Chương 949: Vây công Cao Nô
Chương 949: Vây công Cao Nô
Khó lửa của huyện Cao Nô báo động xông thẳng lên bầu trời, theo tòa khói lửa phía bắc trường thành xa xôi mãi cho đến tòa khói lửa Chung Nam Sơn, ba mươi mấy tòa khói lửa đều đốt lên khói báo động, khói lửa tháng tám mấy mấy ngày liền, uy hiếp phương bắc lặng yên tới.
Huyện Cao Nô chính là huyện Diên An đời sau, phía bắc dựa vào Khu Thủy, nằm ở nơi địa thế cao, thành trì cao rộng lớn, vô cùng chắc chắn, hơn nữa cứ cách năm mươi bước lại xây dựng một tòa mã diện tường làm cho phòng ngự của huyện Cao Nô càng thêm lợi hại.
Lúc này, năm nghìn binh lính phòng ngự đang khẩn trương tiến hành công việc chuẩn bị tác chiến cuối cùng, họ dùng tấm ván gỗ vận chuyển đá vuông cực lớn, xây từng tầng, phong kín nội môn duy nhất của thành bắc, ngoài ra, quân Hán lại đem từng thùng dầu hỏa tích trữ trong thạch thất mang lên tường thành, mũi tên chất chồng như núi.
Máy bắn đá trên đầu thành dày đặc bắt đầu được kiểm tra, loại máy bắn đã cỡ trung này có uy lực cũng không quá lớn, chỉ có thể ném được khối đá nặng năm mươi cân ra ngoài ba trăm bước, nhưng nó rất thích hợp phòng ngự huyện Cao Nô, thứ nhất vì nhân sự điều khiển rất ít, dùng dây trên bàn tời, chỉ cần mười người là có thể khống chế được một máy bắn đá, toàn bộ đầu thành tổng cộng đặt tám mươi máy bắn đá như vậy, bốn phương tám hướng mỗi hướng là hai mươi cái.
Mặt khác ở tuyến phòng ngự phía nam còn bố trí ba mươi máy bắn đá cơ trung, tầm bắn của chúng chỉ khoảng hai trăm bước, dễ dàng ném vào Khu Thủy, rất uy hiếp khi người Hồ qua sông.
Khu Thủy là một đạo lá chắn phòng ngự của quân Hán. Quân Hán bố trí một ngàn người ở bờ nam Khu Thủy, xây dựng tòa thành phòng ngự loại nhỏ, họ sử dụng nỏ Đại Hoàng uy lực hùng mạnh làm vũ khí phòng ngự, có thể bắn xa hơn 150 bước, tuy rằng phong nỏ mới phát minh cũng có uy lực lớn như thế, nhưng dùng phòng ngự dọc theo sông, nỏ Đại Hoàng có lực xuyên thấu mạnh hơn.
Đô đốc Cao Nô Trương Nhậm đứng trên tường thành cao chăm chú nhìn khói lửa báo động bay thẳng trên không trung ở phương xa, trong lòng y có một cảm giác chờ mong khó diễn tả, đây là thời khắc y tha thiết mơ ước, nam nhi đại trượng phu chống lại Hồ giặc nơi biên cương phía bắc, y chờ mong được chiến một trận với quân Hung Nô, dù chết cũng không uổng.
"U... u", lính gác trên đầu thành khói lửa thổi lên tiếng kèn trầm thấp, đây là tín hiệu phát hiện ra tình hình quân địch, mấy ngàn quân Hán trên đầu thành đều khẩn trương, đứng trên miệng lỗ châu mai nhìn về phương bắc xa xa.
Trương Nhậm cũng nhìn thấy, chỉ thấy phương bắc xuất hiện một đường hắc tuyến dài hơn mười dặm, đang chậm rãi đẩy mạnh về hướng nam, thời gian dần trôi qua lập tức xuất hiện quân kỳ che phủ trời đất, mười vạn con chiến mã đạp lên mặt đất tạo nên những trận nổ vang trong phạm vi trăm dặm, giống hết tiếng sấm rền trầm thấp, kỵ binh Hung Nô vô biên vô hạn rốt cuộc cũng đã hiện ra trên thảo nguyên rồi.
Tiếng kèn, tiếng hí của chiến mã, kỵ binh Hung Nô đã vượt qua cả mười vạn người, thanh thế cực lớn, sát khí cuồn cuộn, bay thẳng đến chân trời. Trương Nhậm chăm chú nhìn một lát, hô lớn: - Truyền lệnh tuyến phòng ngự Khu Thủy chuẩn bị tác chiến!
Trương Nhậm thấy đại kỳ đầu sói vàng, y không khỏi âm thầm kinh hãi, đây là vương kỳ của Hung Nô trong truyền thuyết. Sự xuất hiện của nó chứng minh Thiền Vu Hung Nô đích thân đến, tình báo này rất quan trọng, y nhất định phải lập tức bẩm báo với Hán Vương điện hạ.
- Tướng quân mau nhìn, bè da dê!
Một tên binh lính chỉ vào bờ bắc Khu Thủy hô to. Trương Nhậm cũng nhìn thấy quân đội Hung Nô ở bờ bắc Khu Thủy chuẩn bị bè da dê, y lập tức ý thức được người Hung Nô sắp qua sông tấn công rồi. Tuy nhiên cứ như vậy ngược lại khiến Trương Nhậm yên tâm, nếu Hung Nô nóng lòng tiến công mà không tiến hành chuẩn bị sung túc đã nói lên bọn họ không muốn cướp lấy huyện Cao Nô.
"Có lẽ là bọn chúng muốn thực hiện áp lực, vây thành đánh viện binh! ' Trương Nhậm thầm nghĩ.
Suy đoán của Trương Nhậm cũng không sai, mục đích của đại quân Hung Nô đúng là vây thành đánh viện binh, đem chủ lực quân Hán bức ra khỏi Quan Trung, cùng bọn họ quyết chiến trên thảo nguyên rộng lớn tại Quan Nội, sở dĩ lựa chọn huyện Cao Nô là bởi vì Lưu KHứ Ti đã nhận được tin tức, chủ tướng huyện Cao Nô là Trương Nhậm một trong những tướng lĩnh trung tâm của quân Hán. Đây là giải thích rõ huyện Cao Nô rất quan trọng đối với Lưu Cảnh, một khi huyện Cao Nô gặp nguy cấp, rất có khả năng quân Hán đến cứu viện.
Dân tộc du mục tác chiến cho tới bây giờ đều rất để ý hiệu suất, sau khi đã quyết định sự việc thì sẽ lập tức đi làm ngay, chú trọng "thanh tiên đoạt nhân", chú trọng "binh quý thần tốc", đại quân còn không hề hạ trại Hô Trù Tuyền liền hạ lệnh cướp lấy Khu Thủy, phá hủy tuyến phòng ngự thứ nhất của quân Hán, tạo áp lực cho quân Hán.
Hô Trù Tuyền xa xa nhìn chăm chú vào tường thành cao lớn chắc chắn, y biết cho dù y đoạt được thị trấn này thì quân đội của y cũng sẽ tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, mất nhiều hơn được, y muốn tác chiến với chủ lực quân Hán, muốn đoạt lấy Trường An chứ không phải một tòa canh gác thành nho nhỏ này.
Tuy nhiên cướp lấy tòa thành phòng ngự bờ nam Khu Thủy cũng không khó khăn, bọn họ có đầy đủ binh lực và bè qua sông, hoàn toàn có thể đánh hạ được đạo phòng ngự đầu tiên của quân Hán. Dựa theo tác chiến lệ thường của người Hung Nô, trận chiến đầu tiên là do người Yết xuất kích.
Quân đội người Yết do tám ngàn binh lính tinh nhuệ tạo thành, thủ lĩnh quân đội vẫn là Thạch Nhu lần trước bị thua trong tay quân Hán, nhưng lúc này đây, đại tù trưởng người Yết Thạch Lặc cũng tự mình đi theo xuất chiến rồi.
Lần trước sau khi người Yết chiến bại, Thạch Nhu tự ý suất quân rút về bản bộ người Yết, khiến cho người Hung Nô cực kỳ bất mãn, đại tù trưởng người Yết Thạch Lặc bị bắt thỉnh tội với Hô Trù Tuyền, cam đoan lần này người Yết sẽ toàn lực ứng phó.
Lúc này, Hô Trù Tuyền quay đầu lại lạnh lùng nhìn thoáng qua đại tù trưởng người Yết Thạch Lặc, nói: - Hy vọng lúc này đây người Yết không làm cho ta thất vọng.
Thạch Lặc bị ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Hô Trù Tuyền nhìn chăm chú làm mồ hôi lạnh chảy ròng, y vội vàng khom người nói: - Vi thần sẽ đích thân đốc chiến, tuyệt đối sẽ không để phát sinh chuyện giống lần trước.
Thạch Lặc cũng hết cách, bộ tộc của y vốn sinh sống tại phía tây Kim Sơn, là một bộ tộc của đế quốc Quý Sương, nhưng người Hung Nô và người Nguyệt Thị đại chiến liên lụy bọn họ, bọn họ trở thành tù binh của người Hung Nô, toàn bộ bộ tộc bị đưa tới Đông Phương, trở thành nước phụ thuộc người Hung Nô.
Có thể nói, bọn họ chính là nô lệ của người Hung Nô, bởi vì dũng cảm tác chiến mà được người Hung Nô coi trọng, một khi bọn họ mất ưu thế tác chiến, bọn họ cũng sẽ bị người Hung Nô không chút do dự vứt bỏ, thậm chí sẽ vong tộc, cho nên Thạch Lặc dù có muôn vàn hận ý đối với người Hung Nô cũng không dám có nửa điểm đắc tội.
Hô Trù Tuyền gật gật đầu: - Nếu như ngươi muốn tự mình đốc chiến, vậy sao còn không đi?
Hô Trù Tuyền thật ra lo lắng về Thạch Nhu hơn, người này là con trai của Thạch Lặc, tuy rằng trẻ tuổi nhưng lại khôn khéo giảo hoạt, gã sẽ tận mọi khả năng để bảo tồn thực lực, theo mà không chịu toàn lực tiến công, nên nhất định phải khiến Thạch Lặc đi đốc chiến.
Nhưng dù là thế Hô Trù Tuyền vẫn không yên lòng, quay sang Hữu Cốt Đô Hầu Mai Ly, nói: - Ngươi cũng đốc chiến, nếu người Yết không chịu toàn lực tiến công, ngươi có thể bẩm báo ta!
- Tuân lệnh! Mai Ly suất lĩnh mấy trăm kỵ binh lao như bay.
Thạch Lặc bên cạnh lại kinh hồn táng đảm, y không nghĩ Hô Trù Tuyền lại cho người giám sát mình chặt chẽ như vậy, đây rõ ràng là một loại cảnh cáo rồi, y không dám do dự thêm nữa thúc ngựa chạy đến bờ bắc Khu Thủy.
Bờ bắc Khu Thủy, tám ngàn binh sĩ người Yết đang tích cực chuẩn bị, bọn họ mang đến rất nhiều bè da dê, trước khi qua sông cần thổi đủ khí cho bè da dê, trong lòng Thạch Nhu rất phức tạp, lần trước gã từng tổn thất nặng tại huyện Cố Nguyên cách huyện Cao Nô không xa, tổn thất bảy ngàn con cháu, điều này là một đả kích trầm trọng đối với người Yết nhân số không nhiều, lúc này đây người Hung Nô lại bức bách bọn họ làm tiên phong, hơn nữa lại là công thành, có thể tưởng tượng, sau trận chiến này, tám ngàn con cháu còn có thể còn lại bao nhiêu người?
Thạch Nhu cúi đầu thở dài, lúc này, phụ thân Thạch Lặc chậm rãi giục ngựa tiến lên, nhìn thoáng qua đứa con nói: - Con không cần thở dài, lúc này đây xuất chinh nếu thắng lợi, người Yết chúng ta sẽ được hồi báo hậu hĩnh, đủ để bồi thường tổn thất tác chiến.
- Nhưng nếu như nam chinh thất bại thì sao? Thạch Nhu khẽ hỏi phụ thân.
- Thất bại? Thạch Lặc chưa từng nghĩ đến vấn đề này, y hơi trầm ngâm, hỏi: - Con cảm thấy lần này nam chinh sẽ thất bại sao?
- Kiêu binh tất bại, lần này Hô Trù Tuyền rất kiêu ngạo rồi, không ngờ chỉ dẫn mười vạn quân đội nam chinh, hắn đúng là quá khinh thường quân Hán rồi, lần nam chinh này con dự cảm không tốt, hơn nữa...
Nói đến đây, Thạch Nhu nhìn trái phải, lúc này mới thấp giọng nói khẽ với phụ thân: - Con hoài nghi lần này nam chinh là bẫy mà Lưu Khứ Ti thiết lập dành cho Hô Trù Tuyền.
- Chớ nói lung tung! Thạch Lặc cả kinh, cuống quít xua tay, không cho con trai nói xằng nói bậy.
Thạch Nhu cười lạnh một tiếng nói: - Lưu Khứ Ti từng giao thủ với quân Hán, hắn sao không biết sự lợi hại của quân Hán chứ, không ngờ lại còn cổ động Hô Trù Tuyền chỉ đem năm vạn quân đội xuôi nam, bản thân hắn cũng chỉ mang năm vạn quân đội, đây không phải là bẫy thì là cái gì?
- Đừng nói nữa!
Thạch Lặc nghiêm nghị cắt ngang lời con trai, nhanh chóng nháy mắt với gã. Lúc này Thạch Nhu mới phát hiện một gã kỵ binh đang chạy về phía họ, là binh lính Hô Trù Tuyền phái tới.
- Đại tù trưởng, Thiền Vu mệnh các ngươi lập tức xuất chiến, không cho phép kéo dài!
Thạch Lặc thầm mắng trong lòng, ngoài miệng cười nịnh: - Mời chuyển cáo Thiền Vu, chỉ cần bè da dê chuẩn bị tốt, chúng ta sẽ lập tức xuất binh.
Kỵ binh chạy như bay, Thạch Lặc thở dài một hơi, nói với con trai: - Đừng lo lắng về tổn thất nữa, chuẩn bị toàn lực ứng phó đi!
Thạch Nhu cắn chặt răng, không nói gì nữa. Không bao lâu, một gã Thiên phu trưởng chạy vội đến bẩm báo: - Khởi bẩm tù trưởng, bè da đã chuẩn bị xong!
Thạch Lặc vỗ vỗ bả vai của con trai: - Đi thôi!
Thạch Nhu rút chiến kiếm ra, thúc ngựa chạy tới trước mặt quân đội, chăm chú nhìn mặt sông phía trước. Chỉ thấy trên mặt sông dâng lên một tầng sương trắng, khiến cho gã vô cùng kích động, giơ cao chiến kiếm lên, hô to: - Ông trời chiếu cố chúng ta, mặt sông nổi sương, đây là thời cơ tiến công tốt nhất, nhất định phải dùng tốc độ nhanh nhất cướp lấy bờ Nam, sau khi xuất chiến không cho phép quay đầu lại, kẻ nào dám trở về, trảm!
Tám ngàn binh sĩ người Yết cùng nhau hô to, Thạch Nhu vung kiếm hô to: - Xuất kích!
"Ô... ô", mấy trăm chiếc kèn thổi lên, liên tiếp, quanh quẩn trong lòng chảo ở bờ bắc.
Ba nghìn sĩ binh người Yết của đợt tấn công đầu tiên chạy về phía bờ, bên bờ đã bày đầy bè da dê lớn nhỏ, lớn như chiến thuyền, có thể chứa được mấy trăm người, nhỏ cũng ngồi được hai ba người. Mặt trên của bè da dê có buộc chặt tấm gỗ, binh lính an vị trên tấm gõ khua nước đẩy bè qua sông. Vô số bè da dê ném vào trong sông, binh sĩ người Yết la to nhảy xuống nước, bò lên trên da cái bè, đẩy về phía bờ bên kia.
Đề xuất Huyền Huyễn: Băng Hỏa Ma Trù