Chương 943: Tôn Quyền bị ám sát.

Chương 943: Tôn Quyền bị ám sát.

Hóa ra trung tâm tình báo ở Kiến Nghiệp của quân Hán là ở tửu quán Hỉ thị. Do tửu quán Hỉ thị đã đối xử rất đặc biệt trong lúc Lưu Cảnh đến nên đã khiến quân Giang Đông hoài nghi, trung tâm tình báo quân Hán cũng nhanh chóng từ bỏ tửu quán Hỉ thị, dời đến tửu quán Tam Ngô ở gần cửa phía đông. Tửu quán Tam Ngô vốn là do một thương nhân Ngô quận mở ra, bởi vì địa hình không đẹp, làm ăn cũng không được thịnh vượng liền bị quân Hán mua lại và tiếp tục duy trì làm ăn ở đây.

Chủ quán của tửu quán này họ Lương, là phó thủ lĩnh trung tâm tình báo của quân Hán tại Giang Đông, tầm hơn bốn mươi tuổi. Thoạt nhìn rất thật thà, có chút quê mùa chất phác nhưng đây chỉ là vẻ bề ngoài, thực tế người này rất khôn khéo, tâm lý tinh tế. Chính ông ta đã đề nghị Chung Tuyết ở lại quán trọ Thiên Lý, cứ coi như Đại Kiều vô tình tiết lộ thì cũng không có ảnh hưởng gì.

Chung Tuyết lên trước mở cửa, Lương chưởng quỹ hành lễ nói:

- Ban nãy tiểu nhị đến báo, có hơn nghìn binh lính Giang Đông đã đến bao vây quán trọ Thiên Lý.

Chung Tuyết gật đầu, ban nãy nàng ta cũng nghe Đại Kiều nói rồi. Trước đó Đại Kiều có sai thị nữ đến quán trọ Thiên Lý gửi thư cho mình nhưng không thành, cuối cùng quân Giang Đông biết được chỗ này cũng không lấy gì làm lạ. Cũng may Lương chưởng quỹ thông minh, không để mình ở lại tửu quán Tam Ngô, nếu không thì đã xảy ra chuyện rồi.

Lương chưởng quỹ lại nói:

- Đoán chừng quân Giang Đông không tìm thấy người ở quán trọ Thiên Lý thì sẽ lục soát khắp thành, rất nhanh sẽ tìm đến chỗ này của chúng tôi. Chúng tôi có một nhà dân, hay là Chung cô nương và phu nhân đến nhà dân đó trốn một lát!

- Bọn họ sẽ không lục soát nhà dân chứ?

- Chắc là không, tôi tin bọn họ sẽ không muốn làm to chuyện lên đâu. Hơn nữa thời gian cũng không kịp nữa rồi, qua một canh nữa là cổng thành sẽ mở. Không những thế, nhà dân mà tôi nói đến đều là nội ứng của chúng ta, tin rằng bọn họ sẽ ứng phó được.

- Vậy ngày mai chúng ta có thể ngồi thuyền ra khỏi thành không?

Đại Kiều ở bên cạnh hỏi.

Lương chưởng quỹ lén nhìn Đại Kiều một cái, thật không ngờ Đại Kiều nổi tiếng thiên hạ lại biến thành một người phụ nữ quê mùa như này, trong lòng vô cùng thất vọng nói:

- Khởi bẩm phu nhân! Nếu như bọn chúng đã điều tra ra tối nay hai người chèo thuyền rời khỏi Kiều phủ thì ngày mai điều tra nghiêm ngặt nhất chính là Thủy môn. Cứ coi như hóa trang thế này thì e cũng không thoát được, tiểu nhân nghĩ nên đợi vài ngày nữa. Đợi cho trời yên biển lặng rồi tiểu nhân sẽ nghĩ cách đưa hai người ra khỏi thành. Nơi an toàn nhất bây giờ chính là trong nhà dân.

Chung tuyết và Đại Kiều cũng không kiên trì được nữa, bọn họ biết rằng Lương chưởng quỹ vô cùng thông minh, lại hiểu biết tình hình. Vì thế sự sắp xếp của ông ta nhất định sẽ là cách giải quyết tốt nhất.

Đúng lúc này, dưới lầu có tiếng gõ cửa, ba người bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng. Rất nhanh, một tiểu nhị chạy lên bẩm báo:

- Thưa ông chủ! Quan binh đến lục soát rồi!

Lúc này, Lương chưởng quỹ vội vàng thu dọn lại phòng, ông không ngờ binh lính Giang Đông lại đến nhanh như vậy. Trong lòng ông lo lắng vô cùng, thổi ‘phù’ một cái đèn trong phòng và nói với tiểu nhị:

- Ngươi nhanh chóng đưa hai người này rời đi từ cửa sau, đến trốn tạm ở nhà Ngũ gia ở ngõ đối diện.

- Lương chưởng quỹ! Cửa sau liệu có binh lính mai phục không?

Chung Tuyết nhắc nhở.

Lương chưởng quỹ cười nói:

- Ngoài cửa sau là ngõ cụt, binh lính không vào được. Nhưng chúng ta có thể vào miếu Xã Thần, rời ở đó, người coi miếu là người của chúng ta, tôi tính toán sẽ không có vấn đề gì.

Lương chưởng quỹ nói xong thì vội vàng xuống lầu, chỉ mơ hồ nghe thấy giọng nói của ông ta:

- Đến đây! Ai vậy?

Chung Tuyết và Đại Kiều đi theo tiểu nhị xuống từ một lầu khác, vượt qua sân sau của tửu quán rồi rời đi từ cửa sau.

Trước tửu quán đã có mười mấy tên binh lính tiến vào do một đồn trưởng dẫn đầu. Các binh lính khác đều đem theo đuốc, soi sáng đại đường. Lương chưởng quỹ sợ đến mức vội khoát tay:

- Các vị quân gia! Trong tiểu tiệm đều là gỗ mục, xin đừng đốt!

Đồn trưởng lờ ông ta đi, hung hăng hỏi:

- Trong quán có đàn bà phụ nữ không?

Lương chưởng quỹ sợ đến mức ngây ngờ ra. Một lúc sau mới nhỏ giọng đáp:

- Tiểu nhân đã quá tuổi tứ tuần rồi, tuổi gìa sức yếu, tiểu nhân nguyện cấp biếu quan gia ít bạc!

Đồn trưởng cũng không giải thích gì, khoát tay:

- Lục soát cho ta!

Đám binh lính xông vào tửu quán, trong đại đường chỉ còn lại đồn trưởng và Lương chưởng quỹ. Đồn trưởng cười như không cười nhìn ông ta, lúc này Lương chưởng quỹ giả bộ sợ hãi. Ông lấy một túi vải nhỏ từ trong ngực đưa cho đồn trưởng:

- Ở đây là chút tiền vàng nước Hán, vẫn còn “nóng hổi” xin quân gia nhận cho!

Đồn trưởng không chút khách khí nhận lấy túi vải, lấy ra mấy thỏi nhìn một chút, quả nhiên là tiền vàng của nhà Hán, rất được ưa chuộng ở Giang Đông. Bên quan quy định, mười thỏi tiền vàng có thể đổi lấy nửa cân vàng ròng nhưng ở chợ buôn bán trái phép thì tám thỏi đã có thể đổi lấy nửa cân vàng ròng rồi. Đồn trưởng ước tính có ba đến bốn mươi thỏi thì ngay lập tức mặt mày hớn hở, hét lớn một tiếng:

- Tất cả quay về!

Một lát sau, đám binh lính dồn dập quay lại, đồn trưởng hô lên:

- Ở đây không có thích khách, chúng ta tranh thủ thời gian đi nhà khác.

Gã dẫn đám binh lính rời khỏi tửu quán, tay không mà đi. Lương chưởng quỹ đóng cửa lại, lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, ông ta biết hai năm nay, quân Giang Đông dần dần sa đọa, sớm đã không còn kỷ cương quân đội nghiêm ngặt như năm đó nữa. Đặc biệt là quan quân tầng trung hạ, tận dụng mọi cơ hội để vơ vét. Bọn họ thích đi lục soát nhất, có thể nhân cơ hội giở trò gian trá. Chỉ cần có hối lộ thì phần lớn là không coi nhiệm vụ ra gì, chuyện này đã xảy ra rất nhiều lần rồi.

Chỉ có điều Lương chưởng quỹ không dám mạo hiểm, nếu chẳng may vào lục soát là quan quân nghiêm túc hoặc là Vương Ninh đích thân đi lục soát thì sẽ rất phiền phức. Vì vậy ông ta rất thận trọng, cứ đưa hai người kia đi trước.

Trời đã tờ mờ sáng, sắp đến giờ Mão rồi, Tôn Quyền ở trong cung Kiến Nghiệp tối sầm mặt mày khi nghe Vương Ninh báo cáo. Cuối cùng hắn ta cũng không kìm được nỗi tức giận trong lòng, đập bàn mạnh một cái:

- Khốn khiếp, ngươi làm việc thế nào vậy?

Vương Ninh sợ hãi, vội quỳ xuống, cúi đầu giải thích:

- Ty chức theo sự dặn dò của Ngô hầu, không được làm lớn chuyện lên. Vì vậy lúc đó không dám trực tiếp ra tay, đợi đến sau canh tư mới ra tay nhưng thật không ngờ!

Chưa đợi gã nói xong thì Tôn Quyền đã cười lạnh một cái:

- Nói như vậy là trách nhiệm của ta, phải không?

- Ty chức tuyệt đối không có ý đó.

Vương Ninh ngập ngừng nói:

- Ty chức đã suy xét rất kỹ lưỡng, nếu như không có sự xuất hiện của người con gái mặc áo đen thì tuyệt đối không xảy ra sự cố. Ty chức nghi ngờ cô ta hoặc là do Ngô quận phái đến hoặc là mật thám của quân Hán.

- Đừng nói nữa!

Tôn Quyền thật sự không thể nhẫn nại được nên ngắt lời của Vương Ninh. Y khoanh tay đi vài bước, tối sầm mặt lại, nói:

- Bất luận như nào cũng phải tìm được người, không được mở cổng thành, phải lục soát cả huyện cho ta, lục soát từng nhà một. Mặt khác, hãy treo thưởng truy bắt người con gái mặc áo đen đó, trong ngày hôm nay, nhất định phải bắt được bọn họ.

- Nhưng ty chức phải lấy lý do gì thì tốt hơn ạ? Nếu như liên quan đến Kiều phu nhân thì chỉ e sẽ không có lợi cho Ngô hầu!

Tôn Quyền ngẩng đầu ngẫm nghĩ một chút rồi lạnh lùng nói:

- Cứ nói là tối hôm qua phát hiện cung Kiến Nghiệp có thích khách, có thích khách gây bất lợi cho ta.

- Ty chức hiểu rồi!

Tôn Quyền lấy ra kim bài đưa cho Vương Ninh:

- Điều động năm nghìn quân, lục soát toàn thành cho ta. Cổng thành có thể mở nhưng chỉ được vào chứ không được ra.

Vương Ninh nhận lấy kim bài, hành lễ lui xuống. Tôn Quyền khoanh tay đi đến phía trước cửa sổ, ánh mắt hung dữ nhìn ra ngoài cửa, nắm tay xiết chặt từ từ. Người phụ nữ mà y muốn có được thì không ai có thể cướp đi.

Lúc này, Bộ Nghiên - sủng phi của Tôn Quyền bưng một bát canh tổ yến vào phòng. Bộ Nghiên là con gái của Bộ Chất, tên mụ là Luyện Sư, đã theo Tôn Quyền nhiều năm rồi. Trước đây không được Tôn Quyền để ý đến nhưng hai năm nay Tôn Quyền gặp nhiều khó khăn, Tạ phu nhân không cảm thông mà gây nhiều chuyện trong cung khiến Tôn Quyền càng thêm ưu phiền. Nhưng Bộ Nghiên lại hiểu thấu lòng người, an ủi Tôn Quyền, dần dần được Tôn Quyền sủng ái và đã thay được vị trí của Tạ phu nhân.

Bộ phu nhân đặt bát ngọc xuống bàn, từ từ bước đến bên cạnh Tôn Quyền, dịu dàng cười hỏi:

- Dường như Ngô hầu có điều phiền muộn?

Tôn Quyền thở dài nói:

- Ngoài có họa quốc sự, trong việc nhà cũng không yên, sao ta không phiền muộn được chứ?

- Trong nhà không yên?

Bộ phu nhân có chút ngây người ra, nàng hỏi dò:

- Ngô hầu muốn chỉ bên Ngô Quận sao?

- Không liên quan đến Ngô Quận đâu, nàng đừng hỏi nữa!

Bộ phu nhân trầm ngâm suy nghĩ, một lát sau nàng khẽ cắn môi, thấp giọng nói:

- Gần đây trong cung có một tin đồn, không biết Ngô hầu có nghe nói không?

- Tin đồn gì vậy?

Tôn Quyền quay đầu lại hỏi.

- Là tin đồn có liên quan đến Kiều phu nhân!

Mắt Tôn Quyền nheo lại, ánh mắt sắc bén nhìn Bộ phu nhân, lạnh lùng hỏi:

- Nói cụ thể xem là tin đồn gì?

Bộ phu nhân cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Tôn Quyền. Hai năm trước, trong cung đã có tin đồn, nói Ngô hầu khao khát muốn cưới được tỷ muội Kiều thị. Ban đầu Bộ phu nhân không tin nhưng sau đó nàng phát hiện ra, tin này truyền ra từ chỗ Tạ phu nhân, vì thế nàng cũng hơi tin một chút. Vấn đề lấy Tiểu Kiều không lớn nhưng lấy Đại Kiều thì sẽ bị người đời cười chê. Mặc dù Đại Kiều không phải là thê tử chính thức nhưng dù sao cũng có danh phận là thúc tẩu, truyền ra ngoài sẽ bị các sĩ tộc khinh thường.

Nhưng điều này dù sao cũng chỉ là tin đồn chưa thành hiện thực, vì vậy Bộ phu nhân cũng không nhắc đến. Nhưng từ khi Ngô lão phu nhân qua đời, Ngô hầu lại đóng cửa cung Trường Can, và yêu cầu Đại Kiều chuyển đến sống ở cung Kiến Nghiệp. Đại Kiều không phải là thê thiếp của Ngô hầu, sao có thể ở cung Kiến Nghiệp được. Lẽ ra phải sắp xếp ở nơi khác mới đúng, vì vậy Bộ phu nhân cũng đoán được chút ít tâm tư của Ngô hầu rồi.

Nàng vẫn muốn tìm cơ hội khuyên phu quân, chỉ đến khi ban nãy thị nữ bẩm báo, Vương Ninh sáng sớm đã bí mật đến tìm Tôn Quyền. Bộ phu nhân với trực giác của phụ nữ liền đoán được chuyện Vương Ninh báo cáo có lẽ liên quan đến Đại Kiều. Nàng không kìm được, muốn đến khuyên phu quân, không nên mắc thêm sai lầm nữa.

Bộ phu nhân nhỏ giọng nói:

- Trong cung có tin đồn, Ngô hầu muốn để Đại Kiều vào cung là có mưu đồ khác.

- Nói năng hàm hồ!

Tôn Quyền lập tức nổi trận lôi đình, y như con khỉ bị giẫm phải đuôi, ra sức lay bả vai của Bộ phu nhân, hét lớn, mắt trợn trừng lên:

- Là kẻ nào, kẻ nào đã nói. Kẻ nào dám nói năng hàm hồ, nói cho ta biết, ta sẽ chém thành trăm mảnh!

Bộ phu nhân lẳng lặng nhìn phu quân. Phản ứng bất thường của phu quân đã chứng thực cho tâm ý của y. Nếu như phu quân không có ý này thì sao phải bối rối như vậy. Bộ phu nhân thở dài:

- Mặc dù chỉ là tin đồn nhưng lời nói con người rất đáng sợ. Ngô hầu chỉ cần làm sáng tỏ lời đồn thì lời đồn đó tự nhiên mà mất thôi.

Tôn Quyền cũng ý thức được thái độ thất thường của mình, y buông Bộ phu nhân ra, xoay người khoanh tay nhìn ra ngoài cửa sổ. Một lúc lâu, y lạnh lùng ra lệnh:

- Ra ngoài!

Bộ phu nhân còn muốn nói tiếp, Tôn Quyền bỗng nhiên quay người nhìn nàng, trong miệng thốt ra một câu:

- Cút ra ngoài cho ta!

Bộ phu nhân sợ lùi ra sau một bước, dung nhan khó coi. Mắt nàng đỏ lên, nước mắt tuôn trào, xoay người che mặt đi ra. Tôn Quyền nhìn nàng đi xa rồi bỗng nhiên ném bát ngọc trên bàn ra ngoài. Bát vỡ, tổ yên rơi đầy đất, Tôn Quyền hừ lạnh một tiếng:

- Kẻ nào ngăn ta, ta sẽ giết!

Đề xuất Tiên Hiệp: [Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Thần
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN