Chương 945: Ma cao một trượng.
Chương 945: Ma cao một trượng.
Chung Tuyết khẽ mỉm nói:
- Ta chưa đến thành Kiến Nghiệp bao giờ cả, cũng chưa từng đến Kiến Nghiệp cung, vì sao phải ám sát Ngô hầu chứ?
Lời nói của Chung Tuyết đầy ẩn ý cũng làm Trương Hoành nghi hoặc, ông ta cũng bình tĩnh trở lại, ngồi xuống cười hỏi:
- Vậy cô nương có thể nói cho ta biết là vì sao Ngô hầu lại bắt ngươi không? Cũng không quản dư luận đang lan rộng.
- Thật ra người Ngô hầu muốn bắt không phải là ta, mà là nàng ấy.
Chung Tuyết chỉ lão phụ nhân đứng phía sau, Trương Tuyết càng thêm nghi hoặc, Ngô hầu muốn bắt lão phụ nhân này để làm gì, ông ta lại nhìn kỹ lão phụ nhân này, tuy là lần đầu gặp mặt nhưng ông ta cảm thấy ánh mắt của lão phụ nhân này rất quen, ông ta cẩn thận hỏi:
- Vị lão nhân này, ta từng gặp lão rồi thì phải?
“Lão phụ nhân” thở dài, đứng dậy thi lễ nói:
- Trương Trưởng sử, ngươi thật sự không nhớ ra ta sao?
Giọng nói này khiến Trương Hoành chấn động, ông ta bật đứng lên, không thể tin nổi nhìn lão phụ nhân chằm chằm:
- Lão là... cô nương là... Kiều...
- Đúng vậy, ta chính là Đại Kiều.
Đại Kiều cười sầu thảm, quỳ xuống khóc không ra tiếng:
- Tôn Quyền bức ta quá đáng, cầu xin Trương công cứu ta!
Để Chung Tuyết và Đại Kiều đến tìm Trương Hoành là ý của Lương chưởng quỹ. Quân Giang Đông treo giải thưởng trăm lượng hoàng kim, điều này làm cho Lương chưởng quỹ vô cùng lo lắng, y lo lắng vú già của Trương Thuận sẽ tố giác, hoặc là hàng xóm chung quanh biết rõ không cưỡng nổi sức hấp dẫn của trăm lượng hoàng kim mà bán đứng Trương Thuận, sự việc sẽ phiền toái lớn, cho nên y hôm nay nhất định phải đưa Chung Tuyết và Đại Kiều ra ngoài.
Nhưng cửa thành lại chỉ cho vào mà không cho ra, căn bản không thể ra khỏi thành được, chỗ sơ hở duy nhất chính là quan viên có thể ra khỏi thành, mà quan viên cao nhất trong huyện Mạt Lăng chính là Trưởng sử Trương Hoành, tính cách chính trực, một khi biết chân tướng ắt sẽ bảo vệ Đại Kiều.
Lúc này trong đầu Trương Hoành đang hỗn loạn, ông ta nằm mơ cũng không thể ngờ “lão phụ nhân” trước mắt lại chính là Đại Kiều, càng không hiểu vì sao Tôn Quyền lại muốn bắt nàng, ông ta vội vàng tránh:
- Phu nhân xin hãy đứng lên, nói cho ta biết trước đó đã xảy ra chuyện gì?
Đại Kiều kìm nén đau buồn, đem sự việc xảy ra tối qua kể lại tỉ mỉ cho Trương Hoành nghe, cũng hàm súc điểm ra mưu đồ của Tôn Quyền, cuối cùng nàng bi thiết nói:
- Tôn Quyền vì bức ta đi Kiến Nghiệp cung, không tiếc phái người giả trang ác tặc giết thị nữ của ta, thấy ta không theo, lại muốn cưỡng ép bắt cóc ta, may mắn có Chung cô nương cứu, nếu không chắc ta đã chết trong tay Tôn Quyền rồi.
Trương Hoành tức giận cả người run lên, bất kể thế nào ông ta cũng không ngờ Tôn Quyền lại có làm những việc ti tiện như thế, ông ta vẫn luôn cho rằng Tôn Quyền là người hùng tài đại lược, chỉ có điều thời vận không may gặp phải Lưu Cảnh mạnh mẽ, cứng rắn quật khởi nên mới nhiều lần bị nhục, ông ta luôn thông cảm sâu sắc với Tôn Quyền, không ngờ trong cuộc sống cá nhân Tôn Quyền lại là kẻ không đứng đắn, còn có ý đồ với Đại Kiều, điều này làm cho Trương Hoành cực kỳ thất vọng.
Ông ta ngửa đầu tở dài:
- Không thể ngờ Trương Hoành ta lại phụ tá một kẻ ti tiện như thế, ta thật sự mắt mù mà.
Bên cạnh, Chung Tuyết vội vàng nói:
- Tuy rằng quân Giang Đông đã dừng điều tra, nhưng họ không hề thả lỏng cảnh giới, nếu có người tố giác thì họ sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến, khẩn cầu Trương công giúp chúng ta ra khỏi thành.
Trương Hoành gật gật đầu:
- Các ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không thờ ơ không lo đâu.
Ông ta lại hỏi Đại Kiều:
- Nếu ta giúp phu nhân ra khỏi thành, phu nhân dự định đi đâu?
Đại Kiều trầm tư một lát, trên thực tế nàng ngoại trừ Trường An ra thì không có chỗ nào để đi nữa, đành phải bất đắc dĩ nói:
- Cha ta và muội muội đều ở Trường An, ta cũng muốn đi Trường An để tạm lánh.
Chung Tuyết ở bên cạnh mừng rỡ, không ngờ sau những trắc trở, cuối cùng Đại Kiều đã đồng ý đi Trường An rồi, nàng ta cũng có thể ăn nói với Hán vương điện hạ. Chung Tuyết vội vàng tiếp lời:
- Bên kia bờ bên kia có thuyền lớn tiếp ứng chúng ta, chỉ cần qua sông thì chúng ta có thể đi thuyền tới Kinh Châu.
Trương Hoành thở dài nói:
- Thượng Hương Công chúa ở Trường An, cũng tốt, có nàng ta ở đó, nàng ấy nhất định sẽ bảo vệ phu nhân an toàn.
Sau nửa canh giờ, chiếc xe ngựa to rộng của Trương Hoành lại ra hỏi thành, hai mươi mấy gia đinh hộ vệ cưỡi ngựa ông ta, đám gia đinh mặc thuần trang phục màu đen, thắt lưng đeo trường đao, sau lưng là tấm chắn cung tiễn, người nào cũng khôi ngô, động tác mạnh mẽ, Chung Tuyết đóng giả làm gia đinh của Trương Hoành, cùng bốn gã gia đinh đi trước mở đường, căn bản không thể nhận ra, quan trọng hơn là, ngoại trừ thị nữ của Đại Kiều bị bắt ra thì không một ai từng gặp nàng, bức họa trên bố cáo cũng khác xa nàng.
Ngồi trên xe ngựa là Trương Hoành và vợ già Lý thị của ông ta, Đại Kiều thì thay một bộ y phục giả dạng thành vú già câm của Lý thị, cũng ngồi trong xe ngựa, hiện tại nàng càng yên tâm, ngay cả Trương Hoành cũng không nhận ra nàng, nàng còn lo lắng gì nữa?
Xe ngựa vội vàng đi về hướng cổng thành bắc, lúc này, Vương Ninh đang đứng ở phụ cận Thủy môn, binh lính từ đường sông trong huyện bắt được không ít con thuyền, đại đa số người trên thuyền phần lớn là thuyền phu lấy thuyền làm nhà, rất nhiều người mang theo vợ con, hễ có thuyền nào có nữ nhân là bị bắt hết, tập trung ở phụ cận thủy môn để kiểm tra.
Phụ nữ bất kể già trẻ đều phải rửa mặt rửa tay, nam tử thân hình cao lớn cũng bị soát người, đám phụ nữ sợ hãi cả người run rẩy, trượng phu hoặc là phụ thân của họ đứng bên cạnh giận giữ mà không dám lên tiếng, cũng may Vương Ninh giám thị trên bờ, đám lính không dám quá phận, không nhân cơ hội bắt nạt phụ nữ, chỉ bắt rửa mặt không soát người, lục soát thuyền xong thì để thuyền chạy, mâu thuẫn cũng không trở nên gay gắt.
Lúc này, một chiếc xe ngựa chạy dọc theo đường lớn hăng hái đi về hướng cửa bắc, Vương Ninh nhận ra cờ xí trên xe, là xe ngựa của Trưởng Sử Trương Hoành, gã nhớ Trương Hoành ở trước mặt Ngô hầu buộc tội mình, trong lòng lập tức nổi giận, bước nhanh đi đến cửa thành.
Chỗ cửa thành, đám lính ngăn cản xe ngựa của Trương Hoành, gia đinh cầm đầu quát to:
- Là xe ngựa của Trương Trưởng sử, mau mau tránh ra!
Tướng lĩnh thủ thành Lăng Chí thấy Trương Hoành ở trước cửa sổ xe, liền vung tay lên:
- Cho đi!
Đám lính rẽ ra, xe ngựa đang định đi thì phía sau có tiếng hét của Vương Ninh:
- Khoan đã!
Trương Hoành quay đầu lại, thấy Vương Ninh đang chạy tới, trong lòng cảm thấy có chút không ổn, lập tức ra lệnh:
- Không cần nghe theo y, ra khỏi thành!
Chung Tuyết bên cạnh phản ứng cực nhanh, thúc ngựa cùng với vài tên gia đinh dẫn đầu chạy ra khỏi cửa thành, phu xe lập tức vung roi ngựa lên, đang định quật ngựa thì một thanh kiếm sắc bén lạnh như băng chĩa ngay vào cổ họng y:
- Ngươi dám cử động, ta lập tức làm thịt ngươi!
Trương Hoành giận giữ quát:
- Vương Ninh, ngươi có ý gì?
Vương Ninh lấy từ trong người ra Kim bài của Tôn Quyền, lạnh lùng nói:
- Phụng lệnh Ngô hầu, tróc nã thích khách!
Trương Hoành thấy Chung Tuyết đã ra khỏi thành trước, trong lòng thoáng buông lỏng, cả giận nói:
- Ý của ngươi là Trương Hoành ta chứa chấp thích khách sao?
- Ta không có ý này, Trương Trưởng sử đương nhiên cũng có thể ra khỏi thành, tuy nhiên, theo lệnh của Ngô hầu, cho dù là bản thân ông ta ra khỏi thành cũng phải tiến hành điều tra, cho nên, chúng ta cũng phải điều tra đoàn xe của Trưởng Sử, xin lỗi!
- Đây là xe tư nhân của ta, dù là Ngô hầu cũng không dám điều tra, một Giáo úy nho nhỏ như ngươi có là gì?
Trương Hoành thấy đám lính tới gần, thét ra lệnh cho gia đinh:
- Ai dám làm nhục ta, các ngươi không cần quản giết ngay lập tức, hết thảy hậu quả ta sẽ gánh vác!
Đám lính sợ hãi quyền lực của Trương Hoành nên đều không dám tiến lên, nhưng vẫn ngăn cản xe ngựa, không cho xe ngựa đi, cửa thành tức thì bị chặn lại.
Vương Ninh được Tôn Quyền bổ nhiệm làm Nội vụ quân Giáo úy, lại là cơ sở ngầm giám thị bách quan của Tôn Quyền, dĩ nhiên gã có chỗ hơn người, tính cách cực kỳ khôn khéo, đã gặp người nào thị không quên được, hơn nữa phản ứng vô cùng nhạy bén, lúc này, Vương Ninh thấy gia đinh của Trương Hoành đang đứng ở ngoài thành chờ, gã biết mấy gia đinh kia hẳn là giành trước chạy ra khỏi thành rồi.
Tuy nhiên, Trương Hoành chợt phát hiện không đúng, vừa rồi phía trước dường như là bốn gã gia đinh mở đường, hiện tại sao chỉ có ba người, thiếu một người, gã lập tức nổi lên lòng nghi ngờ. Vốn Vương Ninh chỉ định làm khó dễ Trương Hoành, chỉ là bởi vì Trương Hoành ở trước mặt Ngô hầu buộc tội gã, gã muốn mượn lần này để trút hận cá nhân, nhưng hiện tại gã lại phát hiện điều dị thường.
Vương Ninh lại một lần nữa kiểm kê hộ vệ của Trương Hoành, vừa rồi gã ở bờ sông thấy xe ngựa, hẳn là có mười hộ vệ, trước bốn, sau bốn, trái bốn, phải bốn, vô cùng dễ ghi nhớ, nhưng hiện tại không ngờ chỉ có mười lăm người, quả nhiên thiếu một người, hẳn là đã biến mất sau khi ra khỏi thành.
Trong lòng Vương Ninh càng nghi ngờ sâu hơn, gã giấu biểu cảm trên nét mặt, cúi người xem xét gầm xe, gầm xe không có ai, gã lại sắc bén nhìn vào trongỗe, chỉ thấy có ba người ngồi trong, có hai người gã biết, là Trương Hoành và vợ của ông ta, một người khác là một lão phụ nhân.
Vương Ninh sớm đoán được nữ nhân áo đen nhất định và Đại Kiều sẽ hóa trang thành người khác, nữ nhân áo đen thân hình cao lớn, gương mặt góc cạnh rõ ràng, thích hợp hóa trang thành nam tử, mà Đại Kiều chỉ có thể hóa trang thành một phụ nữ khác, cho nên khi điều tra thuyền, sở dĩ nam tử thân hình cao lớn đều phải lục soát chính là vì duyên cớ này.
Ánh mắt của gã chăm chú nhìn vào “lão phụ nhân” kia, phu nhân bình thường ra ngoài luôn mang theo nha hoàn trẻ tuổi, hoặc là một thiếu niên, chưa bao giờ một quý phu nhân nào sẽ mang một lão bộc phụ ra ngoài cả, ngay cả bản thân cũng không tự chăm sóc được, còn có thể chăm sóc phu nhân được sao?
Vương Ninh thấy người đó cúi đầu, tóc hoa râm, không nhìn rõ dung nhan, nhưng dáng người tao nhã động lòng người, một “lão bộc phụ” tuyệt đối không thể có được như thế, hơn nữa có chút quen thuộc. Vương Ninh cười lạnh, hoá trang được tướng mạo nhưng không thể hóa trang được khí chất đã hình thành rất lâu, khó trách mình không tra ra được nàng ta, hóa ra là trốn ở trong phủ của Trương Hoành, cũng khó trách Trương Hoành muốn buộc tội mình.
Trong lòng Vương Ninh nảy sinh tia tà ác, đột ngột đâm kiếm về phía con ngựa kéo, một kiếm này vừa nhanh vừa độc, đâm thủng đầu ngựa kéo, con ngựa kêu thảm, móng trước nhảy dựng lên thật cao rồi lập tức ngã sấp xuống thật mạnh, kéo cả xe ngựa xuống khiến xe ngựa mất đi cân bằng, trong những tiếng kêu sợ hãi, xe ngựa bắt đầu lật nghiêng, gia đinh hộ vệ của Trương Hoành kinh hãi, cùng tiến lên trước giữ xe ngựa, không để xe ngựa tiếp tục đổ.
Biến cố đến bất ngờ khiến tất cả binh lính ở đây đều sợ ngây người, Lăng Chí kịp phản ứng, hô to một tiếng:
- Nhanh chạy đến cứu Trưởng sử!
Bọn lính đều chạy lên trước, đỡ xe ngựa, bọn gia đinh mở cửa xe, dìu vợ chồng Trương Hoành từ trong xe ra, lúc này, một gã gia đinh chuẩn bị nâng lão bộc phụ, Vương Ninh lại bước nhanh lên trước, đẩy gia đinh ra, đưa tay cho lão bộc phụ, ánh mắt híp lại, cung kính cười nói:
- Phu nhân, người để ta tìm thật khổ cực!
Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Kiếm Tôn