Chương 970: Lại thi hành kế vây khốn
Chương 970: Lại thi hành kế vây khốn
Trong lòng Mai Ly hận vô cùng, gã không nói một lời nào, xoay người lên ngựa đi về phương bắc, hơn trăm thân binh của gã cũng lũ lượt xoay người lên ngựa.
Đạt Man thấy gã đi xa, không khỏi hừ mạnh một tiếng: - Cút đi càng xa càng tốt!
Hai canh giờ sau, quân Hung Nô đã làm được hai mươi cái thang đơn giản, Đạt Man lập tức hạ lệnh quân đội chuẩn bị công thành.
Lúc này, Vạn kị trưởng Tu Bặc Dã lại lên trước khuyên can: - Tiểu vương gia, thung lũng dài hai mươi dặm, nếu chúng ta dốc toàn lực vào cốc, một khi đường vào bị quân địch bao vây, chúng ta sẽ bị vây cho đến chết ở đây, lối vào nhất định phải có quân tiếp ứng.
Tu Bặc Dã là một mãnh tướng tên tuổi lừng lẫy trong quân đội Hung Nô, cũng là nhân vật thứ ba trong lần Đạt Man dẫn quân xuôi nam lần này, Mai Ly bị đuổi đi, Tu Bặc Dã dĩ nhiên trở thành vị chủ tướng thứ hai sau Đạt Man.
Lời khuyên của y đương nhiên là có trọng lượng, Đạt Man tỉnh ngộ tỏng chốc lát, gã nghĩ ngợi rồi nói với Tu Bặc Dã: - Nếu quân canh giữ không nhiều, ta sẽ chỉ dẫn năm ngàn quân vào cốc công thành, ngươi hãy chỉ huy số binh sĩ còn lại canh giữ cửa cốc, nếu có bất thường, phải lập tức báo cho ta.
- Tuân lệnh!
Tu Bặc Dã dẫn một vạn rưỡi quân đóng đồn bên cạnh cửa vào cốc, Đạt Man thì suất lĩnh năm ngàn quân đánh vào trong cốc.
Song Lộc sơn còn có tên gọi là Lộc Hồi đầu, thế núi rất giống hai con hươu đang quay đầu nghiêng ngóng, dưới chân núi lại có một cốc dài hơn mười dặm, gọi là Lộc Minh cốc, là một trong hai tòa cốc nguy hiểm nhất trên con đường đến Lạc Xuyên đạo, cốc còn lại chính là Nghi Vân cốc.
Quân Hán đều xây dựng quân bảo trên hai khe sâu này, Nghi Vân bảo quân Hán đã bỏ đi, hiện chỉ còn lại có Lộc Minh cốc thành này, một khi quân Hung Nô đã chiếm lĩnh được Lộc Minh cốc, thì trên suốt dọc đường xuôi nam đi Lạc Xuyên đạo, quân Hán chẳng còn vị trí trọng yếu nào có thể phòng thủ được nữa, đại quân Hung Nô sẽ cứ thế mà tiến thẳng vào Quan Trung.
Đạt Man dẫn năm ngàn quân trùng trùng điệp điệp giết vào thung lũng, hai bên thung lũng địa thế chật hẹp, chỗ rộng nhất cũng chỉ có hơn hai mươi thước, chỗ hẹp nhất cũng chỉ có năm sáu dặm, hai bên sườn núi chằng chịt những dây leo, nhưng điều kì lạ là, trong lòng thung lũng lại không có cây cỏ nào, khắp nơi chỉ toàn những nham thạch, vài cây đại thụ chỉ còn lại cái thân khô, rõ ràng có vết tích từng bị chặt phá.
Lúc này trời đã sắp hoàng hôn, trong thung lũng có vẻ có chút âm u, tuy nhiên Đạt Man cũng không suy xét gian dài công thành gã cho rằng nếu quân giữ thành không nhiều, thì có thể liền tay chiếm lấy quan thành.
Năm ngàn quân không có kị mã, khiêng bốn mươi cái thang công thành, hùng dũng tiến tới một vị trí không xa thành, lúc này một tên mật thám trong thung lũng lao ra bẩm báo:
- Tiểu vương gia, quân giữ thành đột nhiên gia tăng.
Đạt Man sửng sốt: - Gia tăng bao nhiêu người?
- Ít nhất cũng có mấy ngàn người!
Đạt Man lập tức ngây dại, mấy ngàn người trấn thủ một tòa quan thành, mà gã chỉ dẫn theo có năm ngàn người, làm sao công được thành đây? Trong lòng gã đột nhiên dâng lên một thứ linh cảm không hay, có lẽ Mai Ly đã nói đúng, đây chẳng qua chỉ là kế dụ binh của quân Hán mà thôi.
Đúng lúc này, chỉ nghe thấy phía sau lưng một tiếng nổ rung chuyển cả thung lũng, rất nhiều binh sĩ đứng không vững, tức khắc ngã lăn trên mặt đất, Đạt Man cũng sợ đến nằm rạp trên đất, thung lũng liên tiếp nổ tung, rất lâu sau mới yên bình trở lại, Đạt Man lúc này mới bình tĩnh trở lại, từ từ ngẩng đầu, chỉ thấy phương bắc bụi bay mịt mù, khắp thung lũng mùi tro bụi tràn ngập sộc vào mũi.
Một tên lĩnh chạy vội tới, cao giọng cấp báo: - Khởi bẩm điện hạ, vô số đá hộc từ trên núi lăn xuống, chặn đứng thung lũng rồi, chúng ta không rút được.
Đạt Man sợ hồn bay phách lạc, hô lớn: - Mau đi khai thông đường, chúng ta rút khỏi đây.
Trên thành, Lưu Cảnh khoanh tay nhìn binh lính Hung Nô ngoài một dặm, nhếch miệng cười một ánh cười lạnh lùng, hắn sớm đã có được tin tức do Ngụy Diên bẩm báo, đưa ba vạn quân của Lưu Khứ Ti vây trên Trực đạo, Lưu Cảnh cũng từ đó mà nhận được nhắc nhở, có thể lợi dụng thung lũng Lộc Minh cốc dài hơn mười dặm này, vây chặt quân Hung Nô nam tiến trong thung lũng này.
Lưu Cảnh thiết lập cái bẫy này, cũng chỉ là có được từ miệng một tên do thám, kẻ dẫn quân xuôi nam không ngờ lại chính là biểu đệ Đạt Man của Hô Trù Tuyền - Hữu Trục Nhật Vương Hung Nô, trong lòng hắn liền nảy sinh một ý tưởng mới, cũng không nhất định phải giết ngay Đạt Man, có thể dùng Đạt Man làm mồi nhử, ép Hô Trù Tuyền phải xuôi nam cứu viện.
Nếu những đại tướng khác của quân Hung Nô đều bị vây hãm, hắn sớm đã ra lệnh bắn dầu hỏa thiêu chết bọn họ, nhưng Đạt Man thì không cần phải vội, giữ lại gã vẫn còn tác dụng.
Tham quân Tần Mật đứng một bên, y hiểu được tâm tư của Lưu Cảnh, tuy nhiên bên trong phương diện này vẫn còn một nhân tố không xác định, không biết Hán vương có nghĩ tới hay không?
- Điện Hạ, thần có một nghi ngờ, không biết có nên nói ra hay không?
- Ngươi nói đi! Lưu Cảnh quay đầu nhìn y.
- Điện hạ sao có thể khẳng định Đạt Man đã vào thung lũng? Ngộ nhỡ Đạt Man ở ngoài cốc chờ đợi thì sao, kẻ vào cốc chỉ là một tên Vạn kị trưởng?
Lưu Cảnh lắc đầu: - Không phải là Vạn kị trưởng, chắc chắn là Đạt Man, trận chiến này gã vốn dĩ không nên đến, nhưng gã ta lại đến rồi, đối mặt với quan ải chỉ có mấy trăm tên lính canh, ta không thể nghĩ ra một lí do nào khiến gã có thể ở lại bên ngoài?
Lưu Cảnh quay đầu nhìn Tần Mật một cái, cười: - Có những chuyện ta rất khó giải thích, nhưng ở vào vị trí của ta, ta có thể hiểu được tâm lí của Đạt Man.
- Điện hạ không cần giải thích, vi thần hiểu.
Lúc này, một tên lính khác chạy tới bẩm báo: - Bẩm điện hạ, đỉnh núi truyền tin tới, đá đã phong tỏa thung lũng như dự kiến.
- Tốt lắm!
Giây phút Lưu Cảnh chờ đợi đã đến, hắn lạnh lùng ra lệnh:
- Theo kế hoạch, lệnh Vương Bình, Ngô Ban xuất binh!
Đạt Man dẫn quân chạy không tới ba dặm thì tới chỗ hẹp nhất của thung lũng, mấy trăm khối nham thạch khổng lồ chất cùng một chỗ, chặn đứng lối đi.
Lúc này, đã có mấy trăm binh lính giành trèo lên đám đá chặn trước đường, lăn đi mở đường, Đạt Man trong chốc lát nhìn thấy một tia hi vọng, gã hoảng loạn bò lên đám đá, dưới sự hỗ trợ của đám binh lính, chuẩn bị trèo qua.
Không ngờ trăm tên lính trước mặt hô lên một tiếng, quay đầu chạy lại, chỉ thấy trong cốc bừng lên ngọn lửa rừng rực, ngọn lửa nhanh chóng lan ra, lập tức nuốt trọn mấy tên lính chạy chậm hơn.
Những tên lính còn lại liều mạng leo lên đám đá, lật chúng lại, Đạt Man cũng hoảng loạn bò xuống khỏi đám đá, chạy ngược lại thung lũng.
Nhưng ngọn lửa chỉ lan tới chỗ đám đá thì dừng lại không lan ra thêm nữa, Đạt Man nhũn chân, ngồi dưới đất, trong lòng sợ hãi vô cùng, ôm chặt lấy đầu, gã nghĩ tới chuyện nếu quân Hán phóng hỏa thiêu cốc, vậy thì bọn họ chẳng ai có thể còn sống sót, hi vọng duy nhất của gã lúc này là Tu Bặc Dã mau chóng tới cứu gã.
Đề xuất Voz: Giọng hát của một thiên thần