Chương 961: Chiến tranh đã đến.

Chương 961: Chiến tranh đã đến.

Lúc này Hán Vương Lưu Cảnh đang ở quân thành Trường Võ của huyện Nghi Lộc phía bắc Quan Trung. Kính Thủy chảy từ phía tây đến, tại huyện Nghi Lộc chảy về phía bắc hợp lưu với sông Mã Lĩnh, lượng nước đột nhiên dâng cao, mặt sông cũng lớn hơn, có thể lưu thông được thuyền lớn ngàn thạch làm cho huyện Nghi Lộc trở thành đầu mối giao thông quan trọng của huyện thành.

Còn mặt quân sự, huyện Nghi Lộc lại đồng thời là điểm giao hội của Tiêu Quan đạo tây bắc và đường sông Mã Lĩnh phương bắc, có vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Mà thành Trường Võ được xây dựng ở điểm cao nhất chỗ giao nhau của hai con đường vào Quan Trung, đồng thời cắt đứt yếu đạo vào Quan Trung, là một tòa thành quân sự trọng trấn rất có ý nghĩa chiến lược.

Quân Hán vì đề phòng quân Hung Nô từ đường sông Mã Lĩnh xuôi nam, đã đóng gần 10 ngàn binh lực trong pháo đài quân sự liên tiếp này, trong đó bên trong thành Trường Võ còn có 3 ngàn binh trú đóng. Lúc này, Lưu Cảnh đang cùng thủ hạ là lão tướng Nghiêm Nhan đi thị sát tòa thành kiên cố vừa mới xây dựng. Thành Trường Võ bắt đầu được xây dựng từ nửa năm trước, nằm trên một nhánh núi của Tử Ngọ Lĩnh, chân núi là con đường phía bắc vào Quan Trung, dựa vào Kính Thủy.

Mà hai con sông lớn từ phía bắc và phía tây đổ vào, hợp lại thành một ngay tại chân núi không xa cách đó không xa, chỉ cần giữ được thành Trường Võ thì cũng sẽ giữ được yếu đạo tiến vào Quan Trung.

Nghiêm Nhan dẫn Lưu Cảnh đến trước một hàng máy bắn đá, cười nói:

- Mời điện hạ xem 20 cái máy bắn đá này, tuy không lớn nhưng cũng có thể quẳng đi thùng dầu có trọng lượng cả 100 kg, lại dùng hỏa tiễn, sẽ phong tỏa được con đường xuôi nam. Trừ phi là mùa đông, quân địch đi từ mặt sông đến thì chúng ta hết cách. Nhưng thần nghe nói, dân tộc du mục ở phương bắc còn chưa có tiền lệ tấn công Quan Trung vào mùa đông.

- Nếu lần này bọn họ tấn công Quan Trung vào mùa đông thì sao?

Lưu Cảnh thản nhiên hỏi.

- Nếu như vậy thì trọng điểm phòng ngự của ta sẽ không phải là thành Trường Võ, mà là ở phía nam huyện Tất. Bên đó cũng là một pháo đài phòng ngự, chúng ta có thể lợi dụng công sự phòng ngự kênh của nước Trịnh, chặn kỵ binh Hung Nô từ phương bắc đánh tới, đồng thời chặt đứt tiếp viện của người Hung Nô ở thành Trường Võ.

- Nước Trịnh có kênh phòng ngự tấn công sao?

Lưu Cảnh không hiểu hỏi, đên tận bây giờ hắn vẫn chưa được nhìn thấy.

- Khởi bẩm điện hạ, kênh của nước Trịnh khởi nguồn từ tây Kính Thủy, đến đông Lạc Thủy, ở hai bờ Kinh Thủy xây 8 tòa thành nhỏ. Giữa những tòa thành chúng ta lại xây dựng tường đá, đến lúc đó chỉ cần mặt sông đóng băng thì nó sẽ trở thành một đạo phòng tuyến cuối cùng phòng ngự kỵ binh Hung Nô.

Cho dù Nghiêm Nhan giới thiệu chi tiết nhưng Lưu Cảnh vẫn không quá tin tưởng, mấy đoạn tường đá bé nhỏ làm sao có thể chống đỡ được 100 ngàn đại quân Hung Nô tấn công? Nhưng đó cũng không phải là vấn đề của Nghiêm Nhan, mà là nhược điểm địa hình của Quan Trung, dựa được vào địa hình quá ít, nhất định phải cải tạo lại hệ thống thành lũy phòng ngự trên quy mô lớn. Nhưng cải tạo lại hệ thống phòng ngự quy mô lớn cần ít nhất cũng phải đến 10 năm, bây giờ không kịp nữa rồi.

Đúng lúc này có một gã thị vệ chạy vội vào bẩm báo:

- Khởi bẩm Hán Vương điện hạ, Ngụy tướng quân có tin khẩn cấp muốn bẩm báo.

Lưu Cảnh ngẩn người ra, Ngụy Diên lại có tin khẩn cấp, lẽ nào là người Hung Nô từ Lạc Xuyên đạo đã đến rồi sao? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại không thể như vậy được, từ Cao Nô xuôi nam tiện nhất vẫn là đường Lạc Xuyên. Lưu Cảnh lập tức nói với Nghiêm Nhan:

- Lão tướng quân hãy tiếp tục tăng cường phòng ngự, ta muốn lập tức đến đường Lạc Xuyên.

Nghiêm Nhan khom người nói:

- Vi thần tuân lệnh, vi thần vẫn còn có đề nghị, điện hạ có thể dọc theo kênh của nước Trịnh đi đường Lạc Xuyên sẽ rút ngắn được 2 ngày so với đi đường vòng Trường An.

Lưu Cảnh gật đầu chỉ vào thị vệ xung quanh nói:

- Lập tức chuẩn bị xuôi nam.

Lưu Cảnh dưới dự bảo vệ của hơn 1 ngàn kỵ binh dọc theo kênh của nước Trịnh chạy gấp về phía đông. Sáng sớm hôm sau, mọi người đã đến huyện Trì Dương, một con đường rộng hiện ra phía trước, Lưu Cảnh ghìm chặt chiến mã.

Vẻ mặt hắn căng thẳng nhìn con đường đi về phía bắc này, hắn giục chiến mã đi 1 vòng, Phó thống lĩnh thị vệ Vi Tấn cảm thấy hơi lạ liền đi lên hỏi:

- Điện hạ đang nhìn gì vậy?

Lưu Cảnh dùng roi ngựa chỉ vào con đường nói:

- Nếu ngươi là người Quan Trung thì có biết tên con đường này không?

Vi Tiến hơi ngẩn người ra, y nhìn con đường này rồi lập tức tỉnh ngộ:

- Điện hạ, đây là đường Tần Trực!

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Đúng vậy, đây chính là con đường Tần Trực nổi tiếng, xuất phát từ núi Cam Tuyền xuôi về phía nam, đi lên Hà Sáo phía bắc khoảng gần 1500 dặm. Quan trọng hơn là nó còn đi qua huyện Cao Nô.

Vi Tiến nhướn mày lên nói:

- Ý của điện hạ là, người Hung Nô sẽ dọc theo đường Tần Trực mà xuôi nam?

- Ngươi không nghĩ như vậy sao?

Vi Tiên lắc lắc đầu:

- Dù sao đã 400 năm trôi qua, con đường này mặc dù đảm bảo sự hoàn hảo cho Quan Trung nhưng ở phương bắc thì sao chứ? Hơn nữa một nửa đường bắc đi qua quá nhiều quan ải, như Tự Nguyên Quan, Điêu Lệnh Quan, Ngọ Đình Tử, Lão Gia Lĩnh... Đều là những giao lộ quan trọng khống chế các nhánh giao thông xung quanh Bắc Sơn. Người Hung Nô muốn xuôi nam từ đường Tần Trực, khả năng này là rất nhỏ.

Ngươi nói không sai, ý của ta là chúng ta phải tăng cường các quan ải phòng ngự trên đường Tần Trực, khống chế cổ họng trọng yếu đường sông quan trọng của đường Lạc Xuyên và đường sông Mã Lĩnh. Cho dù người Hung Nô giết đến từ đường sông Mã Lĩnh hay từ đường Lạc Xuyên xuôi nam, quân đội cũng có thể tiếp viện từ xung quanh tuyến đường Tần Trực.

Nói đến đây, Lưu Cảnh liền nhìn về phía hai bên đường nhưng không thấy một bóng người. Vi Tấn hiểu ý của Lưu Cảnh liền chỉ vào phía nam nói:

- Cách 2 dặm có một trạm nghỉ chân, ty chức sẽ tìm Dịch Thừa đến.

Lưu Cảnh gật gật đầu, Vi Tấn lập tức dẫn theo 2 tên tùy tùng chạy về phía nam, 15 phút sau, Vi Tấnn dẫn theo một người đàn ông hơn 40 tuổi từ phía nam chạy gấp đến, vẻ mặt của người đàn ông kia có vẻ căng thẳng, ông ta chạy đến trước mặt Lưu Cảnh xuống ngựa rồi quỳ xuống nói:

- Dịch thừa dịch trạm Trực đạo nam Cừu Nhân bái kiến Hán Vương điện hạ!

- Cừu Dịch thừa miễn lễ.

Dịch thừa Cừu Nhân đứng lên, đứng khoanh tay bất an. Lưu Cảnh hỏi ông ta:

- Ngươi làm ở trạm nghỉ chân này bao lâu rồi?

- Bẩm điện hạ, ty chức vào dịch trạm năm 20 tuổi, đến nay đã được 23 năm.

-

- 23 năm, thời gian không hề ngắn, như vậy ngươi rất quen thuộc tình hình giao thông ở Trực Đạo, là thế này có phải không?

- Ty chức rõ Trực Đạo như lòng bàn tay.

Lưu Cảnh cười cười nói:

- Hiện tại ta cần một người dẫn đường, ngươi hãy tạm thời ở bên cạnh ta một thời gian ngắn.

Trong lòng Cừu Nhân kích động liền vội vàng khom người thi lễ nói:

- Ty chức nguyện làm cho ngựa phục vụ cho điện hạ.

Lưu Cảnh chỉ vào con đường phía bắc nói:

- Nếu như đi về hướng bắc một đoạn, còn có đường đi Lạc Xuyên nữa không?

- Bẩm điện hạ, đường Trực Đạo và đường Lạc Xuyên vốn là một con đường ở phía bắc huyện Điêu Âm, từ Điêu Âm bắt đầu chia ra, từ chỗ này đi thẳng về phía bắc đến huyện Điêu Âm đều có đường núi thông qua Lạc Xuyên. Lão Gia Lĩnh Quan Nội là con đường rộng nhất phía trước, trong Lão Gia Lĩnh có một con đường nối thẳng Lạc Xuyên, do quân đội chi viện đường Lạc Xuyên xây dựng riêng.

Lưu Cảnh mừng rỡ cười nói với mọi người:

- Chúng ta đi trước một đoạn Trực Đạo, sau đó vòng đến đường Lạc Xuyên.

Hắn giục ngựa đi nhanh, mọi người đi theo hắn, dọc theo con đường Tần Trực Đạo lao nhanh về phía bắc. Sau một nửa canh giờ mọi người đã đến chỗ một quan ải. Đây chính là Lão Gia Lĩnh, quan đạo dài nằm ở nơi hiểm yếu, cắt đứt con đường Tần Trực Đạo. Chỗ này tên gọi là Bình Hồ Quan, là quan ải cuối cùng từ Tần Trực Đạo vào Quan Trung, do 500 lính thủ vệ thuộc quyền quản lý của lão tướng Nghiêm Nhan, tướng phòng giữa quan ải là một gã Quân hầu tên là Tưởng Ninh.

Nghe nói Hán Vương điện hạ giá lâm, y vội vàng ra chào đón. Lưu Cảnh cười hỏi:

- Đường phía trước có địch không?

- Bẩm điện hạ, phía trước là Ngọ Đình quan, Tự Nguyên quan, Điêu Lệnh quan đều có khói lửa. Nếu có quân Hung Nô xuất hiện trên đường thì các quan ải ven đường sẽ lập tức châm lửa. Vi thần cũng sẽ châm lửa báo cho Trường An. Cho đến lúc này phía trước vẫn rất yên tĩnh, chứng tỏ Trực Đạo không có kỵ binh Hung Nô xuất hiện.

Lưu Cảnh trầm ngâm một chút rồi hỏi:

- Điêu Lệnh quan cách huyện Điêu Âm có xa lắm không?

- Khoảng 30 dặm!

- Vậy nếu huyện Điêu Âm có đại quân Hung Nô xuất hiện thì Điêu Lệnh quan có biết không?

Tưởng Ninh hơi phân vân, một lúc lâu sau lắc đầu nói:

- Huyện Điêu Âm đã bị phế bỏ rồi, về cơ bản Điêu Lệnh quan đã không còn liên hệ với thị trấn này nữa. Nếu người Hung Nô tụ tập ở huyện Điêu Âm, ty chức cho rằng quan quân coi giữ ở Điêu Lệnh quan sẽ không biết.

Lưu Cảnh không nói thêm gì nữa mà chỉ dặn dò y nói:

- Tăng cường cảnh giới, hơn nữa phải chú ý người Hung Nô từ đường Lạc Xuyên đánh tới.

Lưu Cảnh dẫn quân từ Lão Gia Lĩnh đi vòng qua hướng đông bắc, một đường chạy gấp, đến trưa ngày hôm sau thì đến đại doanh quân Hán ở huyện Túc Ấp. Đại doanh ở trên bãi đất trống phía bắc, cách đó mấy dặm là núi non trùng điệp. Chỗ này tuy không phải là nơi khởi điểm của đường Lạc Xuyên nhưng cũng có một vị trí quan trọng. Quân Hán xây dựng một quân thành ở miệng sơn cốc, làm một tòa thành phòng ngự quan trọng của con đường Lạc Xuyên.

Đám người Lưu Cảnh đến trước doanh trại, Ngụy Diên đã sớm được bẩm báo đang đứng bên ngoài doanh trại nghênh đón Hán Vương điện hạ đến:

- Vi thần tham kiến Hán Vương điện hạ!

Ngụy Diên thi lễ sâu rồi nói.

Lưu Cảnh xoay người xuống ngựa hỏi:

- Quân sư đã đến chưa?

- Bẩm điện hạ, hai vị quân sư đều đến rồi, hiện đang chờ trong đại trướng.

Cùng với lúc Lưu Cảnh được Ngụy Diên tiếp đón đã phái người đi báo tin, lại dùng cả chim bồ câu truyền tin cho Giả Hủ và Pháp Chính ở Trường An đến Lạc Xuyên. Lưu Cảnh không ngờ hai người này lại đến nhanh như vậy, lúc này Ngụy Diên còn muốn bẩm báo nữa thì hắn lại khoát tau nói:

- Đi vào đại trướng rồi nói sau!

Ngụy Diên vội vàng dẫn Lưu Cảnh vào đại doanh rồi đi thẳng đến chủ trướng thì đã thấy Giả Hủ và Pháp Chính đang đứng trước địa đồ thảo luận cái gì đó. Lưu Cảnh cười đi đến:

- Sao hai vị quân sư lại đến trước ta được?

Giả Hủ quay đầu lại cười ha ha nói:

- Thực ra, chúng tôi cũng đang đến huyện Túc Ấp thì nhận được chim bồ câu báo tin của điện hạ liền chạy gấp đến, cũng mới đến từ nửa canh giờ trước.

Lưu Cảnh lại hỏi Pháp Chính:

- Thông báo cho Trường An xuất binh chưa?

Pháp Chính gật đầu:

- Tướng quân Lưu Hổ đã dẫn 30 ngàn quân đến đường Lạc Xuyên, hiện đang đi được nửa đường, chậm nhất là tối nay sẽ đến đại doanh.

Lúc này Lưu Cảnh mới thả lỏng, hắn quay đầu lại hỏi Ngụy Diên:

- Tình hình bây giờ thế nào rồi?

- Bẩm điện hạ, tinh tình báo mới nhất là 50 ngàn đại quân Hung Nô đã đến huyện Điêu Âm, trong đó 1 đội quân tiên phong 5 ngàn người từ Lạc Xuyên xuôi nam. Trước mắt bị Nghi Vân Bảo ngăn cản, thương vong thê thảm và nghiêm trọng.

Lưu Cảnh nhướn mày:

- Ta nhớ lần trước ở huyện Ung, ngươi nói với ta, Nghi Vân Bảo chỉ có 300 lính, 300 lính có thể ngăn cản được 5 ngàn quân tấn công sao?

Ngụy Diên vội nói:

- Bẩm điện hạ lúc đó chỉ có 300 người thủ vệ, nhưng ty chức đã phái một đội thám báo đi thăm dò quân Hung Nô trước. Bọn họ bắt được hai tù binh, từ hai tên này ty chức được biết tin đội quân tiên phong của Hung Nô xuôi nam, liền lập tức tăng cường cho Nghi Vân Bảo 2 ngàn quân. Đúng lúc đội Hung Nô tiên phong giết đến, thì viện binh cũng đến cho nên đã giữ được Nghi Vân Bảo.

Lưu Cảnh cảm thấy trong mắt của Ngụy Diên có sự khác thường, hắn lại truy vấn:

- Giữ đuợc thật chứ?

Trong lòng Ngụy Diên không yên, đành phải bẩm báo chi tiết:

- Bẩm điện hạ, Nghi Vân Bảo đã hai lần thất thủ, hai lần cướp lại được. Quân coi thành thương vong 7 phần mới giữ được Nghi Vân Bảo.

Lưu Cảnh hung hăng lườm ông ta, lại muốn giấu mình, nhưng bây giờ hắn cũng không có thời gian mà bận tâm đến việc sự nhỏ mọn này của Ngụy Diên. Hắn trầm ngâm một lát rồi quay đầu lại hỏi Giả Hủ:

- Quân sư thấy thế nào?

Đề xuất Voz: Vũng Linh Du Ký
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN