Chương 948: Hung Nô xuôi nam

Chương 948: Hung Nô xuôi nam

Bắc bộ bình nguyên Hà Sáo là một thảo nguyên mênh mông vô bờ, bên trong cỏ tranh cao cỡ nửa người, có thể thấy được đống đất nổi lên, cùng với hai bên đống đất mơ hồ có thấy thấy được bờ ruộng phân chia dọc dàng và một kênh dẫn nước hẹp dài bị bỏ không. Vào trăm năm trước, nơi này là đồng ruộng rộng lớn, hơn mười vạn nông dân di dời từ Trung Nguyên đến phía bắc biến bình nguyên Hà Sáo thành vựa lúa.

Mà lúc này, đồng ruộng hoang vu, mương máng phế bỏ, đã không còn nhìn thấy hình ảnh nông dân ngày xưa vất vả cần cù canh tác, bình nguyên Hà Sáo biến thành lãnh địa của Hữu Hiền vương Lưu Khứ Ti, một lần nữa trở thành thiên hạ của dân tộc du mục.

Thảo nguyên vào tháng tám đang là mùa ngựa mạnh dê khỏe, cũng là mùa người chăn nuôi nhàn nhã sung túc nhất trong năm, ở trong một bờ sông nhỏ trong suốt, bầy cừu trắng muốt đang chen chúc nhau đứng bên bờ sông uống nước, cách đó không xa là một đống cây cỏ, một thiếu niên chăn nuôi đang nhàn nhã nằm trên đó, đầu gối lên hai tay, miệng nhai gốc cỏ, đang ngẩn ngơ nhìn mây trắng trên bầu trời.

Lúc này, thiếu niên bỗng ngồi dậy, nghi hoặc nhìn về phương bắc, dường như cậu cảm nhận được mặt đất đang chấn động, như là có vạn mã lao nhanh từ phương bắc đến, rất nhanh, cậu liền thấy được một màu xám xịt nhanh chóng đẩy mạnh về hướng nam, đây là mấy ngàn kỵ binh đánh tới.

Thiếu niên lập tức cuống quýt, không biết nên chạy trốn hay là chú ý đến bầy cừu, nhưng cậu đang ở bờ sông, vấn đề không lớn, nếu thật sự gặp nguy hiểm, cậu có thể nhảy xuống sống để chạy trốn.

Một đội kỵ binh lao như bay tới, thiếu niên buông lỏng lo lắng, cậu nhận ra đây là quân đội của người Hung Nô, là người một nhà. Một lát, kỵ binh Hung Nô chạy tới cách cậu không xa, ghìm chặt chiến mã, Bách phu trưởng cầm đầu hô to: - Thiếu niên, Vương trướng của các ngươi ở đâu? Chúng ta là tiên phong của Thiền Vu, muốn tìm Hữu Hiền vương.

Nghe nói là quân đội của Thiền Vu, thiếu niên lập tức kích động, đứng lên chỉ về hướng tây nam: - Vương trướng của Hữu Hiền vương chúng ta ở ngay bên kia, đi nửa ngày là đến.

- Đa tạ!

Kỵ binh quay đầu ngựa lại chạy trở về, một lát, đại đội kỵ binh chạy gấp về hướng tây nam, rất nhanh biến thành chấm đen nhỏ. Thiếu niên nhìn theo bóng họ đi xa.

Cậu chợt nhớ phụ thân đã nói với cậu, nếu có quân đội Thiền Vu xuôi nam, chính là sẽ khai chiến rồi. Trong lòng cậu sợ hãi, vội vàng lùa dê theo hướng nam về nhà.

Đại doanh của Lưu Khứ Ti tại Xa Diên Hải từ sau khi bị quân Hán đánh bất ngờ, y liền dời trọn bộ lạc trở về Hà Sáo, nơi này là đại bản doanh của y, mười mấy bộ lạc dưới sự khống chế của y đều phân bố các nơi ở Hà Sáo, cậu con trai khác Lưu Mãnh thì dẫn bộ lạc của mình chiếm cứ Linh Châu, khiến Linh Châu trở thành một địa bàn khác của Lưu Khứ Ti.

Vương trướng của Lưu Khứ Ti nằm trên một thảo nguyên xanh tươi, có hơn mười vạn mục dân bản bộ đi theo y, tất cả doanh trướng lớn nhỏ có mấy vạn đỉnh, chiến mã hơn mười vạn con, dê bò có mấy trăm vạn con.

Lần này người Khương đại phá Linh Châu đã mang đến cho Lưu Khứ Ti chiến lợi phẩm hậu hĩnh, dê bò không đếm được, lương thực chất cao như núi, tài bảo, tơ lụa nhiều vô số kể, còn có mấy vạn nữ nhân trẻ tuổi và trẻ nhỏ, nhưng khiến Lưu Khứ Ti vui mừng nhất chính là không ngờ bọn y thu được mấy chục vạn cân sắt thô. Người Hung Nô cực kỳ thiếu sắt thô, không thể nghi ngờ đây là chiến lợi phẩm làm họ dao động nhất.

Chiến lợi phầm to lớn khiến cho người Hung Nô tạm thời quên mất bất hạnh tại Xa Diên Hải, các nam nhân có nữ nhân mới, nhóm bà chủ thì có nô dịch mới, bầy cừu gia tăng, ngựa chật chuồng, nhóm tù trưởng thưởng thức châu báu vàng bạc sáng bóng, các quý phụ thì say đắm tơ lụa bóng loáng, suốt một mùa hè, bất kể bình dân hay quý tộc đều đắm chìm trong niềm vui sướng của thu hoạch.

Tuy nhiên Lưu Khứ Ti không hề quên kế hoạch chiến lược của họ, càng không quên thù hận thấu xương, mùa thu sau tháng tám, đại quân Thiền Vu sẽ xuôi nam đến Hà Sáo hội hợp với y, đến lúc đó binh lính của họ sẽ đến mười vạn, tắm máu Quan Trung.

Lưu Khứ Ti từng ngày từng ngày ngóng nhìn, buổi chiều nọ, cuối cùng tin tức Thiền Vu y chờ đã tới, có binh lính báo lại, Hữu Cốt Đô Hầu Mai Ly suất lĩnh ba nghìn quân tiến nhập vào dọc lãnh địa của họ.

Lưu Khứ Ti biết Mai Ly là em rể của Thiền Vu, tên đầy đủ là Hô Diên Mai Ly, là con cả của Đại tù trưởng Hô Diên, cũng là một trong những tâm phúc của Thiền Vu Hồ Trù Tuyền.

Gã đến có nghĩa là Hô Trù Tuyền ngay tại cách đó không xa rồi. Lưu Khứ Ti mừng rỡ lập tức dẫn dắt hơn ngàn kỵ binh tiến đến nghênh đón Thiền Vu.

Hữu Cốt Đô Hầu Mai Ly tuy rằng đã tìm được đại trướng, nhưng bọn gã không tiến vào đại doanh mà hạ trại trên thảo nguyên cách đại doanh ước chừng hơn mười dặm, nhiệm vụ của họ là tìm kiếm đất và nguồn nước, chuẩn bị phòng ngự, mặt khác phải bắt được liên lạc với Hữu Hiền Vương Lưu Khứ Ti.

Ngay lúc Mai Ly đang chỉ huy binh lính cắm trại vải bố thì có binh lính chỉ vào phía xa, hô: - Hữu Hiền vương đến rồi.

Chỉ thấy một đội kỵ binh đang chạy về hướng bên này, kỵ binh dần dần chạy tới gần, người cầm đầu đúng là Lưu Khứ Ti, Mai Ly vội vàng giục ngựa ra đón.

- Hữu Cốt Đô Hầu đi đường cực khổ rồi! Lưu Khứ Ti cười lớn thúc ngựa tiến lên, vỗ mạnh vào Mai Ly.

- Cảm tạ Hữu Hiền vương tới thăm trước.

Mai Ly vừa nói, ánh mắt liếc ra sau lại không thấy bầy cừu đâu. Dựa theo ước định trước đó, lần này chủ lực Hung Nô xuôi nam, lương thực do Hữu Hiền vương phụ trách, gã và ba nghìn binh lính dọc đường ăn thịt khô, uống sữa ngựa để tới đây, chỉ trông cậy Lưu Khứ Ti có thể mang tới nhiều dê bò, bọn họ hẳn nên giết trâu mổ dê, nghênh đón Thiền Vu đến.

Không ngờ Mai Ly lại chẳng thấy bầy cừu như ước định, trong lòng gã bất mãn, mặt trầm xuống nói: - Đại quân Thiền Vu cách chúng ta chỉ năm mươi dặm, chậm nhất buổi tối mai sẽ tới, nhưng chúng ta còn chưa có lương thực, khiến ta rất khó xử buổi tối để Thiền Vu ăn gì đây?

Lưu Khứ Ti bừng tỉnh, cười ha hả: - Đô Hầu không cần tức giận, lương thực đã chuẩn bị tốt rồi, lập tức sẽ đưa đến ngay, là ta tới trước hỏi tin tức về Thiền Vu thôi.

Sắc mặt của Mai Ly lúc này mới chuyển sang tốt hơn, lúc này, từ xa nghe tiếng kèn vọng tới, bọn họ quay đầu lại, thấy phương bắc có màu cờ phấp phới, một đội kỵ binh hơn trăm người nâng cờ tới rồi.

Mai Ly hoảng sợ, vội vàng nói: - Hữu Hiền vương, Thiền Vu đến nhanh quá, chúng ta mau ra nghênh đón đi!

Lưu Khứ Ti gật gật đầu, cùng Mai Ly nhanh chóng đi về hướng bắc, được vài dặm rồi, lại thấy bộ đội kỳ binh đến, bọn họ một đường lao tới hướng bắc, liên tục gặp bảy tám đội Thái kỳ binh, ước chừng lao nhanh hơn ba mươi dặm, cuối cùng mới thấy Vương đội của Thiền Vu.

Mấy vạn kỵ binh mênh mông cuồn cuộn, thanh thế lớn, giữa đội ngũ là một chiếc xe ngựa lớn do trăm con tuấn mã kéo, trên xe là đỉnh đại trướng màu vàng, bốn phía đứng đầy vệ sĩ, ở giữa có cắm một đại kỳ đầu sói có viền vàng.

Mấy ngàn thiết giáp kỵ binh hộ vệ bốn phía vương trướng, đây đúng là vương trướng màu vàng của Thiền Vu Hung Nô Hô Trù Tuyền. Hô Trù Tuyền tự mình suất lĩnh đại quân xuôi nam.

Dựa theo hiệp nghị đạt thành giữa Lưu Khứ Ti và Hô Trù Tuyền, lần này Hung Nô xuất binh tổng cộng mười vạn, trong đó hai người cùng ra binh năm vạn, mục tiêu là cướp lấy Quan Trung, đuổi quân Hán chạy về Ba Thục.

Hô Trù Tuyền tuổi chừng bốn mươi tuổi, bộ mặt vuông lớn, râu quai nón, miệng lớn dính máu, mũi giống cà tím dựng đột ngột ở trên mặt, cặp mắt vừa nhỏ, vừa tinh tế, hàng mi thô dậm, bề ngoài thật sự thoải mái sảng khoái.

Hô Trù Tuyền là người cực kỳ khôn khéo, ở Trung Nguyên cũng nhiều năm, y kế thừa ngôi vị Thiền Vu đã mười mấy năm, nhưng lại là lần đầu tiên quyết tâm tấn công Trung Nguyên, nguyên nhân là y cảm giác được sự uy hiếp rất lớn của Lưu Cảnh.

Hô Trù Tuyền luôn luôn chú ý đến sự biến hóa thế cục của Trung Nguyên, hơn nữa đối với sự quật khởi mới là Lưu Cảnh, y vô cùng chú ý tới, sau vài lần quân đội Lưu Cảnh đánh bại quân Tào, y liền ý thức được mình sớm muộn cũng phải giao tiếp với quân phiệt phương nam này.

Quả nhiên, thế lực quân Hán sau khi phá được Ba Thục đã không ngừng bắc thượng, cuối cùng đã chiếm lĩnh Quan Lũng, cũng chuẩn bị dời đô thành đến Trường An.

Nếu Lưu Cảnh giống Tào Tháo áp dụng sách lược hòa hoãn đối với dân du mục, mọi người không xâm phạm lẫn nhau, bình an vô sự, Hô Trù Tuyền cũng sẽ không khẩn trương như hôm nay.

Nhưng Lưu Cảnh lại lần lượt chinh phục một số dân tộc du mục nhỏ yếu tại Lũng Tây, tiền đà đánh bại người Khương Hà Tây, thu hồi Hà Tây, nếu Lưu Cảnh dừng tấn công dân tộc du mục ở đây, Hô Trù Tuyền cũng có thể nhịn xuống.

Nhưng quân Hán từ năm nay bắt đầu đại quy mô tấn công người Ô Hoàn và người Hung Nô tại Quan nội, thủ đoạn máu tanh rốt cục khiến Hô Trù Tuyền không thể nhịn được nữa, y bắt đầu ý thức được, Lưu Cảnh là muốn đuổi người Hung Nô ra khỏi Trung Nguyên, một khi hắn thật sự được thiên hạ, thời đại hắc ám của Hung Nô đã tới rồi.

Hô Trù Tuyền rốt cục quyết định, y phải thừa dịp lực lượng của Lưu Cảnh còn chưa đủ hùng mạnh mà đánh bại quân Hán hoàn toàn chạy về phía nam. Hô Trù Tuyền nhất định phải khiến Lưu Cảnh hiểu một đạo lý, muốn thay đổi cách cục thế lực đã hình thành trăm năm qua, giá phải trả của hắn rất thê thảm và nghiêm trọng.

Tuy nhiên, Hô Trù Tuyền tuy rằng đã quyết định, nhưng y vẫn rất cẩn thận lựa chọn tám tháng nhập thu xuôi nam đến quan nội, một mặt là mùa thu là mùa tác chiến truyền thống của người Hung Nô, mặt khác, y cũng cần có thời gian tiến hành chuẩn bị, triệu tập các bộ lạc tù trưởng thảo luận, cũng muốn cầu các bộ lạc xuất binh.

Hô Trù Tuyền ở phía nam nhiều năm biết kỵ binh Hung Nô và quân đội Trung Nguyên có sự chênh lệch về trang bị binh khí, cũng biết ưu thế của kỵ binh Hung Nô, trước khi xuất binh y đã có kế hoạch tác chiến.

Lúc này, có vệ binh ở ngoại trướng vải bẩm báo: - Khởi bẩm Thiền Vu, Hữu Hiền Vương tới rồi!

Hô Trù Tuyền gật gật đầu: - Mời hắn vào!

Một lát, màn trướng vén lên, Lưu Khứ Ti đi nhanh vào, hai người cười lớn ôm chặt nhau, Lưu Khứ Ti cười nói: - Ta chờ huynh trưởng đến tóc cũng bạc trắng rồi.

- Hiền đệ vừa mới nuốt người Khương Linh Châu, đã tiêu hóa nhanh như vậy sao?

- Tấn công Linh Châu tuy rằng thu hoạch phong phú, nhưng thù giết thê tử khắc cốt lại làm cho ta ngày đêm khó ngủ.

Hô Trù Tuyền đồng tình vỗ vỗ bả vai y: - Ngồi xuống nói!

Lưu Khứ Ti ngồi xuống, thấy trên bàn nhỏ trải một tấm bản đồ, y ghé sát vào, đó là một bức bản đồ quan nội, trên bản đồ vẽ ba vòng đỏ, đúng là ba cứ điểm quân Hán thành lập ở quan nội.

- Thiền Vu chuẩn bị tấn công ba tòa thành trì này sao?

Hô Trù Tuyền hơi cười lạnh nói: - Đại quân chúng ta xuôi nam, quân Hán tất nhiên thối lui đến quan nội, trấn giữ quan ải, cùng chúng ta giằng co trường kỳ, mùa đông đầu tiên đến chúng ta lại rút lui về phương bắc, cho nên sách lược tốt nhất vẫn là vây điểm đánh viện binh, chúng ta đánh đứa nhỏ, sẽ không sợ người lớn không đến.

Lưu Khứ Ti lặng yên gật đầu, lúc này, y nghĩ tới một chuyện, vội vàng nói: - Lưu Báo có tìm Thiền Vu hay không?

- Không có, bên kia xảy ra chuyện gì sao?

Lưu Khứ Ti lo lắng nói: - Ta nhận được tin tức, Lưu Cảnh có thể kết minh với Tào Tháo, nghe nói Tào Tháo ở Thái Nguyên đã đóng một trăm ngàn quân rồi, ta lo lắng bên ia Tịnh Châu có thể gặp chuyện không may.

- A! Hô Trù Tuyền lập tức ngây ngẩn cả người, y không ngờ một chút cũng không biết, vội hỏi: - Chuyện này là khi nào?

- Cuối tháng sáu đầu tháng bảy, đã qua hơn một tháng.

Lưu Khứ Ti dừng một chút, nói: - Tuy nhiên, có lẽ Tào Tháo có thâm ý khác, chưa chắc lão thật sự sẽ tấn công Lưu báo đâu.

- Vì sao?

Lưu Khứ Ti cười cười: - Thiền Vu suy nghĩ một chút nếu Lưu Cảnh bị đuổi về phía nam, ai chính là người có được lợi ích lớn nhất?

Hô Trù Tuyền hiểu ý của Lưu Khứ Ti, chậm rãi gật đầu: - Ngươi nói rất có lý, nếu Lưu Báo không đến cầu viện, tất nhiên là ăn ý giữa y và Tào Tháo. Có lẽ Tào Tháo chỉ muốn làm lệch hướng của Lưu Báo, cấp môt ân tình cho Lưu Cảnh, giành được đại nghĩa, thật sự để y xuất binh, y chưa chắc đáp ứng.

Nói đến đây, Hô Trù Tuyền vươn ngón cái tráng kiện chỉ vào huyện Cao Nô trên bản đồ: - Ta quyết định trước tiên vây đánh huyện Cao Nô, bức Lưu Cảnh xuất binh!

Đề xuất Voz: Thời Không Đảo Lộn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN