Chương 946: Một lời làm rõ.
Chương 946: Một lời làm rõ.
Đại Kiều biết rằng Vương Ninh đã phát hiện ra mình, nàng không ngụy trang nữa, cởi bộ tóc bạc giả trên đầu xuống làm lộ ra mái tóc đen nhánh, nàng đứng thẳng lên khinh thường hừ một tiếng, không thèm nhìn Vương Ninh đang chìa tay ra mà đi thẳng vào trong xe ngựa, nàng quay sang chỉ bảo Lăng Chí:
- Lăng tướng quân, xin lấy một chậu nước đến!
Lăng Chí ngây dại một lúc mới kịp phản ứng, vội vàng chỉ huy binh lính:
- Nhanh đi lấy nước!
Binh lính chạy như bay, một lát bưng một chậu nước được lấy từ trong giếng tới, Đại Kiều lấy trong người ra một tấm khăn, trong ánh nhìn chăm chú của đám lính rửa sạch ngụy trang trên mặt, lộ ra khuôn mặt thanh lịch tuyệt luân. Nàng vén tóc lên, thái độ động tác tao nhã cao quý động lòng người này đến ngay cả Vương Ninh cũng tim đập thình thịch, gã rốt cuộc đã hiểu vì sao Ngô hầu phải lòng người phụ nữ này rồi, quả nhiên là báu vật thiên hạ vô song.
Binh lính xung quanh đều kêu lên, hóa ra nàng đúng Kiều phu nhân, nhưng sao nàng lại hóa trang thành người già như vậy?
Lúc này, Trương Hoành chậm rãi đi lên trước, cánh tay ông ta bị gai sắt ở cửa cào rách, máu tươi chảy ròng ròng, ông ta lạnh lùng nhìn Vương Ninh:
- Vương Tướng quân, ngươi muốn giết ta thì trực tiếp động thủ là được, cần gì phải cố ý gây ra việc như thế, ngay cả ta cũng khinh bỉ ngươi.
Vương Ninh vội vàng thi lễ nói:
- Trưởng sử đã hiểu lầm rồi, ty chức phát hiện mắt ngựa đỏ bừng sung huyết, sắp nổi điên, ty chức e sợ cho nó phát cuồng làm Trưởng sử bị thương, cho nên đúng lúc ra tay đâm chết nó.
- Nói như vậy, ngươi là vì cứu ta?
Trương Hoành trào phúng cười lạnh nói.
- Đúng vậy!
Vương Ninh nói ra lời lẽ vô cùng chính nghĩa, vẻ mặt không hề áy náy khiến Trương Hoành cũng không khỏi không bội phục da mặt của gã dầy, nhưng Trương Hoành là nhân vật bậc nào, Vương Ninh dù có khôn héo, nhưng cũng chỉ là tiểu nhân vật giảo hoạt, gã làm sao có thể có trí tuệ như Tể tướng Trương Hoành.
Trương Hoành không để ý tới gã nữa, quay sang nói với Đại Kiều:
- Kiều phu nhân, nếu xe ngựa đã bị phá hỏng, vậy chúng ta đi bộ vậy.
Đại Kiều xoay người đi theo Trương Hoành đi ra ngoài thành, Vương Ninh nôn nóng, liền vội vàng đi lên trước ngăn họ lại:
- Trương Trưởng sử, các ngươi có thể rời đi, nhưng Kiều phu nhân không thể đi?
- Vì sao không thể đi?
Trương Hoành lên giọng, lớn tiếng nói:
- Thật quá nực cười, Vương Giáo úy rõ ràng là muốn bắt nhốt Kiều phu nhân, ngươi dựa vào cái gì chứ, chẳng lẽ ngươi không thấy mục đích của người nào đó sao?
Thanh âm của Trương Hoành rất lớn, binh lính xung quanh đều nghe thấy rõ ràng, trong lòng Vương Ninh thấy khổ đắng, như vậy bảo gã phải làm gì bây giờ? Lúc này, Đại Kiều cũng cất cao giọng nói:
- Vương Tướng quân, ta khuyên ngươi hãy để cho ta rời khỏi đây, nếu không ta sẽ nói ra chân tướng, người bị tổn thất danh dự không phải là ta đâu!
Đây rõ ràng là uy hiếp trực tiếp, Vương Ninh biến sắc, nhưng gã phản ứng cực nhanh, vội vàng nói:
- Phu nhân, bởi vì thích khách còn chưa bắt được nên không biết chúng có bao nhiêu đồng đảng, ty chức lo cho sự an toàn của phu nhân, nếu phu nhân nhất định đi, xin cho ty chức đi theo bảo vệ phu nhân.
Gã không đợi Trương Hoành nói câu gì, lập tức cao giọng nói với thủ hạ:
- Còn không đi theo bảo vệ phu nhân!
Vương Ninh đã đánh cuộc, đánh cuộc Trương Hoành sẽ không cho phép Đại Kiều vạch trần chân tướng, dù sao Trương Hoành là thần tử, bảo hộ thanh danh của quân chủ cũng là nghĩa vụ của ông ta.
Tuy rằng Trương Hoành cũng không hy vọng Đại Kiều nói ra chân tướng, nhưng ông ta cũng sẽ không để người Vương Ninh đi hộ vệ, song phương lại lần nữa giằng co ở cửa thành.
Đúng lúc này, có binh lính hô to:
- Ngô hầu giá lâm!
Tôn Quyền đích thân đến, Trương Hoành, Đại Kiều và Vương Ninh đồng loạt ngẩn ra, sao Tôn Quyền cũng đến đúng lúc vậy? Chẳng lẽ có người báo tin cho y? Nhưng Tôn Quyền đã đến, tình thế cũng không trở nên phức tạp nữa mà ngược lại trở nên đơn giản, Vương Ninh không dám làm chủ thả Đại Kiều đi, liều chết cũng muốn giữ Đại Kiều lại, nhưng Tôn Quyền có thể thả nàng, trong lòng Trương Hoành lập tức có kế hoạch.
Tôn Quyền nhận được bẩm báo khẩn cấp là Trương Trưởng sử bị Giáo Úy Vương Ninh suất quân tập kích ở cửa thành bắc, song phương đã xảy ra xung đột đổ máu, Trương Trưởng sử đang gặp nguy hiểm, Tôn Quyền nghĩ hẳn Vương Ninh trả thù việc buổi sáng bị Trương Hoành buộc tội, trong lòng y khẩn trương, vội vàng suất thị vệ kỵ mã đi tới. Trương Hoành và Trương Chiêu là hai vị Tướng quốc mà y nể trọng nhất, y tuyệt đối không muốn nghe được tin Trương Hoành gặp chuyện không may.
Tôn Quyền chạy vào thành động, liếc nhìn thấy ngựa chết trên mặt đất, máu tươi chảy đầy đất, nhìn thấy ghê người, trong lòng của y cực kỳ giận Vương Ninh, tên nô tài này đã bị mình làm hư rồi, ngay cả Tướng quốc mà cũng dám chặn giết, đúng là muốn chết mà.
Tôn Quyền bước nhanh tới, quát to:
- Không cho phép kẻ nào làm loạn!
Y quay đầu sang nhìn Trương Hoành, thấy trên cánh tay Trương Hoành chảy máu ròng ròng, không rõ vết thương như nào, trong lòng y đau đớn, tiến lên trấn an:
- Trương công, vết thương của ngài như nào?
Trương Hoành vốn đang một bụng căm giận Tôn Quyền, hiện tại thấy Tôn Quyền quan tâm tới thương thế của mình, hoàn toàn là thật lòng chứ không phải giả bộ, lửa giận trong lòng ông ta tiêu tan bớt đi, khom người thi lễ nói:
- Đa tạ Ngô hầu quan tâm, ty chức mạng lớn, dưới thủ đoạn độc ác giết người của Vương giáo úy không ngờ vẫn có thể sống sót được, ty chức phải cảm tạ ông trời chiếu cố mình.
Tôn Quyền giận tím mặt, quay đầu lại phẫn nộ quát:
- Vương Ninh, gan chó của ngươi lớn nhỉ!
Vương Ninh thấy Trương Hoành nói vậy, giống như mình chủ động giết ông ta vậy, khiến Ngô hầu hiểu lầm, trong lòng gã vừa giận vừa gấp, vội vàng quỳ xuống giải thích:
- Ty chức dù có gan lớn bằng trời cũng không dám làm thương tổn Trương Trưởng sử, xin Ngô hầu nghe ty chức giải thích.
Trương Hoành cũng không cho Vương Ninh có cơ hội giải thích, ông ta bức hỏi:
- Vương Giáo Úy, ngựa của ta có phải ngươi giết hay không? Nếu không phải gia đinh liều chết bảo hộ giữ xe ngựa không đổ, ta sao có thể sống sót được? Chẳng lẽ đây không phải sự thật?
Ông lại quay sang nói với Tôn Quyền:
- Vi thần cùng vợ già đi Bố Kim tự thắp hương, không ngờ Vương Giáo Úy đuổi theo, cùng hung cực ác giết ngựa của ta, muốn đẩy vợ chồng ta vào chỗ chết, chỉ là ta mạng lớn nên tránh được một kiếp, xin Ngô hầu làm chủ cho lão thần!
Đúng lúc này, Tôn Quyền bỗng nhiên thấy Đại Kiều đứng một bên, y lập tức ngây dại, đầu óc chuyển động hiểu ngay đã xảy ra chuyện gì. Không phải Vương Ninh vì Trương Hoành, mà là vì đuổi theo Đại Kiều.
Tôn Quyền dù sao cũng là người hùng tài đại lược, mặc dù y cũng có dục vọng như người bình thường, nhưng ý nghĩ và phản ứng của y người bình thường không thể so sánh được, tựa như y cực kỳ căm hận Lưu Cảnh, nhưng vẫn có thể xưng huynh gọi đệ với Lưu Cảnh, loại bản lĩnh ngụy trang này ngay cả Lưu Cảnh cũng theo không kịp. Tôn Quyền chỉ sửng sốt, ra vẻ kinh ngạc:
- Sao đại tẩu lại ở đây?
Đại Kiều ghê tởm y tới cực điểm, nàng căm ghét quay đầu đi không thèm nhìn Tôn Quyền. Trương Hoành lại tiến lên phía trước nói:
- Hai ngày nay Kiều phu nhân ở tại quý phủ của thần, đàm luận Phật pháp với vợ già của thần, hai người họ hẹn hôm nay đi Bố Kim tự Giang Bắc thắp hương kính phật, lão thần đi theo chiếu cố họ một chuyến.
Tôn Quyền lập tức minh bạch, là Trương Hoành muốn hộ tống Đại Kiều rời khỏi, nhìn dung mạo thanh lịch tuyệt luân của Đại Kiều, y sao thả nàng đi được, trong lòng mãi do dự. Vương Ninh ở bên cạnh vội vàng bổ sung:
- Khởi bẩm Ngô hầu, thích khách chưa bắt được, ty chức hoài nghi thích khách có đồng đảng, sợ đồng đảng của thích khách sẽ gây bất lợi cho Kiều phu nhân và Trương Trưởng sử nên mới vội vàng tới ngăn trở, có điều đã làm Trương Trưởng sử hiểu lầm, cho nên phát sinh chút mâu thuẫn, ty chức tuyệt đối không có ý mạo phạm Trưởng sử.
Tôn Quyền thở dài nói với Trương Hoành:
- Ta cũng không muốn ngăn trở Trưởng sử, chỉ có điều lo lắng đồng đảng thích khách gây bất lợi cho đại tẩu của ta và Trưởng sử, cho nên có thể mời Trưởng sử và phu nhân ở lại thêm hai ngày nữa nhằm đảm bảo an toàn, được không?
Lúc này, dân chúng vây quanh xem náo nhiệt ngày càng nhiều, chừng trên vạn người, cũng không thiếu quan lớn Giang Đông phụ cận Bắc môn có mặt trong đám đông, tỷ như các văn võ quan lớn là Gia Cát Cẩn, Hoàn Giai, Lăng Thống, Từ Thịnh, Hám Trạch... Hôm nay vừa đúng là ngày nghỉ triều, họ nghe nói đang điều tra thích khách nên chỉ ở trong nhà không can thiệp binh lính, nhưng khi nghe nói Trương Hoành gặp chuyện không may, mọi người đều đuổi tới cửa thành.
Mọi người thấy Ngô hầu cũng tới, cùng tiến lên trước chào, điều này làm cho Tôn Quyền càng khẩn trương, y lo lắng sự việc sẽ náo loạn lớn, hơn nữa Đại Kiều cực kỳ cương liệt, một khi nàng nói ra chân tướng thì sự việc càng xấu đi,
Lúc này, Trương Hoành tiến lên thi lễ thật sâu với Tôn Quyền, thấm thía nói:
- Ngô hầu, Giang Đông chúng ta trước bại bởi Dự Chương, sau lại sinh ra nội chiến, làm cho tam Ngô phân liệt, đối với Giang Đông mà nói từ Văn Đài tướng quân đến nay, đây là sự yếu nhược của Giang Đông trước nay chưa từng có, giống như “Nhân chi tương tử”, mệnh treo một đường, nhưng vi thần cũng không thất vọng, vi thần rất tin Giang Đông còn có thể tái phục hưng, bởi vì có Ngô hầu hùng tài đại lược, có bách quan trung thành đi theo, Ngô hầu danh dự cao, nhân đức rộng khắp Giang Đông, sao hạng người Tôn Thiều, Tôn Bí hung tàn hoang bằng được, ngay cả Tào Tháo, Lưu Cảnh cũng tán thưởng Ngô hầu là anh hùng của Giang Đông, nguyện đến Giang Đông gặp gỡ Ngô hầu, vi thần cũng nguyện tận tâm tận lực phụ trợ Ngô hầu, chỉ có điều hy vọng Ngô hầu yêu quý lông chim của mình, nằm gai nếm mật, chăm lo việc nước, Giang Đông ta nhất định có thể phục hưng lần nữa!
Nói xong, Trương Hoành quỳ xuống, chúng văn võ quan lớn chưa hiểu được ý Trương Hoành nhưng cũng quỳ xuống theo, nhưng trong lòng Tôn Quyền lại hiểu rõ, là Trương Hoành đang khuyên mình buông tay, nếu như mình khư khư cố chấp, không nghĩ đến danh dự, như vậy y chẳng khác gì Tôn Bí, vì hoang dâm vô độ mà bị mọi người xa lánh.
Tôn Quyền thầm thở dài, ánh mắt lại nhìn sang Đại Kiều, thấy vẻ mặt tuyệt tình của nàng, y biết rốt cuộc mình cũng không thể chiếm được mỹ nhân thiên hạ vô song này, bất đắc dĩ, y nói:
- Không biết đại tẩu sau khi thắp hương Giang Bắc rồi thì định đi đâu?
Đại Kiều không chút do dự nói:
- Ta dự tính đi tìm Thượng Hương Công chúa, giao di vật và di tín của lão phu nhân cho nàng ấy.
Tôn Quyền nở nụ cười khổ, nói với Trương Hoành:
- Xin Trưởng sử yên tâm, Tôn Quyền là người biết sai chịu sửa!
Y chỉ vào Vương Ninh ra lệnh:
- Tên này cả gan làm loạn, ý đồ lợi dụng việc công để trả thù cá nhân, làm Trưởng sử bị thương, bắt kẻ này trọng đánh một trăm quân côn cho ta, cách chức Giáo úy!
Bọn thị vệ như lang như hổ kéo Vương Ninh xuống. Vương Ninh biết Tôn Quyền lấy mình làm người chịu tội thay, cũng không dám biện bạch, ánh mắt khép lại, để mặc thị vệ giữ chặt mình. Tôn Quyền lại thâm sâu sâu liếc mắt nhìn Đại Kiều, lưu luyến nói:
- Xin Đại tẩu đi đường cẩn thận!
Y quay người lại, bước nhanh ra ngoài thành, rất nhanh đã cưỡi ngựa rời khỏi thành bắc, biến mất ở cuối đường lớn.
Lúc này Trương Hoành mới thở phào nhẹ nhõm, hiện tại thừa dịp Tôn Quyền chưa đổi ý cần phải nhanh chóng đi ngay, ông ta vội vàng nói với Đại Kiều:
- Phu nhân, chúng ta đi thôi!
Đại Kiều gật gật đầu, cùng vợ chồng Trương Hoành một lần nữa lên xe ngựa, phu xe điều khiển xe ngựa, trong sự bảo vệ của đám gia đinh ra khỏi cửa thành, rất nhanh đã tới bờ sông. Trên bến tàu đỗ một con thuyền năm trăm thạch, lúc này, một cô gái mặc y phục màu đỏ từ trong khoang thuyền đi ra, chính là Chung Tuyết đã ra khỏi thành trước, thấy Đại Kiều và vợ chồng Trương Hoành đến, nàngât cao giọng cười nói:
- Ngô hầu có đuổi kịp đến cửa thành không?
- Hóa ra là ngươi!
Lúc này Trương Hoành mới bừng tỉnh ngộ, hoá ra Tôn Quyền đúng lúc đuổi tới là do Chung Tuyết đi báo tin, ông không thể không bội phục sự thông minh của Chung Tuyết. Nếu Vương Ninh không nhận ra Đại Kiều, thì Tôn Quyền cũng không nhận ra, nếu Vương Ninh nhận ra Đại Kiều, vậy chỉ có Tôn Quyền đến, mình mới có thể bức Tôn Quyền thả người.
Trương Hoành không khỏi giơ ngón tay cái lên khen:
- Một cô nương thật thông minh, vô cùng nhanh trí.
Chung Tuyết hơi ngượng ngùng nói:
- Mời phu nhân mau lên thuyền, tránh cho đêm dài lắm mộng.
Đại Kiều xoay người quỳ xuống trước Trương Hoành, cảm kích rơi lệ nói:
- Đại Kiều có thể thoát khỏi miệng hổ toàn bộ đều là được Trương Trưởng sử ban tặng, đại ân này không lời nào cảm tạ hết được, Đại Kiều sẽ khắc trong tâm khảm.
Trương Hoành thở dài, vội đỡ Đại Kiều lên:
- Phu nhân đi nhanh đi, ở Kiến Nghiệp không an toàn đâu.
Đại Kiều đi lên thuyền, thuyền khách giương buồm, chậm rãi rời khỏi bến tàu chạy về hướng bờ Giang Bắc. Bờ Giang Bắc đã đỗ năm chiến thuyền ngàn thạch và một ngàn binh lính tinh nhuệ, họ hộ vệ Đại Kiều rời khỏi Giang Đông, đi tới Tương Dương.
Trương Hoành nhìn buồm giăng mờ xa, lại thở dài, Giang Đông thật sự còn có cơ hội phục hưng sao?
Đề xuất Huyền Huyễn: Lăng Thiên Kiếm Thần