Chương 941: Kẻ trộm đêm đột nhập vào phòng.
Chương 941: Kẻ trộm đêm đột nhập vào phòng.
- Khởi bẩm phu nhân, ty chức đến chậm một bước, không thể chặn được hai tên ác tặc. Nhưng phu nhân yên tâm, ty chức đã phái binh lính đi truy đuổi rồi, bảo đảm sẽ bắt được bọn chúng.
Vương Ninh lại xem xét một vòng trong phủ, lắc đầu nói:
- Thưa phu nhân! Nơi này không an toàn, một tên ác tặc cũng có thể đột nhập vào. Phu nhân thân phận cao quý, không thể ở đây được, khẩn cầu phu nhân hồi cung để thị vệ trong cung bảo vệ sự an toàn cho phu nhân.
Đại Kiều ngẩn ra, nàng suy ngẫm một lát, lắc đầu nói:
- Ta đã ở đây mấy tháng rồi, mọi người hòa thuận, chưa từng có đạo tặc xông vào. Tối nay cũng chỉ là việc ngẫu nhiên thôi, ta thấy tạm thời không cần đến cung Kiến Nghiệp đâu.
Thật ra Đại Kiều vẫn còn một câu nữa chưa nói. Đó chính là đã biết nàng thân phận cao quý, tại sao không sợ mấy tên thị vệ đi tuần tra xung quanh phủ, lại còn để ác tặc lẻn vào phủ, hại chết thị nữ bên cạnh nàng. Đây mới là việc mà Vương Ninh nên làm, chứ không phải là khuyên nàng đên cung Kiến Nghiệp. Đó là nơi ở của Tôn Quyền và thê thiếp của y, liên quan gì đến nàng?
Nhưng Đại Kiều không muốn phiền toái người khác, cũng không muốn quá chừng nên đã không nói ra những lời này, chỉ thản nhiên từ chối lời khuyên của Vương Ninh. Vương Ninh cũng có chút sốt ruột, hôm nay là cơ hội tốt nhất, nếu như không thuyết phục được Đại Kiều nữa thì Đại Kiều sẽ không về cung Kiến Nghiệp. Như vậy, ngày mai gã làm sao có thể ăn nói với Ngô hầu?
Vương Ninh trong lòng sốt ruột, lại khuyên:
- Mục tiêu của ác tặc nhất định là nhằm vào phu nhân. Hôm nay bọn chúng không đạt được thì sẽ không cam tâm, nhất định sẽ tìm cơ hội đến tiếp. Lúc đó, phu nhân sẽ làm thế nào? Vậy mời phu nhân về cung Kiến Nghiệp với ty chức để lánh tạm thời, đợi sau khi an toàn rồi thì quay về cũng không muộn.
Đại Kiều là một người cực kỳ thông minh, nàng cảm thấy Vương Ninh không nóng lòng với việc bắt mấy tên ác tặc lắm, thậm chí y còn không vào nhà kiểm tra. Hơn nữa Đại Kiều còn thấy gã luôn miệng nói ác tặc nhằm vào mình, rồi ra sức khuyên mình đến cung Kiến Nghiệp, trong lòng Đại Kiều có chút nghi ngờ.
Nàng thản nhiên nói:
- Ban nãy tướng quân còn nói cho ta là đã phái binh lính đi truy bắt ác tặc rồi, còn bảo đảm nhất định có thể bắt được. Nhưng sao bây giờ lại nói ác tặc có thể quay lại? Hơn nữa quan binh đã đến rồi, tướng quân nghĩ hai tên ác tặc đó có gan lớn như vậy sao?
Vương Ninh ngay lập tức giật mình, lúc này gã mới phát hiện trong lúc vội vàng mình đã sơ hở, trong lời nói đã có mâu thuẫn. Trong lòng gã có chút hoang mang, vội giải thích:
- Ty chức chỉ lo lắng binh lính sẽ không đuổi kịp được bọn chúng. Ban nãy chỉ là muốn an ủi phu nhân, nhưng thật ra ty chức không nắm chắc lắm.
Đại Kiều gật đầu:
- Vậy thì hãy đợi sau khi binh lính quay về rồi nói tiếp!
Một lát, một tên quan quân vội vàng đi đến, khom người thi lễ nói:
- Khởi bẩm tướng quân, các huynh đệ không thể đuổi kịp được hai tên ác tặc mặc áo đen đó, và đã để bọn chúng chạy thoát rồi.
- Đạo tặc áo đen?
Đại Kiều nghi ngờ hỏi:
- Ngươi nhìn thấy bọn chúng rồi sao?
- Đó là những người tuần đêm nhìn thấy, ty chức không nhìn thấy, chỉ là nghe kể lại mới biết là mặc áo đen.
Tên quan quân này nhấn mạnh là người mặc áo đen lại nói là chưa từng gặp, điều này càng làm Đại Kiều thêm nghi ngờ. Rõ ràng là không tận mắt nhìn thấy, sao có thể khẳng định được. Hơn nữa bây giờ là canh một, cổng thành sớm đã đóng, hai tên ác tặc có chạy nhanh đến mức nào cũng không thể nhảy qua thành mà ra được. Nhất định bọn chúng vẫn còn ở trong thành, sao có thể không đuổi kịp được?
Quan trọng hơn là, Vương Ninh đến quá nhanh, bọn họ vẫn chưa kịp tỉnh lại sau cơn kinh hoàng thì đám người Vương Ninh đã xô cửa vào rồi. Trong trường hợp này nhất định phải ngăn được hai tên ác tặc chứ, hơn nữa bọn họ nhất định phải nhìn thấy ác tặc thì mới có thể có phương hướng để đuổi theo. Nếu không thì sao họ biết ác tặc đã chạy trốn mà không phải là đang nấp trong phủ? Nhưng bọn họ lại nói không nhìn thấy ác tặc thì không phải là mâu thuẫn sao?
Trong lòng Đại Kiều có chút nghi ngờ, bèn hỏi với sắc thái không lộ liễu:
- Nếu như người tuần đêm đã nhìn thấy ác tặc thì có thể để ta hỏi ông ta không. Ta biết người tuần đêm ở đây, ông ấy tên là Trương Lão Thực, ta muốn hỏi cho rõ ràng, Vương tướng quân có thể đưa ông ấy đến đây không?
Làm gì có người tuần đêm nào, chỉ là Vương Ninh thuận miệng nói ra thôi. Gã đang tuần tra ở gần đó, đợi người tâm phúc báo rằng người áo đen đã ra nên gã lập tức dẫn quân chạy vào, căn bản không liên quan đến người tuần đêm.
Nhưng nếu như không đưa được người tuần đêm đến thì Vương Ninh không có cách nào giải thích rằng tại sao mình lại xuất hiện kịp thời như vậy, vì vậy báo cáo của người tuần đêm đó là hợp tình hợp lý. Gã tự thấy không có sơ hở gì nhưng thật không ngờ Đại Kiều lại muốn gặp người tuần đêm, ngay lập tức đánh đúng điểm yếu của gã.
Gã lập tức thấy hoang mang, nói không nên lời. Gã đột nhiên xoay người, lớn tiếng dặn dò tả hữu hai bên:
- Đi dẫn người tuần đêm Trương Lão Thực đến đây, đi nhanh!
Trong mắt mấy tên tâm phúc đều thấy mơ hồ, không biết đi đâu tìm? Lúc này, một tên tâm phúc cẩn thận nhắc nhờ:
- Tướng quân! Không phải ngài nói để Trương Lão Thực về nhà trước sao? Nhưng nhà của ông ấy ở đâu thì các huynh đệ đều không biết.
Vương Ninh vội vàng thuận theo lời của binh lính tâm phúc, cười nói với Đại Kiều:
- Phu nhân xem, ty chức hồ đồ thật rồi. Ty chức để ông Trương về trước mà không biết ông ấy ở đâu. Sáng sớm mai, ty chức sẽ đi tìm ông ấy, nhất định sẽ nói cho phu nhân. Còn mời phu nhân hồi cung cùng ty chức để bảo đảm sự an toàn cho phu nhân.
Trong lòng Đại Kiều cười lạnh một cái, thả người tuần đêm về nhà, đến nô bộc của mình cũng muốn bắt, bọn họ sẽ thả nhân chứng duy nhất về vậy sao? Lại còn dám nói không tìm được nhà ông ấy, đúng là vớ vẩn.
Quan trọng hơn là, nàng căn bản không biết người tuần đêm tên là gì, càng chưa từng gặp, chỉ là thuận miệng nói ra cái tên Trương Lão Thực. Nhưng bọn họ lại thật sự gọi tên ông ấy là Trương Lão Thực, có thể thấy trong lời nói của bọn họ đều là dối trá. Căn bản là không có người tuần đêm nào phát hiện ra người mặc áo đen.
Giờ đây, Đại Kiều đã có thể khẳng định, hai tên ác tặc áo đen nhất định có liên quan đến Vương Ninh, lại liên tưởng đến việc gã luôn thúc giục mình hồi cung Kiến Nghiệp, trong chốc lát, Đại Kiều bỗng nhiên hiểu ra tất cả. Trong lòng nàng lập tức căm hận, đường đường là Ngô hầu, để có được mình mà có những thủ đoạn hạ lưu như vậy, còn hại chết thị nữ bên cạnh mình bằn cách ti tiện nhất, chính là dọa mình đến hậu cung của y.
Tất nhiên Đại Kiều biết, một khi nàng ta vào cung Kiến Nghiệp thì sẽ không có ngày được ra, từ đó sẽ trở thành ‘đồ chơi’ cho Tôn Quyền. Đại Kiều thông minh nhạy bén, lại sợ Tôn Quyền dọa mình không được sẽ dùng cách cưỡng ép trói mình về cung, như vậy cũng không ai biết. Ban nãy Vương Ninh nói ác tặc sẽ lại đến, đoán chừng bọn chúng sẽ chuẩn bị dùng thủ đoạn ti tiện này để trói buộc mình chăng.
Nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng, Đại Kiều thay đổi suy nghĩ, nói:
- Thôi được! Ta sẽ nghe lời khuyên của Vương tướng quân, đi cung Kiến Nghiệp để tạm lánh. Nhưng ta sẽ đi sau khi trời sáng, canh ba đêm tối thế này đến cung Kiến Nghiệp, để người ta nhìn thấy sẽ dị nghị. Như vậy cũng bất lợi cho Ngô hầu, sau khi trời sáng ngày mai sẽ nói tiếp.
Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)