Chương 964: Ám sát thủ lĩnh quân địch.

Chương 964: Ám sát thủ lĩnh quân địch.

Bách phu trưởng Hung Nô kinh ngạc, vội vàng dẫn thủ hạ trốn về phía sau núi đá lớn, cẩn thận nhìn sang xung quanh, chỉ thấy có 3 gã lính Hán người đầy máu, lảo đảo chạy về phía trước, phía sau còn có 7-8 binh lính Hán cưỡi ngựa đuổi theo không ngừng bắn tên về phía ba người kia.

Bách Phu trưởng tâm niệm xoay chuyển, lập tức nói với binh lính:

- Tha cho 3 tên phía trước, tập kích truy binh phía sau.

Cả trăm tên lính Hung Nô liền giương cung lắp tên, đợi ba người kia chạy qua cả trăm mũi tên cùng bắn truy binh phía sau, đám truy binh không kịp trở tay ngã ngựa kêu thảm thiết. Chỉ có hai tên lính chạy phía sau tránh được một kiếp, bọn chúng quay đầu ngựa liều mạng chạy trốn về phía bắc.

Bách phu trưởng Hung Nô không để ý hai người kia, gã thổi một hồi kèn, cả trăm tên lính Hung Nô cùng nhau lao ra bao gây 3 gã lính Hán chạy trốn, ba người này là ba người Trương Tân đóng giả, y, Hạ Lão Lục và Dương Lợi ba người giả dạng làm lính đào ngũ, phía sau là thủ hạ đuổi theo.

Lúc này, trong lòng Trương Tân đau buồn nhìn thoáng qua 5 huynh đệ phía sau bị tên bắn chết thảm, rồi giơ cánh tay lên hô lớn:

- Chúng tôi muốn đầu hàng! Đầu hàng!

Người Hung Nô không hiểu tiếng của bọn họ, Bách Phu Trưởng ra lệnh:

- Đưa chúng về doanh trại.

Rõ ràng là mấy tên lính Hán này có thể từ trong núi chạy trốn tới, chứng tỏ trong núi có đường thông ra phía sau quan ải, cả trăm tên lính Hung Nô áp giải 3 người này về doanh trại.

Trong vương trướng Hung Nô, Lưu Khứ Ti đang cùng mưu sĩ Lý Lệnh bàn bạc phương án hành động tiếp theo. Lý Lệnh rất hài lòng với kế sách của mình, hư thực biến hóa, nếu đường Lạc Xuyên có đại quân phòng ngự, vậy quân chủ lực của họ đặt ở Trực Đạo, nếu trên Trực Đạo có trọng binh quân Hán đóng quân ở đó, vậy thì thậm chí bọn họ có thể toàn lực tấn công Lạc Xuyên đạo.

- Có điều Đại Vương chưa biết, đạo hư thực trong binh pháp không phải là phân biệt rõ ràng mà là trong sự thay đổi, hướng theo đà phát triển, nhập gia tùy tục, ngàn vạn lần không thể câu nệ theo lẽ thường, chỉ có thể đánh vỡ lẽ thường, quân Hán mới không đoán ra được lối mòn tấn công của chúng ta. Lúc Lưu Cảnh cho rằng Trực Đạo là thực công, thì tất nhiên sẽ điều đại quân từ Trường An đến phòng ngự, nhưng thời gian không còn kịp nữa mà Lạc Xuyên đạo còn phải phòng ngự quân đội Thiền Vu, không thể tùy tiện điều động quân đội, Lưu Cảnh nhất định sẽ điều động quân đội theo đường sông Mã Lĩnh gần nhất. Đường sông Mã Lĩnh chỉ có mười ngàn quân đội, nếu điều binh đến Trực Đạo ít nhất cũng cần 5 ngàn người. Như vậy, tuyến phòng ngự ở đường sông Mã Lính sẽ lộ ra sơ hở.

Lý Lệnh nói đến đây thì cố tình dừng lại nhìn Lưu Khứ Ti đầy thâm ý. Lúc này Lưu Khứ Ti mới như tỉnh mộng, trầm trồ khen ngợi:

- Diệu kế, cái này gọi là khó mà phòng bị!

Lý Lệnh cười nham hiểm:

- Cái này gọi là thỏ khôn có 3 hang, khi Lưu Cảnh cho rằng chúng ta sẽ tấn công Trực Đạo và Lạc Xuyên đạo trên quy mô lớn. Hắn có nằm mơ cũng không thể ngờ mục tiêu thực sự của chúng ta lại là đường sông Mã Lĩnh. Đến lúc đó, ta sẽ mang binh tiếp tục đánh nghi binh Trực Đạo phối hợp tiến hành đánh hư thực Lạc Xuyên đạo, mà n Đại vương dẫn theo 10 ngàn kỵ binh đột kích vào lòng chảo Mã Lĩnh. Đợi khi Lưu Cảnh nhận được tin tức, kỵ binh của Đại vương đã đột nhập Quan Trung, chỉ cần 10 ngàn đại quân vào Quan Trung, toàn bộ cục diện sẽ được thay đổi. Lúc đó cả Quan Lũng sẽ là vật trong lòng bàn tay của Đại vương.

Lưu Khứ Ti hưng phấn, lại kỳ vọng, y nghiến răng nghiến lợi nói:

- Mối hận kia, ta muốn giết Lưu Cảnh cả trăm lần rồi.

Đúng lúc này, có binh lính ngoài đại trướng bẩm báo:

- Khởi bẩm đại vương, trinh sát của chúng ta bắt được 3 tên lính Hán đào ngũ, có thể bọn chúng biết đường nhỏ.

Lưu Khứ Ti ngẩn người ra nhìn Lý Lệnh rồi y lập tức nói:

- Áp giải bọn chúng lên.

Một lát sau, Bách Phu Trưởng Hung Nô bắt mang đám người Trương Tân lên, y khom người nói:

- Khởi bẩm Đại vương, ty chức dẫn quân trinh sát đi tuần tra dò đường, gặp kỵ binh quân Hán đang truy kích 3 người này, ty chức dẫn quân bắt chúng lại, chúng tự xưng là lính đào ngũ có ân oán với tướng phòng giữ Ngọ Đình quan. Tướng của Ngọ Đình môn muốn giết bọn chúng nên bọn chúng đã thừa cơ chạy ra.

Đám Trương Tân bị trói chặt tay, quỳ xuống khóc không ra tiếng:

- Chúng tôi không muốn bán mạng cho quân Hán, liều chết chạy ra mong Đại vương tha cho chúng tôi một mạng.

Lưu Khứ Ti hừ lạnh một tiếng chỉ vào Hạ Lão Lục và Dương Lợi nói:

- Dẫn hai người này tách ra để thẩm vấn.

Mấy tên Hung Nô đi lên kéo Hạ Lão Lục và Dương Lợi xuống, trong đại trướng chỉ còn một mình Trương Tân. Lúc này, Lý Lệnh mới nói:

- Đại vương, để tôi hỏi y.

Lưu Khứ Ti biết Lý Lệnh vô cùng giảo hoạt, nếu như gã đi hỏi thì chắc chắn không thể giấu được gã, y liền gật đầu nói:

- Mời tiên sinh.

Lý Lệnh chậm rãi bước lên trước, cười lạnh nói:

- Ngươi người ở đâu? Tên là gì?

Trương Tân thấy chóp mũi của Lý Lệnh hình như có một nốt ruồi nhỏ như hạt đậu thì biết ngay đây chính là mục tiêu y muốn tìm. Nhưng bây giờ Lý Lệnh đang đứng trước mặt y, y cũng không thể giết được, mà vẫn giả vờ sợ hãi, thấp giọng nói:

- Tiểu nhân là người huyện Nê Dương quận Băc Địa, tên là Trương Tân.

Lý Lệnh ngẩn người ra, không ngờ người này lại cùng quê với mình, chẳng trách khẩu âm của y lại giống mình. Giọng của gã liền ôn hòa hơn một chút:

- Vì sao người phải chạy trốn?

- Tướng giữ thành Vương Thiên nợ ta 3 vạn tiền đánh cược, y không muốn trả lại ta, lại sợ ta đi kiện với cấp trên, nên đã vu cáo hãm hại ta thông đồng với địch, muốn xử trảm ta. Cũng may là có mấy huynh đệ không đành lòng nhìn ta phải bỏ mạng nên âm thầm thả ta đi. Lúc đang chạy trốn thì bị Vương Thiên phái người đi đuổi giết, cầu xin tiên sinh hãy tha cho ta một mạng.

Lúc này, một gã thị vệ vội vàng đi vào nói nhỏ mấy câu bên tai Lý Lệnh, gã lập tức biến sắc rồi lại bình thường trở lại:

- Ta có thể ta mạng cho ngươi, nhưng ta có 1 điều kiện, chỉ cần ngươi đồng ý đẫn đường, dẫn chúng ta đi bằng đường nhỏ qua quan ải, ta sẽ tha chết cho ngươi, thế nào?

Trương Tân cúi đầu trầm tư một lát rồi hỏi:

- Ngươi nói thật chứ?

- Tuyệt đối không nuốt lời!

- Được!

Trương Tân quyết định nói:

- Ta đồng ý!

Lý Lệnh biến sắc, quát:

- Ngươi dám dùng khổ nhục kế lừa ta, lôi đi xử trảm cho ta.

Mấy tên lính Hung Nô đi lên, lôi Trương Tân ra ngoài, y gấp đến độ hô to:

- Ta vừa nói là thật, các ngươi không tin ta sao?

- Lôi ra ngoài!

Trương Tân bị bắt ra ngoài, Lưu Khứ Ti ở bên cạnh ngạc nhiên:

- Người này là người dẫn đường của chúng ta, tiên sinh muốn giết y thật sao?

Lý Lệnh cười lạnh:

- Đại vương hãy xem thần đối phó với y thế nào!

Lý Lệnh bước nhanh ra, chỉ thấy Trương Tân bị trói ở một cây cột trước lều lớn, một gã lính Hung Nô giơ đại đao lên. Lý Lệnh đi đến trước mặt Trương Tân lạnh lùng nói:

- Đừng có mơ mà đùa giỡn trước mặt ta, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, chỉ cần ngươi thành thật, ta sẽ tha mạng cho ngươi.

Trương Tân tức giận nói:

- Ta nói đều là thật, ngươi không tin bảo ta phải giải thích thế nào?

- Trảm!

Lý Lệnh gầm lên, tên đao phủ bổ đao xuống cổ Trương Tân, y nhắm hai mắt lại, ngay lúc đao sắp kề lên cổ thì lại dừng lại. Lý Lệnh gật đầu nói:

- Quả nhiên là thật, đáng tiếc ngươi lại có đồng bọn như heo.

Lý Lệnh vung tay lên:

- Dẫn lên!

Chỉ thấy binh lính Hung Nô lôi hai người lên, Trương Tân trợn tròn mắt, tay chân Dương Lợi đều bị chặt đứt, còn Hạ Lão Lục thì bị chặt đứt chân trái. Hạ Lão Lục khóc thống thiết:

- Đồn trưởng, ta không muốn phản bội nhưng ta thực sự không chịu nổi, xin ngươi tha cho ta.

Lý Lệnh hừ lạnh một tiếng:

- Các ngươi dùng trọng binh mai phục trên đường nhỏ, dùng khổ nhục kế để dụ chúng ta mắc câu, ngươi cho là miệng của ngươi có thể giấu được chúng ta sao?

Trương Tân thở dài, ánh mắt chớp chớp, vừa nhắm mắt vừ rướn cổ lên chờ chết. Lý Lệnh nhìn y chăm chú một lúc lâu sau lại dịu giọng nói:

- Nếu ngươi chịu đầu hàng, ta không những tha mạng cho ngươi mà đồng thời còn giữ lại một mạng cho bạn ngươi, thế nào?

Trương Tân không nói gì, Hạ Lão Lục lại hét to:

- Tam Lang, ngươi quên là mạng của cha ngươi là do ai cứu sao? Là ta cứu, hôm nay nếu ngươi không cứu ta thì ngươi giải thích thế nào với cha ngươi đây?

Trương Tân bị chấn động, Hạ Lão Lục vừa hóc vừa gào to:

- Còn mẹ ngươi nữa, nếu ngươi chết, bà ấy phải làm sao? Ngươi không muốn sống thì cũng phải nghĩ cho mẹ ngươi chứ?

Trương Tân nước mắt rơi lã chã, Lý Lệnh vỗ vỗ bả vai y nói:

- Ngươi là đồng hương với ta, lòng can đảm của ngươi hiếm có. Chỉ cần ngươi chịu đầu hàng, ta chẳng những tha mạng cho huynh đệ của ngươi mà còn giúp ngươi báo hiếu.

Báo ơn và báo hiếu đã khiến Trương Tân không thể chống đỡ nổi nữa. Một lúc lâu sau, y cắn răng nói:

- Các ngươi thả y ra trước, ta sẽ đồng ý hiệu lực cho tiên sinh.

- Được!

Lý Lệnh lập tức chỉ vào Hạ Lão Lục nói:

- Băng bó vết thương cho y rồi thả y đi.

Đề xuất Ngôn Tình: Phù Đồ Duyên
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN