Chương 955: Giết người từng bước.
Chương 955: Giết người từng bước.
- Y chính là kẻ đứng đầu bọn thổ phỉ vùng nam Lã Lương, tên là Phí Nông.
Tư Mã Ý ngẩn ra, tức giận nói:
- Nếu là kẻ đứng đầu trùm thổ phỉ sao không bắt y lại?
Đội trưởng la phu thở dài nói:
- Huyện úy trước đây từng bắt tam đương gia của bọn trộm cướp, biệt danh là Bách Đao Bất Tử, xử trảm y ở giữa đường phố. Ba ngày sau, toàn bộ gia tộc lớn nhỏ bốn mươi bảy người của ông ta toàn bộ bị giết chết hết, bốn mươi bảy cái đầu treo đầy trước cửa. Tin này đến tai Tào thừa tướng, lão rất tức giận hạ lệnh tiêu diệt thổ phỉ. Nhưng cuối cùng cũng không có kết quả gì, từ đó trở đi không ai dám đắc tội nhóm trộm cướp nam Lã Lương nữa. Bọn họ đến Giả Hồ Bảo là chuyện bình thường, ngài chỉ có thể làm bộ như không nhìn thấy, nếu ngài chọc y ngày mai Giả Hồ Bảo cũng sẽ thành thị trấn máu.
Tư Mã Ý một lúc lâu sau mới hừ mạnh một tiếng nói:
- Y vừa rồi nhìn chúng ta rất lâu, hay y muốn động thủ với đồ của chúng ta?
Đội trưởng lo lắng nói:
- Đây cũng là điều tại hạ lo lắng, gần đây lan truyền tin tức sắp xảy ra chiến tranh với quân Hung Nô, thương nhân đi lên phía bắc rất ít, bọn họ kinh doanh cũng không phát đạt. Nếu một đội hơn trăm người mang theo rất nhiều rương lớn đến đây, bọn họ sao có thể không động tâm, ta rất lo lắng ngày mai trên đường có chuyện xảy ra.
Tư Mã Ý vỗ vai y cười nói:
- Yên tâm đi, bọn chúng không dám cướp của chúng ta đâu, sao có thể xảy ra chuyện được.
Tuy nói vậy nhưng đội trưởng là người kiếm cơm ăn ở vùng này, nếu như xảy ra chuyện gì không may, mặc kệ là bên nào thắng, bọn họ cũng không vui vẻ gì. Y vốn muốn nói, bọn trộm cướp không dễ chọc, nhưng đám khách nhân này cũng không thể đắc tội, trong lòng y cực kì lo lắng, chỉ cầu Phí Nông chỉ đi ngang qua thôi.
Khe Thử Tước kéo dài gần trăm dặm, nơi này cũng thuộc một nhánh của núi Lã Lương, dãy núi tung hoành, nhiều thung lũng, có rất nhiều thung lũng sâu thẳm hiểm trở, quanh năm ít người lui tới, cũng có không ít dãy núi có chỗ hổng có thể đi xuyên qua núi Lã Lương sang quận Tây Hà.
Đêm đến, có vài kỵ mã đang phóng như bay trên đường núi gập ghềnh, bọn họ đúng là nắm từng nhành cây ngọn cỏ ở nơi đây như lòng bàn tay. Cho dù trời tối đen, đường núi nhấp nhô nhưng bọn họ vẫn có thể phóng ngựa như bay, như đi trên mặt đất bằng phẳng. Ánh trăng yếu ớt có thể nhìn thấy người cầm đầu khoảng chừng bốn mươi tuổi, trên mặt có một vết sẹo rất dài, khiến cho y nhìn có vẻ rất dữ tợn, người này đúng là Phí Nông - kẻ đứng đầu đám thổ phỉ, bọn họ từ Giả Hồ Bảo chạy đi.
Bọn họ chạy vào trong núi, đi thẳng vào trong một cái khe sâu, mới đến đầu khe một mũi tên bắn sượt qua đầu bọn họ. Phí Nông vội vàng ghìm chặt dây cương, xoay người xuống ngựa, đứng đợi, từ trong rừng đi ra vài tên lính, Phí Nông vội vàng khom người bẩm báo với người cầm đầu đám binh lính:
- Xin bẩm báo tướng quân, chúng ta đã phát hiện mục tiêu.
Người đứng đầu đám binh lính vung tay lên, mấy tên lính mang theo Phí Nông đi vào trong cốc, bọn họ đi đến trước một gốc cây thật lớn, có một người đứng ở tán cây, bóng cây che đi khuôn mặt y khiến cho y thoạt nhìn như chìm vào trong bóng đêm.
Phí Nông trong lòng run sợ, quỳ một gối nói:
- Phí Nông tham kiến tướng quân.
- Các ngươi phát hiện mục tiêu?
- Hồi bẩm tướng quân, tiểu nhân đã thấy mục tiêu. Lúc hoàng hôn ngày hôm nay bọn họ tiến vào Giả Hồ Bảo, hẳn là sáng mai sẽ xuất phát, chậm nhất là tối ngày mai đến nơi này.
- Tốt lắm, nhưng vùng này ta không quen cho lắm nên cần người của ngươi hiệp trợ, ngay mai mang hết thủ hạ của ngươi đến.
Trong lòng Phí Nông không tình nguyện nhưng y không dám nói không, chỉ đánh ôm quyền nói:
- Tiểu nhân tuân mệnh.
- Đi thôi, trước trưa mai ta muốn nhìn thấy người của ngươi.
- Vâng.
Phí Nông đứng dậy rời đi, một lúc lâu sau, bóng đen lạnh lùng nói:
- Thông báo cho binh lính, đêm nay nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai phải liều chết ra sức cho ta.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tư Mã Ý liền rời khỏi Giả Hồ Bảo, tiếp tục dọc theo đường núi gập ghềnh đi về hướng bắc. Có lẽ là do quá nhiều người, đường núi không quá khó đi, có một đoạn đường tương đối bằng phẳng, xung quanh còn có cây cối rậm rạp, hai bên có rất nhiều đá kì dị, thỉnh thoảng có tiếng chim hót vang vọng. Sáng sớm sương mù bao phủ khắp nơi khiến cho đường đi có cảm giác âm trầm đáng sợ.
Trên đường không có người đi lại, bọn họ đã đi gần một canh giờ, trừ bọn họ ra không thấy bất kì ai. Tuy nhiên điều này cũng không quá khó hiểu, bọn họ là người đầu tiên rời khỏi Giả Hồ Bảo. Lúc này cũng không có khả năng có người đi đường nào đi từ hướng ngược lại, không ai sẽ qua đêm ở trong núi.
Tư Mã Ý vẻ mặt có chút âm trầm, gã còn đang nghĩ đến chuyện gặp thủ lĩnh nhóm trộm cướp ngày hôm qua. Lúc gần đi, chưởng quầy cũng nhắc nhở gã, nếu gặp trộm cướp thì cứ để của đi thay người thì mới có thể sống sót, hơn nữa theo lời nói của đội trưởng đội la ngựa dường như hôm nay bọn họ sẽ gặp trộm cướp.
Cho dù Tư Mã Ý vẫn luôn không để chuyện thổ phỉ ở trong lòng nhưng gã là người cẩn thận, vẫn là không muốn có chút sơ sót nào, gã vẫy tay một cái, gọi đội trưởng la phu lại, hỏi:
- Ngươi hãy nói qua xem bọn thổ phỉ này có bao nhiêu người, hoàn cảnh ra sao?
Đội trưởng la ngựa một đêm ngủ không ngon, trong lòng thấp thỏm bất an, vội vàng nói:
- Bẩm báo Sứ quân, nghe nói những sơn tặc vốn là giặc Khăn Vàng ở vùng Hà Bắc, sau khi bị đánh tan, trốn đến Tịnh Châu, quấy phá mấy huyện. Sau bị quan binh vây bắt liền trốn vào núi Lã Lương, từ đó trở đi thành trộm cướp, toàn bộ núi Lã Lương đều là địa bàn của bọn họ, có chừng hơn một nghìn người, có ba người thủ lĩnh, người hôm qua chúng ta gặp chính là đại thủ lĩnh.
- Hóa ra là giặc Khăn Vàng.
Tư Mã Ý giờ mới hiểu được ngồn gốc của đám sơn tặc này, gã lại hỏi:
- Hơn một nghìn người này đều là giặc Khăn Vàng sao?
- Giặc Khăn Vàng chỉ có hơn ba trăm người, còn lại đều là đám du côn ở Tịnh Châu, bọn họ vào nhà giết người cướp của cưỡng đoạt dân nữ, không hành vi bẩn thỉu nào không làm. Ba năm trước Tào thừa tướng từng phái Vu Cấm mang quân đến diệt thổ phỉ, Vu tướng quân rất lợi hại, một đường giết đến tận trên núi, đốt hết trại của bọn chúng cứu thoát rất nhiều dân nữ. Nhưng đám sơn tặc này trốn sang quận Tây Hà, được người Hung Nô bao che, việc tiêu diệt thổ phỉ không thực hiện được, đợi Vu tướng quân đi, bọn chúng lại quay lại xây dựng doanh trại, làm hại khắp nơi, so với trước đây còn ác hơn.
Tư Mã Ý nao nao:
- Đường này có thể đi quận Tây Hà?
- Trong núi có một khe sâu xuyên qua núi Lã Lương, có thể đến một chỗ khác của quận Tây Hà, tuy nhiên có rất ít người đi đường này, tại hạ chưa đi bao giờ.
Không biết tại sao trong lòng Tư Mã Ý lại có dự cảm không lành, gã lập tức ra lệnh:
- Truyền lệnh đến tất cả các hộ vệ, đi đường không được sơ suất tránh trúng phải mai phục.
Lần đi sứ Thái Nguyên này, Lưu Cảnh đã từng thương lượng với Tư Mã Ý về lộ trình, đi đường núi Lã Lương là phạm vi của người Hung Nô, bọn họ dễ dàng bị phục kích cho nên bọn họ quyết định đi về phía khu dân cư của người Hán, đường bằng phẳng, hơn nữa có thể trực tiếp đi thuyền. Mặc dù như thế Lưu Cảnh vẫn lo bọn họ gặp phải sơn tặc liền lấy ra một trăm binh sĩ tinh nhuệ của Ưng Kích quân hộ vệ cho Tư Mã Ý đi sứ, đây chỉ là phòng ngừa điều chẳng may.
Không ngờ lộ trình đường thủy bị chặn lại, bọn họ không thể không trèo đèo lội suối, đi một trăm dặm đường núi kết quả gặp phải sơn tặc. Điều càng làm cho Tư Mã Ý lo lắng hơn là vùng này có thông đạo bí mật đi sang quận Tây Hà, khiến cho cũng có khả năng có người Hung Nô xuất hiện, nhưng khả năng này rất thấp, nhưng bọn họ không phải thương đội, trên người mang trọng trách chính trị. Nếu người Hung Nô nhận được tin tức nhất định sẽ tìm cách chặn bọn họ, điều này khiến cho lòng Tư Mã Ý vô cùng khẩn trương.
Bọn họ đi vô cùng cẩn thận nhưng không hề phát sinh bất cứ điều dị thường gì. Dần dần tới buổi chiều đội trưởng la phu cũng nhẹ nhàng thở ra, xem ra Phí Nông không dám động thủ. Y giục ngựa đi đến bên cạnh Tư Mã Ý, chỉ vào triền núi xa xa nói:
- Sứ quân nhìn về phía đằng kia, cái triền núi có nhiều mây kia tên là Tố Ngưa Đỗ Lĩnh, đi qua ngọn núi ấy là ra khỏi vùng núi rồi, tiến nhập bình nguyên, đi lại thêm mười dặm chính là bến tàu, ngài có thể thuê thuyền lớn đi Thái Nguyên, không có bất cứ vấn đề gì.
Tư Mã Ý gật đầu, ngẩng đầu nhìn hoàn cảnh xung quanh, vùng núi này đúng là khe sâu, tuy nhiên khe khá rộng, hai bên rộng chừng một dặm, lại có khá nhiều cành cây rậm rạp, đá hình thù kỳ dị. Đi thêm một chút, hai bên đều là vách núi đá, vách núi đầy dây leo. Không chú ý một chút rất khó phát hiện bọn họ ẩn thân trong cốc đạo.
Trong lòng Tư Mã Ý có một cảm giác bất an, nếu có người muốn phục kích bọn họ thì nơi này chính là chỗ tốt nhất, gã lập tức hô to:
- Đề phòng phía trước có mai phục.
Vừa dứt lời một mũi tên từ trong rừng cây lao vút về phía Tư Mã Ý, hơi lệch một chút nên sượt quan vai của Tư Mã Ý, vừa lúc bắn trúng người dẫn đội ở phía sau. Đội trưởng la phu hét thảm một tiếng ngã khỏi ngựa.
Đột nhiên có biến cố xảy ra khiến binh lính và hộ vệ đều chấn động, nâng lá chắn giương cung tên lên. Mấy tên lính phản ứng nhanh nhạy, giục ngữa vọt tới bên người Tư Mã Ý, giơ cao khiên che chắn cho gã. Thủ lĩnh đội bảo vệ Tư Mã Ý lần này là một gã nha tướng của Ưng Kích quân, tên là Hà Diên, là người Tương Dương Kinh Châu, y đã trải qua trăm trận chiến, nhiều lần lập công, trải qua tám năm từ một gã tiểu binh thăng lên làm nha tướng.
Hà Diên kinh nghiệm phong phú, lập tực phát hiện kẻ địch đánh lén Tư Mã Ý, nâng nỏ bắn, chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm, một người áo đen rơi từ trên một cây đại thụ rậm rạp xuống, trên cổ cắm một mũi tên. Sau khi người áo đen bị bắn rơi xuống, trong rừng cây tiếng trống vang lớn, âm thanh từ xa tới gần, rất nhiều đại thụ đổ xuống che mất đường đi.
Rất nhiều người từ hai bên phóng ra, binh lính đã xuống ngựa, ngựa bọn họ cưỡi đều trúng tên, trong khe vang vọng tiếng xi xi, hơn trăm con ngựa ngã xuống đất chết thảm, nhóm la phu không đủ kính nghiệm cũng bị trúng tên chết thảm.
Chiến mã của binh lính đều là chiến mã thượng đẳng, đi theo bọn họ đã nhiều năm, gắn bó khăng khít. Lúc này giương mắt nhìn chiến mã chết binh lính lòng như dao cắt, bọn họ vô cùng tức giận, bắn tên về hướng rừng cây. Bọn họ bắn cung vô cùng giỏi, chỉ cần người ở trên cây hơi ló ra liền bị tên bắn trúng.
Chỉ thấy khoảng nửa khắc sau, năm mươi tên cung thủ áo đen trúng tên ngã xuống, những cung thủ phục kích khác chỉ tránh ở trên cây, cũng không dám ló đầu ra nữa, tên phục kích trở nên vô cùng thưa thớt.
Tuy rằng công kích bằng tên bị đẩy lùi nhưng kẻ địch phục kích lại nhiều tầng, từ hai bên rừng rậm ào ra rất nhiều người mặc áo đen, chừng hơn nghìn người. Người cầm đầu có bộ dáng mày thô mắt ưng, trên mặt ngựa hõm dài còn có một vết sẹo nhìn đến mà ghê người. Đây đúng là người hôm qua gặp ở Giả Hồ Bảo, thủ lĩnh nhóm thổ phỉ Phí Nông. Tư Mã Ý nhận ra y, nói với nha tướng:
- Hà tướng quân, bọn chúng là sơn tặc vùng này phải cẩn thận coi chừng.
Hà Diên cười lạnh nói:
- Thượng thư yên tâm đi, đám trộm cướp này chắc chắn không sống sót để quay về.
Y ra lệnh cho hai mươi binh lính bảo hộ Tư Mã Ý và mấy tùy tùng khác, còn y mang theo tám mươi binh lính xếp hàng ứng chiến, bọn họ đã cởi trường bào để lộ ra áo giáp ở bên trong, tay cầm khiên lớn trường mâu, sẵn sàng đón địch. Mà hai mươi người hộ vệ Tư Mã Ý chia làm hai đội, mười người một đội, hai đội tựa lưng vào nhau ứng phó với sơn tặc từ hai mặt đánh tới.
Tám mươi binh lính tinh nhuệ của Ưng Kích quân đồng thời hét to, như một trận cuồng phong lao về phía đám sơn tặc. Bọn họ năm người một đội, giống như mấy chục thanh kiếm sắc bén lao vào lòng quân địch, nơi nào đi qua nơi đó thi thể chất đống. Một đường quét ngang đám sơn tặc, sắc bén không thể đỡ, không đến một khắc đồng hồ, hơn nghìn tên giặc liền chết một nửa, mà binh lính quân Hán chưa tổn thương lấy một người.
Sơn tặc khiếp sợ đều muốn quay đầu chạy trốn nhưng binh lính quân Hán đã chặt đứt đường lui của bọn chúng, khiến cho bọn chúng không có đường trốn, không ít người quỳ xuống đầu hàng lại bị quân Hán giết chết không thương tiếc, bọn họ không tiếp nhận bất cứ kẻ đầu hàng nào.
Sau một hồi chiến đấu, thế cục nghiêng về một bên, sơn tặc khóc rầm trời, kêu rên khắp nơi, tử thi chất đống, máu tươi lênh láng khắp nơi.
Lúc này, thủ lĩnh đám thổ phỉ Phí Nông đỏ mắt, tuy rằng y không làm theo đúng ước định bức quân Hán vào thung lũng hẹp phía trước cách đó không xa, nhưng y đã không thể đợi được nữa, y giơ kèn lên thổi mạnh, “Tu…” tiếng kèn vang vọng khắp thung lũng.
Lúc này Tư Mã Ý nghe được phía sau cốc có tiếng kèn hòa theo, gã bỗng nhiên hiểu được, chuyện này không đơn giản như vậy rồi.
Đề xuất Voz: Magic The Gathering: Từ Rút Đến Tarmogoyf Bắt Đầu