Chương 940: Kẻ trộm đêm đột nhập vào phòng.

Chương 940: Kẻ trộm đêm đột nhập vào phòng.

Kiều Huyền vì chuyện của Tiểu Kiều mà rời khỏi Kiến Nghiệp, Đại Kiều lại không đi theo, nàng ta không phải là còn vương vấn Giang Đông. Ngô lão phu nhân qua đời, người cuối cùng để nàng ta nhớ nhung cũng đã không còn, hơn nữa con gái duy nhất của nàng cũng bị bệnh qua đời mấy năm trước, vì vậy nàng ta liền có ý định muốn xuất gia.

Mặc dù nàng ta cũng có mối nhân duyên với Lưu Cảnh, trong lòng cũng thật sự thích Lưu Cảnh. Nhưng nếu như Lưu Cảnh lấy muội muội của nàng thì nàng vẫn cảm thấy vui. Bởi vì ít nhất hai chị em không cần hai người phải cô quả đến cùng.

Hơn nữa trong lòng Đại Kiều cũng rất rõ, cứ coi như Lưu Cảnh muốn lấy nàng thì nàng cũng không thể tái giá như muội muội của mình. Kiếp sống thủ tiết mười mấy năm đã khiến nàng sớm quen với cuộc sống một mình rồi. Nàng không mong muốn thay đổi cũng không muốn bất cứ ai đến phá vỡ cuộc sống yên bình của mình. Nếu như vậy, nàng thà quy y cửa Phật.

Trong lúc hoàng hôn, Đại Kiều một mình ngồi trước cửa sổ suy nghĩ, đây là việc thường ngày nàng ta hay làm, vứt bỏ tạp niệm, thanh thản tâm hồn. Đặc biệt là mối nhân duyên giữa nàng và Lưu Cảnh đã phá vỡ tâm niệm yên tĩnh nhiều năm qua của nàng. Nàng cần thời gian để gạt bỏ những suy nghĩ này, khiến nàng không bị những ý niệm phàm tục quấy nhiễu.

Mặt trời sắp xuống núi, ánh chiều tà chiếu rọi lên gương mặt nàng, gương mặt thanh tú như được tô thêm một màu vàng kim khiến nàng càng toát lên vẻ đoan trang. Lúc này, thị nữ Oanh nhi bưng trà đến nhưng không dám quấy rầy phu nhân đang trầm tư suy nghĩ nên đặt trà và một tấm thiệp xuống, chuẩn bị lặng lẽ lui ra khỏi phòng.

Lúc này, Đại Kiều đã từ trong yên tĩnh bừng tỉnh, nàng quay đầu lại nhìn Oanh nhi một cái. Thấy Oanh nhi dường như có điều muốn nói, liền hỏi:

- Có chuyện gì?

- Thưa phu nhân, có khách muốn bái kiến phu nhân, đưa đến một tấm thiệp!

Đại Kiều nhìn thấy tấm thiệp trên bàn nhỏ, nàng ta ngẩng đầu nhìn, trên đó có tên Chung Tuyết, nhìn tên chắc là tên con gái. Nhưng nàng ta trước nay chưa từng nghe đến tên này, vội hỏi:

- Người này muốn làm gì?

- Người đó nói, nàng ta từ Ba Thục đến đây, phụng mệnh đến bái kiến phu nhân!

Trong lòng Đại Kiều chấn động liền hỏi:

- Cô ta đang ở đâu?

- Thưa phu nhân, đang ở đại sảnh ạ, cô ấy đã đợi một lúc rồi!

Đại Kiều đứng lên nói:

- Đưa ta đi gặp cô ấy!

Hai từ quan trọng “Ba Thục”, “phụng mệnh”, Đại Kiều ngầm cảm nhận được có lẽ người này có liên quan đến Lưu Cảnh. Nàng ta đến đại sảnh, thấy một người con gái mặc bộ áo trắng thân hình cao lớn như nam nhi, nàng ta đang ngồi trong đại sảnh, thong thả uống trà.

Người con gái mặc áo trắng này dường như rất nhạy bén, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại. Chỉ thấy thị nữ ban nãy đưa một phu nhân trẻ trung đến cùng, nàng ta lập tức đoán được đó là Kiều phu nhân.

Cô gái mặc áo trắng vội đứng dậy thi lễ:

- Chung Tuyết tham kiến phu nhân!

Đại Kiều từ phía sau nhìn thấy thân hình của cô gái đó, còn tưởng rằng đó là một nam nhi. Nhưng khi nhìn thẳng mặt thì quả thật là một cô gái trẻ, tuổi chừng hai mươi, diện mạo ưa nhìn, tràn đầy sức sống, xem ra vẫn chưa thành hôn. Đại Kiều nhìn thấy liền khẽ cười hỏi:

- Chung cô nương từ Ba Thục đến sao?

Chung Tuyết vội vàng nói:

- Nói đúng ra, tiểu nữ từ Trường An đến, phụng lệnh của Hán Vương đến gặp phu nhân!

Đại Kiều gật đầu, quả nhiên là có liên quan đến Lưu Cảnh. Nàng khoát tay:

- Mời ngồi!

Hai người phân vai chủ khách rồi ngồi xuống. Đại Kiều lại cười hỏi:

- Chung cô nương đến Kiến Nghiệp khi nào?

- Tiểu nữ vừa đến buổi chiều.

- Buổi chiều mới đến Kiến Nghiệp mà đã đến gặp ta, thật là vất vả cho Chung cô nương quá!

Chung Tuyết cười nói:

- Thật ra tiểu nữ là thủ lĩnh thị vệ nữ của phủ Hán Vương, phụ trách bảo vệ nội quyến. Lần này Hán Vương lệnh cho tiểu nữ đến Kiến Nghiệp chính là để bảo vệ phu nhân đến Trường An.

- Đến Trường An?

Đại Kiều thản nhiên mỉm cười:

- Hán Vương nghĩ rằng ta sẽ đến Trường An sao?

Chung Tuyết ngây người ra, nghe thấy ngữ khí của Kiều phu nhân dường như không muốn đến Trường An. Một lúc lâu sau nàng ta mới nói:

- Điện hạ nghĩ đến sự an toàn của phu nhân nên đến Trường An là tương đối an toàn.

Đại Kiều lắc đầu:

- Ta ở đây rất an toàn, xin hãy về nói cho Hán Vương điện hạ, đa tạ sự quan tâm của điện hạ nhưng ta không muốn đến Trường An.

- Hay là phu nhân suy nghĩ lại một chút!

Đại Kiều thấy Chung cô nươngvới vẻ mặt cầu xin nên cũng không nỡ từ chối cô ấy, liền cười nói:

- Thôi được, ta sẽ suy nghĩ một chút!

Chung Tuyết mừng rỡ, đứng dậy thi lễ nói:

- Tiểu nữ không quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi nữa, tiểu nữ đợi tin tốt lành của phu nhân. Nếu như phu nhân muốn tìm tiểu nữ thì đến quán trọ Thiên Lý ở đông thành là được.

Đại Kiều cười mà không nói gì, vẫn nhìn Oanh nhi tiễn Chung Tuyết ra ngoài. Lúc này nàng mới lắc lắc đầu, nàng không thể gặp lại Lưu Cảnh được. Gặp lại Lưu Cảnh thì tâm thanh nhàn khó khăn lắm nàng mới lấy lại được sẽ bỗng nhiên bị phá hủy.

Lúc canh một, bên trong huyện Mạt Lăng đều là một màu tối đen, mọi nhà đều đã đi nghỉ ngơi, đường phố vắng ngắt, không nhìn thấy một bóng người. Lúc đó, có hai bóng đen đi ra từ một ngõ nhỏ, động tác của họ nhanh nhẹn, nhảy lên cây to và vào được sân Kiều phủ.

Đại Kiều ở Đông Sương phòng, Kiều Huyền đã đi Trường An, cả phủ chỉ có Đại Kiều và hai thị nữ, ngoài ra còn có mấy nô bộc đã già sống cùng. Đông Sương phòng có hai gian trong ngoài, Đại Kiều ở phòng trong, phòng bên ngoài là của thị nữ Oanh nhi luôn ở bên cạnh nàng. Ngoài ra còn có một thị nữ Điệp nhi sống ở Tây Sương phòng.

Đại Kiều vừa mới chìm vào giấc ngủ, chưa vào giấc ngủ sâu thì nàng cảm giác phòng ngoài có âm thanh sột soạt. Nhưng nàng thật sự không mở nổi mắt, dường như phòng trong cũng có người đột nhập vào rồi. Đột nhiên, một tiếng kêu thê thảm làm nàng bừng tỉnh, mới phát hiện trước mắt mình có một bóng đen, cách nàng vô cùng gần. Nàng sợ đến mức kêu lên một tiếng, ngồi bật dậy và ôm chặt lấy chăn.

Bóng đen đó xoay người chạy ra phòng ngoài, động tác nhanh gọn giống như trận gió thổi qua vậy. Đại Kiều vô cùng hoảng sợ, tim đập loạn nhịp. Một lát sau, trong phòng yên tĩnh trở lại, nàng thấp giọng gọi:

- Oanh nhi! Oanh nhi!

Bên ngoài một màu tối đen, không có bất cứ động tĩnh nào. Đại Kiều đột nhiên nhớ lại tiếng kêu thảm thiết ban nãy dường như vọng lại từ phòng ngoài, trong lòng nàng càng thêm sợ hãi, lại gọi:

- Điệp nhi! Ngươi có đấy không?

Lúc này gian ngoài có ánh sáng truyền đến, chỉ nghe thấy Điệp nhi ở ngoài cửa nơm nớp lo sợ hỏi:

- Phu nhân! Người không sao chứ?

Đại Kiều nghe thấy giọng nói của thị nữ thì nỗi sợ hãi trong lòng cũng dịu đi một chút:

- Ta không sao, ngươi mau nhìn Oanh nhi xem thế nào?

Cửa phòng ngoài vừa mở, Điệp nhi bưng đèn dầu run rẩy đi vào phòng. Lúc đó, Đại Kiều cũng đứng dậy đi ra phòng ngoài. Điệp nhi bỗng nhiên sợ tới mức hét lớn lên, ngọn đèn trên tay rơi xuống đất, trong nháy mắt ngọn đèn đã bị tắt. Đại Kiều cũng đã nhìn thấy, thị nữ Oanh nhi nằm trên đất, thân không mảnh vải, cổ toàn là máu tươi. Trước mắt Đại Kiều tối sầm lại, lập tức ngất xỉu đi.

Nhưng rất nhanh nàng liền tỉnh dậy, Điệp nhi đỡ nàng dậy. Hai người ôm lấy nhau, toàn thân đều run rẩy. Đại Kiều càng sợ hơn, người mặc áo đen đó đứng trước mặt mình, mình cũng chỉ mặc một chiếc áo trong rất mỏng, lẽ nào hắn ta có ý đồ ‘gây rối’ cho mình sao?

Đúng lúc này, bên ngoài vọng lại tiếng gõ cửa dồn dập. Có người ở bên ngoài hô to:

- Phu nhân! Phu nhân!

- Rầm!

Một tiếng vang lên, cửa lớn đã bị phá ra, tiếp đó là những tiếng bước chân vọng lại:

- Phu nhân, hình như là tiếng giày của binh lính.

Điệp nhi căng thẳng nhỏ giọng nói.

Đại Kiều vội vàng trở về phòng mặc váy ngoài và đi vào trong phủ với Điệp nhi. Lúc đi qua phòng ngoài, nàng không dám nhìn cảnh tượng thê thảm của Oanh nhi.

Vừa vào trong sân, đám binh lính đã chạy vào trong. Đại Kiều nhận ra quan quân dẫn đầu, đó là Vương Ninh-Giáo Úy nội phòng quân, phụ trách an toàn của thành Kiến Nghiệp, ngẫu nhiên đến huyện Mạt Lăng. Vương Ninh lên trước thi lễ:

- Ty chức tham kiến phu nhân!

Đại Kiều chỉ vào trong phòng, giọng nói run rẩy:

- Vương Tướng quân đi xem sao, bãn nãy đã xảy ra chuyện!

Vương Ninh vừa vung tay lên thì mấy tên lính giơ đuốc vào trong phòng. Không bao lâu, một tên lính đi ra nói nhỏ vài câu với Vương Ninh. Mặc dù giọng nói của gã rất nhỏ nhưng Đại Kiều vẫn có thể nghe thấy hai chữ “'Cưỡng gian rồi giết chết!”

Trong lòng nàng đau đớn vô cùng, nước mắt trào dâng. Oanh nhi từ nhỏ đã đi theo nàng, đã gần được mười năm nhưng lại bị một kết cục bi thảm như này.

Lúc này, mười mấy tên lính trói chặt bốn người nô bộc đang sống ở ngoài phủ vào, Đại Kiều ngạc nhiên, vội hỏi:

- Vương Tướng quân! Không thể là họ làm được, mau thả họ ra đi!

Vương Ninh cười khổ một tiếng:

- Ty chức biết không phải là bọn họ làm.

Y vung tay lên nói:

- Thả bọn họ ra!

Lúc này Đại Kiều mới tỉnh lại, ban nãy vừa xảy ra án mạng thì Vương Ninh liền dẫn quân đến. Chuyện này là thế nào? Trong lòng Đại Kiều đều có chút hoài nghi.

Dường như Vương Ninh biết được sự tiếc nuối của Đại Kiều, thở dài nói một tiếng:

- Ty chức dẫn quân đi tuần đêm khắp thị trấn, ban nãy nghe thấy có người bẩm báo, nói nhìn thấy hai bóng đen nhảy vào trong phủ Kiều. Ty chức lo phu nhân sợ hãi nên vội vàng chạy vào, nhưng đã đến muộn một bước, làm phu nhân sợ hãi rồi! Ty chức có tội!

Nói xong, gã quỳ xuống dập đầu thỉnh tội với Đại Kiều. Đại Kiều khoát tay, dịu dàng nói:

- Xin tướng quân đứng lên, chuyện này cũng không thể trách tướng quân được! Tướng quân đến rất đúng lúc, không biết đã bắt được hai tên ác tặc đó chưa?

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Băng Phong: Ta Chế Tạo Phòng An Toàn Tại Tận Thế
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN