Chương 971: Tiến thoái lưỡng nan.
Chương 971: Tiến thoái lưỡng nan.
Lúc này ngoài thung lũng cũng phát sinh kịch biến, binh lính Hung Nô cũng nghe thấy ở thung lũng phát nổ, lập tức có binh lính báo cáo chủ tướng Tu Bặc Dã.
Tu Bặc Dã nghe nói đỉnh núi có tảng đá lớn lăn xuống, trong lòng đã kinh hãi, nếu Trục Nhật Vương bị nhốt chết ở bên trong thung lũng, y làm sao ăn nói với Thiền Vu đây?
Y lập tức mệnh hai gã Thiên phu trưởng suất lĩnh ba nghìn binh lính nhập cốc cứu viện, nhưng vào lúc này, hai bên rừng cây lại chợt vang lên tiếng trống trận dồn dập, hai chi quân đội từ hai bên trong rừng cây giết ra, bên trái là đại tướng Vương Bình, mặt phải là đại tướng Ngô Ban, hai người suất năm nghìn quân đội giết đi ra, quân đội Hung Nô bất ngờ không kịp đề phòng, lập tức đại loạn, Tu Bặc Dã gấp gáp, lớn tiếng quát to:
- Không được phép chạy loạn, kẻ nào chạy loạn, lập tức ứng chiến!"
Nhưng tiếng kêu thảm thiết và tiếng cuồng hô, tiếng quát tháo đã che dấu tiếng la của y, Tu Bặc Dã thấy binh lính hỗn loạn thành một bầy, vô lực chống cự, cứ tiếp tục như vậy chắc chắn sẽ nhanh chóng sụp đổ, nhất định phải cho mọi người một cơ hội mới có thể kịp thời khôi phục sĩ khí, y thấy mặt đông có một gã đại tướng quân Hán, dường như tất cả binh lính đều nghe theo chỉ huy của gã ta, Tu Bặc Dã liền hét lớn một tiếng:
- Đi theo ta!
Y dẫn dắt một ngàn binh lính chạy về hướng đông, mục đích tập kích bất ngờ của y chính là đại tướng Vương Bình. Vương Bình dẫn năm nghìn Man binh tiến công theo tả lộ, cắt quân đội Hung Nô làm ba đoạn, mắt thấy quân địch sắp sụp đổ, lúc này, một gã đại tướng thiết giáp múa may lang nha bổng chạy như điên về hướng mình, không nói lời nào kéo bổng đánh vào đỉnh đầu mình, thế tới hung mãnh.
Vương Bình thấy đó dường như là một gã Vạn kỵ trưởng, lập tức lòng tranh hùng nổi lên, gã cũng hét lớn một tiếng:
- Đến thật tốt!
Mũi đao đập vào lang nha bổng, thuận tiện mượn lực đẩy lang nha bổng đi ra ngoài, hai ngựa lần lượt giao qua, lúc này Vương Bình cũng cảm thấy lực lượng đối phương cực kỳ mãnh liệt, nếu đánh cứng với y, mình không phải là đối thủ của y, nhất định phải dùng kế đấy.
Tu Bặc Dã và con trai của Lưu Khứ Ti – Lưu Mãnh, cận vệ của Hô Trù Tuyền Tả Cát Bá đều được xưng là tam dũng sĩ Hung Nô, lực lớn vô cùng, sử dụng một cây lang nha bổng nặng tám mươi cân, vật cưỡi tên gọi là Ô Kim Thú, cũng là một loại bảm mã nổi tiếng của Hung Nô.
Y và Vương Bình giao chiến một hiệp, lập tức cảm giác được lực lượng của Vương Bình kém với mình, trong lòng y mừng rỡ, quay đầu ngựa lại vọt tới, lang nha bổng quét ngang, mãnh liệt quét về phía Vương Bình, Vương Bình dùng đao đón đỡ, một tiếng vang thật lớn, hai cánh tay gã chấn động run lên, đại đao suýt nữa rời khỏi tay, gã hét lớn một tiếng, chiến đấu kịch liệt với Tu Bặc Dã cùng một chỗ. Nhưng Vương Bình rõ ràng bị động, chỉ chiến năm hiệp liền cực kỳ nguy hiểm, khi chiến đến hiệp thứ tám, nhìn ra được Vương Bình đã không duy trì được nữa, khiến binh lính xung quanh đều cực kỳ lo lắng cho chủ tướng.
Lúc này, Tu Bặc Dã lại một gậy quét ngang đến, Vương Bình cúi đầu tránh thoát một gậy này, quay đầu ngựa lại bỏ trốn, Tu Bặc Dã sao đồng ý buông tha cho gã, hét lớn một tiếng:
- Ngươi chạy đi đâu?
Y giục ngựa đuổi theo, chỉ chạy vài chục bước y đã đuổi kịp Vương Bình, hung hăn ném gậy về gấy của Vương Bình, một gậy này nếu đập trúng, Vương Bình chắc chắn sẽ óc vỡ toang, nhưng không ngờ ngay tại khoảnh khắc này, Vương Bình bỗng nhiên ngửa ra sau, thân hình dán sát trên người chiến mã, tránh được một gậy trí mạng. Nhạn linh trường đào của gã trong nháy mắt bổ ra, đây là một cú chém cực kỳ đẹp, đao như tia chớp, chỉ nghe rắc một tiếng, đầu lớn như cái đấu của Tu Bặc Dã đã bị đánh bay, máu tươi trong lỗ cổ phun ra cao hơn một trượng, chiến mã chỉ chạy hơn mười bước, thi thể lập tức ngã trồng xuống.
Bốn phía lập tức vang lên những tiếng hoan hô, sớm có binh lính tiến lên đoạt lấy chiến mã của Tu Bặc Dã, Vương Bình dùng mũi đao chọc giơ đầu người máu chảy đầm đìa kia lên, giơ cao hô to:
- Chủ tướng Hung Nô đã chết! Tiêu diệt Hung Nô, lập công vào lúc này!
Sĩ khí của binh lính quân Hán tăng cao, thế công càng thêm mãnh liệt, mà quân Hung Nô vì chủ tướng bị giết, sĩ khí càng thêm đê mê, hơn nữa quân đội hỗn loạn, chỉ giữ vững được không đến một khắc đồng hồ, khí thế của quân đội Hung Nô rốt cục đã mất hoàn toàn.
Bọn họ chen lấn chạy trốn dọc theo lòng sông về hướng bắc, có cưỡi ngựa, có đi bộ chạy trốn, quân Hán ở phía sau đuổi theo giết chóc, chạy không đến hai dặm, phương bắc lại có trống tiếng nổ lớn, lại là một chi quân Hán từ phía bắc ngăn cản bại quân Hung Nô đang chạy trốn.
Đây là Lưu Hổ và Lôi Đồng suất lĩnh năm nghìn trọng giáp bộ binh, bọn họ ở cốc đạo xếp thành ba hàng, trọng giáp như núi, ánh đao tựa như biển, năm nghìn Trảm Mã Đao chém ra, rét căm căm nhắm vào vô số bại binh Hung Nô chạy trốn tới.
Hô Trù Tuyền trú binh ở Nghi Vân bảo, trong lòng vô cùng bất an, Lưu Khứ Ti ở Trực đạo không có tin tức, mà Đạt Man xuôi nam lại càng khiến y không yên tâm, đủ loại dấu hiệu cho thấy, lần này y suất quân xuôi nam có thể là lần thất sách cực kỳ trầm trọng.
Bốn trăm năm trước, lão tổ tông của y đã làm một việc giống như y hôm nay, Hung Nô Hữu Hiền Vương xuất binh Hà Nam địa, tấn công quận Lược Thượng, chuẩn bị dọc theo Lạc Xuyên đạo nam hạ tiến vào Quan Trung, nhưng nguyên nhân vì sợ Trực Đạo uy hiếp hậu quân lương thảo mà do dự không dám đi, cùng lúc đó, tướng Hán Quán Anh suất quân dọc theo Trực Đạo Bắc thượng, Hữu Hiền vương không dám nghênh chiến, suất quân lui về thảo nguyên.
Nhưng thời đại bất đồng, thời Hán triều Quan Nội nhân khẩu đông đúc, cho dù không công tiến được vào Quan Trung, nhưng cũng có thể ở Thượng Quận, quận Bắc Địa đánh cướp nhân khẩu tài vật, thắng lợi trở về, mà hiện tại phía bắc Quan Trung gần như không có bóng người, nếu muốn đánh cướp nhân khẩu vật tư, chỉ có thể giết nhập Quan Trung, hơn nữa lần này ý đồ của y xuất binh cũng không phải đánh cướp vật tư nhân khẩu đơn giản như vậy.
Nhưng mặc kệ là nguyên nhân gì khiến cho y suất quân xuôi nam, nguy hiểm y đối mặt vẫn giống với tổ tiên, hôm nay y chia hai đường xuôi nam, thất bại mà tổ tiên trước đây từng may mắn tránh được cuối cùng lại giáng lên trên người của y sao?
Trong lòng Hô Trù Tuyền lo âu vạn phần, khiến cho y một đêm chưa ngủ, thẳng đến canh năm, y mới mơ màng ngủ, nhưng y vừa ngủ lại bị thị vệ đánh thức.
- Thiền Vu, có đại sự phát sinh?
- Chuyện gì?
Hô Trù Tuyền lập tức ngồi dậy.
- Tả Lâm tướng quân đã trở lại.
Trong lòng Hô Trù Tuyền cả kinh, Tả Lâm là Cận Vệ quân Thiên phu trưởng y phái đi liên hệ Lưu Khứ Ti, mới đi hai ngày, làm sao lại đã trở lại?
Y lập tức ra lệnh:
- Bảo gã tới gặp ta!
Một lát, Thiên phu trưởng Tả Lâm bước nhanh đi vào lều lớn, phía sau gã còn đi theo một người, Tả Lâm quỳ xuống nói:
- Thiền Vu, việc lớn không hay rồi.
Hô Trù Tuyền nhận ra người phía sau Tả Lâm, là Túc Trí Chi Hầu dưới trướng Lưu Khứ Ti, tên là Diên Thắng, phụ trách trợ giúp lương thảo hậu cần của quân đội Hữu Hiền Vương.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Không Phải Hí Thần