Chương 969: Lại thi hành kế vây khốn.
Chương 969: Lại thi hành kế vây khốn.
Không nói đến Hô Trù Tuyền ở Nghi Vân bảo thấp thỏm không yên, lại nói đến Đạt Man dẫn hai vạn quân nam tiến, hướng về phía huyện Túc Ấp nơi quân Hán đang đóng quân, huyện Túc Ấp cách Nghi Vân bảo khoảng một trăm tám mươi dặm, từ cốc đạo phải hành quân hai ngày mới tới.
Đạt Man là em họ của Hô Trù Tuyền, cũng là con cháu đích tôn trong dòng họ vương tộc Hung Nô, được phong làm Hữu Nhật Trụ Vương, chỉ xếp sau có Hiền Vương Hòa Cốc Lễ Vương, phụ thân của Đạt Man - Loan Đề Vân Đan là đại tù trưởng của bộ lạc Vân Đan-bộ lạc lớn thứ hai chỉ sau có Thiền Vu, được phong làm Lão Cốc Lễ Vương.
Chính vì được cha nuông chiều, mới tạo thành cái tính ngạo mạn ngang ngược của Đạt Man bây giờ, lần này gã dẫn hàng vạn binh lính bộ lạc theo Thiền xuôi nam, cho đến tận bây giờ vẫn chưa kiếm được cơ hội đánh trận nào, lại phải trố mắt nhìn quân Hung Nô nhiều lần gặp rắc rối, trong lòng gã uất nghẹn vô cùng, hôm nay cuối cùng thì gã cũng xin được cơ hôi xuôi nam giết giặc, trong lòng gã sớm đã không chịu đựng được nữa rồi, suốt cả dọc đường không nghỉ, không ngừng thúc giục quân lính tăng tốc.
Mai Ly lại có chút bất an trong lòng, cái kiểu không buồn phái do thám đi xem xét tình hình mai phục trên đường, chỉ biết có cắm đầu mà đi là đại kị của nhà binh, Mai Ly hiểu Thiền Vu phái mình theo Đạt Man là vì lo lắng Đạt Man sẽ hành động lỗ mãng, nên mới cho mình đi theo giám sát.
Mai Ly thúc ngựa đuổi theo Đạt Man nói:
- Tiểu Vương gia, hành quân như thế này không phải đạo hành quân, hay là để ta đi trước thăm dò đường đi!
Đạt Man hung hăng trợn trừng mắt nhìn gã:
- Không phải chính ngươi đã bẩm báo với Thiền Vu là quân Hán đã bỏ thành mà chạy rồi sao, bây giờ lại lo có mai phục, chẳng phải đang chơi xỏ Thiền Vu đó sao?
Mai Ly cười khổ một tiếng:
- Nếu chẳng may có mai phục, chẳng phải chúng ta quá oan uổng sao, xin tiểu vương gia thận trọng một chút vẫn hơn.
Đạt Man hừ lạnh một tiếng:
- Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một tên Hữu Cốt Đô Hầu nhỏ bé, có quyền gì mà chỉ huy ta, nếu ngươi còn dám vượt quyền, ta sẽ quăng ngươi xuống ngựa.
Mai Ly thấy hắn nói năng xấc xược vô cùng như vậy thì không buồn nói thêm gì nữa, mặt lạnh tanh theo sau, không biết vì sao, trong lòng hắn thực sự hi vọng cái tên ngạo mạn đó sẽ bị phục kích.
Cho dù Đạt Man không chịu nghe theo lời khuyên của Mai Ly, nhưng bản thân gã cũng có chút lo lắng, liền hạ lệnh:
- Giảm tốc độ hành quân, cho thám tử đi trước xem xét.
…………….
Trưa ngày hôm sau, hai vạn quân đã đến nội huyện Túc Ấp, nơi này còn cách đường rẽ ra Lạc Xuyên đạo hơn bảy mươi dặm nữa, nhưng cái khe trước mặt lại bỗng nhiên mở rộng, là một bồn địa tự nhiên, huyện Túc Ấp tọa lạc ngay chính trong cái bồn địa đó.
Đạt Man dẫn quân suốt dọc đường bôn ba, quả thực cũng có chút mệt mỏi, gã dùng roi ngựa chỉ về hai ngọn núi lớn phía trước, hỏi người dẫn đường:
- Hai ngọn núi trước mặt kia là chỗ nào?
- Hồi bẩm vương gia, hai ngọn núi đó tên là Song Lộc Sơn, qua Song Lộc Sơn là đến huyện Túc Ấp, ở giữa là một đường khe núi dài khoảng mười dặm, tên là Lộc Minh cốc, địa thế vô cùng hiểm yếu, quân Hán xây dựng ở đây một bức tường thành.
Đạt Man lập tức có hứng thú hỏi:
- Bên ngoài thành kia là quân chủ lực của nhà Hán?
Người dẫn đường cười khổ một tiếng:
- Chuyện này ta cũng không rõ lắm, nhưng quả thực có một đội quân đồn trú ngay cạnh huyện Túc Ấp, quy mô rất lớn.
Đạt Man mặc dù là người ngang ngược kiêu ngạo, nhưng một chút kiến thức phổ thông cơ bản cũng không phải không có, gã biết Lộc Minh cốc là tuyến phòng ngự cuối cùng của quân Hán, qua được huyện Túc Ấp tuy vẫn còn phải xuôi nam hơn mười dặm, nhưng quân Hán đã không còn nguy hiểm gì phải phòng thủ, có thể đánh thẳng tới Quan Trung.
Gã và binh lính bôn ba một ngày một đêm, cả người ngựa đều đã mệt mỏi, lập tức hạ lệnh:
- Nghỉ tại chỗ nửa anh giờ!
Đám binh lính sớm đã mệt mỏi vô cùng, nghe được câu lệnh này đều lũ lượt xuống ngựa tìm chỗ nghỉ ngơi, Đạt Man lại lệnh cho một đội trinh sát đi thăm dò tình hình trong thung lũng.
Không bao lâu, vài tên trinh sát cưỡi ngựa lao về bẩm báo:
- Bẩm vương gia, trong cốc trên thành có lính gác, nhưng mà không đông, chỉ có khoảng mấy trăm người.
- Tường thành có chắc không?
Đạt Man lại hỏi tiếp.
- Tường thành rất chắc chắn, cao chừng ba trượng, hơn nữa địa thế rất cao, thủ dễ công khó.
Đạt Man suốt dọc đường bôn ba tới đây, mục đích là để tiến đánh Quan Trung, lập kì công, sao có thể chỉ vì tường thành có mấy trăm tên lính phòng thủ mà từ bỏ công thành chứ.
Nhưng vũ khí công thành của gã quả thực không đủ, chỉ có hai mươi cái thang công thành, gã ít nhất phải có năm mươi cái mới được, Đạt Man nhìn núi rừng bốn bề tươi tốt, lập tức nói với một gã Thiên phu trưởng:
- Mau đi chặt năm trăm cây to về đây.
Thiên phu trưởng đáp một tiếng, lập tức dẫn một ngàn người đi đốn cây, lúc này Mai Ly không nhịn nổi nữa, lại tiến lên trước khuyên ngăn:
- Tiểu vương gia, xin nghe ti chức một lời.
- Ngươi còn muốn khuyên ta sao?
Đạt Man cả giận nói:
- Ngươi nói trên đường có thể có mai phục, khiến ta phải giảm tốc độ hành quân, kết quả thì sao? Mai phục ở đâu? Ngươi làm nhỡ việc hành quân của ta, ngươi vẫn còn mặt mũi đến khuyên ta nữa à?
- Ta bây giờ không nói chuyện hành quân, mà trên thành có quân Hán canh gác, có nghĩa là Hữu Hiền Vương vốn chưa thông được đường Trực đạo, chúng ta hành quân thuận lợi như vậy, chỉ e là quân địch dùng kế dụ binh, chi bằng cho quân lui trước….
Mai Ly còn chưa dứt lời, Đạt Man đã hùng hổ quất một roi vào mặt gã, đến nỗi Mai Ly đau điếng kêu lên một tiếng thảm thiết, ôm mặt ngổi xổm xuống, Đạt Man rút kiếm chỉ thẳng vào cổ họng Mai Ly, điềm nhiên nói:
- Ngươi đừng cho rằng ta đang dọa ngươi, ta đã nói rồi, ngươi còn dám phạm thượng nữa, ta sẽ xử lý ngươi.
Vài tên đại tướng bên cạnh vội vàng chạy lại ôm chặt lấy cánh tay Đạt Man, khuyên nhủ:
- Mai Ly tướng quân cũng là có ý tốt, nể mặt công chúa A Lan, tha cho Mai Ly lần này đi.
A Lan công chúa là thê tử của Mai Ly, cũng là thân muội của Thiền Vu, Đạt Man đương nhiên cũng hiểu gã không thể giết Mai Ly thực sự được, nhưng gã có thái độ quyết liệt với Mai Ly, cũng tuyệt đối không đơn giản chỉ vì những lời khuyên can của Mai Ly, gã với Mai Ly không có thù oán gì, nhưng phụ thân của gã Loan Đề Vân Đan và gia tộc Hô Diên lại có mối thù sâu đậm.
Đạt Man thu kiếm, oán hận nói:
- Làm đại tướng, chưa đánh trận đã nghĩ lui binh, đây là làm nhiễu loạn quân tâm, theo quân luật ta có thể lấy đầu ngươi, nhưng nể mặt Thiền Vu, ta sẽ tha cho ngươi lần này, nhưng những lới thô thiển ta đã nói trước rồi, nếu ngươi đi, ta quyết không ngăn cấm, nếu ngươi tiếp tục ở lại, thì câm mồm cho ta, còn lôi thôi nữa, thần tiên cũng không thể cứu được ngươi đâu.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Ở Huyền Vũ Trên Lưng Xây Gia Viên