Chương 954: Trọng Đạt đi sứ.

Chương 954: Trọng Đạt đi sứ.

Đạt Man sửng sốt, y đã hiểu được ý tứ của Tào Tháo, lập tức cung kính nói:

- Bẩm Thừa tướng, tại hạ từ Cao Nô đến, vẫn chưa gặp Lưu Báo.

Tào Tháo cũng thuận miệng hỏi một chút, cho dù Đạt Man không đi gặp Lưu Báo thì cũng không nói lên vấn đề gì, Lưu Báo sẽ đi Cao Nô gặp Hô Trù Tuyền, Tào Tháo cũng không chấp nhất chuyện này nữa, lão nhanh chóng chuyển đề tài nói:

- Từ khi vương triều Đại Hán đuổi được bắc Hung Nô, nam Hung Nô có thể lấy lại sức dưới sự che chở của triều đình, trăm năm nay vẫn an phận thủ thường. Vì sao bây giờ bây giờ mang đại quân tiến về phía nam, uy hiếp Trung Nguyên. Chẳng nhẽ Hô Trù Tuyền đã mọc đủ lông cánh liền muốn vong ân bội nghĩa, đem hết tất cả ân nghĩa của triều đình ngày xưa ném ra sau đầu?

Giọng điệu của Tào Tháo rất nghiêm nghị, làm cho Đạt Man sợ tới mức quỳ cả xuống:

- Ngụy công nói như vậy oan uổng Thiền Vu quá, sự thật không phải như vậy, chúng ta không hề dòm ngó đến Trung Nguyên, chỉ vì bất đắc dĩ, xuất phát từ tự vệ, mong Ngụy công minh giám.

- Tự vệ?

Tào Tháo hừ một tiếng nói:

- Ngươi thật vô lễ, đầu tiên là vượt biên chém giết thương nhân ở vùng biên giới, xâm chiếm Tiêu quan, Hán vương bất đắc dĩ mới phải phản kích, từ đó mới xảy ra chiến tranh hai tháng trước, vấn đề này có liên quan gì đến Hung Nô? Các ngươi mang quân tiến về phía nam vào lúc này, bao vây Cao Nô, ta không rõ, tự vệ ở chỗ nào?

- Ngụy công chỉ nghe lời nói của một bên, thực tế lúc quân Hán và người Ô Hoàn đánh nhau, Hung Nô cũng đã bị quấn vào. Hai lần đánh nhau quân Yết tộc và quân Lưu Mãnh đều thảm bại, càng đáng giận hơn là, quân Hán đánh lén ở Xa Diên Hải, giết hại mấy vạn phụ nữ trẻ em và người già, hàng trăm vạn con gia súc cũng bị giết sạch, đến ngay cả vợ con của Hữu Hiền Vương cũng không tha. Huyết hải thâm thù này Hung Nô sao có thể bỏ qua, Thiền Vu tự mình xuất binh tiến về phía nam, chính là đuổi quân đội của tên đồ tể Lưu Cảnh chạy về phía nam, khôi phục lại trật tự trước kia. Thiền Vu có nói, Quan Trung và Lũng Tây là biên giới của Đại Hán, Hung Nô sẽ không tranh giành quyền lợi, đem trả lại cho triều đình.

Đạt Man nhấn mạnh giọng điệu, nhấn mạnh bốn chữ hoàn trả triều đình rất rõ, trong lòng Tào Tháo cười lạnh một tiếng, chỉ nói đến biên giới không đề cập tới nhân khẩu. Loại nói một đằng nghĩ một nẻo này sao lão lại không hiểu, Tào Tháo thản nhiên nói:

- Một khi đã như vậy mong Nhật Vương nói rõ ta cần phải làm như nào?

………..

Đạt Man bí mật tới gặp Tào Tháo, không thể ở lại lâu, sau khi trình lên bức thư Hô Trù Tuyền viết, y sẽ rất nhanh cáo từ. Đương nhiên, Tào Tháo cũng sẽ không hứa hẹn bất cứ điều gì với y, có một số ý tứ không thể nói quá rõ ràng, mấu chốt chính là hành động của hai bên.

Tào Tháo ra lệnh cho Tào Hưu tiễn Đạt Man, lão đem thư của Hô Trù Tuyền đưa cho Trình Dục:

- Quân sư hãy xem bọn họ mưu tính điều gì.

Thật ra Trình Dục không cần xem thư thì đã hiểu ý tứ của quân Hung Nô. Bọn chúng muốn Ngụy công án binh bất động, để cho quân Tào xuất binh ở Quan Trung là điều không thực tế, nhưng nếu quân Tào án binh bất động, binh lực của Hung Nô có thể tăng lên 18 vạn, khả năng chiến thắng Lưu Cảnh rất cao. Đương nhiên quân Hung Nô cũng đưa ra điều kiện rất hấp dẫn, quân Tào không cần làm gì, quân Hung Nô sẽ đánh tan quân Hán, cam đoan rằng sẽ dâng Quan Trung và Lũng Tây cho Tào Tháo, điều kiện này chính là kết quả mà Tào Tháo luôn mong muốn.

Trình Dục xem bức thư bằng da dê, thấy Tào Tháo đang khoanh tay đứng trước cửa sổ trầm tư, Trình Dục chậm rãi đi lên nói:

- Bức thư này có một lỗ hổng, không biết Ngụy công đã nhìn ra chưa?

- Ta cũng đã nhìn ra rồi, nhưng mà trước tiên hãy nói về lỗ hổng mà ngươi phát hiện được.

Tào Tháo trầm giọng nói.

- Hô Trù Tuyền trong thư nói sẽ không cần biên giới Đại Hán, sẽ đem Lũng Tây và Quan Trung trả lại cho Ngụy công, nhưng y không nhắc đến Hà Tây. Quan trọng hơn là cuộc sống của dân chúng ở Lũng Tây và Quan Trung thì thế nào, y cũng không hề nhắc đến. Có thế tưởng tượng được khi Ngụy công đến lấy thành chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát.

Tào Tháo thở dài nói:

- Đây chính là vấn đề, người Hung Nô xuất đại quân, chưa bao giờ trở về tay không. Bọn chúng nếu không cướp hết tài sản của dân chúng Quan Trung thì sẽ không từ bỏ ý đồ, chỉ sợ tới lúc đó Tào Tháo ta sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.

Nói đến đây, ánh mắt Tào Tháo nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía chân trời xa xa, một lúc lâu sau mới lạnh lùng nói:

- Tuy rằng ta khát khao chiến thắng được Lưu Cảnh, đoạt lại Quan Trung và Lũng Tây nhưng ta sẽ không dùng đại nghĩa dân tộc để trao đổi, Hô Trù Tuyền si tâm vọng tưởng rồi.

Trình Dục thấy Tào Tháo thái độ kiên quyết, vui mừng nói:

- Ngụy công có thể lấy đại nghĩa làm trọng, đây chính là phúc của bàn dân thiên hạ.

Y chuyển đổi giọng điệu, thấp giọng cười nói:

- Tuy nhiên đánh nhau không ngại lừa dối, Ngụy công có thể tương kế tựu kế.

Tào Tháo vui mừng liền vội vàng hỏi:

- Tương kế tựu kế thế nào?

Trình Dục thấp giọng nói với Tào Tháo vài câu, Tào Tháo liền gật đầu liên tục, cuối cùng trầm ngâm một lát nói:

- Nhưng muốn làm được điều này thì phải có sự phối hợp của Lưu Cảnh.

Trình Dục mỉm cười:

- Nếu thần đoán không sai, Lưu Cảnh sẽ nhanh chóng phái sứ giả đến.

Đúng lúc này thị vệ ở bên ngoài bẩm báo:

- Khởi bẩm Ngụy công, quận Hà Đông gửi thư đến thông báo Hán Vương cử Thượng thư Tư Mã Ý đi sứ Tịnh Châu, đã đến quận Hà Đông, đang đi về hướng Thái Nguyên.

Tào Tháo và Trình Dục nhìn nhau không khỏi bật cười ha hả.

Tư Mã Ý từ Bồ Tân quan tiến nhập Tịnh Châu, đi qua quận Hà Đông, đi về phía bắc, bởi vì hai dãy núi Thái Hành và Lã Lương bao quanh Tịnh Châu, khiến cho đường đi Thái Nguyên bắt đầu từ quận Hà Đông chia thành hai đường. Một đường là đi về phía đông mạch núi Lã Lương, tiếp tục đi dọc theo lòng chảo Phần Thủy bắc tiến, xuyên qua cốc Thử Tước, đi vào một hồ lớn, lại tiếp tục đi về hướng Bắc là đến Thái Nguyên.

Một con đường khác là đi về phía tây núi Lã Lương, đi qua quận Tây Hà, vào quận Tây Bộ của Thái Nguyên, tiếp tục đi về hướng đông núi Lã Lương là đến Thái Nguyên. So sánh ra thì phía Tây núi Lã Lương tương đối hoang vắng, dân cư thưa thớt mà khu lòng chảo Phần Thủy phía đông núi Lã Lương là khu nông nghiệp nên dân cư đông đúc.

Tư Mã Ý chọn đi đường phía lòng chảo Phần Thủy đông dân cư, đoàn đi sứ hơn trăm người ngồi ba thuyền xuôi theo Phần Thủy đi về hướng bắc, buổi chiều ngày nọ, đội tàu đi qua huyện Vĩnh Yên, thuyền rẽ sóng, đoàn thả cho thuyền trôi chầm chậm theo dòng nước đi về hướng bắc, Tư Mã Ý đứng ở mũi tàu, nhìn phong cảnh như vẽ ở hai bên bở sông, núi như nhuộm màu xanh, những cánh rừng lớn ở chân núi, hai bờ sông mênh mông những ruộng lúa. Bây giờ đang là đầu tháng chín, ruộng lúa sắp chín hai màu xanh vàng xen lẫn nhau, phập phồng theo gió, giống như một biển lúa lớn khiến cho Tư Mã Ý rất thoải mái.

Lúc này một tên lính dẫn người chèo thuyền lên nói:

- Quân sư, người chèo thuyền nói có chuyện gấp muốn nói.

- Chuyện gì?

Tư Mã Ý quay đầu lại hỏi.

- Thưa tiên sinh, phía trước là bến sông Quan Tước, có một bãi khoảng 10 dặm rất nguy hiểm, là một đoạn của Thử Tước cốc, thuyền trăm thạch trở lên không thể đi qua, chỉ có thể đi thuyền nhỏ.

Tư Mã Ý nhướn mày:

- Ta trước kia cũng có đi qua đây, một đường thuận lời làm gì có chỗ nào nguy hiểm?

- Đó là chuyện của rất nhiều năm trước rồi. Khoảng 5 năm trước đây một dãy núi lớn của Thử Tước Cốc sụt lở, rất nhiều đá lớn rơi xuống dòng sông, khiến nước sông bị tắc, sau này quan phủ tổ chức dân chúng khơi lại con sông. Nhưng do nhân lực vật chất có hạn nên không thể khôi phục lại như trước, tạo thành một bãi đá dài 30 dặm, rất nguy hiểm thuyền lớn rất dễ bị đâm vào đá.

- Vậy phải làm như vào?

Người chèo thuyền bất đắc dĩ nói:

- Một là chuyển sang đi thuyền nhỏ hai là đi đường bộ, đi về phía đông qua Cao Bích Lĩnh hoặc là đi mem theo bờ tây Phần Thủy qua Giả Hồ Bảo, tới huyện Linh Thạch là có thể tiếp tục đi thuyền, đoạn đường này khoảng 80 dặm.

Tư Mã Ý nghĩ một chút, bọn họ người đông, còn có cả lễ vật Hán Vương tặng cho Tào Tháo, đi thuyền nhỏ thì không thể được chỉ có thể đi đường bộ, Tư Mã Ý lại hỏi:

- Đi đường bộ có thể thuê xe ngựa không?

- Có, bờ đông và bờ tây đều có đội cho thuê ngựa lớn, sinh ý rất thịnh vượng, vấn đề này tiên sinh không cần lo.

Tư Mã Ý không biết làm sao chỉ gật gật đầu nói:

- Được rồi chúng ta xuống thuyền ở bờ phía tây đi Giả Hồ Bảo.

…….

Nửa canh giờ sau, đội tàu đã tới bến tàu Quan Tây, mọi người rời thuyền, tìm một đội la ngựa, ủy thác vận chuyển vật cống, mọi người cưỡi ngựa đi về hướng bắc.

Đoạn đường mà bọn họ đi là một khe sâu dài hơn trăm dặm, gọi là Thử Tước cốc, tên như ý nghĩa, địa thế hiểm trở, chỉ có con chuột và con chim khổng tước mới có thể đi qua khe sâu này, hai bên khe sâu đều là núi, phía đông là Cao Bích Lĩnh, địa thế hiểm trở, phía tây địa hình bằng phẳng hơn trong núi có một cái trấn nhỏ tên là Giả Hồ Bảo.

Bởi vì trong núi có thổ phỉ hoành hành, đạo tặc rất nhiều nên xung quanh Giả Hồ Bảo đều có xây dựng tường, cũng có đoàn binh bảo vệ do địa phương tự thành lập, Giả Hồ Bảo quan trọng như vậy là vì đây là nơi dừng chân duy nhất trong vòng trăm dặm trở lại.

Tuy nhiên, Tư Mã Ý cũng không quá lo lắng, sứ đoàn bọn họ có hơn 20 người trong đó có đến 18 người là hộ vệ tinh nhuệ của Ưng Kích quân, đối phó với bọn sơn tặc dễ như chơi. Hơn nữa còn có hơn mười người hộ tống phụ trách trong coi hành lí.

Hoàng hôn vừa buông xuống, đội ngũ chậm rãi tiến vào Giả Hồ Bảo, bên trong Giả Hồ Bảo lập tức náo nhiệt lên. Giả Hồ Bảo nằm ở vị trí hiểm yếu của núi, đi đường núi bắt buộc phải đi qua, trong trấn có hơn trăm tòa nhà, phần lớn là quán trọ và tửu quán, còn có hai lầu xanh không lớn lắm.

Mặc dù Giả Hồ Bảo không lo kinh doanh nhưng đội ngũ sứ thần nước Hán đến vẫn đưa đến một hồi tranh đoạt của các lữ xá, Tư Mã Ý cuối cùng chọn lựa một quán trọ lớn nhất.

Đội ngũ chậm rãi tiến vào quán trọ, quân lính dắt ngựa dỡ hành lí từ trên lưng ngựa xuống, mang vào trong quán trọ, người đánh xe và tiểu nhị dắt ngựa vào trong chuống. Chưởng quỹ ra tiếp đón, y kiến thức rộng rãi, nhìn ra được thân phận của đám người này không tầm thường, thái độ cực kì cung kính khom lưng nói với Tư Mã Ý:

- Mong sứ quân yên tâm, tiểu điếm sẽ dốc hết toàn lực để tiếp đón mọi người để mọi người có thể thoải mái nghỉ ngơi.

Lúc này, Tư Mã Ý đánh giá một chút tình huống của quán trọ, thấy được trong quán đang có rất nhiều người dùng cơm. Tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn bọn họ, thỉnh thoảng cúi đầu thì thầm, trong đó có vài người diện mạo hung ác, trông không giống người lương thiện. Trong đó có một gã đàn ông ước chừng 40 tuổi, lông mi rậm, trên mặt có một vết sẹo rất dài, ánh mắt hung ác đang chăm chú nhìn chính mình.

Trên đường y nghe đội trưởng la phu nói qua, Giả Hồ Bảo sở dĩ mấy chục năm nay chưa bao giờ xảy ra chuyện chính là do bọn cường đạo đã ngầm kí kết với Giả Hồ Bảo, chỉ trộm cướp không gây rối ở trong trấn, có thể tự do đi lại ở trong trấn. Có thể hiểu được trong đám người đang ăn cơm này hẳn là sẽ có người của bọn thổ phỉ.

Tư Mã Ý nhướn mày, gã cũng không hề e ngại bọn trộm cướp, nhưng gã không muốn nửa đường có chuyện. Tư Mã Ý chỉ bảo mọi người thu thập một chút sau đó ra ăn cơm. Khi Tư Mã Ý và đám người đi đến chỗ ăn cơm, tất cả khách đều đã về, trong phòng cơm chỉ còn đám người bọn họ.

Lúc này đội trưởng la phu ngồi bên cạnh Tư Mã Ý thấp giọng nói:

- Vừa rồi khi vào điếm, sứ quân có chú ý tới một người đàn ông trung niên trên mặt có vết dao chém không?

Tư Mã Ý nhớ tới người có lông mày rậm kia, gật gật đầu nói:

- Ta cũng nhín thấy y. Y là ai?

Đề xuất Voz: Hành trình lấy vợ =)))
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN