Chương 951: Trận chiến kịch liệt tại Khu Thuỷ (hạ)

Chương 951: Trận chiến kịch liệt tại Khu Thuỷ (hạ)

Chỉ nghe một tiếng nỏ cơ vang lên, một trăm nhánh tên dài dài trên mặt nước bắn về phía bè da ở giữa sông, lúc này sương mờ đã tan dần đi, nhóm nỏ thủ có thể nhìn thấy rõ bè da hơn ở giữa sông, mục tiêu cũng càng thêm rõ ràng, tỉ lệ chính xác trên diện rộng được tăng cao.

Tên dài mạnh mẽ bắn tới đều trúng mục tiêu, trên mặt sông vang lên những tiếng kêu thảm thiết, gần trăm binh sĩ người Yết ở giữa sông bị tên dài bắn trúng, chết thảm tại chỗ, mấy bè da cỡ trung bị trúng tên cũng nghiêng đổ khiến đám binh lính sợ hãi kêu to.

Ngay sau đó đợt thứ tên dài thứ hai gào thét bắn tới, lại hơn mười người trúng tên chéte thảm, ba thuyền da phía trước nhất nghiêng úp, hơn một trăm binh sĩ người Yết rơi vào trong nước, nhanh chóng bị dòng nước chảy xiết cuốn đi, nhưng tên dài của nỏ Đại Hoàng vẫn không ngăn được thế tấn công của người Yết càng ngày càng gần, rốt cục tiến nhập tầm bắn sát thương của cung nỏ.

- Chuẩn bị cung nỏ!

Ngô Lan cao giọng hô, một ngàn binh lính nâng cung nỏ lên, nhắm ngay bè da giữa sông càng lúc càng gần. Ngô Lan hét lớn một tiếng:

- Bắn!

Một ngàn tên nỏ đồng thời bắn ra, gào thét bay về phía bè da dê quân địch cách trăm bước, trên mặt sông tựa như cuồn cuộn nổi lên gió táp mưa sa, vọt tới binh sĩ người Yết trên bè da, lực lượng nỏ tiễn cực mạnh, lực xuyên thấu cũng cực mạnh, bì giáp người Yết không thể ngăn được tên nỏ lập tức chết rất nhiều người, trong lúc bối rối, lại có hai chiếc bè da lớn nghiêng đổ, hơn một trăm năm mươi người bất hạnh rơi xuống nước, tuy rằng tránh thoát được tên nỏ nhưng lại không tránh khỏi được sự triệu tập của Long Vương Khu Thủy.

Lúc này, Đại Tướng người Yết Thạch Nhu tự mình suất lĩnh hai ngàn người cuối cùng đầu nhập vào chiến đấu, tay gã chấp đại đao, lớn tiếng quát:

- Không được e ngại tên nỏ quân địch, xông lên!

Tiếng trống trên mặt sông như sấm rền, binh sĩ người Yết hô hào gọi nhau, mạo hiểm tên nỏ đang dày đặc phóng tới đẩy mạnh bè da, bọn họ cách bờ nam càng lúc càng gần. Lúc này, Thạch Nhu từ sau vượt lên trước, gã múa may đại đao xông lên bờ nam đầu tiên, mấy trăm chiến sĩ tinh nhuệ nhất của Yết tộc đi theo sau, nâng cao trường mâu reo hò phóng tới tường bao cát trên sườn dốc, nhưng nghênh đón họ cũng là tên nỏ dày đặc, mười mấy tên binh lính bị bắn trúng, kêu thảm ngã vào giữa sông.

Thạch Nhu tránh không kịp bị một mũi tên bắn trúng đùi, gã lập tức ngã quỵ xuống đất, mấy tên lính thấy tình thế không ổn, thừa dịp khoảng trống của tiễn thỉ trong nháy mắt, nhanh chóng kéo chủ tướng Thạch Nhu lại.

Dù quân Hán phòng ngự nghiêm mật, mưa tên mạnh mẽ dày đặc bắn quân địch, nhưng binh sĩ người Yết thật sự quá nhiều, chừng bảy ngàn người đầu nhập chiến đấu, binh lính trên bờ còn có gần năm ngàn người, một gã Thiên phu trưởng dẫn một ngàn binh lính chạy về hướng tây, ý đồ từ hướng tây bọc đánh quân Hán.

Lúc này cũng tiến nhập trong tầm bắn của cung tiễn người Yết, mấy ngàn cung đồng loạt bắn tên, loạn tiễn phát ra cùng một lúc, bắn về phía binh lính quân Hán phía sau công sự. Dù binh lính quân Hán có tường bao cát yểm hộ, nhưng dưới mưa tên dày đặc của quân địch vẫn xuất hiện thương vong, mười mấy tên binh lính bất hạnh trúng tiễn.

Lúc này, một gã Nha tướng chạy tới bên Ngô Lan bên người, thấp giọng nói:

- Có một ngàn quân địch đã ở phía tây lên đây, đang bọc đánh về phía chúng ta, tướng quân, xin hãy rút lui!

Ngô Lan cũng đã cảm thấy không thủ được rồi, nhóm lớn quân địch đã còn cách bọn họ chưa tới năm mươi bước, quan trọng hơn là, tên bắn của quân địch quá dày đặc, ép binh lính quân Hán không ngẩng đầu lên được. Ngô Lan gật gật đầu, quay đầu lại hỏi:

- Máy bắn đá đã hủy chưa?

- Hồi bẩm tướng quân, đều đã phá hủy rồi!

- Tốt!

Ngô Lan lập tức ra lệnh:

- Gõ kẻng thu binh!

“Keng keng keng…” tiếng chuông trong trẻo gõ vang, đây là tín hiệu rút quân, một ngàn quân Hán mang theo binh bị thương giống như thủy triều chạy về hướng bắc môn ngoài ba dặm.

Lúc này Trương Nhậm sớm chuẩn bị sẵn sàng, cửa thành còn chưa hoàn toàn bị phá hỏng, để lại một khe hở rộng hơn một trượng, không bao lâu, quân Hán rút lui tới, đều chạy vào thị trấn. Khi chủ tướng Ngô Lan chạy vào thị trấn, cửa thành ầm ầm đóng lại, binh lính bắt đầu vận chuyển tảng đá lớn, chặn khe hở cuối cùng của cửa thành lại.

Binh sĩ người Yết sau khi trả giá hơn hai ngàn người bỏ mình, rốt cục đã được như nguyện cướp lấy phòng ngự công sự ở bờ Nam, Khu Thủy không còn là chướng ngại cho đại quân Hung Nô xuôi nam nữa, Thiền Vu Hô Trù Tuyền lập tức hạ lệnh đại quân qua sông.

Ba vạn đại quân dùng ba ngày ba đêm toàn bộ đã vượt qua Khu Thủy, bắt đầu hạ trại bốn phía ở thị trấn Cao Nô, mà bảy vạn đại quân còn lại thì hạ trại tại bờ bắc, trong một đêm, ngoài thị trấn Cao Nô trở thành thế giới của lều trại, kéo dài trong vòng hơn mười dặm, thanh thế lớn.

Trương Nhậm đứng ở đầu thành, nhìn lều trại che trời phủ đất dưới thành, kéo dài đến phương xa, y hiện tại cũng không biết quân đội Hung Nô có công thành hay không, bởi vì y đã nhìn thấy vô số kỵ binh Hung Nô từ rừng rậm phía tây trở về, sau chiến mã là từng khúc gỗ rất lớn.

Hung Nô tuy rằng nhiều thế hệ ở thảo nguyên, nhưng bộ phận quân đội của Hô Trù Tuyền và quân đội Lưu Khứ Ti sớm sống ở Trung Nguyên nhiều năm, bọn họ bắt đi một lượng lớn người Hán trong đó có không ít thợ thủ công, xây dựng thang công thành đơn giản không thành vấn đề, nếu quân Hán chậm chạp không đến viện trợ, quân đội Hung Nô rất có khả năng sẽ công thành rồi, y nhất định phải chuẩn bị thật tốt.

Lúc này, Trương Nhậm quay đầu lại hỏi:

- Ưng tin gửi cho Điện hạ đã phát chưa?

- Vài ngày trước đã đưa ra ngoài, nhưng tạm thời chưa nhận được hồi âm.

Trương Nhậm gật gật đầu, hẳn là sắp có hồi âm đến rồi. Đúng lúc, có binh lính chỉ vào không trung hô to: "

- Đô đốc, chim Ưng đưa thư đến rồi!

Trương Nhậm ngẩng đầu, chỉ thấy một con thương ưng màu đen quanh quẩn trong không trung, sau khi lượn vài vòng nghiêng cánh bay về ưng tháp. Trương Nhậm mừng rỡ, rốt cục có tin tức đến rồi, y vội vàng chạy đến chỗ ưng tháp ở nam thành, còn chưa tới ưng tháp, ưng nô đã tới rồi, đưa một ống ưng tin cho y.

Quả nhiên là hồi âm của Hán Vương, Trương Nhậm vội vàng đọc một lượt, trong thư Lưu Cảnh bảo y giữ nghiêm Cao Nô, quân Hán sẽ có hành động, nhưng cần chờ đợi thời cơ chín muồi, 'Hung Nô vì vây thành đánh viện binh, vì thực hiện áp lực, Hung Nô tất sẽ công thành, Trương tướng quân chỉ cần giữ nghiêm thành trì, hai tháng sau, sĩ khí Hung Nô ắt sẽ bị áp chế, thắng bại của trận chiến này sẽ rõ ràng, các cấp tướng quân cố gắng bảo vệ cho Cao Nô. '

Trương Nhậm chậm rãi gật đầu, y biết trách nhiệm của mình hết sức nặng nề.

Lúc này Lưu Cảnh cũng không ở Trường An, mà là đang ở Tế Liễu Doanh huyện Trần Thương. Tế Liễu Doanh nằm trên con đường phải qua Lũng Tây đạo đi tới Quan Trung, bởi phụ cận có trấn Tễ Liễu nên có tên như vậy, có thể được xưng là yết hầu của Trần Thương, là một tòa đại quân doanh chiếm mấy ngàn mẫu đất, tòa quân doanh này bởi vì vị trí địa lý vô cùng trọng yếu, đã tồn tại mấy trăm năm, năm đó, Chu Á Phu trú binh đại doanh Tế Liễu.

Sau thời Đông Hán dời đô đến Lạc Dương, địa vị chiến lược của Quan Trung giảm xuống, Tế Liễu Doanh cũng một lần bị vứt bỏ, thẳng đến mười mấy năm trước, Chung Diêu kinh lược Quan Trung, Tế Liễu Doanh mới dần dần bắt đầu khôi phục, nhưng chỉ khôi phục bộ phận, cuối cùng vẫn là do quân Hán khôi phục nó hoàn toàn.

Trước mắt Tế Liễu Doanh của là nơi dừng chân kỵ binh quân Hán, hai vạn tân kỵ binh tập huấn ở trong này. Đội tân kỵ binh này chủ yếu do người Ô Hoàn và người Khương tạo thành, bọn họ không cần huấn luyện kỹ thuật cưỡi ngựa mà là huấn luyện kỷ luật và chiến thuật, tổng huấn luyện viên kỵ binh là Bàng Đức, Mã Đại và Lãnh Bao làm phó.

Trải qua hai tháng khắc khổ huấn luyện, đội tân kỵ binh này đã hoàn toàn thay đổi, từng binh lính như biến thành người khác, quân kỷ nghiêm minh, tác chiến dũng mãnh, trên người bọn họ không hề còn sự tản mạn của người du mục nữa mà tăng thêm sự tự hạn chế của kỵ binh người Hán.

Lưu Cảnh cùng đi với Bàng Đức đứng ở trên tòa đài cao nhất quan sát tân kỵ binh huấn luyện trận hình, chỉ thấy bốn nhánh kỵ binh ở tứ phía dưới sự hướng dẫn của đại kỳ như giao long quay cuồng, dù bốn nhánh kỵ binh tách ra, bọn họ vẫn căn cứ chỉnh tề, không loạn chút nào, Mã Đại bắt đầu suất lĩnh binh lính tiến đến tra xét kiểm kê nhân số, tra tìm binh lính đứng sai đội ngũ.

Lưu Cảnh không khỏi khen:

- Mới hai tháng mà có thể hình thành trình độ cao như thế, không dễ dàng nha!

Bàng Đức ở một bên giới thiệu:

- Điện hạ thấy chỉ là bốn ngàn kỵ binh của ba nhánh quân, còn có chi kỵ quân thứ tư khác, bọn họ cũng phải huấn luyện theo thứ tự, lúc trước khi bọn họ vừa mới bắt đầu huấn luyện rất là hỗn loạn, phải mang mũ giáp màu sắc khác nhau mới có thể phân biệt được, hiện tại tiến bộ rất nhanh, tuy nhiên còn chưa đủ, bước tiếp theo ta sẽ dần dần hủy bỏ đại kỳ dẫn dắt, không có bất kỳ đánh dấu nào, để bọn họ bày trận, cuối cùng là huấn luyện theo mô phỏng thực chiến, tưởng qua hai tháng nữa, trình độ của bọn họ sẽ không thua gì kỵ binh người Hán.

- Ta rất chờ mong!

Lưu Cảnh gật đầu cười, lúc này, Mã Đại từ trong đội ngũ bắt được vài binh lính đứng sai đội, lớn tiếng khiển trách mắng bọn họ, mệnh bọn họ về đơn vị, Bàng Đức không nhẫn nhịn được, thấp giọng mắng:

- Một đám khốn kiếp không hăng hái tích cực.

Lưu Cảnh khẽ cười, hắn rất hài lòng với sự thành thật của Mã Đại và Bàng Đức, bọn họ hoàn toàn có thể làm bộ như không có thấy, sau đó lấy một người có thành tích cao báo cáo với hắn, nhưng hai người đó không có làm như vậy, vẫn thực sự cầu thị tìm ra vấn đề, đây mới là đáng quý, giao tân kỵ binh cho bọn họ huấn luyện, mình có thể yên tâm rồi.

Lưu Cảnh vỗ vỗ bờ vai của Bàng Đức nói:

- Tìm ra vấn đề, nếu so với hoàn toàn không có vấn đề, càng làm cho ta vừa lòng, tốt lắm!

Hắn cười xoay người đi xuống mộc đài, đi ra ngoài đại doanh. Bàng Đức ngây ngốc một chút, lại vội vàng hỏi:

- Mặt sau còn có chi quân đội thứ tư huấn luyện, điện hạ muốn đi kiểm tra không ạ?

- Không cần, các ngươi hết sức là được, phỏng chừng người ta chờ đợi đã đến.

Lưu Cảnh trở mình lên ngựa, dưới sự bảo vệ của mấy trăm thị vệ đi theo đường cái ra ngoài đại doanh, rời khỏi đại doanh Tế Liễu, đi về hướng bắc ước chừng hơn một canh giờ đã tới Ung huyện, từ Ung huyện đi hướng bắc tiến vào khu Lục Bàn Sơn, theo một nhánh cốc đạo khác có thể đến Tiêu Quan, hành dinh tạm thời của Lưu Cảnh trú đóng ở Ung huyện.

Sở dĩ hắn vội vàng chạy về Ung huyện là bởi vì hắn phải cử hành nghị sự quân vụ trọng yếu ở Ung huyện, rất nhiều văn võ quan lớn đều đã tới Ung huyện rồi. Khi Lưu Cảnh sắp đến đại doanh lâm thời ngoài Ung huyện, thấy một đội nhân mã từ trên quan đạo hướng đông chạy tới. Lưu Cảnh ghìm chặt chiến mã ở chỗ cao nhìn ra xa, đội kỵ binh này dần dần tới gần, Lưu Cảnh nhận ra được, hóa ra là lão tướng Nghiêm Nhan chạy tới từ huyện Tân Bình.

Nghiêm Nhan được phong làm Thiên tướng, Ba Tĩnh Đình Hầu, y dẫn mười ngàn quân đóng ở khe sâu Mã Lĩnh, bên kia cũng là một cốc đạo tiến vào Quan Trung, còn có Lạc xuyên đạo mặt đông, Bắc thượng huyện Cao Nô, nam có thể vào quận Phùng Dực Quan Trung. Lưu Cảnh mệnh Ngụy Diên dẫn ba vạn quân xây công sự phòng ngự tại nơi hiểm yếu này.

Lúc này Nghiêm Nhan cũng nhìn thấy Lưu Cảnh, y vội vàng giục ngựa chạy gấp tới, ở trên ngựa ôm quyền thi lễ:

- Mạt tướng tham kiến điện hạ!

- Lão tướng quân khổ cực.

Lưu Cảnh chậm rãi tới gần Nghiêm Nhan, cười hỏi:

- Bên kia lòng chảo Mã Lĩnh có tình hình gì không?

- Hồi bẩm điện hạ, ty chức phái ra hai mươi đội thám báo Bắc thượng trinh sát tuần tra, trên cơ bản không có phát hiện tình hình địch, chỉ có điều tại ngày trước hơi có chút dị thường, ty chức tới chính là muốn bẩm báo việc này.

Đề xuất Voz: Anh yêu em trẻ con ạ!!!
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN