Chương 952: Quân nghị ở Ung huyện.

Chương 952: Quân nghị ở Ung huyện.

- Có điều gì khác thường?

Lưu Cảnh vội vàng hỏi.

- Bẩm điện hạ, một đội trinh sát thần phái đi đã bắt được một tên mật thám Hung Nô cải trang thành người Ô Hoàn, tìm được trên người hắn một tấm bản đồ. Mặt trên của tấm bản đồ rất rõ ràng, như là từ hà cốc Mã Lĩnh đi để tiến vào Quan Trung, sau khi thẩm vấn ty chức phát hiện ra, tên mật thám này là do Lưu Khứ Ti phái đi, không phải Thiền Vu Hung Nô phái đi.

Lưu Cảnh nhíu mày, theo lí mà nói bây giờ Thiền Vu Hung Nô phải phái trinh sát đi do thám mới đúng, chẳng nhẽ Lưu Khứ Ti muốn xuất binh đánh lén Quan Trung hay sao?

Lưu Cảnh gật đầu nói:

- Trước tiên quay về doanh trại, nếu quân sư đã đến, mọi người cùng nhau thương lượng.

Lưu Cảnh quay ngựa lại chạy về hướng thủ phủ tạm thời, Nghiêm Nhan phóng ngựa như bay, hai đội kị binh rất nhanh liền khuất khỏi tầm mắt, lại chạy thêm hơn 10 dặm, Lưu Cảnh cuối cùng đã về đến thủ phủ, mặc dù là thủ phủ tạm thời nhưng lại được làm rất tỉ mỉ, diện tích doanh trại lên đến ngàn mẫu ruộng, bao quanh bốn phía là tường trúc, còn có 4 chòi quan sát, đóng trú hơn 5000 lính tinh nhuệ.

Đi đến trước doanh trại Lưu Cảnh xoay người nhảy xuống ngựa, tướng lĩnh đang trực chạy ra đón, quì xuống bẩm báo:

- Khởi bẩm điện hạ, Giả quân sư, Pháp quân sư, Tư Mã thượng thư và Mã đô đốc đều đã đến nơi, Triệu đô đốc đã đến ngày hôm qua.

Lưu Cảnh ngạc nhiên vui mừng, không ngờ Mã Siêu lại từ Hà Tây đến, hắn gật đầu hỏi:

- Ngụy Diên tướng quân đã tới chưa?

- Cũng tới rồi thưa điện hạ.

Xem ra chỉ còn Hán Trung Ngô Ý và Lũng Tây Trương Dực còn chưa đến, các quan đại thần khác đều đã tới rồi, Lưu Cảnh và Nghiêm Nhan đi vào đại doanh. Lúc này Mã Siêu chạy ra đón, khom người thi lễ:

- Ty chức tham kiến điện hạ.

Lưu Cảnh thấy y so với trước kia có béo hơn một chút, cười cười vỗ cánh tay y nói:

- Xem ra cuộc sống ở Hà Tây không tồi.

Mã Siêu cười khổ một tiếng nói:

- Quá thái bình, thần tình nguyện bị đổi đi Cao Nô.

- Hà Tây cũng không phải thái bình gì đâu. Ta cho ngươi đến trước thì đương nhiên có nhiệm vụ để giao cho ngươi.

Mã Siêu mừng rỡ, y mặc dù là chủ tướng ở Hà Tây, nhưng cuộc sống quá thái bình, không có chiến tranh. Ngoại trừ đi săn bắn y hầu như không sử dụng đến binh khí, y rất muốn được xuất binh chiến đấu. Thấy được quân Hung Nô tiến về phía nam, mặc dù Lưu Cảnh không nói nhưng y muốn chủ động xin đi chiến đấu.

Lưu Cảnh lại hỏi:

- Ngươi hãy nói cho ta biết tình huống của người Khương ở Linh Châu, ta nghe nói có một số lượng lớn người Khương ở Linh Châu chạy đến Hà Tây, tình hình bây giờ thế nào?

- Vâng, việc đó quả thực khiến Hà Tây rối loạn một chút, bộ lạc người Khương nào ở Hà Tây cũng muốn có người Khương. Cuối cùng ta phái quân đội đón hết số người Khương vào thành, dựa theo chỉ bảo của Điện hạ, thu xếp cho bọn họ ở quận Võ Uy, một phần nhỏ dân du mục thì chia cho các bộ tộc người Khương. Điều thú vị là vi thần đã bắt được Tam Vương tử Tả Đan, gã la hét muốn gặp điện hạ, có lẽ gã muốn phục quốc, ty chức tạm thời giam giữ gã ở quận Võ Uy.

Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng nói:

- Gã ta không có bất cứ giá trị lợi dụng nào, trở về lập tức xử quyết gã, không để lại hậu họa sau này.

- Tuân mệnh.

Hai người dọc đường đi liên tục nói chuyện, đi thẳng vào lều chủ tướng.

Trong lều, Giả Hủ đang đứng ở trước sa bàn thảo luận cái gì đó với đám người Triệu Vân, mọi người nhìn thấy Lưu Cảnh đi vào đồng loạt khom người thi lễ, Lưu Cảnh cười gật gật đầu:

- Để mọi người phải đến Ung huyện, vất vả cho mọi người rồi.

Giả Hủ, Tư Mã Ý, Pháp Chính cùng với Triệu Vân, Mã Siêu, Ngụy Diên, Nghiêm Nhan, còn có Ngô Ý và Trương Dực vẫn chưa đến, buổi tối còn có thêm Lưu Hổ và Bàng Đức sẽ đến. Cuộc nghị sự lần này có thể nói là toàn bộ các đại thần văn võ bá quan đều có mặt ở đây.

Lưu Cảnh khoát tay:

- Mời mọi người trước tiên ngồi xuống đã.

Mọi người đều ngồi xuống, Lưu Cảnh quay trở lại ngồi xuống chỗ của mình, lúc này mới nói với mọi người:

- Mặc dù có vài người vẫn chưa đến nhưng ta trước tiên nói qua với mọi người về tình hình hiện giờ, ngày mai khi bắt đầu thảo luận việc quân, mọi người đều có mục tiêu rõ ràng.

Lưu Cảnh lấy ra tin tức mà Trương Nhậm đưa tới, đưa cho mọi người cùng nhau đọc, hắn chậm rãi nói:

- Lần này Hung Nô xuất ra 1 trăm ngàn kị binh do Thiền Vu Hô Trù Tuyền tự mình lãnh đạo tiến về phía nam. Thực ra số lượng binh lính bọn chúng mang đi ít hơn rất nhiều so với dự tính của chúng ta. Ta vẫn cho rằng lần xuất binh này của quân Hung Nô ít nhất cũng phải phái đi 2 trăm nghìn quân, hơn nữa còn là quân đội do tự mình Thiền Vu lãnh đạo, đây là số lượng binh lính đáng xấu hổ nhất.

Giả Hủ ở bên cạnh cười nói:

- Thế nào gọi là xấu hổ, điện hạ có thể kể lại tỉ mỉ cho chúng thần hay không?

Cái gọi là xấu hổ chính là bọn họ không thể làm rất nhiều chuyện, chúng ta thường chia quân ra công kích. Ví dụ như một đội quân tấn công Hà Tây Lũng Hữu, một đội tấn công Quan Trung, thậm chí quân đội tiến công Quan Trung cũng có thể chia làm ba đường,. chia binh đi Lạc Xuyên đạo, Lạc Xuyên đạo và Tiêu Quan đạo, khiến cho chúng ta được cái này mất cái kia, làm cho chúng ta rơi vào thế bị động. Nhưng hiện tại binh lực của bọn chúng không đủ, cho nên sách lược chia binh ra đánh cũng không thể thực hiện được chỉ có thế tập trung binh lực để quyết đấu với chúng ta một trận. Theo tình hình trước mắt cho thấy chủ ý của Hồ Trù Tuyền là đánh bao vây thành chờ viện binh đến, vây công thành Cao Nô, hắn cố tính bức chúng ta đi viện trợ.

Nói đến đây Lưu Cảnh nhìn ba vị quân sư cười nói:

- Ta muốn nghe ý kiến của ba vị quân sư, chúng ta nên đi viện trợ hay không?

Giả Hủ biết trong lòng Lưu Cảnh đã có biện pháp, lão cũng không thể dễ dàng để lộ ra ý nghĩ của mình liền quay đầu cười nói với Pháp Chính:

- Ta cần suy nghĩ một chút nữa, hay là Pháp quân sư nói trước đi.

Pháp Chính nhìn Tư Mã Ý một chút, Tư Mã Ý gật gật đầu, ý mời y nói trước, Pháp Chính cũng không từ chối nữa, trầm ngâm một chút rồi nói:

- Ý của vi thần là có xuất binh viện trợ nhưng không phải là bây giờ.

Những lời này nói trúng ý của Lưu Cảnh, Lưu Cảnh cười nói:

- Vậy Pháp quân sư cho rằng thời điểm nào xuất binh viện trợ thì thích hợp?

Pháp Chính đi đến trước sa bàn nói:

- Trước khi nói đến chuyện lúc nào xuất binh viện trợ, thần muốn suy đoán sao quân Hung Nô lại chọn bao vây Cao Nô?

Mọi người đều từ từ vây quanh, Pháp Chính tiếp tục nói:

- Vi thần cho rằng, Hung Nô lựa chọn bao vây công kích Cao Nô có 2 chủ đích. Một là bọn họ cho rằng chủ tướng của Cao Nô là Trương Nhậm, Hán Vương rất coi trọng Cao Nô, một khi bọn họ vây công Cao Nô, khả năng Hán Vương xuất binh rất lớn, thứ hai là vị trí địa lí của Cao Nô rất đặc biệt.

Pháp Chính nhặt cây gỗ lên chỉ vào huyện Cao Nô:

- Mời mọi người xem, huyện Cao Nô cách Hoàng Hà rất gần, bờ bên kia Hoàng Hà chính là quận Tây Hà, phía bắc quận Tây Hà chính là đại bản doanh của quân Tả Hiền Vương Lưu Báo. Lần trước chúng ta xuất binh đánh Tịnh Châu, Lưu Báo không hề xuất binh can thiệp, nhưng không có nghĩa bây giờ hắn sẽ khoanh tay đứng nhìn.

Mọi người đều hiểu ý tứ của Pháp Chính, Hô Trù Tuyền xuất binh đánh Cao Nô chính là vì là để kêu gọi Lưu Báo ở quận Tây Hà. Nói cách khác quân đội của Lưu Báo bất cứ lúc nào cũng có thể qua sông trợ giúp. Nếu đúng như vậy cũng giải thích được nghi vấn của Lưu Cảnh, đội quân của Hung Nô sẽ không phải chỉ là 1 trăm ngàn người.

Triệu Vân nhướn mày nói:

- Coi như là Lưu Báo quyết định chi viện cho phía tây đi chăng nữa vậy Tào Tháo thì sao? Lão không phải đã thỏa thuận với chúng ta, không phải lão đi đối phó với Lưu Báo sao? Nghe nói ở Thái Nguyên vẫn còn 1 trăm nghìn quân, chẳng lẽ Tào Tháo khoanh tay đứng nhìn?

Pháp Chính thở dài nói:

- Tào Tháo nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn, nhưng ta tin rằng lão sẽ đứng một bên để Lưu Báo xuất quân tây chinh, giảm bớt áp lực của lão.

Lưu Cảnh đang trầm tư, hắn không nói gì, Pháp Chính quay đầu lại liếc mắt nhìn Lưu Cảnh một cái rồi mới lên tiếng:

- Vi thần bây giờ sẽ giải đáp được nghi vấn vừa rồi của điện hạ, rốt cuộc bao giờ xuất binh cứu viện là tốt nhất, đáp án chính là sau khi quân Lưu Báo qua sông tiến đến Cao Nô, quân chủ lực của ta xuất phát từ Tiêu Quan, dụ quân Hung Nô chủ lực tiến về phía tây, Tào Tháo sẽ có cơ hội để xuất binh.

Pháp Chính vừa dứt lời, trong lều ào ào tiếng phản đối, các tướng lĩnh đều phản đối, Ngụy Diên cao giọng nói:

- Tào Tháo đã không chủ động xuất binh đã là thất tín với chúng ta. Chúng ta còn phải làm mồi dụ cho lão, tạo cơ hội cho lão, ta kiên quyết phản đối.

Triệu Vân cũng lắc đầu nói:

- Pháp quân sư, mong ngài suy nghĩ kĩ lại phương án này, ta chỉ e làm quan quân ở phía dưới mất lòng tin thôi.

Pháp Chính cắn môi, một lúc lâu sau nói:

- Ta muốn nghe ý kiến của điện hạ.

Trong lều chỉ một lúc đã im lặng, mọi ánh mắt đều hướng về phía Lưu Cảnh, Lưu Cảnh trầm tư một lúc lâu nói:

- Hiện tại còn quá sớm để ta có thể bày tỏ ý kiến, tuy rằng chủ trương của ta là xuất binh viện trợ nhưng thời cơ chính là lúc gió đông bắt đầu thổi, người Hung Nô sẽ không ở lại đây để trải qua mùa đông, khi bọn chúng rút quân trước khi quân Hán xuất binh, quân Hung Nô sẽ bị giới hạn trong Quan Nội.

- Vậy điện hạ có cho rằng Lưu Báo sẽ xuất binh tây tiến không?

Pháp Chính hỏi lại.

Lưu Cảnh gật đầu:

- Y sẽ xuất binh, không chỉ có Lưu Báo mà Lưu Mãnh ở Linh Châu cũng sẽ xuất binh. Một khi chúng ta xuất binh ở Tiêu Quan, Lưu Mãnh tất nhiên sẽ xuất binh tiến đánh từ phía sau chúng ta, chặt đứt đường về Tiêu Quan của chúng ta. Chính vì vậy ta mới gọi Mã đô đốc đến tham gia lần quân nghị này, chính là vì Lưu Mãnh tại Linh Châu.

Ánh mắt của Mã Siêu sáng lên, y hiểu được ý tứ của Lưu Cảnh.

Đêm đến, Lưu Cảnh một mình tản bộ ở trong doanh trại, đêm này sao sáng, bầu trời giống như được rải ngọc lên, bóng đêm như nước, rất mát. Lưu Cảnh mơ hồ có thể nghe thấy tiếng cãi cọ của Lưu Hổ và Pháp Chính ở chủ trướng bên kia, Lưu Cảnh lắc lắc đầu. Tính tình Lưu Hổ vốn nóng nảy, gã sẽ không dễ dàng tha thứ cho việc quân Hán trở thành mồi dụ địch cho Tào Tháo, phương án này của Pháp Chính gần như bị tất cả các tướng lĩnh phản đối.

- Điện hạ đang phiền não vì sự bất hòa nội bộ hay sao?

Cách đó không xa truyền đến tiếng cười sang sảng.

Lưu Cảnh nghe ra giọng nói này là của Mã Tư Ý, hắn vừa quay đầu lại, chỉ thấy Mã Tư Ý đứng cách đó không xa, trên mặt mang ý cười nhìn mình, Lưu Cảnh lúc này mới nhớ ra, hôm nay lúc nghị sự Tư Mã Ý vẫn luôn duy trì trầm mặc.

Đây cũng khó trách, Tư Mã Ý không hề đảm nhiệm chức quân sư trong quân, y là Thượng Thư, lần này sở dĩ tham gia nghị sự quân cơ cũng chỉ vì Tư Mã Ý là chủ quản quân chính, tương đương với chức Binh bộ Thượng Thư. Nhưng việc như chiêu mộ binh lính, cứu trợ quân lương, ghi công thưởng phạt, thăng quan phong tước đều do gã đảm nhận, có thể nói gã là tổng quản hậu cần.

Tuy nhiên Lưu Cảnh cũng muốn nghe ý kiến của gã, hai người đi vài bước, Lưu Cảnh cười nói:

- Trọng Đạt ngươi thấy phương án của Hiếu Trực như thế nào?

Tư Mã Ý cười cười:

- Thẳng thắn mà nói, thần cảm thấy phương án của y cũng tương đối khả thi, nhưng không thể nói rõ ràng như vậy, có nhiều việc ngầm hiểu là được.

Lưu Cảnh gật gật đầu, thở dài nói:

- Đây chính là tính cách của y, luôn luôn ngay thẳng bộc trực, rất dễ đắc tội với người khác, nhưng mà Tào Tháo bên kia cũng cần phối hợp ăn ý mới được.

Tư Mã Ý hiểu được ý tứ của Lưu Cảnh, liền cười cười nói:

- Nếu điện hạ không phản đối, thần sẽ thay Người đi Thái Nguyên một chuyến?

- Ngươi hiện tại đi được sao?

- Vấn đề không lớn, thần có thể tạm thời giao việc lại cho Nguyên Trực, bây giờ chuyện di chuyển dân chúng đã hoàn thành, chỉ cần một mình Tưởng Thượng Thư là đủ.

Lưu Cảnh trầm ngâm một lát liền vui vẻ nói:

- Có Trọng Đạt đi sứ, ta đây rất an tâm.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Quái Thư
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN