Chương 963: Ám sát thủ lĩnh quân địch..
Chương 963: Ám sát thủ lĩnh quân địch..
Đêm xuống, Lưu Cảnh ngồi một mình trong đại trướng xem bản đồ chi tiết, sa bàn các quận Quan nội của quân Hán đã hoàn thành nhưng để ở Trường An, không thể kịp đưa đến chỗ của Lưu Cảnh. Hắn chỉ có thể từ trên địa đồ xem xét con đường nhỏ giữa Trực Đạo và Lạc Xuyên. Lưu Cảnh đã thói quen dùng sa bàn để bố trí chiến dịch, bản đồ này thực sự khiến hắn cảm thấy khong tiện.
Lưu Cảnh bỏ bản đồ xuống, hắn khoanh tay đi đi đi lại trong đại trướng, qua 1 ngày thảo luận, cuối cùng hắn, Giả Hủ và Pháp Chính đã đạt thành thống nhất, hiện tại là hạ tuần tháng 9, người Hung Nô nhiều nhất cũng còn nửa tháng nữa. Nếu trong nửa tháng bọn họ không thể đột phá được tuyến phòng ngự Quan Trung thì nhất định họ phải rút quân về thảo nguyên, hoặc là phải quay về Linh Châu. Ở phương bắc thường có tuyết lớn vào khoảng hạ tuần tháng 10.
Nếu đại quân Hung Nô vào trận tuyết lớn đầu tiên mà không rút về thảo nguyên, cứ đợi bọn hắn như vậy, đó sẽ là khảo nghiệm rất tàn khốc. Đối với quân Hán, chỉ cần dốc toàn lực bám trụ với quân Hung Nô nửa tháng thì bọn hắn sẽ là kẻ thắng lợi cuối cùng. Cho dù đánh bại người Hung Nô không phải là quân Hán mà là cái lạnh của thời tiết thì thắng lợi cuối cùng cũng vẫn thuộc về quân Hán.
Quan trọng là phải bám trụ thế nào với người Hung Nô, đây giống như câu cá, tiếc con mồi, muốn câu con cá lớn nhưng nếu như không nắm chắc thì e là đến cả người câu cá cũng bị rơi xuống nước. Mức độ nắm chắc như nào dựa vào cả cuộc chiến trung tâm này.
Lưu Cảnh cố gắng làm cho mình tỉnh táo trở lại, hắn sắp xếp lại suy nghĩ về chiến dịch một chút. Lúc này, thị vệ ngoài đại trướng có tiếng của thị vệ:
- Bẩm điện hạ, Ngụy Diên tướng quân cầu kiến.
Lưu Cảnh tạm thời thu ý nghĩ lại, lập tức ra lệnh:
- Bảo ông ra vào!
Một lát sau, Ngụy Diên bước nhanh vào khom người thi lễ nói:
- Tham kiến điện hạ!
Lưu Cảnh hỏi:
- Tìm được người thích hợp chưa?
- Bẩm điện hạ, tìm được rồi, hiện đang chờ ngoài đại trướng.
Lưu Cảnh lập tức nói:
- Bảo ông ta vào gặp ta.
Ngụy Diên lại ra ngoài, rất nhanh dẫn một quan quân cấp thấp khoảng 30 tuổi vào, tên quan quân này quỳ gối:
- Tham kiến Hán Vương điện hạ.
Ngụy Diên ở bên cạnh giới thiệu nói:
- Người này là đồn trưởng doanh thám báo, tên là Trương Tân. Lần này quân tình báo Hung Nô xuôi Lạc Xuyên chính là do y có được trước.
Lưu Cảnh gật đầu:
- Mời đứng lên!
Trương Tân đứng lên, Lưu Cảnh thấy người này tuy đã trung tuổi nhưng giỏi giang, không khéo, ánh mắt rất thản nhiên là hắn biết ngay đây là người điềm tĩnh. Hắn thầm khen Ngụy Diên biết chọn người.
Lưu Cảnh lại nói:
- Ngụy tướng quân đã nói cho ngươi biết chưa? Để ngươi chấp hành nhiệm vụ gì?
Trương Tân gật gật đầu:
- Ty chức biết.
Lưu Cảnh than nhẹ một tiếng nói:
- Việc này thập tử nhất sinh, các ngươi rất có thể không quay về, nói một chút đi! Ngươi và thuộc hạ có yêu cầu gì? Có cần trọng thưởng không?
Trương Tân trầm mặc một lát rồi nói:
- Nếu chúng ta bỏ mình, quan phủ sẽ có trợ cấp cho người nhà, chúng tôi không cần phong tước, trọng thưởng, chỉ hi vọng tên của chúng tôi có thể được khắc trung liệt.
Lưu Cảnh cảm động, hắn lặng yên gật đầu nói với Trương Tân:
- Cho dù các ngươi có thành công hay không, chỉ cần cố gắng làm việc thì các ngươi sẽ được như ý nguyện.
Sáng sớm hôm sau, Trương Tân dẫn theo mười huynh đệ từ con đường nhỏ thông đến Ngọ Đình quan chạy gấp, ánh mặt trời chiếu vào trên người và trên mặt binh sĩ, làm cho mặt ai dường như được thoa lên một tầng sáng màu đỏ, nhưng ai nấy cũng đều nghiêm túc, không ai nói gì thẳng đường mà chạy.
Sở dĩ Trương Tân đi Trực Đạo là vì đã nhận được tin tình báo mới nhất, đại quân Hung Nô tấn công Trực Đạo là Lưu Khứ Ti, theo thể chế quân sự của quân Hung Nô, Lưu Khứ Ti dẫn theo 3 vạn đại quân tất nhiên phải là quân đội bộ lạc của y, còn phụ tá của y chắc chắn là Lý Lệnh. Lý Lệnh vẫn luôn đi bên cạnh y.
- Đồn trưởng, nghỉ ngơi một chút đi!
Hạ Lão Lục mệt mỏi ăn không tiêu rốt cuộc cũng quát to.
Trương Tân cũng cảm thấy chiến mã đã không cầm cự nổi nữa rồi liền ghìm chặt nó, chỉ vào chỗ đất trống khuất gió nói với mọi người:
- Đi vào trong đó nghỉ một nửa canh giờ.
Mọi người đi qua, đều xuống ngựa, trước tiên là cho ngựa ăn uống, sau đó tìm cho mình một chỗ nghỉ ngơi. Lúc này Trương Tân đi đến bên cạnh Dương Lợi, y ngồi xuống hỏi han với vẻ quan tâm:
- Vết thương trúng tên của ngươi thế nào rồi?
- Chỉ bị thương ngoài da, không bị thương đến xương cốt, không sao rồi.
Dương Lợi còn lắc lắc cánh tay tỏ vẻ mình không sao.
- Vậy ta yên tâm rồi, nếu không ngươi phải quay về đấy.
Lúc này, Dương Lợi lại nhỏ giọng hỏi:
- Đồn trưởng, chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ thật sao?
Trương Tân thấy mọi người nhìn mình, y suy nghĩ một chút rồi nói với mọi người:
- Tất cả mọi người lại đây!
Mọi người đều vây quanh Trương Tân, y nhìn quanh mọi người rồi lúc này mới chậm rãi nói:
- Hành sự lần này rất quan trọng, hơn nữa chúng ta là thập tử nhất sinh, rất có thể không sống nổi. Ta hi vọng mọi người có thể hiểu được điều này, là huynh đệ đã nhiều năm, ta không ép các vị. Nếu ai không muốn làm thì bây giờ cứ nói, ta phái người đó đi về truyền tin, thế nào? Không muốn đi thì giơ tay lên.
Y nhìn về phía mọi người, nhưng không có ai giơ tay lên, Trương Tân gật gật đầu rồi từ từ nói:
- Tối hôm qua Hán Vương đến gặp ta rồi, chính mồm ngài ấy hứa hẹn, cho dù chúng ta có hoàn thành nhiệm vụ hay không chỉ cần cố gắng làm việc thì mọi người đều có thể ghi danh trung liệt, được hậu nhân kính trọng và ngưỡng mộ.
Mọi người đều kích động, Hạ Lão Lục cười nói:
- Vốn ta còn muốn 100 lượng vàng, nhưng nghĩ lại nếu như linh vị được vào từ đường trung liệt thì vinh quang biết bao, vàng có là gì chứ!
Trương Tân thấy mọi người cảm động liền nói:
- Tối hôm qua trên đường đi ta đã nghĩ, rốt cuộc cũng nghĩ ra một phương án, mọi người hãy thương lượng một chút, xem có được không?
Ngọ Đình quan là một tòa quan ải lớn gần Điêu Lệnh quan, nó cũng được xây dựng trên địa thế hiểm yếu, quan ải chắc chắn cao lớn, dễ thủ khó công, có 1 ngàn quân Hán bảo vệ nhưng vì binh lính của quan ải phía trước đều lần lượt bỏ trốn đến, cho nên hiện tại quân coi giữ quan ải đạt tới 2 ngàn người, dựa vào tường thành hiểm yếu quân Hung Nô muốn cướp quan ải này cũng không dễ dàng như vậy.
Lưu Khứ Ti biết rõ quan ải này khó mà phá được, y muốn trọng thi cố kỵ phái quân vòng ua phía sau Ngọ Đình quan, từ Lạc Xuyên đến có lẽ có khả năng này nhưng từ Trực Đạo tìm kiếm một con đường nhỏ thì dường như không được khả thi cho lắm. Mặc dù biết khả năng không lớn nhưng Lưu Khứ Ti vẫn phái hơn đội 10 trinh sát đi tuần tra, tìm kiếm những con đường phụ gần Thổ Đình quan.
Một đội trinh sát tuần tra quân Hung Nô hơn 100 người tìm kiếm đường khắp khe núi, một vùng này khe rãnh tung hoành, rất nhiều lối rẽ, riêng khe núi này có hơn 10 lối rẽ, có đường chỉ đi mấy trăm bước là ra đến đầu, kiểu đường này vẫn tốt, không lãng phí sức lực, chỉ sợ có con đường kéo dài hơn 10 dặm, đi đến tận cùng thì lại là đường cụt thậm chí còn lạc dường.
Hơn 100 binh lính Hung Nô như gặp phải mớ bòng bong, đối mặt với nhiều ngã rẽ như vậy, bọn họ không dám đi vào, chỉ có thể cẩn thận đi dọc theo khe núi tiến về phía trước, bỗng chúng nhìn thấy có người ở phía trước liền hô to:
- Đứng lại, không được chạy nữa.
Đề xuất Khoa Kỹ: Ta Sáng Lập Siêu Phàm Thời Đại