Chương 962: Kỳ binh Hung Nô
Chương 962: Kỳ binh Hung Nô
Giả Hủ chậm rãi nói:
- Thần đang nghĩ vì sao quân chủ lực Hung Nô lại đóng quân ở huyện Điêu Âm, chần chừ không chịu xuôi nam? Nếu 5 vạn đại quân xuôi thẳng Lạc Xuyên thì một tòa thành Nghi Vân Bảo không thể ngăn cản được gót sắt của đại quân Hung Nô, bọn chúng đang đợi cái gì?
Một câu đã nhắc nhở Lưu Cảnh, hắn đột nhiên nhớ ra cuộc nói chuyện với tướng phòng giữ tại Lão Gia Lĩnh, hắn liền bước nhanh đến trước bản đồ, sau khi nhìn bản đồ chăm chú một lúc lâu, hắn chỉ vào Điêu Lện quan hướng nam huyện Điêu Âm, nói:
- Lẽ nào 5 ngàn quân của Hung Nô chỉ là ngụy trang, mục đích thực sự của bọn họ là tấn công vào Trực Đạo, sau đó từ Trực Đạo xuôi nam trên quy mô lớn?
Giả Hủ gật gật đầu:
- Thần cũng nghi ngờ điều này, tuy trên Trực Đạo có nhiều quan ải nhưng giữa Trực Đạo và Lạc Xuyên cũng có không ít đường thông nhau, người Hung Nô hoàn toàn có thể từ Lạc Xuyên đi vòng qua các quan ải phía sau Trực Đạo. Như vậy, thì quan ải trên Trực Đạo cũng chỉ như thùng rỗng kêu to mà thôi.
- Vậy thì vì sao từ trước vẫn chưa có tiền lệ này?
Pháp Chính ngồi ở bên cạnh nghi ngờ nói:
- Trong sử ký có ghi lại, năm Hán Văn đế thứ 3, Hữu Hiền Vương Hung Nô nhập cư vào Hà Nam, tấn công quận Lược Thượng, lại không thể men theo Lạc Xuyên tiếp tục xuôi nam. Nghe nói là bởi vì, Hán Văn Đế đồng thời phái thừa tướng Quán Anh dẫn quân từ Trực Đạo đi, chống lại Hung Nô. Hữu Hiền Vương Hung Nô phải nhanh chóng rút khỏi Hà Nam, nhưng thần không rõ, đã có đường nhỏ thông nhau thì vì sao Hung Nô lại không từ Lạc Xuyên vào thẳng Trục Đạo?
Giả Hủ cười giải thích nói:
- Tuy có đường nhỏ nhưng Tử Ngọc Lĩnh khe rãnh tung hoành, có rất nhiều ngã rẽ, nếu không có người tinh thông dẫn đường rất khó có thể tìm được những con đường nhỏ này. Hơn nữa, những con đường này phần lớn được xây dựng cải tạo từ sau thời Quang Vũ Đế. Cho nên thời Hán Văn Đế Hung Nô không vào Trực Đạo cũng là điều bình thường. Hiện giờ, Hung Nô chiếm giữ Quan Nội đã nhiều năm, nắm rõ địa hình Tử Ngọ Lĩnh như lòng bàn tay. Nếu như Hung Nô ra một đội kỵ binh, đi xuyên qua phía sau Điêu Lệnh Quan thì sẽ dễ dàng cướp được Điêu Lệnh quan.
- Nhưng vì sao đến giờ Điêu Lệnh quan vẫn không có động tĩnh gì?
Pháp Chính lại hỏi tiếp, y vẫn không tin người Hung Nô sẽ đi Trực Đạo lắm.
- Bọn họ đang đợi.
Giả Hủ cười lạnh nói:
- Dùng 5 ngàn quân đội tấn công Nghi Vân Bảo, thu hút quân chủ lực của ta đến Lạc Xuyên, người Hung Nô sẽ lập tức cướp Điêu Lệnh Quan, xuôi nam trên quy mô lớn, chỉ cần mất Điêu Lệnh quan thì mấy đường quan ải phía sau sẽ rất khó bảo vệ. Nếu tiếp viện của chúng ta đến Trực Đạo, e rằng một đại quân Hung Nô khác sẽ tấn công Lạc Xuyên trên quy mô lớn. Đây gọi là hư giả thực chi, trong quân đội Hung Nô có nhân tài.
Lúc này, Ngụy Diên ở bên cạnh nói:
- Thần biết được từ miệng tù binh, Lưu Khứ Ti có một phụ tá người Hán tên là Lý Lệnh, rất lợi hại. Lần này đại quân Hung Nô xuôi nam nghe nói Lưu Khứ Ti là chủ lực. Ty chức nghi ngờ, đây chính do Lý Lệnh đứng sau bày mưu tính kế.
- Hóa ra là y!
Giả Hủ hơi ngạc nhiên.
- Quân sư biết người này?
Lưu Cảnh hỏi.
Giả Hủ cười thở dài:
- Người này chính là cháu của Lý Nho. Lúc Đổng Trác còn cầm quyền, người này thường tìm đến thần để thỉnh giáo binh pháp, lúc đó thần đã phát hiện y rất có bản lĩnh liền đề cử y cho Đổng Trác nhưng Đổng Trác rất nhanh sau đó lại bị Vương Doãn và Lã Bố giết còn Lý Lệnh này cũng bặt vô âm tín. Không ngờ y lại tìm đến người Hung Nô để nương tựa.
Lưu Cảnh hừ một tiếng:
- Cam chịu làm tay sai cho dị tộc, cho dù y có là thiên tài thì cũng chỉ là loại bại hoại của dân tộc.
Nói đến đây, Lưu Cảnh quay đầu lại nói với Ngụy Diên:
- Lý Lệnh này tất nhiên là cũng theo quân xuôi nam, ngươi có thể phái mấy tên thám báo tài giỏi đi ám sát người này.
- Ty chức tuân lệnh.
Lưu Cảnh lại nói với Pháp Chính:
- 30 ngàn quân của Lưu Hổ vẫn còn quá ít, vẫn phải lệnh cho y đi trợ giúp Lạc Xuyên, hãy lập tức thả chim bồ câu đưa tin đến Trường An lệnh cho Ngô Ý dẫn 2 vạn quân chạy đến Trực Đạo. Ngoài ra, lệnh cho Nghiêm Nhan phái 5 ngàn viện quân đến Bình Hồ quan, dù thế nào cũng không được để cho người Hung Nô đột phá phòng tuyến Trực Đạo.
Pháp Chính gật đầu lập tức đi truyền quân lệnh. Lúc này, Giả Hủ lại thản nhiên cười nói:
- Điện hạ, nếu đại quân Hung Nô xuôi nam thật thì hãy để người Hung Nô nếm mật ngọt. Mặt khác, có thể để cho Tử Long dẫn quân Hán ra Tiêu Quan, đây không phải là ước mơ tha thiết quyết đấu của chủ lực Hung Nô sao?
Lưu Cảnh trầm tư một lát rồi bỗng hiểu ra ý của Giả Hủ, hắn nhịn không bật cười nói:
- Kế của quân sư luôn nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Điêu Lệnh quan cách huyện Điêu Âm 30 dặm về phía tây nam, 4 phía đều là núi non, Trực Đạo từ dãy núi này mở đi, số lượng công trình lớn, khiến người ta lóa mắt. Cho dù là như vậy, con đường thẳng này rộng 20 trượng xẻ núi phía trước, nối thẳng huyện Điêu Âm.
Mà Điêu Lệnh quan chính là lợi dụng thế núi hiểm trở để xây dựng một tòa hùng quan, xuyên qua Trực Đạo đến quan ải làm cho Điêu Lệnh quan trở thành con đường thẳng xuôi xuống nam, cũng chính là tuyến phòng ngự đầu tiên từ phương bắc men theo Trực Đạo xuôi nam, tường thành quan ải rộng lớn, dễ thủ khó công, có 1 ngàn quân Hán chiếm đóng.
Tối hôm đó, chủ tướng Khương Dực dẫn lính đi tuần tra như bình thường, y đã nhận được tin tình báo, 5 vạn đại quân Hung Nô đóng ở huyện Điêu Âm. Khương Dực lo lắng, 5 vạn quân địch đã cách thành 30 dặm, nếu đại quân Hung Nô đột kích thì y sao có thể ngăn cản nối? Cho dù địa thế của Điêu Lệnh quan hiểm yếu, tường thành chắc chắn, cao lớn nhưng dù sao đối phương cũng có 5 vạn đại quân, còn bọn họ chỉ có 1 ngàn người. Binh lực chênh nhau khá lớn, cho dù là quan ải kiên cố cũng không thể giữ nổi.
Đã đến canh 1, đêm tối đen như mực, gió thổi cờ bay phần phật, ban ngày còn không cảm giác thấy rét nhưng đêm đến thì trời lạnh thấu xương. Lúc này đã là hạ tuần tháng 9, nhiều nhất cũng chỉ nửa tháng nữa là bắt đầu mùa đông, Khương Dực liền thấp giọng quát mắng:
- Đám người Hung Nô chết tiệt này, sao còn chưa rút quân khỏi thảo nguyên? Lẽ nào bọn chúng muốn chết rét ở phía nam sao?
- Tướng quân!
Một tên lính chạy vội tới, tay nâng con chim ưng nói:
- Là chim ưng đưa tin của Nghiêm tướng quân.
Tưởng Dực là một gã Nha tướng, thuộc quyền quản lý của Nghiêm Nhan, nghe nói chủ tướng có tin, y vội vàng nhận lấy con chim ưng. Một tên lính khác mang cây đuốc đến trước mặt y, Tưởng Dực mở thư ra xem. Nghiêm Nhan nhắc nhở y, có thể quan ải sẽ lọt vào kế hoạch đánh lén của quân Hung Nô, nhưng đồng thời cũng bảo y không cần phải tử thủ để bảo vệ quan ải, nếu quân đội Hung Nô đột kích tấn công trên quy mô lớn thì hãy bỏ quan ải mà rút quân.
Tưởng Dực mừng rỡ, có lệnh của Nghiêm Nhan, bọn họ có thể rút lui tùy lúc, Tưởng Dực liền ra lệnh:
- Bảo tất cả huynh đệ đứng lên, đừng ngủ nữa, có thể người Hung Nô sẽ đánh lén.
Lệnh của y vừa truyền đi, các quan quân liền đánh thức thủ hạ, lệnh cho bọn họ mặc áo giáp chuẩn bị đợi lệnh bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, ở một khe lớn cách Điêu Lệnh quan khoảng 5 dặm, có một đám lính Hung Nô tụ tập chờ lệnh tấn công. Đội quân Hung Nô này có khoảng 10 ngàn người, do Hữu Hiền vương Hung Nô Lưu Khứ Ti dẫn quân. Theo kế hoạch tác chiến bọn họ đã lập ra từ trước, Lưu Khứ Ti sẽ dẫn 30 kỵ binh Hung Nô đánh nghi binh Trực Đạo, còn Thiền Vu Hô Trù Tuyền sẽ dẫn 5 vạn đại quân men Lạc Xuyên xuôi nam.
Lưu Khứ Ti rõ địa hình vùng này như lòng bàn tay, y dẫn theo quân từ Lạc Xuyên đi qua con đường nhỏ bao vây Điêu Lệnh quan từ phía sau. Lưu Khứ Ti đã đợi ở chỗ này 2 ngày nay, y đang chờ thời cơ. Một khi Lưu Trù Tuyền dẫn đại quân đến huyện Điêu Âm, y sẽ lập tức một đòn đánh hạ Điêu Lệnh quan.
Đến xế chiều, Lưu Khứ Ti nhận được tin, Hô Trù Tuyền đã dẫn ba vạn đại quân đến huyện Điêu Âm, rốt cuộc thời cơ đã chín muồi. Lúc này, Lưu Khứ Ti đứng ở trên một ngọn đồi nhìn chăm chú vào Điêu Lệnh quan cách phía xa mấy dặm. Quan ải một mảnh tối đen, chỉ nhìn thấy lờ mờ, hiện tại bọn họ đang ở phía sau của Điêu Lệnh Quan, địa thế không hiểm trở như mặt trước. Dùng thang công thành có thể trực tiếp lên được quan thành.
- Bẩm Đại Vương, chúng tôi chuẩn bị xong rồi!
Một gã Vạn kỵ trưởng chạy lên trước mặt Lưu Khứ Ti thi lễ nói.
Y gật đầu, lạnh lùng nói:
- Lấy thế sét đánh để cướp lấy quan thành, chém hết quân địch trong quan cho ta.
Mười ngàn quân Hung Nô khởi động, bọn họ không cưỡi ngựa mà khiêng hơn 10 cái thang công thành, thế như thủy triều hướng về phía Điêu Lệnh quan. Mười ngàn quân chạy càng lúc càng gần, cuối cùng mấy tên lính coi giữ trên đầu thành cũng phát hiện ra có vô số bóng đen đang chạy về phía quan thành. Bọn họ hoảng sợ kêu lên:
- Có địch, quân địch tấn công từ phía sau thành.
- Keng, keng, keng...
Tiếng kẻng báo động chói tai trong đêm, cả đầu thành loạn thành một bầy, không ai ngờ được quân Hung Nô lại tấn công từ phía sau, Tưởng Dực la to:
- Về phía sau thành! Thủ thành từ phía sau.
Bọn lính chạy về phía sau thành, khói lửa cũng đốt lên, ngọn lửa rất lớn bay lên không trung, sáng loáng trên bầu trời tối đen, ngọn lửa ở phía nam quan cũng được đốt tên, tin quân Hung Nô tấn công Trực Đạo đã nhanh chóng từ mặt nam truyền đi.
Mười ngàn quân Hung Nô giết ở dưới thành, hơn 10 cái thang công thành được dựng lên, bọn lính chen chúc bò lên đầu thành. Tên từ đầu thành bắn xuống như mưa, binh lính Hung Nô kêu lên thảm thiết rơi ngã xuống nhưng binh lính phía sau lại không hề bị ảnh hưởng gì, lao như điên lên đầu thành.
Một gã Thiên phu trưởng nhảy lên đầu thành, tay cầm trường mâu đâm vào ngực một gã lính Hán, rồi quăng gã ta rơi xuống thành. Hơn 10 quân Hán từ hai bên giết đến, lại có mấy tên lính Hung Nô nữa lên đầu thành, cả hai bên chiến đấu kịch liệt.
Tưởng Dực dẫn theo mấy trăm binh lính chạy về phía nam thành, một gã quân hầu chạy từ phía trước tới nói:
- Tướng quân, tình hình e là không ổn rồi!
Tưởng Dực ngẩn người ra:
- Ngươi nói vậy là ý gì?
Tên quân hầu kéo Tưởng Dực sang một bên thấp giọng nói:
- Quân địch tấn công từ phía sau thành, cắt đứt đường lui của chúng ta, chúng ta rút lui thế nào đây?
Tưởng Dực lập tức ngây người ra, đây quả là vấn đề nghiêm trọng. Vốn dĩ y đang đợi kế hoạch quân Hung Nô tấn công huyện Điêu Âm, y sẽ bỏ thành rút lui về phía nam nhưng không ngờ quân Hung Nô lại tấn công từ phía nam, cắt đứt con đường rút lui của y, phải làm sao bây giờ?
Tưởng Dực rối loạn, một lúc lâu sau mới hỏi:
- Vậy theo ngươi, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Quân hầu lại nhỏ giọng nói:
- Nếu Nghiêm lão tướng quân đồng ý cho chúng ta bỏ quan rút lui vậy thì chứng tỏ cấp trên đã biết quân Hung Nô đánh Điêu Lệnh quan. Chúng ta cũng không cần phải cố gắng thủ quan ải nữa, nhân lúc quân Hung Nô còn chưa giết lên, hãy lập tức rút ra từ cửa phía bắc đi về hướng tây may ra còn có đường sống. Một khi phía bắc cũng bị quân Hung Nô giết đến, trước sau chúng ta đều bị cản vậy mọi người chết là cái chắc, tướng quân mau đi đi!
Cuối cùng Tưởng Dực cũng kịp phản ứng, cơ hội duy nhất để bọn họ chạy trốn chính là quân Hung Nô còn chưa lên bắc, nếu không đi sẽ không kịp nữa. Đúng lúc này thì trên đầu thành có tiếng lính kêu lên thảm thiết:
- Người Hung Nô tấn công lên thành rồi!
Tưởng Dực căng thẳng cao giọng nói:
- Rút lui! Rút lui từ bắc môn.
Cửa bắc mở ra, binh lính quân Hán đều chạy trốn theo cửa phía bắc. Lúc này cánh cửa phía nam cũng đã bị quân Hung Nô kéo ra, giết vào thế như thủy triều cuộn. Lưu Khứ Ti lao ngựa vào trong thành, có lính bẩm báo với y:
- Đại vương, quân Hán rút lui từ cửa bắc.
Y giận dữ hét lớn:
- Giết cho ta!
Mười ngàn quân Hung Nô đánh về phía cửa bắc, trong bóng đêm một đội quân từ phía ngoài cửa bắc giết đến, hai quân hỗn chiến. Nhưng chỉ trong chốc lát, Lưu Khứ Ti đã phát hiện ra có điều không đúng, y sai người châm lửa, thì đám hỗn chiến lại là đội nhà, là thuộc hạ của y tấn công từ phía bắc xuống.
Đối phương cũng phát hiện ra là giết người của mình liền ngừng chiến. Lưu Khứ Ti tức giận đến mức hung hăng chỉ vào Vạn kỵ trưởng:
- Thằng khốn! Ngươi mù rồi sao?
Vạn kỵ trưởng lĩnh binh sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên, một lúc sau mới nói:
- Vừa rồi, ty chức chặn giết một đội quân Hán, bọn chúng chạy trốn về phía tây, lại có vô số quân từ trong thành ra, ty chức nóng lòng giết địch không ngờ lại là Đại Vương!
Lưu Khứ Ti hừ mạnh một tiếng, thực ra cũng khó mà trách gã ta được. Y từ cửa nam xông vào thành rồi lại từ cửa bắc giết ra ngoài thành rất dễ bị quân tiếp ứng từ phía nam hiểu lầm là quân địch chạy trốn. Lưu Khứ Ti không muốn nói nhiều về việc này nữa liền ra lệnh cho thân binh bên cạnh:
- Mau đi bẩm bảo với Thiền Vu tại huyện Điêu Âm, chúng ta đã cướp được Điêu Lệnh quan rồi!
Sáng sớm ngày hôm sau, Lưu Khứ Ti dẫn theo 3 vạn kỵ binh từ Trực Đạo chạy thẳng về phía nam, giữa trưa thì đến quan ải thứ hai là Tự Nguyên quan. Tự Nguyên quan chỉ là một quan ải nhỏ, chỉ có 500 người coi giữ. Bọn họ đã biết tin Điêu Lệnh quan thất thủ, lại nghe nói mấy vạn đại quân Hung Nô xuôi nam liền tự biết là thủ quan không nổi, liền bỏ quan ải rút lui. Đại quân Hung Nô không đánh mà thắng, chiếm được Tự Nguyên quan rồi lại tiếp tục xuôi về phía nam, đi đến quan ải thứ 3 - Tử Đình quan.
Gót sắt kỵ binh Hung Nô càng lúc càng gần Quan Trung.
Đề xuất Voz: [Tâm Sự]- Cưa Chị Hàng Xóm