Chương 942: Cứu người suốt đêm.

Chương 942: Cứu người suốt đêm.

Vương Ninh thấy Đại Kiều không muốn ngay lập tức quay về cùng mình, nhất định phải đợi khi trời sáng nên gã cũng không có cách nào khác. Nếu như ép buộc thì có thể làm hỏng chuyện, Vương Ninh cười gượng hai tiếng nói:

- Nếu như phu nhân muốn đợi đến trời sáng thì cũng được. Như thế này đi, ty chức sẽ phái vài tên trợ thủ đắc lực đến bảo vệ sự an toàn cho phu nhân, sau khi trời sáng, ty chức sẽ đến đón phu nhân hồi cung!

Vương Ninh lập tức dặn dò mấy tên tâm phúc ở lại bảo vệ Đại Kiều, tất nhiên với danh là bảo vệ nhưng thực chất là giám sát, đề phòng Đại Kiều chạy trốn. Mặc dù Vương Ninh có ý muốn bắt cóc Đại Kiều, nhưng xung quanh có quá nhiều người, không ít những người lân cận cũng chạy đến xem náo nhiệt khiến y không có cách nào ra tay, chỉ có thể đợi sau ban đêm sẽ thừa cơ hành động.

Vương Ninh không thể thật sự đợi đến khi trời sáng, gã cảm thấy Đại Kiều đã có lòng nghi ngờ. Nàng ta muốn đợi trời sáng chẳng qua cũng chỉ là muốn kéo dài thời gian thôi. Để phòng ngừa xảy ra sự cố ngoài ý muốn nên tối hôm nay nhất định phải giải quyết việc này thật thỏa đáng, nếu không thì gã ta không có cách nào bẩm báo với Ngô hầu.

Vương Ninh vung tay lên, đám binh sĩ lập tức theo gã lui ra khỏi Kiều phủ, gã để lại năm sáu tên tâm phúc, ẩn nấp ở các nơi. Thi thể của Oanh nhi cũng được mang đi, Đại Kiều không dám ở lại trong Đông Sương phòng nữa, nàng và thị nữ Điệp nhi trốn ở trong Tây Sương phòng.

Trong lòng Đại Kiều vô cùng lo lắng, nàng đã nhận ra nguy hiểm đang đến gần nhưng không có cách nào thực hiện được. Nàng ngồi bên cạnh giường, ngơ ngác nhìn ra trời đêm đen phía ngoài cửa sổ. Lúc này, nàng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, đứng dậy nói với thị nữ bên cạnh:

- Điệp nhi! Ngươi lại đây!

Thị nữ Điệp nhi lên trước thi lễ:

- Xin phu nhân cứ sai bảo!

Đại Kiều khẽ nói với thị nữ đó:

- Ngươi đi nhanh đến quán trọ Thiên Lý ở phía đông thành tìm một người có tên là Chung Tuyết, chính là người lúc chạng vạng tối đã đến tìm ta. Ngươi nói với cô ấy là tối nay ta sẽ gặp nguy hiểm xem cô ấy có thể đến cứu không.

Thị nữ thuật lại một lần, lúc này mới rời khỏi Tây Sương phòng, đi ra khỏi sân. Đại Kiều nấp ở sau cửa, lo lắng theo dõi tình hình trong viện từ khe cửa. Nàng thấy binh sĩ không hề ngăn thị nữ lại, lúc này mới bớt lo hơn. Nhưng không bao lâu lại thấy Điệp nhi quay lại, điều này khiến nàng có chút kinh ngạc.

Rất nhanh, Điệp nhi trở về phòng, lắc đầu nói:

- Phu nhân, ngoài cửa có mấy tên lính không cho nô tì ra ngoài. Họ nói Vương tướng quân có lệnh, bất cứ ai cũng không được ra vào.

Đại Kiều một hồi lâu không nói nên lời, Vương Ninh không những phái người giám sát bọn họ ở trong sân mà còn phong tỏa cửa lớn, vậy phải làm sao? Tâm trạng Đại Kiều hỗn loạn, nàng đi đi lại lại trong phòng, nàng nghĩ tìm đối sách, nghĩ ra mấy đối sách nhưng không thấy đối sách nào khả thi cả. Một lúc lâu, nàng thấp giọng thở dài.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa sổ vọng lại tiếng “tạch”, Đại Kiều ngẩng đầu nhìn thì chỉ thấy cửa sổ bị mở, một người mặc áo đen nhanh chóng chui vào trong. Nàng cảm thấy kinh ngạc, đang lúc muốn hô to lên thì người mặc áo đen kia “xuỵt” một tiếng:

- Phu nhân, là tiểu nữ!

Là giọng nói của con gái, Đại Kiều đã nghe ra giọng nói này, chính là Chung Tuyết. Nàng vừa mừng vừa sợ, vội lên trước nói:

- Chung cô nương! Sao cô lại ở đây?

- Tiểu nữ phát hiện trên phố có rất nhiều binh lính, tiểu nữ không yên tâm nên đến phủ của phu nhân xem thế nào. Kết quả là phát hiện bên ngoài có rất nhiều binh lính giám sát. Phu nhân, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Đại Kiều thở dài, rồi kể lại chuyện đã xảy ra trong tối nay cho Chung Tuyết, cuối cùng nói:

- Ngô hầu không tha cho ta, ta nghĩ bọn họ sẽ không đợi đến khi trời sáng mà rất có thể sẽ cưỡng ép đưa ta đi trước khi trời sáng. Chung cô nương! Cô có thể giúp ta rời khỏi đây không?

Chung Tuyết ngẫm nghĩ một chút nói:

- Tiểu nữ vừa trèo từ tường nhà hàng xóm vào đây, chỉ có bên đó không có binh lính giám sát. Trước tiên chúng ta hãy đến nhà hàng xóm, đi ra từ phía Tây Bắc, có một con sông nhỏ gần bên tường đó. Thuyền của tiểu nữ dừng ở sông rồi, phu nhân có thể rời khỏi đây cùng tiểu nữ, nhưng chỉ có phu nhân có thể đi cùng tiểu nữ thôi!

Chung Tuyết nhìn thoáng qua thị nữ, ý muốn nói, cô phải ở lại. Đại Kiều không hiểu, hỏi:

- Tại sao không thể đi cùng?

- Tiểu nữ phát hiện trong sân có người giám sát, nếu như trong phòng không có động tĩnh gì, bọn chúng nhất định sẽ hoài nghi. Chi bằng để lại một người đánh lạc hướng chúng, như vậy phu nhân có thể thong thả mà rời đi rồi.

Đại Kiều ngẫm nghĩ thấy cũng có lý nên nói với thị nữ:

- Điệp nhi! Ngươi ở lại, đi lại nói chuyện trong phòng, bọn chúng sẽ không làm khó ngươi đâu. Đợi ta ổn định được rồi sẽ phái người đến đón ngươi!

Thị nữ đồng ý rồi bọn họ lập tức hành động. Đại Kiều cũng thay một bộ áo đen, Chung Tuyết thân hình cao lớn giống con trai, nàng ta cõng Đại Kiều trên lưng, nhảy ra cửa sổ, vào vườn sau, nhanh chóng chạy ra hướng tường vây phía Tây Bắc.

Trong phòng, thị nữ Điệp nhi không ngừng đi lại trước cửa sổ đồng thời nói những câu an ủi khi Đại Kiều không còn ở đây:

- Phu nhân đừng sợ, có nhiều quân sĩ trông giữ ở bên ngoài, tin rằng bọn ác tặc sẽ không đến nữa.

Mấy tên lính thấy có bóng người đi lại trong phòng, cũng nghe thấy giọng nói nên bọn chúng không nghi ngờ gì, vẫn nhẫn nại đợi Vương Ninh quay về. Mười mấy binh lính ở bên ngoài cửa cũng đi tuần qua lại, không cho ai đến gần, cũng không cho ai rời đi.

Thời gian dần đến canh tư, lúc này một xe ngựa lớn đi tới, trong ngoài xe được che đậy rất chặt chẽ, hai bên có mười mấy kỵ binh đi cùng. Xe dừng trước cửa lớn phủ Kiều, và Vương Ninh từ xe ngựa đi ra. Gã lạnh lùng hỏi:

- Có chuyện gì xảy ra không?

Quan quân giữ cửa vội vàng bẩm báo:

- Khởi bẩm tướng quân! Trước sau ty chức đều có người tuần tra, hiện giờ chưa có gì khác thường!

Vương Ninh gật đầu, vung tay lên, gã mang theo mười mấy binh lính tâm phúc nhanh bước vào phủ Kiều. Bây giờ là thời khắc mọi người đang ngủ rất say sưa, trên đường phố không có ai, ngoài những binh sĩ tâm phúc thì không có ai biết đã xảy ra chuyện gì?

Vương Ninh đã bảo đảm với Tôn Quyền trước khi trời sáng sẽ đưa Đại Kiều về cung Kiến Nghiệp. Bây giờ vẫn còn cách lúc đó một canh giờ nữa, Đại Kiều không chịu rời đi thì y đành phải dùng cách cưỡng ép bắt cóc, bí mật đưa Đại Kiều về cung. Vương Ninh đi lại như gió, nhanh chân bước vào trong sân, lúc này đúng là thời khắc đêm tối nhưng ánh sáng Tây Sương phòng vẫn chiếu xuyên ra sân, có thể thấy được tình hình xung quanh, năm tên lính chia nhau canh giữ bốn góc.

- Còn hai người nữa đâu?

Vương Ninh hỏi.

- Hai người khác đang canh giữ phía sau phòng!

Vương Ninh gật đầu, nhìn một lượt phòng đó, hỏi:

- Phu nhân thế nào rồi?

- Bên trong có tiếng nói, chắc là không nghỉ ngơi!

Đúng lúc này, hai tên binh sĩ lảo đảo chạy lại từ cửa nhỏ bên cạnh:

- Tướng quân! Chúng ẫt đã bị đánh ngất xỉu.

Vương Ninh ngạc nhiên, gã đi lên trước mấy bước, một chân bước vào trong thì thấy trong phòng chỉ có một thị nữ đang sợ hãi nấp ở góc. Vương Ninh xông vào trong nhưng không thấy bóng dáng Đại Kiều đâu cả.

Vương Ninh tức giận, xoay người mấy bước, một tay nắm lấy tóc của thị nữ, hung hăng hỏi:

- Nói nhanh! Phu nhân đi đâu rồi?

Thị nữ vô cùng sợ hãi, chỉ về phía cửa sổ, lúc này Vương Ninh mới phát hiện cửa sổ khép hờ. Gã lên trước đẩy cửa ra chỉ thấy phía sau là một vườn hoa rất nhỏ, chỉ tầm một mẫu đất. Hai tên binh lính bị đánh ngất xỉu ban nãy đều giám sát ở phía sau vườn hoa. Bên ngoài là tường rất cao, dọc theo tường có một hàng cây lớn, cành lá xum xuê, thật sự có thể trèo lên cây nhảy ra khỏi đó. Nhưng ngoài tường có binh lính tuần tra, sao có thể không bị phát hiện được?

Vương Ninh nhìn kỹ hai bên mới phát hiện ra ngoài tường phía Tây Bắc là nhà hàng xóm, bên ngoài nhà hàng xóm tất nhiên sẽ không binh lính tuần tra rồi. Gã nhớ ra bên đó gần một con sông nhỏ, Vương Ninh ngay lập tức có phản ứng, trong lòng căm hận. Gã quay đầu lại bắt thị nữ, giơ đao sáng quoắc đặt lên cổ họng của thị nữ, quát lớn:

- Thành thực bẩm báo cho ta, nếu không ta sẽ đem người cho chó hoang ăn!

Thị nữ sợ tới mức đờ đẫn người, một lúc lâu khóc không ra tiếng:

- Một người con gái mặc áo đen đã đưa phu nhân đi nhưng nô tỳ không biết là ai?

Vương Ninh nhéo lấy cổ thị nữ, tay khẽ dùng sức, thị nữ gần như hôn mê. Vương Ninh nhìn chằm chằm vào thị nữ, hỏi từng câu từng chữ:

- Đưa đi lúc nào, người mặc áo đen đó ở đâu? Nói nhanh, nếu không ta sẽ bóp chết ngươi!

Một khắc sau, hơn một nghìn binh sĩ Giang Đông cấp tốc chạy đến, bao vây toàn quán trọ Thiên Lý ở phía đông thành. Mười mấy tên binh lính đá cửa lớn của quán trọ, xông vào trong như sói hổ. Lúc Vương Ninh bước vào, đã có hơn hai mươi người quỳ ở đó, bao gồm chủ quán và ba tên tiểu nhị. Còn lại đều là khách trọ, hai tay ôm đầu đều sợ đến mức toàn thân run rẩy.

Một tên binh lính tiến lên bẩm báo:

- Khởi bẩm tướng quân, đã lục soát hết rồi, tất cả mọi người đều ở đây!

Ánh mắt Vương Ninh hung hăng nhìn một lượt người trong quán. Ánh mắt gã dừng lại hai người con gái ở cuối cùng, gã nhanh chân lên trước, nắm lấy tóc hai người đó. Trong tiếng kêu chói tai của hai người con gái đó, gã cũng nhìn rõ mặt họ, đều là những gương mặt xấu xí, không phải Đại Kiều. Gã hung hăng bỏ ra ngoài, lại đến trước mặt chủ quán. Chủ quán sớm đã sợ đến mức toàn thân run rẩy, một tên binh sĩ tâm phúc ở bên cạnh nói:

- Tướng quân! Ty chức đã hỏi rồi, ông ta nói chiều hôm qua thực sự đã có một người con gái đến đây ngủ trọ nhưng tối hôm qua lại mất tích, và không xuất hiện nữa.

Vương Ninh không tin, gã nghi ngờ nhà trọ này là tình báo bí mật của quân Hán. Gã vung tay một cái:

- Đưa tất cả những người này về, thẩm vấn cẩn thận cho ta. Ngoài ra, phải lục soát kỹ quán trọ này, không được bỏ qua bất cứ ngóc ngách nào.

Vương Ninh xoay người định đi nhưng bước chân dừng lại. Gã thấy lục soát như này không có ý nghĩa gì, lại dặn dò một nha tướng:

- Ngươi đem theo năm trăm huynh đệ chia làm mười đội, thừa dịp trước khi cửa thành chưa mở, lục soát cẩn thận mỗi quán trọ, thanh lâu và tửu quán trong huyện. Cứ nói là truy tìm thích khách, một khi có người hoài nghi thì lập tức bắt giữ.

- Tuân lệnh!

Nha tướng dẫn theo năm trăm binh lính đến các nơi để điều tra. Vương Ninh vội vàng đến cổng thành, gã phải thuyết phục tướng lĩnh giữ cổng thành, mở cổng chậm lại, đặc biệt là thủy môn, càng phải kiểm tra nghiêm ngặt hơn.

Trong một tửu quán cách quán trọ Thiên Lý này không xa, trong một phòng của lầu bốn có ánh đèn mờ ảo, trên cửa sổ treo mảnh vải rất dày, che được rất kín. Trong phòng, Chung Tuyết đang hóa trang cho Đai Kiều, muốn hóa trang thành xinh đẹp thật không dễ dàng nhưng muốn biến thành xấu thì rất dễ. Tóc làm thành màu hoa râm, mắt vẽ thêm những nếp nhăn, da hơi đen, lông mi chỗ đậm chỗ nhạt, mũi vẽ dẹt lại, miệng nhợt nhạt không màu, trên tay đắp những thuốc nhuộm khô, thoạt nhìn rất thô ráp, lại mặc thêm bộ quần áo quê mùa. Đợi lúc Đại Kiều đứng lên thì hoàn toàn biến thành một người phụ nữ già nua, phong thái trước đây đã hoàn toàn biến mất, không còn bóng dáng nào của Đại Kiều nữa.

Chung Tuyết gật đầu hài lòng, cứ coi như phụ thân của Đại Kiều đến thì cũng chưa chắc nhận ra con gái mình chứ không nói đến binh lính đến lục soát. Còn về bản thân Chung Tuyết, thân hình cao lớn, hai tay có lực, trên mặt góc cạnh rõ ràng, nàng ta đóng giả thành nam nhi thì không thể phát hiện ra được.

Lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa, có người ở bên ngoài hỏi:

- Chung cô nương! Tôi có thể vào không?

Đề xuất Tiên Hiệp: Ở Rể - Chuế Tế (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN