Chương 953: Sứ giả Hung Nô.

Chương 953: Sứ giả Hung Nô.

Tịnh Châu lấy Thái Nguyên làm ranh giới, bao gồm các quận phía bắc Thái Nguyên, quận phía bắc Tây Hà, quận Nhạn Môn, Đại quận. Toàn bộ quận Vân Trung và quận Ngũ Nguyên đều bị bộ tộc Tả Hiền Vương Hung Nô chiếm cứ, cũng có một số ít người Tiên Ti và người Ô Hoàn tạp cư trong đó.

Thời kì Đông Hán, đa số người Hán sinh sống ở phía bắc Tịnh Châu, Hung Nô và người Hán cùng nhau sinh sống, vả lại Hung Nô thần phục Hán triều, triều đình đã cử người đi làm Giáo Úy Hung Nô, tiến hành quản lí dân du mục và người Ô Hoàn. Nhưng từ cuối thời Hán triều đình ngày càng suy yếu, Hán Vương dần mất đi quyền khống chế người Hung Nô. Tả Hiền Vương Lưu Báo của Hung Nô đã hoàn toàn chiếm được phía bắc Tịnh Châu, cũng bắt đầu đuổi người Hán đi, người Hán tại Quan Nội cùng Hà Sáo cũng bị trục xuất. Cũng chính vì vậy mà làn sóng dân lưu lạc kéo dài suốt mấy chục năm, khởi nghĩa Hoàng Cân chính vì vậy mà nổ ra.

Bây giờ phía bắc Tịnh Châu đã hoàn toàn thuộc về Lưu Báo, tuy nhiên Thái Nguyên vẫn còn nằm trong tay Tào Tháo. Từ mấy tháng trước, Lưu Cảnh bắt đầu chiến dịch đối với Ô Hoàn, Tào Tháo cũng bắt đầu tăng cường binh lính cho Thái Nguyên. Đến khi Tào Phi đi sứ ở Trường An thành công, quân của Tào Tháo ở Thái Nguyên đã lên đến 1 trăm nghìn người, thậm chí cả bản thân Tào Tháo cũng đến Thái Nguyên.

Người Hung Nô ở phương bắc vẫn là mối họa lớn trong lòng Tào Tháo. Tào Chương con thứ của Tào Tháo hàng năm vẫn tiến đánh quân Hung Nô ở Nhạn Môn và U Châu, xảy ra vài lần đại chiến, Tào Tháo thậm chí còn chiêu mộ cả người Ô Hoàn làm kị binh để chống lại quân Hung Nô. Bởi vì quân Hung Nô không ngừng vượt biên cướp bóc của cải của nhân dân khiến cho nhân dân ở Tịnh Châu và Hà Bắc chịu nhiều khổ cực.

Đánh bại hoàn toàn người Hung Nô, đem toàn bộ người Hung Nô đuổi khỏi Tái Bắc cũng đã trở thành tâm nguyện nhiều năm của Tào Tháo, chỉ có điều thực lực của lão không đủ, khó có thể chống lại sức mạnh của kỵ binh Hung Nô. Lần này Lưu Cảnh vì dời đô đến Quan Trung, loại bỏ sự uy hiếp của quân Hung Nô đối với Quan Trung, truyền lệnh xuất binh tiến đánh phía bắc, trực tiếp đối đầu với quân Hung Nô. Tào Tháo thấy được một tia hi vọng liền quyết định liên kết với Lưu Cảnh, cùng nhau đánh đuổi Hung Nô, khôi phục Hoa Hạ.

Bên trong thành Thái Nguyên, Tào Tháo đang cùng trao đổi sách lược tiến đánh Tịnh Châu với vài cấp dưới. Qua hai tháng bình ổn, Tào Tháo cũng đã quay về Nghiệp Đô. Tận đến khi nhận được tin tức Thiền Vu Hung Nô tự mình dẫn quân xuất chinh mới quay lại Thái Nguyên.

Tại quân viên tạm thời của Tào Tháo thiết lập trong phủ nha Thái Nguyên, Tào Tháo ngồi ở giữa, bốn mưu sĩ Trình Dục, Trần Quần, Lưu Diệp, Tân Tì ngồi ở hai bên cùng với đại tướng quân Tào Chương, Từ Hoảng, Trương Cáp, Hứa Chử, Vu Cấm, Tào Chân mọi người lần lượt ngồi xuống, Hành quân Tư Mã Điền Dự nói tình thế trước mắt cho mọi người biết.

- Căn cứ theo tin tình báo, Thiền Vu Hung Nô Hô Trù Tuyền và Hữu Hiền Vương Lưu Khứ Ti dẫn 1 trăm nghìn kị binh bao vây thành Cao Nô. Đây là cứ điểm lớn nhất của quân Hán ở phía bắc Quan Trung, nghe nói là do Trương Nhậm lãnh đạo 5 nghìn quân giữ thành. Người Hung Nô đã phát động công thành vài lần nhưng đều thất bại. Quân Hung Nô trước mắt vẫn ở Cao Nô, tạo thành cục diện giằng co bao vây thành nhưng không công được thành. Đây chính là tư thái vây thành đánh quân tiếp viện, quân Hung Nô hy vọng chủ lực của quân Hán sẽ gửi viện binh trợ giúp Cao Nô.

- Tình hình bên Lưu Báo thế nào?

Tào Tháo tiếp tục hỏi.

- Hồi bẩm Ngụy công, bên Lưu Báo tương đối bình tĩnh, từ sau khi tập trung 4 vạn quân vào hai tháng trước liền không thấy có động tĩnh gì. Tuy nhiên vi thần nhận được một tin tức, hai tháng trước Lưu Báo đã từng đi đại bản doanh của Hung Nô ở Âm Sơn, cho nên vi thần hoài nghi Lưu Báo sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Tào Tháo gật đầu, nói với mọi người:

- Ở đây, ta cũng muốn nói rõ vài nguyên tắc với các vị. Đầu tiên chúng ta phải nắm lấy cơ hội này, chúng ta nhất định phải nắm lấy cơ hội Hán Hung hai nước đánh nhau mà chiếm lấy Tịnh Châu loại bỏ đi mối họa ở phía bắc, cho nên chúng ta nhất định phải xuất binh. Thứ hai, mặc dù lần tiến đánh Hung Nô này là ý chỉ của Hoàng Thượng, do ta là chủ soái, Lưu Cảnh chỉ là phó soái, nhưng mọi người phải hiểu rằng, ta không thể ảnh hưởng đến hắn mà hắn cũng không thể ảnh hưởng đến ta, số lượng binh lính của chúng ta có hạn, nhiều nhất chỉ có thể chiến đấu với quân Hung Nô ở Tịnh Châu.

Tào Tháo nói rất cô đọng, thật ra là đang nhắc nhở mọi người, lão và Lưu Cảnh vẫn là kì phùng địch thủ, tuy rằng tạm thời liên kết để chống lại quân Hung Nô. Khi nào quân Hung Nô bị đánh lui về thảo nguyên thì quân Tào và quân Hán sẽ tiếp tục đối địch như cũ, Tào Tháo không mong rằng các tướng lĩnh dưới quyền của lão quên điểm này, mặc dù lão cũng định gả con gái cho Lưu Cảnh.

Trình Dục giật giật môi, muốn nói lại thôi, Tào Tháo cũng nhận ra Trình Dục có lời muốn nói, nhưng lúc này có một tên thị vệ chạy vào, lớn tiếng bẩm báo:

- Thưa Thừa tướng, tướng quân Tào Hưu có quân tình gấp cần bẩm báo.

- Cho y vào.

Thị vệ do dự một chút rồi nói:

- Tướng quân Tào Hưu nói, chuyện này rất cơ mật cần được giữ kín.

Tào Tháo gật gật đầu, nói với mọi người:

- Hôm nay tạm thời dừng ở đây, Trọng Đức ở lại.

Mọi người đều đứng dậy lui xuống, Trình Dục thì ở lại, Tào Tháo vào trong nội đường, Trình Dục cũng đi theo, Tào Tháo nhìn y một cái rồi hỏi:

- Vừa rồi Trọng Đức muốn nói gì?

- Vi thần muốn nhắc nhở Ngụy công, bây giờ mà ai lo việc người đấy…, dường như có chút hơi sớm quá.

- Vì sao?

Trình Dục thở dài:

- Kì thật vi thần cũng hiểu được Ngụy công muốn nhắc nhở mọi người không được quá thân cận với quân Hán. Nhưng thế cục sẽ không phát triển theo ý chúng ta mong muốn, một khi bên trong Hung Nô liên hợp, chúng ta cùng hợp tác với quân Hán là điều không thể tránh khỏi. Cho nên vi thần đề nghị, Ngụy công nên rộng lượng hơn một chút, không nên quá để ý những cái được mất nhất thời.

Tào Tháo tỉnh ngộ, lão vỗ vỗ trán nói:

- Đúng là ta suy nghĩ quá nông cạn rồi, may mà có Trọng Đức nhắc nhở.

Trình Dục thấy Tào Tháo vui vẻ tiếp nhận ý kiến của mình, trong lòng y cũng rất vui mừng, cười nói:

- Kì thật điều Ngụy công lo lắng không phải là không có đạo lí, quá hợp tác với quân Hán dễ dàng dẫn đến các tướng sĩ coi quân Hán là người một nhà, một khi quân Tào và quân Hán trở mặt, sẽ có tướng lĩnh của quân Tào chạy theo quân Hán tạo thành tình thế bất lợi. Cho nên mấu chốt ở chỗ là phải giữ mức độ, vừa không quá hợp tác nhưng cũng không xa xôi ngàn dặm, chỉ cần giữ được mức độ này thần nghĩ Ngụy công cũng không cần quá lo lắng.

Tào Tháo vuốt râu gật đầu:

- Trọng Đức nói rất đúng ý ta.

Lúc này, Tào Tháo thấy có tên thị vệ đứng ở ngoài cửa giống như rất muốn bẩm báo, lão mới nhớ đến chuyện của Tào Hưu, liền hỏi:

- Tào Hưu cầu kiến?

- Hồi bẩm Ngụy công, đúng vậy.

- Cho hắn vào.

Tào Hưu là phó thống lĩnh Hổ Báo kỵ, lần này được Tào Tháo giao nhiệm vụ làm thủ lĩnh đội do thám, gánh vác trọng trách do thám tình hình phía bắc Tịnh Châu. Tào Tháo biết rằng gã có chuyện cơ mật cần bẩm báo, tất nhiên là liên quan đến quân Hung Nô. Một lúc sau Tào Hưu vội vào đi vào quỳ gối hành lễ:

- Tham kiến Ngụy công.

- Có quân tình khẩn cấp gì muốn báo với ta?

Giọng điệu của Tào Tháo rất bình thản, lão cho rằng bây giờ sẽ không có chuyện gì quan trọng xảy ra.

- Hồi bẩm Ngụy công, Hô Trù Tuyền bí mật phái sứ giả đến đây.

Tin tức này khiến cho Tào Tháo hơi ngẩn ra, ánh mắt nhanh chóng nhìn Trình Dục, Trình Dục gật gật đầu:

- Ngụy công, chuyện này nằm trong dự liệu của vi thần.

Tào Tháo trầm ngâm một lát nói với Tào Hưu:

- Ngươi bí mật đến bẩm báo với ta như vậy rất tốt, ngươi hãy mang sứ giả đến hậu đường gặp ta.

Tào Hưu thi lễ, sau đó liền vội vàng đi, Tào Tháo lại hỏi Trình Dục:

- Trọng Đức, ngươi cảm thấy lần này Hô Trù Tuyền phái sứ giả đến để làm gì?

Trình Dục khẽ mỉm cười:

- Hô Trù Tuyền phái sứ giả đến đã xác nhận được phỏng đoán của vi thần, quân Hung Nô không hề chia cắt Tịnh Châu và Quan Nội. Nếu vi thần đoán không sai, Hô Trù Tuyền mong Ngụy công án binh bất động, thậm chí mong Ngụy công hợp tác với y đối phó Lưu Cảnh.

Tào Tháo không khỏi cười lạnh một tiếng, lúc này thị vệ ở cửa bẩm báo:

- Khởi bẩm Ngụy công, sứ giả Hung Nô đã đến rồi.

- Cho y tiến vào.

Một lát sau, Tào Hưu đưa một người con trai tráng kiện khoảng 35,36 tuổi, đầu đội mũ cởi hồn, mặc áo tơ tằm thẫm màu thêu hoa, nhìn không khác gì thương nhân người Hồ, y vào cởi mũ xuống lộ ra cái đầu hói cúi thấp xuống thi lễ:

- Hung Nô Hữu Nhật Trục Vương Loan Đề Đạt Man tham kiến Ngụy công.

Trên danh nghĩa, người Hung Nô vẫn giống trước kia thần phục Hán triều, Thiền Vu Hô Trù Tuyền hàng năm đều phái sứ giả đi Nghiệp Đô tiến cống tượng trưng, đồng thời đi tham kiến Thừa tướng Tào Tháo. Loan Đề Đạt Man này đã từng 6 lần thay Thiền Vu Hung Nô đi Nghiệp Đô tiến cống, đã rất quen với Tào Tháo, Tào Tháo gật đầu cười nói:

- Hóa ra là cố nhân, mời ngồi.

- Đa tạ Ngụy công.

Đạt Man ngồi xuống, y lấy ra một bức thư bằng da dê, hai tay đưa cho Tào Tháo:

- Đây là bức thư do tự tay Thiền Vu viết cho Ngụy công, mời Ngụy công xem.

Một tên thị vệ lấy đưa lên cho Tào Tháo, Tào Tháo không vội vàng xem để sang một bên, hỏi:

- Trục Vương là từ Cao Nô đến hay là từ Đại quận đến?

Đề xuất Linh Dị: Mục Dã Quỷ Sự - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN