Chương 950: Chiến đấu kịch liệt tại Khu Thủy (thượng)
Chương 950: Chiến đấu kịch liệt tại Khu Thủy (thượng)
Khu Thủy là nhánh sông Hoàng Hà, cũng là một con sông hạng trung tương đối trọng yếu, chiều rộng con sông chừng năm trượng, mặt nước yên ả, nhưng mạch nước ngầm lại rất gấp, hai bờ sông đều là bãi đất, quân Hán ở bờ Nam xây dựng công sự phòng ngự, cũng xây ba tòa thành loại nhỏ.
Trên tòa thành đặt trăm nỏ Đại hoàng cỡ lớn, loại nỏ Đại Hoàng này do hai binh lính thân hình to khỏe điều khiển, có thể đem tiễn lớn dài năm thước bắn tới 150 bước, có thể xuyên thấu bè gỗ, bè da, là vũ khí trọng yếu đối phó với bè da của người Hồ.
Ngoài ra trên bờ còn bố trí 800 tên lính, bọn họ ẩn thân sau tường bao cát dài chừng hai dặm, giương cung bạt kiếm, trận địa sẵn sàng đón quân địch, chủ tướng phụ trách phòng ngự bờ sông là Giáo Úy Ngô Lan, cũng là thuộc cấp của Trương Nhậm, lúc này gã đã nghe thấy tiếng kèn ở bờ bên kia, quay đầu ra lệnh với binh lính:
- Truyền mệnh lệnh của ta xuống, chuẩn bị tác chiến, trống trận vang lên, có thể bắn!
Gã lại quay sang nói với một binh lính khác:
- Đi bẩm báo Đô đốc, quân đội Hung Nô sắp phát động tiến công rồi!
Binh lính xoay người chạy như bay, một lát chạy tới dưới thành hô lớn:
- Khởi bẩm Đô đốc, quân địch sắp tiến công!
Trên đầu thành, Trương Nhậm cũng đã nghe được tiếng kèn bờ bên kia, y nhìn chăm chú mặt sông, chỉ thấy trêm mặt sông dâng lên một tầng sương trắng như lụa mỏng, bất lợi cho phòng ngự, trong lòng y có chút lo lắng, thăm dò hô:
- Chuyển cáo Ngô Tướng quân, không cần tử thủ, tình thế bất lợi liền lập tức rút về!
Binh báo tin trở về bờ sông bẩm báo lại với Ngô Lan. Ngô Lan ra lệnh:
- Máy bắn đá chuẩn bị!
Ba mươi máy bắn đá cỡ trung trên bờ nam được kéo ra, binh lính thả hỏa cầu lên, chỉ cần một tiếng ra lệnh vang lên là lập tức đốt lửa ném mạnh. Ánh mắt của Ngô Lan lại ném ra phía mặt sông. Trên mặt sông sương mù che tầm mắt, tuy rằng điều này có lợi đối với tiến công, nhưng đối với tiến công quân địch, nó cũng tạo thành chướng ngại nhất định.
Mấy trăm bè da khó khăn đi ở trong nước sông chảy xiết, đoạn sông dễ đi của Khu Thủy cũng không nhiều. Bên trong khúc sông hơn ba trăm dặm của Khu Thủy hoặc là đá dầy đặc, hoặc là vách núi vách đá hai bờ sông, chỉ có thể dựa vào một đoạn dòng nước hơi bằng phẳng, thích hợp qua sông.
Ba nghìn binh sĩ người Yết liều mạng huy động bè, một khắc đồng hồ sau, đại đội bè da đã vào giữa sông, Thạch Nhu chăm chú nhìn quân đội của gã, chỉ thấy bọn họ ở như ẩn như hiện và biến mất trong sương mù, Thạch Nhu lập tức ra lệnh:
- Đội thứ hai xuất chiến!
Ba nghìn binh lính của đội thứ hai đều chạy tới bờ sông, ném ra mấy trăm bè da, trèo lên bè đi theo sát đội ngũ tiên phong, đúng lúc này, bờ nam bỗng nhiên vang lên tiếng trống trận dồn dập.
Tiếng trống trận chính là mệnh lệnh, trăm nỏ Đại Hoàng đồng thời bắn ra, trăm nhánh tiễn lớn dài năm thước lao ra khỏi dây cung mạnh mẽ bắn vào giữa sông. Lúc này, mấy trăm bè da như ẩn như hiện trong sương mờ, trăm tên dài phá không mà ra, đột ngột xuất hiện trước mắt binh sĩ người Yết. Binh sĩ người Yết bất ngờ không kịp đề phòng, một tên binh lính bị tên dài bắn thủng ngực, hét thảm một tiếng ngã xuống nước, binh lính trên bè da lập tức hỗn loạn.
Tên dài không ngừng phá không mà ra, dù đại bộ phận bắn vào trong nước nhưng vẫn là có không ít tên dài bắn trúng bè da, binh lính kêu thảm thiết rơi xuống nước, bè da lật úp, chỉ trong chốc lát đã có bảy tám bè da bị bắn chìm.
Mấy nhánh tên dài phá không cùng đồng thời bắn vào một bè da rất lớn, tren bè da có hơn trăm binh lính, sĩ binh người Yết hoảng sợ tránh né, tên dài bắn xuyên qua bè gỗ, đâm rách mấy túi da phía dưới, bè da bắt đầu mất thăng bằng, dù một bè da cỡ lớn do hơn mười thậm chí hơn trăm túi da tạo thành nhưng bè da vẫn cần phải chú trọng cân bằng, một khi độ cân bằng bị phá, bè có thể duy trì ổn định, nhưng tình huống binh lính ngồi đầy trên bè thì lại khác rồi. Sau khi lắc lư kịch liệt, bè da cỡ lớn ầm ầm nghiêng đổ xuống, hơn trăm binh lính hét to ngã xuống nước, giãy dụa cầu cứu ở giữa sông, nhưng mạch nước ngầm dưới lòng sông chảy xiết, bọn họ giãy dụa vài cái liền bị mạch nước ngầm cuốn vào đáy nước, không còn tung tích.
Liên tiếp ba bè cỡ lớn bị lật úp, hơn 250 binh lính bị rơi xuống nước, binh sĩ người Yết hoảng sợ, Thiên phu trưởng cầm đầu hô lớn:
- Tăng thêm tốc độ! Tăng thêm tốc độ!
Đúng lúc này, trên đỉnh đầu của binh sĩ qua sông truyền đến âm thanh lạ, mọi người đều ngẩng đầu, chỉ thấy không trung xuất hiện ánh lửa chói mắt, ngay sau đó hơn mười hỏa cầu rất lớn đập úp tới, hoặc đập trúng bè da, trên bè da ầm ầm nghiêng ngả, đám lính đều rơi xuống nước.
Càng có nhiều hỏa cầu đập vào trong nước, nhưng đây cũng không có nghĩa là bình an vô sự, ngược lại uy hiếp còn lớn hơn, lửa lớn không vì đập vào nước mà tắt, hỏa cầu tiếp tục cháy hừng hực ở trong nước, nhanh chóng lan tới bè da ở gần. Bè da dê kỵ nhất là lửa, dính lửa lập tức bị phá hủy, đám lính sợ hãi la to, liều mạng dùng trường mâu đâm đẩy hỏa cầu không ngừng tới gần, không ngờ rằng trong hỏa cầu lại trào ra một lượng lớn chất lỏng, lửa dẫn lửa lập tức bốc cháy lan rộng trên mặt nước.
Đây là phương pháp xử lý người thợ thủ công nghĩ ra, trong quả cầu lửa dùng túi da dê mỏng chứa đầy dầu hỏa, bên ngoài dùng vải bọc được ngâm dầu, một khi vải được đốt cháy xuyên qua túi da, dầu hỏa bên trong sẽ chảy ra, thiêu đốt trên mặt nước, do đó tạo thành uy hiếp trí mạng đối với bè da dê, đây là vũ khí sắc bén mà quân Hán đối phó với bè da của người Hung Nô dùng để qua sông.
Chỉ có điều còn không đợi hỏa bố bị đốt xuyên, binh lính người Yết nôn nóng đã dùng trường mâu đâm vào túi da bên trong, một lượng lớn dầu hỏa chảy ra, khiến mặt sông biến thành một biển lửa, đám lính sợ hãi hồn bay phách lạc, la hét, không ít bè da dê bị lửa châm vào, túi da bị đốt phá, đám lính kêu thảm thiết, ầm ầm nhảy xuống sông tìm cách thoát khỏi cái chết.
Hỏa cầu liên tiếp từ trên trời giáng xuống, hỏa thế trên mặt sông càng lúc càng lớn, một trăm bè da dê đằng trước nhất lâm vào trong biển lửa, trên sông vang vọng những tiếng kêu khóc thảm thiết, những bè da dê phía sau đều sợ hãi quay đầu trốn trở về.
Trên bờ bắc, Thạch Nhu bị lửa lớn trên mặt sông làm giật mình trợn mắt há hốc mồm, gã vốn không cho phép binh lính rút lui về phía sau, nhưng lúc này, nhìn những binh lính hỗn loạn trốn về, gã cũng bó tay chịu trói.
Không chỉ có là người Yết đã xảy ra khủng hoảng, nghĩ lửa trời giáng xuống, không ngờ nó còn cháy được ở trong nước, mấy nghìn người quỳ gối bên bờ sông cầu nguyện, mà ngay cả Thiền Vu Hung Nô Hô Trù Tuyền và Hữu Hiền Vương Lưu Khứ Ti cũng đã bị kinh động, đều giục ngựa tiến lên nhìn.
Sắc mặt của Hô Trù Tuyền hết sức khó coi, y đương nhiên sẽ không cho đây là lửa trời gì cả, đây dĩ nhiên là vũ khí của quân Hán rồi, vừa rồi y nhìn thấy hết sức rõ ràng, là từ trên đầu thành quăng hỏa cầu tới, chỉ có điều loại hỏa cầu này không ngờ có thể cháy trên mặt nước, thật sự khiến y cảm thấy không thể tin nổi, đồng thời lúc này Hô Trù Tuyền cũng vô cùng bất mãn với Lưu Khứ Ti, gã qua lại, đánh với quân Hán nhiều lần như vậy không ngờ lại không hề nói với mình quân Hán có liệt hỏa vũ khí lợi hại như vậy.
Hô Trù Tuyền cực kỳ bất mãn trừng mắt nhìn Lưu Khứ Ti:
- Hữu Hiền Vương, ngươi biết rồi đúng không!
Lưu Khứ Ti vội vàng lắc đầu nói:
- Ta giao tiếp với quân Hán chưa lâu, chỉ biết bọn họ có cung nỏ lợi hại, không biết họ dùng lửa cũng lợi hại như thế.
Thật ra Lưu Khứ Ti cũng biết chút ít, lúc trước chẳng phải quân Hán dùng hỏa cầu phá hủy ô đại doanh người Ô Hoàn sao? Chỉ có điều Lưu Khứ Ti thật không ngờ loại lửa này có thể thiêu đốt ở trong nước, gã cũng không dám giải thích thêm, càng giải thích càng không xong, lúc này, tù trưởng người Yết Thạch Lặc giục ngựa tiến lên phía trước nói:
- Thiền Vu, thế công còn chưa phát động, quân đội của ta cũng đã tổn thất hơn một ngàn nhân, cứ vậy mà đánh tiếp, quân đội của ta sẽ bị chết cháy ở giữa sông.
Hô Trù Tuyền hừ một tiếng nặng nề:
- Trận chiến mở màn đã thất bại, còn nam chinh cái gì, không cần giải thích nguyên nhân với ta, ta muốn các ngươi đoạt bờ nam cho ta.
Thạch Lặc còn muốn biện bạch tiếp, Hô Trù Tuyền đã không cho y cơ hội, quay đầu ngựa bỏ đi. Lưu Khứ Ti lắc đầu, thúc ngựa đi theo. Thạch Lặc sau một lúc lâu không nói được câu nào, đúng lúc, Thạch Nhu – con trai y giục ngựa lên, hỏi:
- Phụ thân, hắn có đồng ý hay không?
Thạch Lặc cười khổ một tiếng, thở dài nói:
- Hắn căn bản không để ý đến sự sống chết của chúng ta.
- Khốn khiếp!
Thạch Nhu cúi đầu mắng một tiếng.
Ánh mắt của gã lại quăng về hướng mặt sông, cắn răng nói:
- Tiến công như vậy, chúng ta ắt toàn quân bị diệt rồi.
Gã vừa dứt lời, phía sau vang lên một tiếng cười âm hiểm:
- Thật ra hỏa cầu của quân Hán không phải là không có lỗ hổng.
Cha con Thạch thị quay đầu lại, chỉ thấy đứng phía sau là một gã văn sĩ trung niên người Hán. Thạch Nhu từng làm tướng dưới trướng của Lưu Khứ Ti, biết người này, là Lý Lệnh phụ tá của Lưu Khư Ti, gã mừng rỡ, vội vàng khom người nói:
- Mời tiên sinh dạy ta!
Lý Lệnh chỉ vào mặt sông cười nói:
- Vừa rồi ta nhìn kỹ khoảng cách hỏa cầu của đối phương, bọn họ ném đại khái cách khoảng hai trăm bước, như vậy, các ngươi lúc qua sông chỉ cần dời về phía bắc ba trăm bước là có thể tránh được sự tấn công của hỏa cầu đối phương.
- Nhưng lửa đang cháy trên mặt sông thì giờ phải làm sao?
Lý Lệnh cười ha hả:
- Nước sông chảy về hướng đông, chẳng lẽ lửa lớn có thể đi ngược dòng cháy ngược dòng về phía tây hay sao?
Thạch Nhu vỗ mạnh vào trán, gã thật sự là hồ đồ rồi, tại sao lại không nghĩ ra chứ. Lúc này, Lý Lệnh lại nói:
- Trên hai trăm bước phải là máy bắn đá cỡ trung, nhất định phải cố định, cho nên các ngươi không cần lo lắng máy bắn đá sẽ di chuyển về hướng tây, tuy nhiên cần phải coi chừng nỏ tiễn và nỏ Đại Hoàng của đối phương.
- Ta hiểu rồi, tiên sinh nhắc nhở, Thạch Nhu ta ghi nhớ trong lòng!
Thạch Nhu giục ngựa chạy về phía mép sông, quát to, thúc giục binh lính thay đổi tuyến sang hướng tây, lúc này, Lý Lệnh cũng đi tới bên Lưu Khứ Ti. Lưu Khứ Ti cười hỏi:
- Thế nào rồi? Bọn họ chấp nhận đề nghị của tiên sinh không?
Lý Lệnh gật đầu:
- Tiếp nhận rồi, nhưng cho dù cướp được bờ nam thật ra cũng chẳng có ý nghĩa bao nhiêu, chúng ta rất khó đoạt được thành trì.
- Cái này cũng không cần ta và ngươi quản, mục đích của Thiền Vu là bức quân Hán đến trợ giúp, tin rằng hắn sẽ có phương án ứng phó.
Nói đến đây, trên mặt Lưu Khứ Ti hiện ra ý cười âm u lạnh lẽo khó có thể phát hiện.
Đề nghị của Lý Lệnh rất đúng, tầm bắn của hỏa cầu quả thật không thể vượt quá ba trăm bước, khi năm nghìn sĩ binh người Yết sửa bè da di chuyển trên sông ngoài ba trăm bước, bọn họ rốt cuộc đã tránh thoát được vận rủi bị lửa thiêu, tuy nhiên, trận địa tên nỏ của quân Hán lại đang sẵn sàng đón quân địch.
Trong những tiếng la hét, năm nghìn sĩ binh người Yết đã phát động ra lần tiến công thứ hai, lúc này đây bọn họ không do dự nữa, sử dụng đủ khí lực, liều mạng huy động bè da, mấy trăm thuyền bè da chạy tới hướng bờ bên kia, mà quân Hán bờ Nam sớm đã giương nỏ lên dây cung, đợi quân địch đánh tới. Nhưng làm chủ tướng phòng ngự bờ Nam, trách nhiệm Ngô Lan không chỉ phòng ngự quân địch tiến công, mà còn phải phòng ngừa chu đáo, tính toát tốt xấu, bởi vì ba mươi cái máy bắn đá bờ Nam đã mất đi tác dụng phòng ngự, Ngô Lan không chút do dự hạ lệnh phá hủy máy bắn đá, không thể để người Hung Nô đoạt được. Cùng lúc đó, nỏ Đại Hoàng cũng từ bắn cố định đổi thành bắn di động, các quân sĩ đem hơn trăm nỏ Đại Hoàng đặt trên tường bao cát, phóng tên dài.
- Tướng quân, đã tiến vào tầm bắn của nỏ Đại Hoàng rồi!
Một tên binh lính bẩm báo với Ngô Lan.
Ngô Lan tức khắc hạ lệnh:
- Nỏ Đại Hoàng bắn!
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Kỷ