Chương 972: Tiến thoái lưỡng nan.

Chương 972: Tiến thoái lưỡng nan.

Diên Thắng này hẳn là ở Trực Đạo vận chuyển dê bò mới đúng, sao lại chạy đến chỗ mình? Hô Trù Tuyền bỗng nhiên hiểu ra, nhất định là Tả Lâm nửa đường gặp lương đội của Lưu Khứ Ti, cho nên mới đi hai ngày thì lại gấp gáp trở về.

- Xảy ra chuyện gì?

Hô Trù Tuyền kinh hồn táng đảm, gấp giọng hỏi.

Diên Thắng quỳ xuống khóc không ra tiếng:

- Chúng ta đưa lương thực cho Hữu Hiền vương, nhưng lại bị Ngọ Đình quan ngăn cản, quân Hán đã chiếm lĩnh Ngọ Đình quan, chúng ta không thể qua được.

Trong lòng Hô Trù Tuyền trầm xuống giống như tiến vào hố băng, cả người lạnh lẽo, y hiểu, nhất định là Lưu Khứ Ti bị nhốt ở Trực Đạo, không công qua Bình Hồ quan, hậu lộ Ngọ Đình quan lại bị quân Hán chặt đứt rồi.

- Vậy…vậy phải là sao bây giờ?

Trong lòng Hô Trù Tuyền hỗn loạn, đi qua đi lại trong đại trướng, theo lý, y hẳn là đi cứu viện Lưu Khứ Ti, nhưng lý trí đi nói cho y biết, nếu y đi cứu viện Lưu Khứ Ti, rất có thể y cũng sẽ bị vây ở nửa đường.

Quan trọng hơn là, Đạt Man suất quân xuôi nam, y không có khả năng bỏ lại Đạt Man. Lúc này, trong lòng Hô Trù Tuyền hiện lên một ý niệm, nếu Lưu Khứ Ti bị vây ở Trực Đạo, như vậy quân Hán buông tha cho Nghi Vân bảo cũng không phải là rút quân, mà là dụ dỗ quân đội mình xuôi nam.

Nghĩ vậy, trong lòng Hô Trù Tuyền lập tức nóng như lửa đốt, liên tiếp ra lệnh với tả hữu:

- Nhanh chóng phái người hoả tốc xuôi nam, mệnh Đạt Man lập tức trở.

Y sợ Đạt Man không nghe lệnh, lại lấy ra kim tiễn Thiền Vu đưa cho thị vệ:

- Cầm kim tiễn của ta đi truyền lệnh, Đạt Man phải lập tức rút quân.

Một đội tâm phúc thị vệ cầm kim tiễn Thiền Vu đuổi theo hướng nam, Hô Trù Tuyền sốt ruột đi đi lại lại trong đại trướng, trong lòng của y vừa hối vừa hận, sớm biết vậy y không nên nghe theo Lưu Khứ Ti, suất quân tiến công Quan Trung, lại càng không nên nghe theo đề nghị của Lý Lệnh, gấp gáp suất quân xuôi nam. Bốn trăm năm trước, bốn trăm năm trước, lão tổ tông của y chính là sợ đường nam hạ gian nguy mà không dám vào công Quan Trung, y lại quá tự tin, liều lĩnh xuôi nam, cuối cùng ăn phải quả đắng.

Hiện tại đã là thượng tuần tháng mười, nhiều nhất nửa tháng nửa sẽ có tuyết rơi, nếu bọn họ trước khi tuyết rơi mà không kịp quay về thảo nguyên, sẽ lâm vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm. Tuy nhiên, cho dù không kịp quay về thảo nguyên, đại quân Hung Nô có thể theo hướng đông đi Tịnh Châu, hoặc là hướng tây đi Linh Châu, hai bên cũng không quá xa, thời gian hẳn là tới kịp.

Nghĩ đến đường lui cuối cùng coi như hơi bảo đảm, lòng lo lắng của Hô Trù Tuyền cũng thoáng bình ổn trở lại, chỉ để ý chờ đợi tin tức của Đạt Man.

Dù Hô Trù Tuyền đã tính toán ở tình cảnh xấu nhất, nhưng khi tin tức Đạt Man gặp mai phục ở Lộc Minh quan truyền đến, Hô Trù Tuyền mới ý thức được vấn đề so với tưởng tượng của y còn nghiêm trọng hơn nhiều.

Tin tức quân Hung Nô thất bại thảm hại là Mai Ly mang về, tuy rằng Mai Ly bị Đạt Man bức đi, nhưng gã cũng không đi quá xa, nếu gã cứ trở về như vậy sẽ không biết ăn nói với Thiền Vu như nào, gã chờ đợi ở phía bắc Lộc Minh cốc chừng ba mươi dặm, cùng ba nghìn quân đội hậu cần tiếp tế tiếp viện kiên nhẫn chờ đợi kết quả.

Trong lòng của gã rất rõ ràng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì trước khi trời tối sẽ có kết quả, hoặc là Đạt Man suất quân công phá Lộc Minh quan, hoặc là Đạt Man rơi vào cạm bẫy quân Hán, toàn quân thất bại thảm bại.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Mai Ly, khi trời sẩm tối không bao lâu, gã liên tiếp thu nhận bại binh từ Lộc Minh quan trốn về.

Trong đại trướng, Mai Ly quỳ trên mặt đất, thuật lại cuộc chiến bị phục kích ở Lộc Minh quan với Hô Trù Tuyền, khi nói đến cảnh thương tâm, gã không kìm nén được nước mắt ròng ròng.

- Ty chức hai lần nhắc nhở hắn không được gấp gáp tiến lên, nhưng hắn chẳng những không chịu nghe theo, ngược lại còn đánh ty chức, thậm chí uy hiếp, nếu ty chức còn dám nhiều lời sẽ xử lý ty chức tội làm nhiễu loạn quân tâm, bất đắc dĩ, ty chức đành phải rút lui đến hậu đội lương thảo.

Mai Ly nhất định phải rũ bỏ trách nhiệm của mình, nếu không gã cũng khó mà trốn tội, dù sao đề xuất quân Hán rút khỏi thích Nghi Vân bảo trước chính là gã, cuối cùng chỉ có gã lại có thể toàn thân trở ra. Bất kể như thế nào, gã không thể giải thích với Thiền Vu, rất có thể sẽ bị trừng phạt tội tự ý tạm rời cương vị công tác, hoặc là lâm trận bỏ chạy, cũng may Đạt Man hung hăng đánh gã, còn để lại vết roi sâu trên mặt gã, đây chính là chứng cứ để gã gỡ tội.

Hô Trù Tuyền sau một lúc lâu không nói được một câu, y nghĩ thế nào cũng không ra bọn họ sẽ gặp thất bại thảm hại như vậy, trong lòng của y đầy hỗn loạn, căn bản là không còn lòng đâu mà lo lắng trách nhiệm chịu tội của Mai Ly, bây giờ y nên làm cái gì? Y nên lui binh, hay là suất quân xuôi nam đi cứu viện Đạt Man.

Rất lâu sau, y mới hỏi:

- Có bao nhiêu bại binh trở về?

- Hồi bẩm Thiền Vu, ty chức thu nạp hơn 3500 bại binh, tính cả hậu đội vận lương, tổng cộng gần bảy ngàn người.

- Trời ạ! Mười sáu ngàn người bị diệt hoàn toàn!

Hô Trù Tuyền gào thét một tiếng, y hắn ôm lấy đầu, lại hỏi:

- Ngươi xác định Đạt Man giờ còn đang bị nhốt ở Lộc Minh cốc?

Lúc này, Mai Ly không dám nói lung tung, đành phải hạ thấp giọng nói:

- Loạn quân mà ty chức thu nạp, có hai người là từ Lộc Minh cốc chạy ra, bọn họ nói Trục Nhật Vương bị nhốt ở Lộc Minh cốc.

Hô Trù Tuyền lập tức tâm phiền ý loạn, y thà Đạt Man bị quân Hán giết chết, hiện tại Đạt Man bị nhốt, y nên làm cái gì bây giờ? Đi cứu hay là không cứu.

Đạt Man đối với Hô Trù Tuyền mà nói không có tác dụng chút nào, đã chết là tốt nhất, mấu chốt là phụ thân Đạt Man, Lão Cốc Lễ Vương Loan Đề Vân Đan, không chỉ có thân thúc phụ của Hô Trù Tuyền, hơn nữa còn là thủ lĩnh của bộ lạc lớn thứ hai Hung Nô, thế lực thật lớn, có ảnh hưởng hết sức quan trọng trong các tộc Hung Nô. Hơn nữa Vân Đan đối với Hô Trù Tuyền y cũng có đại ân, năm đó y bị quý tộc Hung Nô đuổi đi, lưu vong ở Trung Nguyên gần mười năm, chính là Vân Đan cuối cùng thuyết phục quý tộc khác đón y trở về, đăng cơ làm Thiền Vu, y từng ở trước mặt Vân Đan thề, coi Vân Đan là cha, coi Đạt Man là đệ đệ.

Mà Đạt Man là con trai độc nhất của Vân Đan, nếu Đạt Man đã chết, y không biết giải thích với Vân Đan như nào, hiện tại Đạt Man chưa chết, chỉ bị nhốt ở Lộc Minh cốc, nếu y bỏ mặc, hậu quả còn nghiêm trọng hơn so với việc Đạt Man trúng phục kích mà chết.

Lưu Cảnh chính là nhìn thấu điểm này mới vây Đạt Man mà không đánh, buộc y xuôi nam cứu viện, Hô Trù Tuyền không khỏi cúi đầu thở dài, đây là lần đầu tiên y nếm được sự lợi hại của Lưu Cảnh.

Trong đại trướng, Hô Trù Tuyền khoanh tay đi qua đi lại, y thật sự vẫn chưa quyết định được, là lập tức rút quân, hay là suất quân đi cứu viện Đạt Man? Y thật sự tiến thoái lưỡng nan rồi.

Mà đúng lúc này, Hô Trù Tuyền lại nhận được tin tức, hai vạn quân Hán đang thẳng tiến hướng về phía Nghi Vân bảo.

Đề xuất Voz: [Tâm Sự]- Cưa Chị Hàng Xóm
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN