Chương 965: Lấy thân báo quốc.

Chương 965: Lấy thân báo quốc.

Trương Tân được mang đến một lều vải không có mái, sự bi thương trong nội tâm khiến y chưa thể bình tĩnh lại được. Y trơ mắt nhìn Dương Lợi bị giết chết, Hạ Lão Lục vì cho bản thân mình cơ hội cũng đã bị chém đứt chân trái, thành phế nhân. 10 người đi cùng nhau chỉ vì để cho người Hung Nô tin tưởng mà đã phải trả giá bằng cái chết của 6 người.

Bây giờ tất cả những trọng trách đều đè nặng lên vai y, y phải làm sao mới có thể hoàn thành nhiệm vụ? Mặc dù y đã rất gần mục tiêu nhưng vẫn chưa có cơ hội động thủ. Lúc này, có một tên lính đi vào, nhìn hình thức chắc là người Hán, gã ta ném cho Trương Tân một bộ quần áo:

- Tiên sinh bảo ngươi thay y phục, sau đó đến gặp ông ấy.

Trương Tân lẳng lặng thay y phục rồi đi theo gã lính kia đến đại trướng của Lý Lệnh. Trên đường đi, tên lính giới thiệu qua về mình cho y, thế nên Trương Tân mới biết hóa ra tên lính này là hộ vệ tùy thân của Lý Lệnh, tên là Triệu Thiện, là đao khách lừng lẫy ở Quan Trung, vì giết huyện lệnh huyện Đỗ nên đã chạy trốn, không ngờ gã đầu hàng Hung Nô trở thành thị vệ bên cạnh Lý Lệnh.

Trương Tân giả là lần đầu nghe nói, 1 câu cũng không hỏi nhiều. Rất nhanh 2 người đã vào đại trướng, thấy Lý Lệnh đang thu dọn đồ đạc, điều này khiến Trương Tân thầm giật mình, lẽ nào Lý Lệnh muốn đi sao?

Lý Lệnh thấy Trương Tân đến liền mỉm cười nói:

- Tuy đây là đại doanh của người hung Nô, nhưng ngươi cũng đừng quá để bụng, người Hung Nô và người Hán giống nhau. Quân lệnh như núi, đẳng cấp cao thấp thâm nghiêm, dần dần ngươi sẽ thích ứng được.

- Vâng!

Trương Tân khoanh tay trả lời.

Lý Lệnh rất hài lòng với thái độ của y liền gật đầu nói:

- Ta phụng lệnh Hữu Hiền Vương, lập tức phải đi Thiền Vu thảo luận chuyện quân quan trọng, vốn ta muốn mang ngươi đi cùng nhưng đêm nay ngươi phải dẫn đường cho Hữu Hiền Vương, cho nên để lại ngươi ở đây. Nhưng ngươi không cần phải lo lắng, Hữu Hiền Vương biết ngươi là người của ta, ông ấy sẽ không làm khó ngươi.

- Không biết tiên sinh đi bao lâu thì về?

- Chuyện này chưa chắc chắn được, có lẽ sau chiến dịch lần này kết thúc, ngươi có thể nhìn thấy ta ở Trường An. Dù sao cũng không quá lâu, nhiều nhất là 1 tháng.

Trương Tân căng thẳng, Hán Vương lệnh phải nhanh chóng tiêu diệt Lý Lệnh, càng sớm càng tốt. Nếu đợi sau khi chiến dịch kết thúc mới động thủ, chỉ e sẽ chậm, y bối rối, không được! Nhất định phải động thủ ngay.

Nghĩ đến đây, Trương Tân bèn nói:

- Trước khi đi, tôi còn một vài tin tình báo quan trọng muốn nói với tiên sinh, là về lỗ hồng tường thành ở Bình Hồ quan, ta vốn là thủ vệ ở Bình Hồ quan.

- Lỗ hổng gì?

Lý Lệnh liền hứng thú, Bình Hồ Quan là quan ải cuối cùng của Trực Đạo vào Quan Trung, chắc chắn quân Hán sẽ bố trí trọng binh, nếu quả thật tường thành có lỗ hổng, vậy thì chính là trời đã giúp họ thành công rồi.

Trương Tân tiện tay nhặt thanh kiếm bên cạnh, tay đặt lên chuôi kiếm, Triệu Thiện ngẩn người ra nhìn Trương Tân cảnh giác, Trương Tân bừnh tỉnh, dùng vỏ kiếm để vẽ tường thành lên mặt đất, y chỉ vào tường thành phía tây nói:

- Hai tháng trước có một trận mưa to, góc tây bắc của Bình Hồ quan sụp đổ. Tướng coi giữ Bình Hồ quan Tưởng Ninh không báo chuyện này, mà lén lút dùng gạch lấp lại. Nếu dùng máy bắn đá tấn công, chỗ này sẽ sụp đổ rất nhanh.

Lý Lệnh bị thu hút, gã đi lên trước chăm chú nhìn vào mặt tường thành vẻ mặt rất nghiêm túc:

- Ở vị trí này ư?

Y hỏi.

Trương Tân đợi chính là cơ hội này, thanh kiếm chợt lóe lên, sắc bén đâm thẳng vào Lý Lệnh, nhát kiếm quá đột ngột, không có bất kì dấu hiệu nào, Triệu Thiện bên cạnh bị bất ngờ, rút đao thì đã không kịp nữa. Nhát kiếm này đâm trúng tim trái của Lý Lệnh, nhưng nó bị bật ra ngoài, dường như bị vật gì rắn chắc cản lại. Trương Tân thầm kêu không xong rồi, không ngờ Lý Lệnh có áo giáp hộ thân.

Cho dù như vậy nhưng Lý Lệnh cũng bị thương nhẹ, y bị đau hét to một tiếng rồi ngã xuống, Trương Tân không nghĩ nhiều mà lao kiếm bổ về phía cổ của Lý Lệnh. Triệu Thiện cũng lao tới nhanh như tia chớp chém vào cổ Trương Tân. Nếu đao kia chém trúng thì Trương Tân cầm chắc cái chết.

Tình thế nguy cấp, Trương Tân đã không kịp để đâm trúng cổ Lý Lệnh, hoặc là đỡ kiếm, hoặc là y phải chấp nhận đầu một nơi thân một nẻo. Đây là kinh nghiệm của Triệu Thiện, chỉ cần Trương Tân đỡ kiếm, thì sẽ không còn cơ hội ám sát Lý Lệnh nữa. Trong nháy mắt, Trương Tân vung tay trái lên đỡ, máu tươi phun ra, cổ tay trái của Trương Tân đã bị đứt, một bàn tay văng ra ngoài. Trương Tân hét to, nhào vào người Lý Lệnh, lưỡi kiếm sắc bén kề sát vào cổ gã.

Đao của Triệu Thiện như cuồng phong, lại bổ vào lưng Trương Tân khiến tâm mạch của y bị cắt đứt, trước mắt y tối sầm lại, tính mạng sắp mất đi trong nháy mắt. Y dùng chút sức lực cuối cùng, lấy đoạn khủy tay trái đè xuống mũi kiếm, một tiếng “răng rắc” sắc bén, lưỡi kiếm đã chặt đứt cổ Lý Lệnh. Lý Lệnh đến tiếng kêu thảm cũng không kịp kêu thì đầu đã lăn ra ngoài.

Trương Tân mỉm cười, ngã lên người Lý Lệnh mà chết. Triệu Thiện ngây dại, chậm rãi cầm đầu của Lý Lệnh lên, cả người run lẩy bẩy, gọng kêu to khàn khàn.

Ba tháng sau, Hạ Lão Lục đứng một chân trước nấm mộ mới, trước mặt có khắc chữ “Đồn trưởng quân Hán Trương Tân chi mộ”, y đứng lặng yên bên hàng chữ nhỏ, đó chính là sở thư chính tay Hán Bương Lưu Cảnh viết

“Xả thân đền nợ nước, Trương công thiên cổ”, bên cạnh còn có mấy ngôi mộ nữa, là mộ của Dương Lợi và 5 danh sĩ khác.

Hạ Lão Lục thở dài một tiếng:

- Các huynh có thể xả thân vì nghĩa, Hạ Lão Lục ta sao có thể sống một mình?

Y vung kiếm lên, tự vẫn trước mộ Trương Tân.

Chuyện ngoài ý muốn của Lý Lệnh khiến cho kế hoạch tác chiến của người Hung Nô bị rối loạn. Không có Lý Lệnh bày mưu tính kế, Lưu Khứ Ti phải hủy bỏ đề xuất mới của Lý Lệnh, chuẩn bị hậu kế hoạch đánh lén đường sông Mã Lĩnh. Đồng thời, Trương Tân chết cũng làm cho quân đội Hung Nô mất đi người dẫn đường quan trọng, Lưu Khứ Ti không có thời gian đi tìm đường nhỏ, liền lệnh cho quân đội tấn công Ngọ Đình quan trên quy mô lớn.

Nhưng nằm ngoài dự đoán của y, quân coi giữ Ngọ Đình quan chỉ cầm cự có nửa ngày, sau đó 2 ngàn quân Hán chạy tán loạn khắp núi đồi về phía nam.

Công phá Ngọ Đình quan cách thắng lợi cuối cùng chỉ còn một bước ngắn, chỉ cần bọn bọn họ lại đánh hạ Bình Hồ quan cách đó 80 dặm, như vậy thổ địa Quan Trung rộng lớn, phì nhiêu sẽ hiện ra trước mắt bọn họ.

Dã tâm của Lưu Khứ Ti bị kích động rồi, sau một đêm nghỉ ngơi và chỉnh đốn, y liền dẫn theo 30 ngàn đại quân xông về phía Bình Hồ quan. Nhưng Bình Hồ quan không như Ngọ Đình quan, đang chờ đợi y chính là 8 ngàn quân coi giữ được trang bị hoàn mỹ, còn có 20 ngàn viện quân của quân Hán đang chạy về phía Bình Hồ quan để tiếp viện.

Không còn Lý Lệnh bày mưu tính kế cho nữa, Lưu Khứ Ti lập tức phạm vào 1 sai lầm trí mạng, y để lại 2 ngàn quân đội ở lại trấn thủ Ngọ Đình quan, lại sơ suất rằng Ngọ Đình quan có ảnh hưởng rất quan trọng đến y.

Chủ tướng Bình Hồ quan đã đổi thành lão tướng Nghiêm Nhan, ông ta dẫn theo 6 ngàn quân từ thành Trường Võ đến, tăng cường lực lượng cho Bình Hồ quan, còn binh lực vốn có của Bình Hồ quan và thủ quan từ phía bắc chạy về đã làm cho quân coi giữ ở đây thăng lên 8 ngàn người. Hơn nữa tường thành cao lớn, vững chắc và địa thế hiểm trở, khả năng đại quân Hung Nô muốn đánh hạ quan ải cuối cùng này của Quan Trung là rất nhỏ. Bọn họ lại càng không thể trông vào việc tướng thủ quan sẽ không đánh mà lui.

Đây là trình độ của Lưu Cảnh, hắn đã nhượng bộ ở mức lớn nhất, dẫn dụ quân Hung Nô đến trước tòa quan ải cuối cùng, nếu lại chia ra, quân đội Hung Nô sẽ công phá Bình Hồ quan, nhưng nếu nhượng bộ không đủ, thì lại không thể kích khởi vào dã tâm muốn đánh vào Quan Trung của Lưu Khứ Ti. Cuối cùng quân đội Hung Nô sẽ biết khó mà lui, không có cách nào để hoàn thành chiến lược dụ dỗ. Có thể nói, đây là một quân cờ vô cùng nguy hiểm, mà khâu mấu chốt trong mặt này chính là xử lý Lý Lệnh. Lý Lệnh là não và mắt của Lưu Khứ Ti, có sự tồn tại của gã thì rất khó khiến Lưu Khứ Ti mắc mưu được.

Bình Hồ quan và Ngọ Đình quan giống nhau, là một tòa quan tường cực lớn chắn liên tiếp hai bên đường núi, hơn nữa lại còn thêm một tòa phương thành, bắc thành của tòa phương thành chính là một phần của quan tường, bình thường binh lính giữ thành ở trong quan. Lúc hòa bình, thương nhân qua lại đều phải ra vào quan thành, phải kiểm tra hoặc phải nộp thuế thương, thậm chí gặp phải trời tối, còn có thể nghỉ tạm một đêm trong quan thành, tránh dã thú ban đêm.

Nhưng điều không giống với Ngọ Đình quan là chỗ này không có cái gọi là con đường nhỏ sau quan ải. Chỗ này là ngọn núi cao nhất của Tử Ngọ Lĩnh, hai bên đều là dốc núi dựng đứng, ngoài việc bò lên đỉnh núi, dùng dù để nhảy từ đỉnh núi xuống tòa phương thành thì chỉ có thể dùng cách nguyên thủy là thủ đoạn máu tanh để đánh hạ quan ải này.

Lưu Khứ Ti đã đi đến Bình Hồ quan, y ngạc nhiên nhìn địa thế hiểm yếu của chỗ này vượt xa cả Điêu Lệnh quan. Bây giờ y mới hiểu, tại sao chỗ này lại tên là Bình Hồ Bảo, quan thành xây dựng trên những dốc núi dựng đứng. Nếu ném cây lăn xuống thì sẽ thành một lực sát thương lớn ở sườn dốc, leo lên được dườn dốc đã là may mắn, huống chi còn phải đối mặt với tường kiên cố cao 3 trượng. Cho nên, chỗ này mới gọi là Bình Hồ Bảo, mỗi lần người Hồ muốn tấn công vào chỗ này đều bị tiêu diệt.

Nếu Lý Lệnh ở đây, chắc chắn gã sẽ đề nghị Lưu Khứ Ti rút về Ngọ Đình quan trước, sau đó tìm đường đi đường sông Mã Lĩnh, từ bên kia vào Quan Trung. Trên thực tế nó chỉ tốn hơn hiện tại 1 ngày, nhưng Lý Lệnh chết rồi, Lưu Khứ Ti không có suy nghĩ đi vòng qua đường sông Mã Lĩnh trong đầu, y chỉ một lòng muốn phá quan ải cuối cùng vì chỗ này là đường gần nhất để vào Quan Trung.

Tựa như người qua sông, trước mắt y là một cây cầu nhỏ hẹp, còn biết rõ có một cây cầu gỗ lớn ở phía xa, nhưng hầu như tất cả mọi người đều chọn con cầu nhỏ trước mắt để qua sông. Đây là bản tính của con người, muốn đi con đường nhỏ khó khăn một chút chứ không muốn đi xa thêm mấy bước chân.

Lưu Khứ Ti nhìn quan ải hùng vĩ, y phát hiện ra quan ải này rất yên tĩnh, phía trên không nhìn thấy bóng dáng quân coi giữ. Y chợt nhớ đến Tự Nguyên quan giống như bây giờ, quan ải im ắng, chờ bọn họ chuẩn bị đầy đủ sau đó tấn công lên đầu thành mới phái hiện ra mặt sau quan ải không có quân coi giữ, họ đã sớm chạy mất rồi. Liệu chỗ này có giống thế không?

Tuy cảm giác khả năng này là không lớn nhưng Lưu Khứ Ti vẫn ôm một tia hi vọng. Dù thế nào y cũng muốn thử một lần. Y quay đầu lại ra lệnh:

- Bảo Thạch Nhu đến gặp ta!

Đề xuất Voz: Bản Tình Ca Mùa Đông
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN