Chương 968: Cuộc chiến đấu của những con thú bị vây hãm.

Chương 968: Cuộc chiến đấu của những con thú bị vây hãm.

- Tùng! Tùng! Tùng!

Tiếng trống trận quân đội Hung Nô vang lên, cả đại quân mười vạn người dưới sự chỉ huy của tên Vạn Kị trưởng bắt đầu phát động cuộc tiến công Ngọ Đình Quan.

Do Trực Đạo cơ bản nằm ở giữa sườn núi tạc thành, một phần lại tạc vào lưng núi, một bên đường núi là vách cao dựng đứng, một bên là vực sâu không thấy đáy, cho dù địa thế quan ải có rộng hơn đôi chút nhưng cũng không thể nào dàn nổi trận, cùng lắm cũng chỉ có thể cho mấy nghìn quân thay phiên nhau tấn công, điều này lại mang lại nhiều lợi thế cho phòng thủ quân Hán.

Thế nhưng phòng thủ quân Hán lại cũng có mặt bất lợi là, đó chính là vấn đề phòng thủ của Ngọ Đình Quan chủ yếu nhắm về hướng bắc, về địa thế thì chú trọng từ cao nhìn xuống, tấn công Ngọ Đình Quan từ phương bắc thì phải nhìn lên, đối mặt với địa thế vô cùng bị động, mà mặt nam ở phía sau, vận chuyển thuận tiện, thế nên quan thành phía nam lại song song với Trực Đạo, không có được lợi thế độ cao.

Bốn ngàn quân Hán tập trung trên tường thành dài không đến hai dặm, không có sông đào bảo vệ thành, cũng không có mã diện tường bảo vệ, nếu Hung Nô binh lực hùng hậu, bọn họ thậm chí còn có thể dùng chùy công thành trực tiếp phá vỡ cổng thành, nói tóm lại, phòng ngự của quân Hán đang đối mặt với một vấn đề vô cùng gay go, trận chiến này không chỉ đọ chí mà còn đọ cả thực lực.

Bốn ngàn quân Hán đã dàn trận chờ đón, tường thành vốn không rộng rãi, không bày nổi máy ném đá, thạch pháo hay những loại vũ khí phòng thủ tầm lớn khác, quân Hàn bèn xây dựng ở mặt nam và bắc mỗi nơi hơn hai chục ụ đá, dùng để lắp cho các loại vũ khí cỡ lớn như máy ném đá, trên những ụ đá đó quân Hán lắp hai mươi máy ném đá cỡ vừa, đây đều là những thứ quân Hán ngày đêm trang bị kể từ sau khi giành được quan ải này.

Bốn ngàn quân Hán tay cầm nỏ quân đứng trên đầu thành lạnh lùng chờ đợi sự áp sát của quân Hung Nô, tiếng trống trận ngày càng dồn dập, xem lẫn tiếng tù và rên xiết, quân Hung Nô ào ạt như nước thủy triều xông vào tầm bắn của máy bắn đá, hai chục máy bắn đá được lên dây kêu ken két, hai tên lính cẩn thận bỏ một quả cầu lửa to bằng quả dưa hấu vào túi sắt, một tên lính khác châm lửa.

- Bắn!

Theo sau tiếng hô to, quan quân chỉ huy hồng kỳ vẫy xuống, hai mươi cỗ máy đồng loạt bắn đá đi, văng hai mươi quả cầu lửa rừng rực vào rừng quân địch.quân Hán có hai loại hỏa cầu, một loại là hỏa cầu nảy dùng để đối phó doanh trướng, dùng nhiều lớp vải bao dày đặc chung quanh, chủ yếu dùng để đốt trong doanh trại, sức sát thương hoàn toàn không đáng kể.

Mà một loại hỏa cầu khác là bình gốm hình tròn bịt kín, bên trong chứa toàn dầu hỏa, bên ngoài bọc một lớp vải dễ cháy, khi ném mạnh thì không gây cháy dầu bên trong, nhưng một khi đã chạm đất thì, bình gốm vỡ vụn, dầu cứ thế mà tràn ra, sẽ lập tức bén lửa từ tấm vải bọc quanh ngoài, sẽ hình thành một biển lửa cỡ chừng một trượng, bất kể là với kị binh hay bộ binh đều có sức uy hiếp rất lớn.

Từng quả cầu rực lửa gào thét, bay về phía quân địch dày đặc, binh sĩ Hung Nô kinh hãi né tránh, hỏa cầu tiếp đất, bình gốm choang choang vỡ tan, lượng lớn dầu hỏa tràn ra, lập tức bắt lửa, hình thành một vùng biển lửa, rất nhiều binh sĩ tránh không kịp, trong chốc lát biến thành người lửa, thảm thiết kêu chạy, nhanh chóng đổ gục trên đất, dần dần bị thiêu thành một nhúm.

Những quả cầu lửa của quân Hán bắn tới đã thức tỉnh kí ức hãi hùng nhất của quân Hung Nô, chỉ xảy ra mới có ngày hôm qua, trong lòng ai nấy nỗi sợ hãi chất chồng, ý chí chiến đấu tiêu tan, sĩ khí nhanh chóng biến mất, ban đầu là hơn chục người, rất nhanh chóng dẫn ra hiệu ứng đám đông, thành mấy trăm người, tiếp đó là mấy ngàn binh sĩ quay đầu tháo chạy.

Quân Hung Nô cách tường thành còn có hơn trăm bước bắt đầu bại lui, lúc này, đợt mưa hỏa cầu thứ hai gào thét bay tới, lao vào đám người, đốt cháy thêm nhiều binh sĩ khác, những tên binh sĩ bị cháy gào thét bỏ chạy, khiến cho quân Hung Nô vô cùng sợ hãi, rất nhiều người ngã bẹp trong lúc trốn chạy, đám binh sĩ giẫm đạp lên nhau, tranh nhau chạy trước, tiếng la khóc, kêu rên vang khắp Trực Đạo, cho dù Lưu Khứ Ti chỉ huy Đao phủ thủ ở phía sau đốc chiến, liên giết hơn mười người cũng không thể ngăn chặn được nỗi sợ hãi của binh lính Hung Nô, không ít Đao phủ thủ bị đám người hỗn loại xô ngã, bị loạn quân giẫm đạp lên mà chạy thoát thân.

Cảnh tượng này khiến cho tất cả binh sĩ trên tường thành đều cảm thấy choáng váng, quân Hán sử dụng hỏa cầu bao năm nay, chưa từng thấy hậu quả nghiêm trọng như thế này bao giờ, vẻn vẹn có hai lần bắn ném, gần vạn quân Hung Nô đã sụp đổ rồi, đến cả chủ tướng Ngụy Diên nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, y cũng không thể nào ngờ được, chính ngày hôm qua lão tướng Nghiêm Nhan đã để lại cho quân Hung Nô một kí ức hãi hùng ở Bình Hồ quan.

Nhưng Ngụy Diên cũng lấy lại tinh thần, y đã tìm ra cách đối phó hữu hiệu nhất với quân Hung Nô, đó chính là dầu hỏa, bọn họ vẫn còn khoảng gần ngàn túi dầu hỏa, đủ để đối phó với sự tấn công của Hung Nô.

Đối với việc Lưu Khứ Ti nóng lòng tiến công vào Quan Trung, Thiền Vu Hung Nô Hô Trù Tuyền lại có chút cẩn thận, theo kế hoạch, Lưu Khứ Ti tiến công Trực Đạo, Hô Trù Tuyền dẫn năm vạn đại quân đi đường Lạc Xuyên, đường Lạc Xuyên là lòng chảo, địa thế trống trải, rừng già dày đặc, lúc này đã là đầu tháng mười, phương bắc bắt đầu bước vào mùa đông, lòng chảo Lạc Xuyên cũng là một vùng hiu quạnh, gió lạnh thấu xương, cây cối điêu linh, Lạc Thủy dần dần khô cạn, những tảng đá trần trụi lộ ra.

Lúc này, năm vạn đại quân Hung Nô đang men theo lòng sông hành quân hướng về phía nam, Hô Trù Tuyền cưỡi trên con chiến mã, cảnh sắc hoang vắng đầu đông hai bên đường khiến tâm trạng y trũi nặng, cho dù y thừa nhận nam tiến Quan Trung là một quyết định đúng đắn, nhưng thời cơ bây giờ đã hơi muộn rồi, bọn họ đã lãng phí quá nhiều thời gian ở huyện Cao Nô.

Điều này khiến Hô Trù Tuyền có chút do dự, y lại không quá bằng lòng tiến công Quan Trung vào lúc này, nếu thành công thì thôi, nhưng nếu một khi thất bại, bọn họ sẽ phải đối mặt với giá lạnh, như gặp tuyết lớn trên đường về bắc, bọn họ sắp phải đối mặt với những tổn thất nghiêm trọng, nhất là mấy năm nay, mùa đông càng ngày càng lạnh, tuyết rơi ngày càng nhiều, bao nhiêu đó khiến trong lòng Hô Trù Tuyền đầy ắp lo âu.

Nhưng bây giờ quân đội của y đã mất liên lạc với Lưu Khứ Ti, nên không dám tùy tiện rút quân, y là Thiền Vu, nếu tự mình rút quân mà không màng đến thuộc hạ, y sẽ mất đi sự ủng hộ của những bộ lạc khác, điều đó cũng có nghĩa là cái ghế Thiền Vu của y đã hết hạn rồi, mối quan hệ lợi hại ẩn giấu bên trong, Hô Trù Tuyền rõ hơn ai hết, thế nên cho dù trong lòng lo âu, nhưng lại không thể không cố bước tiếp.

Theo kế hoạch của y và Lưu Khứ Ti, sau khi Lưu Khứ Ti chiếm được Ngọ Đình Quan, sẽ phái Lý Lệnh đến trợ giúp mình đánh hạ Lạc Xuyên đạo, nhưng bây giờ Lý Lệnh mãi không thấy đến, khiến trong lòng Hô Trù Tuyền không khỏi có chút cảm thấy kì lạ, lẽ nào đến bây giờ Lưu Khứ Ti vẫn chưa chiếm được Ngọ Đình Quan sao, mà cho dù có là như thế, gã cũng nên cho người báo cho mình một tiếng.

Lạc Xuyên đạo - nơi Hô Trù Tuyền đang ở cách Trực đạo của Lưu Khứ Ti khoảng hai trăm dặm, giao thông không thuận tiện, tin tức cũng không truyền đi được, nếu Hô Trù Tuyền biết được chuyện quân đội của Lưu Khứ Ti đã bị vây chặt tại Trực đạo, y sớm đã rút quân rồi, tuyệt đối sẽ không tiếp tục đi tiếp.

Hô Trù Tuyền là một kẻ vô cùng thực tế, y và Lưu Cảnh vốn không có thù hận gì cả, sở dĩ y quyết định xuất binh, là vì thái độ của Lưu Cảnh đối với người Hồ vô cùng cứng rắn, dường như muốn thu lại đất Quan Nội, thế nên thân là kẻ đứng đầu thảo nguyên, Hô Trù Tuyền quyết định phải cẩn thận dạy dỗ tên Lưu Cảnh này một phen, cho hắn biết khiêm tốn một chút, nếu ngược lại kẻ bị dạy dỗ lại chính là bản thân mình, Hô Trù Tuyền sẽ không bao giờ khoe cái dũng của kẻ thất phu nữa.

Chỉ vì chút tôn nghiêm ít ỏi đó, mà không có chút xung đột lợi ích thực tế nào, Hô Trù Tuyền sẽ không bao giờ để bản thân mình lún vào quá sâu, đó chính là lí do vì sao y cứ dùng dằng không chịu nam tiến, y lại cho Lưu Khứ Ti đi đánh trận đầu, đợi Lưu Khứ Ti đánh vào Quan Trung, sau đó y sẽ vào Quan Trung lợi dụng thời cơ đục nước béo cò, kiếm chút lương thảo tiền bạc đem về thảo nguyên, cũng để bù đắp những tiêu tốn cả về nhân lực và vật lực cho lần xuất binh này của lão.

- Thiền Vu!

Xa xa có người hô to, chỉ thấy một đoàn kị binh vội vàng chạy tới, kẻ dẫn đầu chính là tiên phong Mai Ly, nét mặt Hô Trù Tuyền nhất thời trầm xuống, Mai Ly dẫn năm ngàn quân tiến công Nghi Vân bảo, thiệt hại quá nửa, lại không thể công được cái thành lũy nhỏ bé đó, khiến Hô Trù Tuyền cực kì bực bội.

Nếu không phải nể Mai Ly là con trai Hô Diên, lại là muội phu của y, thì y đã ra lệnh đem trảm lâu rồi.

Hô Trù Tuyền thúc ngựa lên đón, chốc lát, Mai Ly phi đến trước mặt, ghìm chặt chiến mã, khom người nói:

- Tham Kiến Thiền Vu!

Binh linh của gã cũng đều thi lễ.

Hô Trù Tuyền cố nén nỗi không vui trong lòng, khoát tay nói:

- Không cần đa lễ, nói xem tình hình tiền phương thế nào.

Mai Ly có chút không nén nổi những kích động trong lòng:

- Hồi bẩm Thiền Vu, tiêng phương xảy ra chuyện kì lạ.

- Chuyện kì lạ gì?

- Ngay sáng hôm nay, một đội trinh thám của thần đi do thám Nghi Vân bảo, thì phát hiện toàn bộ quân Hán đã rút về phía nam, Nghi Vân bảo giờ chỉ còn là một bảo trống không, một tên quân phòng thủ cũng không có.

Hô Trù Tuyền ngẩn người ra, chuyện này là thế nào? Y trầm tư một lúc lâu, lại hỏi:

- Thế bên trong còn có lương thảo hay vật tư gì không?

- Có! Lương thực hoàn toàn không hao tổn chút nào, rất nhiều đại kì, chiêng trống với hơn mười vạn mũi tên đều còn, bọn họ dường như đi rất vội.

Lương thực, cờ xí, chiêng trống đều là những thứ hao tổn, số lượng lớn, phân lượng nặng, rất khó vận chuyển, điều đó cho thấy quân Hán rút quân hoàn toàn không phải là chuyện được tính toán từ trước, mà là nhất thời xảy ra biến cố nên không thể không vội vã rời đi, Hô Trù Tuyền dường như nghĩ ra điều gì, lẽ nào Lưu Khứ Ti đã tiến công Quan Trung?

Hô Trù Tuyền nhanh chóng suy đoán, theo kế hoạch trước đó của bọn họ, bất kể là Lưu Khứ Ti hay y, ai vào Quan Trung trước, nhất định phải tới tiếp ứng đối phương, cũng có nghĩa là nếu Lưu Khứ Ti tiến công Quan Trung trước, gã cũng sẽ không tiến đánh Trường An trước, mà sẽ vòng qua Lạc Xuyên, tiến công quân Hán từ phía sau, khai thông Lạc Xuyên đạo.

Cũng chỉ có như vậy, mới có thể giải thích tại sao quân Hán lại vội vàng rút lui như vậy, lương thực quân tư cũng không kịp tiêu hủy.

Nghĩ vậy, trong lòng Hô Trù Tuyền bắt đầu trở nên kích động, nhưng, so với Lưu Khứ Ti, y còn cẩn thận hơn, sẽ không bao giờ không để lại đường lui cho mình, Hô Trù Tuyền suy nghĩ một lúc, lúc này, vị huynh đệ Đạt Man bên cạnh đã khom người nói:

- Ta nguyện lãnh binh xuôi nam, giúp huynh trưởng đánh trận đầu.

Đạt Man vừa đi sứ ở Nghiệp Đô về, gã nắm giữ một đội quân mười vạn trong Vân Đan bộ, luôn đi theo Hô Trù Tuyền.

Hô Trù Tuyền không thật sự bằng lòng để Đạt Man lãnh binh, y biết Đạt Man làm việc không mấy đáng tin, lần trước để gã đi sứ Linh Châu, lại phải trơ mắt nhìn Khương Vương A Hoãn bị giết, Linh Châu xảy ra nội chiến, cuối cùng chỉ béo cho tên Lưu Khứ Ti, khiến Hô Trù Tuyền mất đi cơ hội thu phục người Khương.

Chuyện này khiến Hô Trù Tuyền vẫn rất bất mãn đối với Đạt Man, nhưng gã hiện tại chủ động xin đi giết giặc, Hô Trù Tuyền cũng ngại từ chối, dù sao Đạt Man cũng dẫn mười ngàn quân đội bộ lạc đi theo mình xuất chinh, Hô Trù Tuyền chỉ phải miễn cưỡng nói:

- Ngươi có thể dẫn mười ngàn quân đội bản bộ, mặt khác ta cho ngươi thêm mười ngàn quân đội, tổng cộng hai mươi ngàn người, ngươi và Mai Ly suất quân xuôi nam trước, nếu như có thể hội hợp với Hữu Hiền Vương, hoặc là ngươi có thể trực tiếp giết nhập Quan Trung, ngươi lập tức phái người đến báo cho ta biết, ta sẽ tức khắc dẫn đại quân xuôi nam tiếp ứng.

Đạt Man khom người nói:

- Tuân Lệnh!

Năm vạn quân Hung Nô lập tức chia làm hai cánh, Hữu Nhật Trục Vương Đạt Man dẫn hai vạn quân xuôi nam, đi thẳng tới Quan Trung, còn Hô Trù Tuyền thì dẫn ba vạn quân ở lại Nghi Vân bảo chờ tin tức.

Vị trí Nghi Vân bảo và Tự Nguyên quan của mặt tây như nhau, từ Nghi Vân bảo đi về phía nam ba mươi dặm, có một con đường núi đi về phía tây, đi khoảng hai trăm dặm, là có thể đến được dịch trạm Ngọ Đình phía bắc Ngọ Đình quan, là con đường núi quan trọng liên kết Trực đạo và Lạc Xuyên đạo.

Sau khi dựng trại ở Nghi Vân bảo, Hô Trù Tuyền lập tức phái Thiên Phu trưởng Tả Lâm dẫn một nhánh kỵ binh hoả tốc đi Trực đạo, đi nghe ngóng tin tức của Lưu Khứ Ti, y dù sao cũng có chút lo lắng, trong lúc quan trọng này, hai cánh quân quan trọng mất liên lạc, tuyệt đối không phải dấu hiệu tốt đẹp gì.

Đề xuất Linh Dị: Mạt Thế - Sinh Hoá Nguy Cơ
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN