Chương 944: Truy nã toàn thành.

Chương 944: Truy nã toàn thành.

Cuối cùng trời cũng sáng nhưng huyện Mạt Lăng lại lâm vào một nỗi ‘hoang mang’ khó hiểu. Cổng thành không mở, dân chúng bị cấm ra khỏi thành, khắp nơi trên phố đều có binh lính đứng, mặc giáp cầm vũ khí, đằng đằng sát khí, binh lính lục soát từng nhà từng nhà một.

Các đầu phố trọng yếu đều dán thông báo treo thưởng, truy nã một nữ thích khách mặc áo đen, thân hình cao lớn, mặc mũi góc cạnh, nói giọng Giang Hạ. Người cung cấp manh mối thưởng trăm lạng vàng và rất nhanh, trong thành đã lan truyền tin, tối hôm qua Ngô hầu suýt nữa bị nữ thích khách này đâm.

Quân đội đã đến lục soát thành đông, tửu quán Tam Ngô lại bị lục soát một lần nữa. Nhưng lần này Lương chưởng quỹ không hối lộ nữa, ông sớm đã chuẩn bị đầy đủ rồi. Mặc cho binh lĩnh lục soát tửu quán nhưng Lương chưởng quỹ ít nhiều vẫn có chút lo lắng tình hình của ngõ Biển Tỉnh bên kia.

Ngõ Biển Tỉnh là một ngõ nhỏ ở bên cạnh miếu Xã Thần, ngõ không sâu, có năm sáu hộ gia đình sinh sống. Trong đó có một nhà nhỏ ở tít trong cùng, tầm khoảng hai mẫu, có năm người ở. Chủ nhà tên là Trương Thuận, tên hiệu Ngũ gia, ông ta có ba thân phận. Thân phận ‘công khai’ là tặc tào huyện Mạt Lăng, chính là Bộ đầu. Một thân phận nửa công khai khác là người coi miếu Xã Thần, nói trắng ra thì miếu đó là sản nghiệp của ông ta. Mỗi năm ông đều thu vét được rất nhiều tiền từ miếu đó.

Một thân phận bí mật khác chính là tình báo ngầm của quân Hán tại Giang Đông. Ba năm trước, Trương Thuận bị Quan Hỉ lôi kéo vào ty tình báo của quân Hán. Ông ta cũng suy nghĩ cho tiền đồ trước mắt của mình nên sớm đã dựa vào “cây đại thụ” như quân Hán.

Lúc này, Đại Kiều và Chung Tuyết đều đang nấp ở nhà ông ta, do ông ta có thân phận đặc biệt nên khi quân đội lục soát đến thì sẽ không lục soát kỹ lưỡng. Hơn nữa Đại Kiều và Chung Tuyết đều đã hóa trang, một người hóa trang thành bà già ở phòng bếp, một người hóa trang thành cháu của Trương Thuận. Cứ coi như họ đối diện với quan quân thì quan quân cũng không nhận ra.

Trong sân, Trương Thuận đang nói chuyện với mấy binh lính lục soát. Quan quân dẫn đầu mở cáo thị treo thưởng:

- Tối qua có nữ thích khách đã trà trộn vào cung Kiến Nghiệp, thiếu chút nữa đã đâm Ngô hầu bị thương, Ngô hầu hạ lệnh truy nã thích khách. Người cung cấp manh mối sẽ có thưởng.chúng tôi phụng mệnh đến lục soát nhà dân, xin Ngũ gia phối hợp.

Trương Thuận cười lạnh một tiếng:

- Các người có thể lục soát nhưng ta có mấy lời phải nói trước. Trong phòng ta có không ít hoàng kim, rốt cuộc là bao nhiêu thì ta chưa đếm. Nhưng ta thấy các vị huynh đệ đây đều là người dân quê, nếu như ta phát hiện nhiều hơn hoặc ít hơn thứ gì, vậy ngày mai ta sẽ đi đến nhà các người lục soát.ta nói xong rồi, các ngươi cứ lục soát.

Mấy tên lính ngơ ngác nhìn nhau, có ba người trong bọn chúng đều là người quê, sao không biết Trương Thuận có uy thế thế nào chứ, không động vào được. Người đứng đầu đám quan quân cười nói:

- Chúng tôi đâu dám lục soát nhà Ngũ gia, chỉ là chúng tôi phụng mệnh hành sự, chỉ là tìm người mà thôi. Chỉ cần Ngũ gia gọi người nhà ra để chúng tôi nhìn, sau đó chúng tôi sẽ đi ngay.

Trương Thuận cười lạnh một tiếng, quay đầu lại nói:

- Mọi người ra đây đi, để mấy vị quan gia nhìn xem!

Một lát, vợ của Trương Thuận mang theo mấy người con và mấy nô bộc ra, tổng cộng có bảy tám người. Trương Thuận chỉ vào Chung Tuyết nói:

- Đây là cháu của tôi, Trương Tiến, vừa mới từ nông thôn lên, các người nói có phải không?

Binh lính nhìn Chung Tuyết, chỉ thấy “cậu ta” thân hình cao lớn, hông đeo kiếm, mặc áo võ sĩ, tướng mạo mặc dù nhìn qua thì có vẻ thanh tú nhưng rõ ràng là người luyện võ. Chung Tuyết khom người thi lễ, ồm ồm nói:

- Xin chỉ giáo nhiều hơn!

Giọng nói của nàng ta trở nên khàn khàn, đám binh lính không hề hoài nghi rồi lại nhìn mấy người khác. Đại Kiều hóa trang thành người đầu bếp đứng ở gần nhất. Tướng mạo già thô, mặc bộ quần áo của nô bộc, binh lính chỉ nhìn nàng ta một cái rồi ánh mắt dời đi chỗ khác, không ai có “hứng thú” với nàng ta cả.

Người dẫn đầu đám quan quân thấy quả thật không có gì khác thường, cũng không muốn lục soát nhà Ngũ gia này, liền chắp tay cười nói:

- Tại hạ chỉ phụng mệnh hành sự, đã quấy rầy Ngũ gia rồi, cáo từ!

Hắn vung tay lên:

- Chúng ta đi!

Hắn dẫn binh lính rời khỏi nhà dân, rất nhanh đã đến các cửa nhà khác, hét lớn:

- Mở cửa! Quan quân đến lục soát thích khách!

Trương Thuận đóng cửa lại, cười với Đại Kiều và Chung Tuyết, có ý nói, có ta ở đây sẽ không có bất cứ chuyện gì xảy ra đâu.

Đến trưa, quan quân lục soát từng nhà cũng đã được nửa ngày rồi nhưng vẫn không có thu hoạch gì. Vương Ninh khoanh tay đứng ở bên sông Tần Thủy ở bắc thành. Tần Thủy qua thủy môn chảy ra ngoài thành, Thủy môn chỉ có lưới sắt, khóa đường sông lại, xuyên qua lưới sắt là có thể nhìn thấy thuyền đậu ở ngoài thành mà chuẩn bị vào thành. Các phu thuyền lo lắng hỏi nhau, thỉnh thoảng lại chỉ vào trong thành.

Mặc dù Tôn Quyền lệnh cho Vương Ninh mở cổng thành đúng lúc, chỉ được vào chứ không được ra. Nhưng y cho rằng, một khi để người vào thành thì sẽ mất đi hiệu lực quản chặt, người trên phố hỗn tạp, phạm nhân sẽ lợ dụng cơ hội ẩn nấp vào những nhà dân đã lục soát rồi, vậy lục soát cũng không có hiệu quả gì.

Vì vậy, Vương Ninh làm trái lệnh của Tôn Quyền, không mở cổng thành, chỉ cho phép quan viên trong huyện thành được rời đi, đi đến thành Kiến Nghiệp. Hơn nữa Tôn Quyền cũng không trách phạt Vương Ninh trái lệnh, cũng có nghĩa là đã chấp nhận cách làm đóng cổng thành để lục soát của y.

Lúc này, tướng lĩnh đang giữ thành dẫn một hoạn quan chạy đến, tướng lính giữ thành là một nha tướng, tên là Lăng Chí, là tộc huynh của đại tướng Lăng Thống. Gã và Vương Ninh đều thuộc nội vụ quân, Vương Ninh là cấp trên của gã. Hơn nữa Vương Ninh còn có kim bài của Ngô hầu nên gã ta không dám không nghe theo mệnh lệnh của Vương Ninh.

Nhưng lúc này, gã có chút khó xử:

- Tướng quân!

Lăng Chí chạy đến bên Vương Ninh nói:

- Ngô hầu phái người đến rồi!

Vương Ninh quen tên hoạn quan đó, là người phục dịch phụ trách trong thư phòng, tên là Giang An. Vương Ninh miễn cưỡng cười nói:

- Giang công công có chuyện gì sao?

Giang An biết thân phận thật sự của Vương Ninh nên lên trước thấp giọng nói:

- Ngô hầu phái tôi đến chuyển lời cho tướng quân. Do quân đội nhiễu dân nghiêm trọng quá nên dân chúng Mạt Lăng oán than kêu ca. Ngô hầu lệnh cho tướng quân giải trừ giới nghiêm.

Vương Ninh ngẩn người ra, sao Ngô hầu lại biết được? Gã vội vàng hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Giang An thở dài một tiếng, nói:

- Trương Trưởng sử đang ở trong cung Ngô vương buộc tội tướng quân nhiễu dân, nội vụ quân lấy cớ là lục soát, gian trá vơ vét tài sản của dân, làm nhục dân nữ. Dân chúng trong thành Mạt Lăng oán thán kêu ca, áp lực của Ngô hầu quá lớn.

Lúc này, Lăng Chí cũng tiến lên khuyên nhủ:

- Tướng quân! Những binh lính lục soát kia nếu như có hối lộ thì cũng không lục soát kỹ lưỡng đâu, ty chức đoán chừng cũng không tìm ra kết quả. Vẫn dùng cách treo thưởng, dưới giải thưởng đó xem có ai dũng cảm ra tố giác không.

Vương Ninh biết Lăng Chí nói rất có lý. Hai năm nay, phe phái quân đội rất nhiều, dựa vào quan hệ cũng không ít. Hơn nữa quân bổng thiếu, những binh lính tầng thấp luôn có ý nghĩ muốn phát tài nên dẫn đến làm tan rã kỷ cương quân đội, gian trá vơ vét tài sản trở thành phong trào. Gã bảo quan quân lục soát toàn thành, chỉ tạo cơ hội “phát tài” cho quan quân mà thôi. Vì vậy Trương Hoành buộc tội gã cũng là có lý do, nếu cứ lục soát như này thì người che giấu tội phạm chỉ cần hối lộ một chút là có thể thoát tội, sẽ không có kết quả gì.

Vương Ninh đành phải hạ lệnh:

- Truyền lệnh ta, dừng lục soát, hủy bỏ giới nghiêm!

Lăng Chí vội vàng hỏi:

- Như vậy có thể mở cổng thành được không, thưa tướng quân!

Vương Ninh gật đầu:

- Cổng thành có thể mở nhưng trong ba ngày, chỉ được vào chứ không được ra!

Vương Ninh ra lệnh, hủy bỏ giới nghiêm, đám binh lính không lục soát nhà dân nữa. Cổng thành đã được mở, vô số thương nhân chen chúc nhau vào thành, các thuyền cũng tiến vào từ Thủy môn, các cửa hàng trong thành đều lần lượt kinh doanh buôn bán, các ngõ trên phố bắt đầu náo nhiệt trở lại.

Tuy nhiên, “sóng gió” lục soát thành vẫn chưa qua đi, cổng thành chỉ cho vào chứ không cho ra. Điều đó chứng tỏ thích khách vẫn ở trong thành, từng tờ cáo thị treo thưởng dán đầy khắp phố, mọi người đều nhìn kỹ hình vẽ trên đó, điều này cũng khó trách. Trăm lạng vàng thật sự khiến người “động lòng”.

Lúc này, một chiếc xe ngựa dưới sự bảo vệ của mười mấy tên gia đinh đang dần dần tiến vào bắc thành, đây là xe ngựa của Trưởng sử Trương Hoành. Phủ đệ của Trương Hoành ở trong huyện Mạt Lăng, hôm nay ông ta tận mắt nhìn thấy binh lính vơ vét của cải của dân, nhưng lại lấy đó làm lý do lục soát người một số thiếu nữ vào thành. Điều này khiến Trương Hoành căm giận vô cùng, ông vội đến cung Kiến Nghiệp buộc tội Vương Ninh nhiễu dân.

Tuy rằng cáo trạng của ông ta có hiệu quả, các binh lính đã dừng lục soát, bỏ giới nghiêm, trong thành dần dần khôi phục lại trật tự bình thường. Nhưng trong lòng Trương Hoành luôn có một nỗi hoài nghi, cái cớ lục soát toàn thành Mạt Lăng là tối qua xuất hiện nữ thích khách trong cung Kiến Nghiệp, Ngô hầu suýt nữa bị ám sát. Chợt nghe thì thấy có lý nhưng nếu nghĩ kỹ thì sẽ có sơ hở.

Cứ coi như nữ thích khách chạy khỏi cung Kiến Nghiệp cũng chắc hẳn phải ẩn nấp trong thành Kiến Nghiệp. Làm sao cô ta có thể nhảy ra khỏi tường thành kiên cố của thành Kiến Nghiệp được? Sao lại vào được thành Mạt Lăng? Nói một bước nữa, cứ coi như nữ thích khách võ nghệ cao cường, nhảy ra khỏi cung Kiến Nghiệp thì chắc hẳn chạy trốn từ thôn quê, hoặc đi thuyền vào Trường Giang, đây mới là đường thoát chết, sao lại tự sa lưới, nấp trong thành Mạt Lăng được?

Điểm sơ hở này khiến Trương Hoành suy nghĩ trăm lần vẫn không có lời giải đáp. Ban nãy, ông ta lại ngầm hỏi đứa cháu đang làm thị vệ trong cung thì người cháu đó cho gã biết, tối qua trong cung không xảy ra chuyện ám sát, cũng không nghe nói có thích khách. Trương Hoành bỗng nhiên ý thức được, cái cớ thích khách của Ngô hầu ẩn giấu điều gì, chắc chắn sẽ không đơn giản như thế.

Phủ đệ của Trương Hoành ở giữa thành, là một phủ lớn với bảy mươi mẫu đất, có hơn hai trăm gia đinh nô bộc, Trương Hoành, thê thiếp và con cháu của gã cũng phải hai mươi mấy người. Xe ngựa dần dần dừng lại ở cổng lớn, quản gia từ trong phủ vội chạy ra, thứ tử Trương Thanh vội vàng chạy ra, nói nhỏ hai câu bên tai phụ thân. Trương Hoành không khỏi kinh ngạc, ông ta lại thấp giọng hỏi:

- Còn có ai biết nữa không?

- Ngoài hài nhi ra thì không ai biết cả!

Trương Hoành gật đầu:

- Chuyện này phải giữ bí mật, kể cả mẫu thân con cũng không được nói.

- Hài nhi hiểu, bọn họ đang đợi phụ thân ở thư phòng!

Trương Hoành trầm ngâm một chút rồi nhanh bước cùng con trai đến thư phòng. Trương Hoành đẩy cửa thư phòng ra, chỉ thấy hai người đang ngồi trong đó. Một người thanh niên thân hình cao lớn, một người khác là một nữ nô bộc già. Bọn họ thấy Trương Hoành vào thì vội vàng đứng dậy thi lễ.

Trương Hoành khoát tay, để cho con trai trông chừng ở cửa. Ông ta liếc mắt rồi mới hỏi thanh niên trẻ tuổi này:

- Các ngươi là người Hán Vương phái đến?

Người thanh niên trẻ cười một cái nhưng lại lộ ra tiếng cười của phụ nữ, thi lễ nói:

- Tại hạ là Chung Tuyết, là thủ lĩnh thị vệ bên cạnh Vương phi. Thích khách mà quan quân đang truy bắt chính là tại hạ.

Trương Hoành kinh ngạc, không khỏi lui về sau một bước, căng thẳng nhìn nữ thích khách hóa trang thành nam nhi, thấp giọng hỏi:

- Ngươi chính là nữ thích khách đã ám sát Ngô hầu?

Đề xuất Võng Hiệp: Anh Hùng Xạ Điêu
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN