Chương 967: Binh vây Trực Đạo.
Chương 967: Binh vây Trực Đạo.
Lúc 300 người vừa mới chạy đến dưới tường thành thì đám mây đen cũng bay đi, trời lại sáng tỏ màu bạc. Lúc này, 300 tên lính ngồi xổm dưới tường thành đợi lệnh tiếp theo.
- Cậu ta sao rồi?
Nhậm Bình đi đến bên cạnh gã lính vừa rồi kêu rên, thấp giọng hỏi.
- Cậu ta bị trẹo chân rồi.
Nhậm Bình thấy gã lính kia lấm tấm mồ hôi, miệng ú ớ, biết là vết thương không nhẹ liền vỗ vỗ bả vai cậu ta nói:
- Đừng lên tường thành nữa, hãy trốn ở chỗ này.
- Tuân lệnh!
Gã lính kia thất vọng cúi đầu, lệnh trong Ưng Kích quân như núi, khiến gã ta không có bất kỳ sự giải thích nào.
Đúng lúc này, trên đầu thành bỗng có tiếng gào, Nhậm Bình kinh hãi ngẩng đầu lên, y cũng không thấy binh lính Hung Nô thăm dò nhìn cảnh tượng phát sinh chung quanh bọn họ, Nhậm Bình lập tức biết đây chính là Ngụy Diên đã tấn công ở phía bắc.
Nhậm Bình lại nhìn về phía vách đá, y đang đợi tín hiệu trên vách đá. Một lúc lâu sau, trên vách đá xuất hiện ánh lửa chỉ có điều nó rất lóe lên rất ngắn. Đây là tín hiệu mà họ đã hẹn nhau, chứng tỏ phía tây thành không có hoặc chỉ có rất ít binh lính.
- Lên thành!
Lệnh của Nhậm Bình ngắn gọn, cũng không cho phép chống cự, 300 binh lính xếp hàng dưới thành, 20 sợi dây thừng ném lên đầu thành chuẩn xác quấn trúng lỗ châu mai. Nhậm Bình nhảy lên, dẫn theo lính bò lên tường thành. Bọn lính leo về phái trước, động tác vô cùng mau lẹ, lúc này bọn họ đã không sợ bị lính thủ thành phát hiện ra nữa phải dùng tốc độ nhanh nhất lên đầu thành.
- Bên này có địch!
Cuối cùng cũng có lính Hung Nô phát hiện ra dây thừng trên đầu thành, một đội trinh sát tuần tra la lên chạy nhanh đến. Binh lính Hung Nô phát hiện ra dây thừng đầu tiên đã vung đao chém về phía dây thừng, trong khoảnh khắc mành chuông treo sợi tóc, Nhậm Bình đã nhảy lên đầu thành, cây đoản mâu trong tay nhanh như tia chớp đâm vào ngực đối phương.
Nhậm Bình một cước đá cho tên kia ngã lăn xuống đất, hét lớn một tiếng rồi múa cây đoản mâu về phía đội trinh sát tuần tra Hung Nô. Lúc này 9 tên lính khác cũng lên đến đầu thành vung mâu chém vào binh lính Hung Nô, bảo vệ dây thừng không bị chém đứt.
Đầu tây thành chiến đấu kịch liệt nhưng ngoài phía bắc thành mới là kinh tâm động phách. Ngụy Diên lệnh cho quân Hán lắp 10 cái máy bắn đá cỡ trung, ném từng quả cầu lửa khổng lồ lên đầu thành. Binh lính Hung Nô trên đầu thành loạn thành một bầy, Thiên Phu trưởng cầm đầu ép bọn lính chạy về phía bắc thành, còn không ít binh lính lại lao chạy về phía nam thành, nói là muốn phòng ngự nam thành nhưng thực ra là sợ cầu lửa.
Đây là kinh nghiệm phong phú của Nhậm Bình, y biết dưới sự tấn công của Ngụy Diên, quân địch chưa chắc đã chạy hết về bắc thành, nam thành cũng sẽ có lính phòng ngự. Trong tình huống như vậy, chỉ có tường thành hai bên tây và đông mới bị xem nhẹ, vì binh lính không thể từ hai bên đông tây mà chạy trốn, quân địch cũng sẽ tấn công vào hai mặt này.
Nhậm Bình vừa may bắt được điều này, dẫn quân từ tây thành trèo lên tường thành, 20 tên lính Hung Nô tuần tra bị bọn họ chém chết hầu như không còn ai. 300 binh lính Ưng Kích quân đã lên thành, dưới sự chỉ huy của Nhậm Bình, họ lao về đầu bắc thành.
Quân Hán không chỉ ném cầu lửa ở đầu bắc thành mà còn lướt qua tường thành rồi rơi hẳn vào trong thành. Trong thành đã thành biển lửa, hơn 20 công trình bằng gỗ bị đốt cháy, lửa tiếp lửa, khói đặc cuồn cuộn bay tận lên trời.
Hơn 1 ngàn binh lính Hung Nô tụ tập ở bắc thành, tránh sau tường, bắn cung tên ra ngoài. Bọn họ đã bị lửa cháy làm cho hoảng loạn, căn bản là mặc kệ bên ngoài có người tấn công hay không, chỉ biết bắn tên ra ngoài để làm giảm đi nỗi sợ hãi của mình.
Đúng lúc này, đầu tây của bắc thành đại loạn, chỉ thấy vô số quân Hán giết đến, cho dù quân số không nhiều nhưng vô cùng hung mãnh, giết cho lính Hung Nô phải kêu cha, gọi mẹ, liên tiếp bại lui. Ngụy Diên cũng phát hiện ra sự hỗn loạn trên đầu thành, ông biết Ưng Kích quân đã làm được rồi, liền mừng rỡ ra lệnh:
- Ngừng ném, quân đội xếp thành hàng, chuẩn bị giết vào thành.
Ba trăm Ưng Kích quân, mỗi binh lính có thể chọi 10 người, chưa đến 15 phút đồng hồ, toàn hộ hơn 1 ngàn binh lính Hung Nô ở đầu bắc thành đã bị giết hơn nửa, đám lính sót lại thấy tình hình không ổn, không dám ngăn cản nữa mà chạy về phía nam thành.
- Mở cửa thành ra!
Nhậm Bình ra lệnh, hai cánh cửa sắt cuối cùng cũng cót két mở ra, Ngụy Diên nâng đao hô to:
- Giết vào thành, giết!
Mười ngàn quân Hán dâng lên như thủy triều, chạy vào trong Ngọ Đình quan, bọn họ không bị bất kì thứ gì ngăn cản, tràn vào trong thành, binh lính Hung Nô biết đại thế đã mất, không đợi quân Hán giết vào thành bọn chúng liền mở cửa thành phía nam, chen chúc trốn ra ngoài dọc theo Trực Đạo chạy thẳng về phía nam.
Ngụy Diên cướp được Ngọ Đình quan không tổn thương một tên lính, ông vô cùng vui sướng nhưng ông cũng biết rất có thể 3 vạn kỵ binh Hung Nô sẽ cả đêm quay về. Thời gian của bọn họ đã không còn nhiều nữa, lúc này Ngụy Diên ra lệnh dập lửa, đóng cửa thành, 10 ngàn binh lính bắt đầu chuẩn bị tác chiến.
Lúc này, Nhậm Bình đã tìm thấy Ngụy Diên lền chắp tay nói:
- Ty chức nguyện dẫn bộ binh trấn thủ đỉnh núi, phòng quân Hung Nô từ đường nhỏ vượt qua đánh Ngọ Đình quan.
Trong lòng Ngụy Diên vô cùng cảm kích Nhậm Bình, liền cười nói:
- Đường núi bên kia là do binh sĩ của ta gác, Nhậm tướng quân lập nhiều công lớn, hãy nghỉ ngơi và chỉnh đốn trước đã.
Nhậm Bình lắc lắc đầu:
- Nếu người Hung Nô liều mạng, người bình thường chưa chắc đã bảo vệ được đường núi, hay là cứ để cho Ưng Kích quân đi gác, sẽ không có sai sót gì.
Ngụy Diên thấy y khăng khăng đành phải đồng ý với phương án đó, ông ta suy nghĩ một chút rồi nói:
- Thủ Ngọ Đình quan cũng không cần đến 10 ngàn người, 8 ngàn người đủ, để ngươi toàn quyền chỉ huy, hãy thay ta bảo vệ đường núi. Ta sẽ báo công đầu của các ngươi lên Hán Vương điện hạ.
- Đa tạ Ngụy tướng quân đã đồng ý.
Nhậm Bình dẫn theo 300 Ưng Kích quân và 2 ngàn quân Hán rời khỏi Ngọ Đình quan, chạy về phía đường núi hướng tây. Đường này không khó đi lắm, ngựa cũng có thể leo lên được, cho nên việc đầu tiên là Nhậm Bình phải xóa bỏ đường núi để con đường này trở lên khó đi hơn.
Cách đơn giản là bọn họ dùng dầu hỏa tạt lên trên những tảng đá rồi đốt cháy, khi nham thạch bị đốt nóng lại dùng nước lạnh tạt đi, đá sẽ nứt ra, binh lính quân Hán sẽ tách tửng mảng đá ném xuống sườn núi. Bọn họ bào chế đúng cách, hơn hai ngàn binh lính cùng hành động, không ngừng phá hủy con đường núi nhỏ hẹp dài.
Đến canh 5, đường núi đã hoàn toàn bị thay đổi, bùn đất bị móc đi, cây cối bị chặt phăng, từng tảng đá lớn bị đốt nứt phá hủy, dốc nghiêng đã biến thành vách núi thẳng tắp, con đường nhỏ vốn dĩ ngựa có thể đi đã không còn tồn tại nữa mà biến thành một vách núi cao bất ngờ khoảng 3 trượng. Cho dù binh lính Hung Nô có dùng dây thừng trèo lên thì chiến mã cũng không thể lên núi.
Nhậm Bình đắc ý nhìn kiệt tác của mình, thực ra căn bản là không cần lính gác, đường núi cũng đã không còn tồn tại nữa. Dù thế nào binh lính Hung Nô cũng khó có thể vượt qua được sơn lĩnh Ngọ Đình. Bây giờ chỉ cần thủ vững Ngọ Đình quan, 30 ngàn quân Hung Nô cuối cùng sẽ bị bao vây ở Trực Đạo.
Điều Ngụy Diên lo lắng không phải không có lý, sau khi bọn họ cướp được Ngọ Đình quan khoảng 3 canh giờ, Lưu Khứ Ti đã dẫn theo 2 vạn 5 ngàn đại binh Hung Nô chạy về Ngọ Đình quan.
Một trận lửa lớn phía nam Bình Hồ quan, 3 ngàn binh sĩ người Yết tấn công quan ải đã bị chết cháy khiến quân sĩ Hung Nô hồn bay phách lạc, mất hết sĩ khí, đồng thời cùng thiêu rụi dã tâm vào Quan Trung của Lưu Khứ Ti.
Lưu Khứ Ti bắt đầu dẫn quân rút lui về phía bắc, lúc cách Ngọ Đình quan khoảng 60 dặm, bọn họ đột nhiên phát hiện ra lửa và khói đặc ở phía trời Ngọ Đình quan, điều này khiến y bị chấn động. Y lập tức ý thức được mình đã phạm phải sai lầm trí mạng.
Mấy hôm trước Lý Lệnh vẫn luôn khuyên y không nên gấp gáp xuôi nam, có thể dẫn kỵ binh theo đường sông Mã Lĩnh, chỉ cần 10 ngàn quân đội vào Quan Trung thì tuyến phòng ngự của quân Hán đã tan rã rồi.
Nhưng không ngờ Lý Lệnh lại bị giết khiến cho y bỏ đi kế hoạch đi đường sông Mã Lĩnh. Nhưng y vẫn không không thể hiểu được lý do thực sự là tại sao Lý Lệnh lại bảo y chỉ cần phái 10 ngàn quân giết vào Quan Trung?
Lúc đó y một lòng muốn vào Quan Trung cho nên đã quẳng lời khuyên của Lý Lệnh sang một bên. Bây giờ y mới hiểu vì sao Lý Lệnh vẫn luôn khuyên y chỉ phái đi 10 ngàn quân, bởi vì bọn họ nhất định phải dùng trọng binh để bảo vệ đường lui, một khi tấn công Quan Trung thất bại, bọn họ còn có thể từ Trực Đạo rút lui về phía bắc.
Còn bây giờ, y đã đánh mất đường lui của mình. Một khi quân Hán cướp được Ngọ Đình quan, cắt đứt đường lui của y thì quân đội của y sẽ mất lương thực, bị vây chết ở Trực Đạo. Nghĩ thông điều này, y bắt đầu hoảng sợ liều lĩnh chạy về phía Ngọ Đình quan.
Lúc cách Ngọ Đình quan 30 dặm, Lưu Khứ Ti đã tuyệt vọng, bọn họ gặp phải quân thủ thành Ngọ Đình quan rút lui về phía nam, tin dữ y không muốn nghe nhất đã xảy ra, quân Hán đã cướp được Ngọ Đình Quan. Y nổi trận lôi đình, tự tay giết chết Thiên Phu trưởng thủ quan ải rồi lại chém chết hơn mấy chục lên lính chạy từ quan ải ra.
Cho dù Lưu Khứ Ti có giết thêm người thì cũng khó mà xoay chuyển cục diện đã suy tàn. Bọn họ giống như bị mắc trong ống trúc dài, phía nam là Bình Hồ quan, phía bắc là Ngọ Đình quan, hai đầ đã bị bịt kín, đây là tuyệt cảnh 30 năm nay Lưu Khứ Ti chưa hề gặp phải. Lúc này y mới biết dã tâm và sự kích động của mình phải trả một cái giá khó mà có thể chấp nhận được.
Nhưng dù thế nào thì Lưu Khứ Ti vẫn ôm một hi vọng có đường sống, y vẫn còn 2 vạn 5 ngàn binh lính, cho dù có chết trận 2 vạn 4 ngàn người thì chỉ cần 1 ngàn người chạy ra khỏi Ngọ Đình quan cũng sẽ có y ở trong đó. Y quyết định dùng thi thể của 2 vạn 5 ngàn binh sĩ dọn cho y một đường sống ra ngoài.
Y giục ngựa đi về phía tây quan ải, đây là dốc cao nhất của Ngọ Đình quan không giống với phía nam, dễ dàng tìm được con đường núi thông về phái nam có nhiều ngã rẽ và mương máng. Thực ra chính là một đường nhỏ lên núi, nối hai ngọn núi với nhau. Mấy hôm trước sau khi cướp được Ngọ Đình quan y đã xem xét còn đặc biệt đi thị sát con đường núi này.
Y thấy con đường núi này đã hoàn toàn không giống như mấy hôm trước, lúc đó là con đường núi nhỏ quanh co uốn lượn nhưng bây giờ lại là vách đá cao ngất. Không thấy đường núi nữa, y ngẩng đầu lên nhìn lên đỉnh núi thì thấy lờ mờ có chiến kỳ bay bay.
Y xiết chặt nắm đấm, răng nanh va vào nhau canh cách, đột nhiên y hạ lệnh:
- Lập tức tấn công Ngọ Đình quan, bằng bất cứ giá nào cũng phải cướp lại quan ải cho ta.
Y lại không nghe thấy tiếng trả lời ầm ầm như mọi khi, mà chỉ thấy vẻ mặt sợ hãi của mấy đại tướng phía sau. Dường như bọn họ bị đại hỏa của Bình Hồ quan dọa cho sợ hãi, Lưu Khứ Ti giận đến tím mặt, gân cổ lên rống to:
- Không cướp được quan ải, tất cả chúng ta sẽ bị vây chết ở chỗ này, nữ nhân và của cải của các ngươi sẽ thuộc về kẻ khác, có hiểu không?
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Hợp Pháp Tu Tiên, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?