hậu cung của mình, phong tỏa tin tức, nàng ta sẽ trở thành người độc chiếm của riêng mình.

Đại Kiều vốn sống ở cung Trường Can của Ngô lão phu nhân. Sau khi Ngô lão phu nhân qua đời thì Tôn Quyền lấy cớ tiết kiệm nội vụ trong cung nên đóng cửa cung Trường Can lại.

Đồng thời yêu cầu Đại Kiều chuyển đến sống ở cung Kiến Nghiệp, Tôn Quyền đoán Đại Kiều không có nơi nào để đi, cuối cùng chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của y mà thôi.

Không ngờ Đại Kiều lại chuyển về nhà phụ thân mình khiến Tôn Quyền thất vọng và căm giận. Nhưng Đại Kiều là tẩu tẩu của nên y không dám cưỡng ép nàng ta điều gì.

Tôn Quyền trầm tư một lát nói với Vương Ninh:

- Phải nghĩ cách ép nàng, không thể để nàng ấy ở trong Kiều phủ được. Ngươi hiểu ý của ta chứ?

Vương Ninh thi lễ đáp:

- Ty chức có thể lệnh cho người giả bộ đạo tặc làm cho phu nhân kinh hãi. Như vậy Ngô hầu có thể đón phu nhân về cung rồi.

Tôn Quyền gật đầu:

- Đi làm đi! Phải chú ý chừng mực!

Vương Ninh thi lễ, từ từ lui ra. Tôn Quyền khoanh tay đi đến trước cửa sổ, nhìn ra ngoài cung Kiến Nghiệp. Nắm được quyền lớn trong thiên hạ, có được mỹ nhân trong thiên hạ luôn là mơ ước của y. Đến nay giấc mộng quyền lực của y gặp phải khó khăn thì y liền bắt đầu với “dục vọng” khác.

“Đến một mỹ nữ Giang Đông ta cũng không có được thì ta còn được gọi là Ngô hầu nữa không” Tôn Quyền lạnh lùng tự nhủ lòng mình.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN