Chương 966: Đánh lén Ngọ Đình.
Chương 966: Đánh lén Ngọ Đình.
Sau khi người Yết tấn công Khu Thủy thành công, có được phần thưởng của Thiền Vu Hô Trù Tuyền, cho phép bọn họ nghỉ tay trong chiến dịch tấn công Cao Nô tiếp theo, đây thực ra là ý tưởng thâm sâu của Hô Trù Tuyền. Lúc y chuẩn bị huyết chiến với quân Hán chủ lực, khiến người Yết phải xông vào trước nỏ trận của quân Hán, nên lúc này mới tạm thời bỏ qua cho người Yết.
Lúc người Yết xuôi nam phân binh làm 2 đường, một đường khoảng 2 ngàn người do Đại tù trưởng Thạch Lặc thống lĩnh, đi theo Hô Trù Tuyền tấn công Lạc Xuyên đạo. Một đường khác 3 ngàn người do Thạch Nhu thống lĩnh, đi Trực Đạo xuôi nam. Một lát sau Thạch Nhu vội vàng tiến lên khom người nói:
- Tham kiến Đại vương!
Lưu Khứ Ti vô cùng oán hận tên Thạch Nhu trước mắt này, lúc trước Thạch Nhu sau khi bại binh đã tự ý rút quân về thảo nguyên khiến quân đội của Lưu Khứ Ti y vô cùng bị động nhưng y khống chế cảm xúc căm ghét của mình, dùng roi ngựa chỉ vào quan thành nói:
- Ta nghi quân Hán đã bỏ chạy, cho ngươi 20 cái thang công thành, dẫn theo thuộc hạ tấn công lên đầu thành cho ta.
Thạch Nhu sợ đến mức phải hít một hơi lạnh, bảo gã đánh trận đầu tiên, một lúc lâu gã mới nói:
- Đây là quan ải cuối cùng vào Quan Trung, ty chức cho rằng chắc chắn sẽ không phải là thành trống, nhất định là có binh đang phục kích đợi chúng ta.
Lưu Khứ Ti âm trầm nói:
- Ta hỏi ngươi, ngươi có đi hay không?
Thạch Nhu không dám nói là không đi đành phải cắn răng nói:
- Ty chức có thể đánh đầu trận nhưng ty chức có một yêu cầu nhỏ, nếu chúng ta công phá quan thành, sau khi vào Quan Trung, hãy phong thưởng Vị Ương cung cho chúng ta.
Thạch Nhu biết Vị Ương cung đã qua trùng tu, bên trong có một lượng lớn vật tư và của cải, nghe nói nước Hán vận chuyển một lượng lớn hoàng kim từ Thành Đô đến, cất giữ ở trong Vị Ương cung. Trong cung còn có mấy trăm cung nữ xinh đẹp từ Thành Đô đến. Cho dù đây chỉ là truyền thuyết nhưng Thạch Nhu vẫn muốn cướp được Vị Ương cung trước.
Lưu Khứ Ti tỏ ra giễu cợt, y vui vẻ gật đầu nói:
- Được, ta đồng ý với ngươi!
Thạch Nhu phóng ngựa di nói với 3 ngàn cấp dưới của mình:
- Chuẩn bị xuất chiến!
Tiếng trống trân ầm ầm vang lên, 3 ngàn binh sĩ người Yết khiêng 30 cái thang công thành như thủy triều hướng về dốc núi phía trên. Dùng cách nói của người thời nay, thì dốc núi nghiêng 40 độ, dài hơn 300 bước, nếu ném một cây gỗ lăn xuống chỉ có thể đập ngã một mảnh. Thạch Nhu ở phía sau đốc chiến, gã có vẻ rất căng thẳng, sợ phía trên sẽ xuất hiện vô số quân thủ thành ném cây lăn xuống, vậy thì quân đội của gã sẽ tử thương thê thảm và nghiêm trọng.
Nhưng may mà cảnh tượng gã lo sợ đã không xuất hiện, trên đầu thành vẫn im lìm như cũ không một bóng lính. Lúc này mấy trăm lính tiên phong của gã đã vọt lên tường thành trước tiên. Gã liền cảm thấy may mắn, lẽ nào đúng là một tòa thành trống sao?
Trong lòng gã cũng không kìm được, gã dẫn theo 100 thị vệ chạy về phía dốc núi. Gã là chủ soái, phải vổ vũ binh lính tấn công lên đầu thành.
Từng cái thang công thành to lớn được dựng lên, trước cây thang có hai cái móc sắt lớn dùng để móc vào tường thành, bắt đầu có binh sĩ người Yết ra sức leo về phía trước. Lưu Khứ Ti nhìn từ xa lại, đám binh sĩ này như những con kiến bò lên tường thành. Điều này khiến gã nghi ngờ, lẽ nào quân Hán thậm chí đến quan ải cuối cùng cũng bỏ sao?
Nếu đúng là như vậy, thì chỉ có một giải thích, đó chính là trước khi đại quân Thiền Vu từ Lạc Xuyên đạo đánh vào Quan Trung, quân Hán toàn tuyến đã rút lui, mới có thể xuất hiện tình hình Bình Hồ quan không người coi giữ.
Nhưng sự thật nhanh chóng vô tình nói cho Lưu Khứ Ti, chuyện này không thể xảy ra, chỉ thấy trên đầu thành xuất hiện vô số binh lính, bọn họ ném từng bình gốm lớn vào thang công thành, bắt đầu có lính bị bình gốm đập trúng đầu, kêu la thản thiết ngã xuống thang, bình gốm vỡ vụn dầu hỏa bên trong bắn ra tung tóe.
Sau đó xuất hiện cảnh tượng đáng sợ, quân Hán dùng hỏa tiễn bắn vào thang công thành, thang cháy hừng hực, rất nhiều tên lính bị dính dầu hỏa trên người bắt phải lửa, khiến chúng trở thành người lửa hoảng sợ kêu la thảm thiết nhảy từ cây thang xuống thành, tử thương vô số, ở phía dưới ngọn lửa cũng bùng cháy hừng hực.
Ngọn lửa lan truyền như vi khuẩn gây bệnh, nhanh chóng lan xuống dốc núi, quân Hán đã chôn vô số dầu hỏa ở sườn dốc, bọn họ lại liên tục ném bình gốm chứa dầu hỏa ra ngoài, ngọn lửa càng cháy mạnh, chỉ trong chốc láy đã nuốt trọn dốc núi.
Ba ngàn binh lính người Yết rơi vào biển lửa, vô số kẻ kêu thảm lăn xuống dốc núi tìm đường sống, nhưng chỉ đoạn đường khoảng 300 bước đã đoạn tuyệt đường sống của mọi người.
Thạch Nhu đứng trên một tảng đá lớn phất tay hô to:
- Chạy mau! Mau chạy ra đi!
Lúc này, Nghiêm Nhan giương cung lắp tên, dây cung bắn ra nhắm đúng vào Thạch Nhu, dây cung buông lỏng, một mũi tên bắn ra như tia chớp xuyên qua làn khói đặc và ngọn lửa cắm trúng vào gáy Thạch Nhu xuyên qua cổ họng. Thạch Nhu loạng choạng, ngã chúi đầu vào ngọn lửa đang cháy hừng hực.
Lửa bùng cháy, khắp nơi ngập tràn khói đặc, tiếng kêu thê lương của binh sĩ người Yết dần biến mất, bao gồm cả chủ tướng Thạch Nhu trong đó, 3 ngàn quân đã bị ngọn lửa nuốt chửng.
Mấy vạn binh lính Hung Nô ở phía xa nhìn thấy tất cả, rất nhiều tên lính sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống, đầu cắm sâu xuống đất không dám nhìn nữa. Lúc này đây, tâm Lưu Khứ Ti như rơi vào vực sâu vạn trượng, trong lòng y tràn đầy thất vọng.
Lúc Lưu Khứ Ti dẫn đại quân Hung Nô xuôi nam không lâu, một đội quân Hán hơn 1 vạn người đã âm thầm xuất hiện ở phía bắc Ngọ Đình quan. Đội quân Hán này do đích thân đại tướng Ngụy Diên thống lĩnh, từ Lạc Xuyên tới, theo mệnh lệnh của Hán vương Lưu Cảnh, Ngụy Diên phải dùng tốc độ nhanh nhất để cướp lấy Ngọ Đình quan, cắt đứt đường về của Lưu Khứ Ti, vây 30 ngàn nhân mã của y trên Trực Đạo dài 80 dặm.
Không có Lý Lệnh ở bên cạnh nhắc nhở, Lưu Khứ Ti liền phạm phải sai lầm trí mạng, y dẫn theo 30 ngàn đại quân xuôi nam cướp lấy Bình Hồ quan, lại chỉ để lại 2 ngàn người ở lại trấn thủ Ngọ Đình quan. Lúc này, mười ngàn quân Hán ẩn nấp trong khe núi, đó chính là khe núi mà người Hung Nô bắt được đám người Trương Tân, trong khe núi có một đường nhỏ có thể đi vòng qua đến phía nam của Ngọ Đình quan.
Màn đêm dần buông xuống, Ngụy Diên chỉ chờ đến thời khắc này, ông ta lệnh cho tìm Nhậm Bình đến, Nhậm Bình là phó tướng của Ưng Kích quân, nhiều lần lập được kỳ công, đã được thăng làm Giáo Úy. Lần này, Ngụy Diên phụng lệnh cướp Ngọ Đình Quan đã mượn riêng Lưu Cảnh Nhậm Bình làm bạn đồng hành. Nhậm Bình dẫn theo 300 binh lính Ưng Kích quân đi theo Ngụy Diên hành động.
Đây cũng là đặc điểm của Ưng Kích quân, bọn họ mãi mãi là đội quân độc lập, sẽ không phụ thuộc vào một đội quân nào lại càng không phải là một phần của quân đội. Tuy bọn họ chỉ có 500 người nhưng lại được quân Hán công nhận cùng với Trọng giáp bộ binh là hai đội quân tinh nhuệ nhất.
Nhậm Bình chạy tới chắp tay nói:
- Chúng tôi đang chuẩn bị xuất phát, Ngụy tướng quân còn có chuyện gì sao?
Ngụy Diên có phần kính trọng đối với phó thống lĩnh Ưng Kích Quân có biệt hiệu là “Vượn Lửa” này, ông ta cười nói:
- Vừa rồi ta nhận được tin của thám báo, binh lính Hung Nô ở tường thành vẫn giống như ban ngày, chưa giảm bớt. Dựa theo kế hoạch ban đầu, các ngươi rất có khả năng sẽ bị phát hiện, cho nên ta nghĩ thay đổi phương thức tác chiến một chút. Ta sẽ tấn công phía trước quan thành, thu hút binh lính Hung Nô, tạo cho các ngươi cơ hội.
Nhậm Bình không phản đối, chỉ lặng yên gật đầu. Ngụy Diên cười vỗ cánh tay của y:
- Chúc Giáo úy mã đáo thành công.
Nhậm Bình dẫn theo 300 Ưng Kích quân được một tên lính dẫn đường đã dọc theo con đường nhỏ đi về phía nam. Con đường nhỏ này rất bí mật, có nhiều ngã rẽ, nếu không có người dẫn đường thì rất có có được thành công cuối cùng.
Ba trăm tên lính lướt qua triền núi, Ngọ Đình quan hiện ra trước mắt. Chỗ này là mặt tây nội thành của Ngọ Đình quan, cách phía ngoài quan thành 200 dặm, Nhậm Bình khoát tay chặn lại, bọn lính đi theo y nằm rạp ở trên sườn núi, địa thế của sườn núi còn cao hơn tường thành.
Bọn họ nhìn từ trên cao xuống, dưới ánh trăng nhìn thấy tường thành rất rõ.
Chỉ thấy trên tường thành, chỗ nào cũng có binh lính tuần tra, cảnh giác nhìn chăm chú ra ngoài thành. Xem ra, quân đội Hung Nô cũng rất lo lắng quân Hán sẽ đánh lén. Nhậm Bình nhìn chăm chú một lúc lây, y phát hiện hai bên đầu thành nam bắc là có nhiều binh lính nhất, ngược lại phía đông và phía tây thì không có nhiều binh lính tuần tra.
Nhậm Bình suy nghĩ một chút rồi hỏi tên lính dẫn đường:
- Từ chỗ này có thể đến Tây thành không?
Tên lính dẫn đường lắc đầu chỉ vào hai ngọn núi cao ngất nói:
- Phía trước chúng ta là vách núi đá, hai bên toàn là núi cao, chúng ta chỉ có thể đi qua triền núi phía nam, chưa từng nghe ai nói có thể đến gần tường thành phía tây.
Chính vì không thể cho nên binh sĩ Hung Nô phòng bị mới lơ là, tập trung lực lượng chủ yếu ở hai mặt nam bắc. Đối với đội quân khác mà nói, có lẽ vách núi đá khó có thể đi xuống nhưng đối với Ưng Kích quân thì nó lại không hề trở ngại một chút nào.
Nhậm Bình đi về phía trước hơn 10 bước thì dến trước vách núi, y thăm dò nhìn xuống phía dưới, là một vách đá cao hơn 20 trượng, nhưng cũng không trơn dốc, có nhiều cây bụi gai và cây dây. Nhậm Bình gật gật đầu, xoay người nói:
- Không cần đi về mặt nam nữa, từ phía tây lên tường thành.
Dứt loại cây dây dài làm dây thừng đi xuống, 300 Ưng Kích quân từ đỉnh núi lao xuống, động tác nhanh nhẹn linh hoạt. Dốc núi này đối với họ chỉ như đi trên đất bằng, nhưng quan trọng không phải đơn giản là từ vách núi đá rơi xuống mà là không được để cho binh lính trên thành phát hiện ra. Về điều này, binh lính Ưng Kích quân rất có kinh nghiệm. Bọn họ lợi dụng bụi cây trên vách đá làm yểm hộ, 10 người làm 1 tổ, nhanh chóng trườn xuống dưới. Chưa đến nửa canh giờ, 300 binh sĩ Ưng Kích quân được trang bị đầy đủ đã từ vách núi đi xuống.
Binh lính trên đầu thành không hề phát hiện ra bọn họ, trên thực tế lo lắng của Nhậm Bình cũng là thừa thãi. Binh lính trên đầu thành dưới ánh sáng của mặt trăng chiếu rọi, lại dựa vào hoàn cảnh trong lành cho nên mới nhìn rõ, cho dù là như vậy thì cũng chỉ nhìn thấy những hình dáng lờ mờ.
Còn vách núi tối om, một đám binh lính mặc áo đen trườn xuống lại có lùm cây bao phủ, trừ phi là có đá lở gây ra tiếng vang lớn nếu không thì binh lính trên đầu thành cũng không thể phát hiện ra trên vách đá có dị thường.
Ba trăm Ưng Kích quân nhanh chóng tụ lại phía sau một khối đá, kiểm tra lại cung nỏ và đoản mâu mang theo. Nhậm Bình cẩn thận quan sát về bốn phía. Bọn họ cách tường thành khoảng 150 bước, dưới đất toàn là đá màu trắng, đường không được bằng phẳng. Nhưng cũng không có vấn đề gì, quan trọng là không bị binh lính trên đầu thành phát hiện ra. Chỗ này không tối như trên vách núi, phía trước đều có ánh trăng chiếu rọi, chỉ cần binh lính nhìn ra ngoài thì sẽ lập tức thấy lốm đốm những điểm đen trên đá trắng.
Nhậm Bình lại ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng, trăng hôm nay sáng, một đám mây đen từ phía tây bắc bay tới:
- Chờ thêm một chút nữa.
Nhậm Bình thấp giọng ra lệnh.
Mây đen càng lúc càng gần mặt trăng, đám mây này được gió bắc thổi bay rất nhanh, thời gian của bọn họ vô cùng ngắn ngủi, tất cả binh lính đều đã chuẩn bị xong, bóng đêm bỗng tối om, rốt cuộc mây đã che khuất ánh trăng.
Ba trăm Ưng Kích quân chớp lấy cơ hội này, nhanh chóng chạy như điên về phía tường thành. Dưới chân họ lởm chởm đá nhưng vẫn không ngăn được tốc độ của họ, bỗng một tên lính kêu lên tiếng trầm đục, suýt nữa thì ngã sấp xuống, rồi nhanh lấy lại bình tĩnh khập khiễng chạy về phía tường thành.
Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Thần Vương