Chương 947: Bất trắc trên đường.
Chương 947: Bất trắc trên đường.
Tám tháng về sau, Quan Trung bắt đầu tiến hành động viên chiến tranh lần đầu tiên. Cái gọi là động viên chiến tranh chính là tiến vào trạng thái thời gian chiến tranh, quân đội không được nghỉ ngơi, tiến hành khống quản vật tư, quan phủ các nơi bắt đầu đăng ký dân phu, cửa thành và quan ải đều phải nghiêm thêm kiểm tra, phòng ngừa gian tế lẫn vào.
Bởi vì đây là một trận đại chiến Hồ Hán quy mô lớn, trình độ chiến tranh được đẩy lên cao nhất, tất cả phụ nữ và trẻ em và người già đều phải di chuyển về phương nam, một khi người Hung Nô đánh vào Quan Trung, dân chúng sẽ gặp phải họa ngập đầu.
Hán vương phủ của Lưu Cảnh đã dời đi phía nam, tuy nhiên cũng không phải dời đi Hán Trung, mà là dời đến huyện Lam Điền cách phía nam Trường An tám mươi dặm, một khi Quan Trung bị công phá, gia quyến của Lưu Cảnh sẽ nhanh chóng từ huyện Lam Điền dọc theo Tử Ngọ Cốc xuôi nam, điều này cũng là do Lưu Cảnh suy xét rất lâu mới quyết định, người nhà của hắn không tầm thường, không đến bất đắc dĩ tốt nhất không được rời khỏi Quan Trung.
Gia quyến của Lưu Cảnh ngồi trên hơn mười cỗ xe ngựa dưới sự bảo vệ của mấy trăm kỵ binh dọc theo quan đạo chạy về hướng nam. Trên quan đạo đông nghịt dân chúng đang di dời trốn tránh về hướng nam, phần lớn là già yếu phụ nữ và trẻ em, rất nhiều nhà đều có được một chiếc xe ngựa hoặc là xe bò, đây cũng bởi Quan Trung, súc vật khá thịnh hành.
Người già yếu, phụ nữ và trẻ em ngồi trên xe ngựa hoặc xe bò mang theo đồ trang sức đáng giá nhất, gia sản cũng không nhiều, nam nhân ngồi trước đánh xe, rất nhiều đều là hành động chiếu cố lẫn nhau giữa các gia tộc, khiến cho quan đạo tuy nhiều người nhưng lại không gấp gáp, ngay ngắn trật tự.
Đào Trạm dẫn dắt người nhà ngồi trong một xe ngựa rộng rãi, hai bên có hơn chục nữ hộ vệ võ nghệ cao cường đi theo bảo vệ, cưỡi ngựa đi theo hai bên, trước sau xe ngựa có mấy trăm thị vệ bảo hộ, lộ trình của các nàng cũng không xa, một ngày đường là đến, mọi người dọc đường cười cười nói nói vui vẻ.
Tiểu Kiều ngồi ở một góc xe ngựa, nàng rất ít nói, chỉ có người khác hỏi nàng, nàng mới cười đáp một hai câu, phần lớn thời gian nàng đều giữ im lặng, dù nàng đã gả cho Lưu Cảnh hơn một tháng, nhưng nàng vẫn có chút gò bó như cũ, chỉ có buổi tối khi ở cùng hắn nàng mới như cá gặp nước, lộ vẻ kiều mỵ và hoạt bát của mình.
Sự gò bó của nàng là một loại tự ti đến từ nội tâm của nàng, dù sao nàng cũng tái giá, địa vị kém xa so với ba nữ nhân khác, sự tự ti này của nàng khi còn làm khách thì không cảm nhận được, nhưng khi thân phận của nàng chuyển từ khách thành thiếp, nàng lập tức cảm nhận được.
Về phương diện khác, Tôn Thượng Hương đối đãi với nàng trở nên hết sức khách khí, không còn hay cười đùa thoải mái như trước nữa, điều này làm trong lòng nàng đầy khổ sở, nàng biết Tôn Thượng Hương kiên quyết phản đối cửa hôn sự này, nhưng nàng lại khư khư cố chấp, khiến tình cảm giữa hai người bởi vậy mà tan vỡ.
Trong lòng Tiểu Kiều cũng hơi có chút hối hận, có lẽ nàng tái giá với Lưu Cảnh cũng không phải là quyết định sáng suốt, nhưng hối hận cũng không có tác dụng gì, nàng chỉ đành phải âm thầm chấp nhận vui sướng và khổ đắng do hôn nhân này mang đến.
- A Liên, đang nghĩ gì vậy?
Đào Trạm ở bên cạnh cười hỏi nàng.
Dù trong lòng Đào Trạm cũng không muốn trượng phu cưới Tiểu Kiều làm thiếp, nhưng đã trở thành sự thật rồi thì nàng cũng không mang khúc mắc trong lòng nữa, chỉ có thể đối mặt với sự thật đó, dùng thái độ bình ổn đối mặt với Tiểu Kiều. Nàng phát hiện ra trên đường Tiểu Kiều rất ít nói, liền thân thiết hỏi han:
- Là trong người không thoái mái à?
Tiểu Kiều gượng cười:
- Có thể là muội không quen ngồi xe ngựa!
- Muội say xe?
Trong mắt Đào Trạm càng lộ vẻ quan tâm.
- Muội không biết, trước kia cũng không say xe, chỉ là hôm nay lòng hơi buồn bực.
- Ta hiểu rồi.
Đào Trạm lập tức gọi qua cửa sổ xe ngựa:
- Lý tướng quân!
Thủ lĩnh thị vệ quân đội hộ tống gia quyến của Hán vương đi Lam Điền là Lý Thanh. Y đi theo Lưu Cảnh đã nhiều năm, thăng quan làm Giáo Úy, rất trung thành và tận tâm với Lưu Cảnh, y nghe tiếng gọi, vội vàng quay đầu ngựa đến trước xe ngựa, ôm quyền nói:
- Xin Vương phi chỉ bảo!
Đào Trạm cười nói:
- Đoạn đường này đi không bằng phẳng lắm, rất xóc nảy, đi chậm một chút đi.
- Ty chức đã rõ.
Lý Thanh cưỡi ngựa chạy đi, rất nhanh, tốc độ đoàn xe đã chậm lại, không còn xóc nảy như vừa rồi nữa. Tiểu Kiều cảm kích, khẽ nói:
- Tạ ơn đại tỷ!
Đào Trạm cười nói với nàng:
- Lúc trước ta cũng không quen đi xe ngựa, ta thích ngồi thuyền hơn, nhất là lâu thuyền, thuyền lớn thong thả đi trên Trường Giang, dọc đường còn ngắm phong cảnh mỹ lệ, cảm giác rất thú vị, hưởng thụ, sau lại dọn đi Ba Thục, gần như ít được ngồi thuyền, hiện tại lại tới Quan Trung, đi đâu cũng ngồi xe ngựa, dù ta không quen cũng hết cách, cuối cùng cũng thích ứng dần, hơn nữa còn tìm được một lạc thú khi đi xe ngựa.
- Ngồi xe ngựa thì có lạc thú gì?
Tiểu Kiều tò mò hỏi.
- Ngồi loại xe ngựa này đương nhiên không có lạc thú, ta nói là xe ngựa rộng rãi, như loại xe ngựa của muội vậy, trong xe ngựa cũng không cần bố trí hoa lệ, nhưng nhất định phải có thảm, sạch sẽ, muội có thể ngồi ở trong xe nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, còn có thể dựa vào nệm êm để đọc sách.
Tiểu Châu bên cạnh mở đôi mắt to nghe hai người nói chuyện, cô bé khẽ hỏi:
- Có phải giống xe ngựa của phụ thân không?
- Đúng rồi, giống xe ngựa của cha con.
Đào Trạm trìu mến bẹo má nhỏ nhắn trắng mịn của nó.
Đúng lúc này, Tôn Thượng Hương bỗng nhiên hô:
- Dừng xe!
Xe ngựa ngừng lại, Đào Trạm không hiểu hỏi:
- Thượng Hương, xảy ra chuyện gì?
- Đại tỷ, tỷ nhìn một chút sẽ biết.
Đào Trạm quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy ven đường rất đông người đang xum xít vây quanh, vô cùng lo lắng, từ trong khe hở của đám đông loáng thoáng thấy một nữ nhân nằm trên mặt đất, Đào Trạm vội vàng chỉ bảo nữ thị vệ:
- Mã Quỳnh, đi xem có chuyện gì?
Một nữ thị vệ giục ngựa tiến lên, thăm dò nhìn nhìn, sau đó quay lại nói to:
- Vương phi, hình như là một thai phụ sắp sinh con.
Một lão phụ nhân nghe thấy “Vương phi”, vội vàng chạy lên quỳ xuống cầu khẩn nói:
- Khẩn cầu Vương phi cứu con dâu tôi, nó sắp không chống đỡ được rồi.
Đào Trạm xuống xe ngựa, tiến lên nhìn một chút, chỉ thấy một phụ nữ có thai, hơi thở mong mảnh, dưới thân chảy rất nhiều máu, xem ra sắp sinh rồi, nàng vội ra lệnh cho nữ thị vệ:
- Các ngươi đi chung quanh hỏi xem có bà đỡ không?
Vài thị vệ thúc ngựa chạy đi, một lát chạy trở về nói:
- Vương phi, phụ cận không có ai, nếu không chúng ta sẽ đi xa hơn để hỏi.
Đào Trạm cắn chặt môi, nàng cảm thấy sẽ không còn kịp nữa, phụ nữ mang thai này sinh khó. Đúng lúc này, Tiểu Kiều thì thầm:
- Đại tỷ, muội sẽ đỡ đẻ!
- Muội?
Đào Trạm kinh ngạc nhìn Tiểu Kiều. Nàng không thể nào nghĩ Tiểu Kiều sẽ đỡ đẻ được.
Tiểu Kiều lại nói:
- Muội từng đỡ đẻ cho mấy người rồi, có chút kinh nghiệm.
Lúc này, người phụ nữ kia đau đớn kêu to, Đào Trạm thấy nếu không cứu kịp cô ta thì cô ta sẽ nguy hiểm, nàng cũng không quản được nhiều, ra lệnh:
- Dọn một chiếc xe ngựa, đỡ cô ta lên xe.
Rất nhanh một chiếc xe ngựa được thu dọn hành trang, vài thị vệ nhanh chóng nâng thai phụ lên xe ngựa. Đào Trạm nói với Tiểu Kiều:
- Vậy kính nhờ muội rồi.
Tiểu Kiều gật gật đầu, lập tức chỉ bảo nha hoàn:
- Đi đun nước nóng, đun nhiều vào, lấy thêm kéo và nến đến.
Dừng một chút, nàng lại phân phó:
- Đi tìm một ít cỏ khô, tốt nhất là thân cây lúa mạch khô.
Đào Trạm vội vàng hỏi:
- Dùng vải lót không được sao?
Tiểu Kiều lắc lắc đầu:
- Tốt nhất dùng thân cây lúa mạch khô, muội muốn dùng tro thân lúa mạch cầm máu cho cô ta.
Nói xong, nàng vén tóc và tay áo lên xe ngựa, hai thị nữ giúp nàng, Tôn Thượng Hương từ cửa sổ của xe bên cạnh yên lặng nhìn Tiểu Kiều bận rộn, thấy chiếc váy trắng tinh của Tiểu Kiều dính máu mà nàng lại không để tâm chút nào, không hiểu sao tảng băng trong lòng Tôn Thượng Hương đã bắt đầu hòa tan.
Cũng không biết qua bao lâu, trong xe chợt vang lên tiếng khóc oe oe, những người vây chung quanh lập tức hoan hô, rốt cuộc đứa bé được sinh ra rồi. Lúc này, Tiểu Kiều dùng lửa ở ngọn nến khử trùng cây kéo, cắt cuống rốn, một lúc lâu, sắc mặt nàng trắng bệch từ trong xe đi ra, suýt nữa bước hụt, Tôn Thượng Hương đứng bên vội đỡ nàng. Tiểu Kiều cười gật gật đầu:
- Đa tạ!
Tôn Thượng Hương đỏ mặt, lại vội vàng hỏi:
- Mẹ của đứa bé sao rồi?
- Tính mạng của cô ta không sao, nhưng đã quá mệt rồi, tĩnh dưỡng một thời gian sẽ khôi phục.
Lúc này, thị nữ ôm đứa bé đi ra, bà nội đứa bé vội vàng tiến lên đón, Tiểu Kiều cười nói:
- Chúc mừng, là một bé trai!
Lão phụ nhân kích động trào nước mắt, quỳ xuống dập đầu liên tục:
- Đa tạ phu nhân cứu mẹ con họ, đa tạ ân cứu mạng.
Tiểu Kiều vội vàng đỡ bà dậy, nói với Đào Trạm:
- Đại tỷ, tạm thời để họ đi theo chúng ta nhé, sức khỏe của sản phụ quá yếu, không thể đi lại được.
Đào Trạm gật gật đầu, lập tức chỉ bảo vài vú già thu thập xe ngựa, để ba bà cháu họ ngồi trên xe ngựa. Nàng lại nói với Tiểu Kiều:
- Muội đi rửa mặt, thay y phục đi! Thật sự là vất vả cho muội rồi!
Tiểu Kiều và một gã thị nữ đi đến một chiếc xe ngựa khác thay quần áo, lúc này, Tôn Thượng Hương không kìm nổi thở dài, lẩm bẩm:
- Thật sự không thể tưởng được!
Đào Trạm cười nói với nàng:
- Mấu chốt là muội đó! Chỉ có muội mới cởi bỏ khúc mắc cho nàng ấy được.
Trong lòng Tôn Thượng Hương cũng hơi hổ thẹn, nàng cảm thấy hơn một tháng nay mình quả thật quá lãnh đạm với Tiểu Kiều rồi.
Rất nhanh, đội ngũ lại tiếp tục xuất phát, Tiểu Kiều trở lên xe, một nhạc đệm nho nhỏ đã làm thay đổi ấn tượng của mọi người đối với nàng, không khí trong xe ngựa cũng bắt đầu trở nên thoải mái, mấy đứa bé coi nàng như nữ anh hùng, tranh nhau ngồi bên cạnh nàng, khiến nàng hết sức ngượng ngùng.
- Ta không hiểu sao muội lại đỡ đẻ được?
Đào Trạm cười nói:
- Lấy thân phận trước đó của muội ở Giang Đông, hẳn là không giao tiếp bên ngoài như vậy mới đúng.
- Việc này....
Tiểu Kiều có chút khó nói, nàng không biết nên giải thích thế nào, có một số việc nàng không muốn nhiều lời.
Tôn Thượng Hương ngồi bên khẽ nhéo vào Đào Trạm, Đào Trạm hiểu ý, cười nói:
- Thật ra nguyên nhân thế nào cũng không sao, mấu chốt là muội đã cứu hai mẹ con họ, đây là tích phúc thiên đại rồi.
Một lúc lâu sau, đội ngũ tạm dừng nghỉ ngơi, mọi người đều xuống xe ngựa, Đào Trạm đến thăm hai mẹ con thai phụ mới sinh, lão phụ nhân nhìn thoáng qua người mẹ và đứa bé đang ngủ say, cảm kích nói:
- Đứa bé vừa mới bú mẹ, cả hai đang ngủ, cảm tạ Vương phi đã cứu tính mạng mẹ con họ.
- Không cần khách khí, chỉ là tiện tay mà thôi. Mẹ con họ bình an, chúng ta cũng rất vui.
- Vương phi, có thể đặt cho đứa bé này một cái tên được không? Cha nó họ Vương, cũng là một binh lính.
Lão phụ nhân lại cẩn thận hỏi.
Đào Trạm nhìn ánh mắt nóng bỏng của bà ta, ngẫm nghĩ một chút rồi cười nói:
- Nếu đứa bé này sinh ra lúc xuôi nam, vậy tên là Vương Nam đi!
Lão phụ nhân mừng rỡ, dập đầu nói cám ơn:
- Đa tạ Vương phi ban tên cho!
Đào Trạm lại trấn an bà ta vài câu, lúc này mới rời khỏi xe ngựa, nàng chậm rãi đi đến bên Tôn Thượng Hương đứng bên xe ngựa nhìn mình cười, bèn hỏi:
- Muội có thể nói cho ta biết, nguyên nhân gì không?
Tôn Thượng Hương khe khẽ thở dài:
- Tuy rằng nàng ấy không nói, nhưng muội có thể đoán được, đây thật ra là một phong tục của Giang Đông, nữ nhân xuất giá nếu sau ba năm chưa sinh con, phương pháp tích phúc tốt nhất là đỡ đẻ. Tiểu Kiều chưa bao giờ sinh con, muội liền đoán được hẳn là nàng ấy đỡ đẻ được không ít đứa bé rồi.
Lúc này Đào Trạm mới hiểu, thì ra là thế, khó trách Tiểu Kiều có thể đỡ đẻ, lại khó trách nàng ấy không chịu nói, việc này liên quan đến chồng trước của nàng ấy, nên nàng ấy không muốn nói.
- Đại tỷ, lên xe.
Tiểu Bao nương ở cửa xe gọi to:
- Đội ngũ chuẩn bị lên đường rồi.
Đào Trạm gật gật đầu, cùng Tôn Thượng Hương đi về hướng xe ngựa. Đúng lúc này, một thị vệ chỉ vào khói lửa trên núi xa xa, hô to:
- Mau nhìn, khói lửa đốt rồi.
Mọi người cùng nhau nhìn khói lửa trên đỉnh núi, chỉ thấy một cột khói đen bay thẳng lên không trung, tất cả mọi người không biết chuyện gì xảy ra, trong lòng khá khẩn trương. Lưu Trí trưởng tử của Đào Trạm nhìn chăm chú vào khói lửa, ánh mắt sáng ngời, lẩm bẩm:
- Người Hung Nô rốt cục xuôi nam rồi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Võ Thần