Chương 973: Tấn công từ hai phía.

Chương 973: Tấn công từ hai phía.

Ngay khi đại quân Hung Nô vùi lấp ở Lạc Xuyên đạo, trong hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, Hô Trù Tuyền từng vẫn hy vọng quân Hán chủ lực xuất binh từ Tiêu Quan, tướng quân trấn bắc Triệu Vân thống lĩnh 5 vạn đại quân rời khỏi Tiêu Quan, xuất phát về phía huyện Cao Nô.

Đội quân này do ba vạn bộ binh và hai vạn kỵ binh tạo thành, có thể coi là bộ binh cũng có cả chiến mã. Ngoài ra, còn có hơn một vạn la, chở đầy đủ các loại binh khí, hùng hổ tiến về phía Cao Nô.

Đây là một chiến lược phản kích vô cùng đẹp mắt, cũng là một chiến lược do phần lớn các quan lớn, phụ tá ở Ung Huyện quyết định. Bất kể đại quân Hung Nô tấn công huyện Cao Nô như thế nào quân Hán đều án binh bất động, hoặc là Hung Nô sẽ bị ép về thảo nguyên, hoặc là quân Hung Nô sẽ quy mô xuôi về phía nam.

Mà chỉ cần quân Hung Nô xuôi về phía nam, quân Hán sẽ dùng trăm phương nghìn kế ngăn chặn lại. Mà lúc này, quân Hán chủ lực xuất binh, tấn công trực tiếp vào phía sau quân Hung Nô, cắt đứt hậu cần lương thảo của chúng, khiến cho quân Hung Nô càng lâm vào hoàn cảnh bị động hơn.

- Quân sư, ngươi cho rằng quân Hung Nô sẽ từ Lạc Xuyên đạo rút về phía bắc sao?

Triệu Vân cưỡi trên chiến mã, cười hỏi Pháp Chính.

Pháp Chính làm quân sư và đi cùng với Triệu Vân, ngoài ra còn có hai phó tướng tả hữu là Bàng Đức và Trương Dực, còn có bao gồm các tướng Mã Đại, Lãnh Bao, Đặng Hiền, Đặng Ngải.

Pháp Chính vuốt râu cười cười nói:

- Ta tin rằng Hô Trù Tuyền nhất định sẽ rút quân, trừ phi hắn bị nhốt ở Lạc Xuyên đạo. Nhưng kẻ thù đầu tiên mà chúng ta muốn đối phó cũng không phải là Hô Trù Tuyền mà là Tịnh Châu Hung Nô của Lưu Báo.

Triệu Vân trầm tư một lát rồi nói:

- Nói như vậy, mấu chốt của việc thắng bại trong trận chiến này là ở việc Hán Vương điện hạ có thể ngăn được Thiền Vu Hung Nô hay không.

- Tướng quân nói không sai, ta tin rằng Hán Vương điện hạ sẽ ngăn chặn được quân đội Hung Nô. Hơn nữa, còn có quân Tào, một khi Lưu Báo vượt qua Hà Tây, Tào Tháo có thể khoanh tay đứng nhìn sao?

Triệu Vân gật đầu, những lời Pháp Chính nói y cũng biết. Có Tào Tháo ở phía sau uy hiếp Hung Nô, Triệu Vân cũng không lo lắng về quân đội của Lưu Báo nữa. Quan trọng là quân đội của Hán Vương có thể ngăn chặn được Hô Trù Tuyền không?

Đúng lúc này, một đoàn kỵ bình chạy tới, từ xa đã hô lớn:

- Hán Vương điện hạ có lệnh!

Tinh thần của Triệu Vân lập tức chấn động, thúc ngựa lên đón. Quân hầu đi đầu ôm quyền thi lễ, lấy ra một cuốn trục đưa cho Triệu Vân.

Triệu Vân vội mở ra xem, trong mắt lập tức lộ ra vẻ hưng phấn. Lúc này, Pháp Chính cũng đã thúc ngựa lên kịp, lo lắng hỏi:

- Điện hạ nói gì?

Triệu Vân cố nén sự kích động ở trong lòng, đưa trục thư cho Chính Pháp, nói:

- Điện hạ nói, Lưu Khứ Ti đã bị bao vây ở Trực Đạo, y sẽ ra sức bám trụ chủ lực Thiền Vu ở Lạc Xuyên đạo, lệnh chúng ta gấp rút tiến binh, đoạt trước Lưu Báo, phá hủy đại doanh hậu cần tiếp tế của quân đội Hung Nô.

Pháp Chính xem xong thư, lửa chiến trong lòng cũng hừng hực nổi lên, lập tức nói với Triệu Vân:

- Nếu Hán Vương điện hạ đã kỳ vọng ở chúng ta như vậy thì sao chúng ta có thể khiến cho Điện hạ thất vọng được?

- Quân sư nói đúng!

Triệu Vân lập tức ra lệnh:

- Truyền lệnh tới ba quân, tăng tốc độ hành quân!

Năm vạn đại quân tăng tốc độ hành quân, hăng hái tiến về phía huyện Cao Nô.

Từ sau khi Linh Châu bị quân Hung Nô Lưu Khứ Ti công phá đã bị Lưu Khứ Ti lấy là vùng hậu cần trọng địa ở Quan Nội, thay thế Xa Diên Hải, Linh Châu cùng với quận Sóc Phương đã bị quân Hán phá hủy, nay một vùng huyện Ngô Trung Ninh Hạ có sông ngòi kênh rạch, đồng cỏ phì nhiêu ngàn dặm, là nơi tưới nông nghiệp lý tưởng nhất, Tần Hán tới nay, triều đình từng đại quy mô di dân như thế, tiến hành khai khẩn trồng trọt, khiến nó trở thành địa phương sản xuất lương thực trọng yếu của Hán triều.

Nhưng thời hậu kỳ Đông Hán, vùng Quan Lũng liền mất dần. Linh Châu cũng không ngoại lệ, trở thành địa bàn của người Khương. Khương Vương A Hoãn thậm chí còn định lập quốc ở đây. Vì thế A Hoãn liên tục qua lại với Hô Trù Tuyền, muốn có được sự ủng hộ của người Hung Nô y không ngại biến thành nước chư hầu của Hung Nô.

Chỉ tiếc rằng A Hoãn đã mắc phải một sai lầm vô cùng lớn. Y không tìm kiếm sự ủng hộ của Hữu Hiền Vương Lưu Khứ Ti mà lại dựa và Thiền Vu Hung Nô. Điều này đồng nghĩa với việc dẫn thế lực của Hô Trù Tuyền vào Quan Nội, động chạm đến lợi ích của Lưu Khứ Ti, đây chính là điều tối kỵ của Lưu Khứ Ti.

Lưu Khứ Ti nhân cơ hội A Hoãn chết đột ngột, mấy người con trai đang tranh giành ngôi vị liền xuất quân đánh chiếm Linh Châu. Ngoài một bộ phận người Khương chạy kịp ra ngoài, những người còn lại gần như là bị tàn sát hết, hoặc là biến thành nô lệ của người Hung Nô.

Hiện giờ, Linh Châu bị con cả của Lưu Khứ Ti là Lưu Mãnh chiếm đóng. Toàn bộ Linh Châu có mười ba vạn nhân khẩu, trong đó có khoảng mười vạn người Hung Nô, còn lại đều là các nô lệ người Khương. Người Hung Nô bình thường thì làm dân, thời chiến thì thành quân. Dựa theo quy định năm người dân thì có một người lính, Lưu Mãnh có thể lấy động viên ra hai vạn quân lính.

Tuy nhiên, người Hung Nô vừa mới chiếm được Linh Châu, rất nhiều nơi còn cần phải sử dụng đến sức dân. Lưu Mãnh chỉ chiêu mộ mười ba ngàn kỵ binh dùng để bảo vệ Linh Châu, trong tình huống khẩn cấp sẽ đi trợ giúp phụ thân Lưu Khứ Ti.

Lưu Mãnh luôn chú ý đến chiến sự ở phía nam, sau khi nhận được tin tức, quân Hán chủ lực đã xuất binh từ Tiêu Quan, Lưu Mãnh đã có ý định tận dụng cơ hội Tiêu Quan trống không, suất quân cướp Tiêu Quan. Tuy nhiên “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp đằng sau”, Lưu Mãnh nằm mơ cũng không ngờ rằng mình sớm đã trở thành quân cờ trong bàn cờ của Lưu Cảnh.

Bờ bên kia Hoàng Hà của Linh Châu chính là sơn mạch Hạ Lan trứ danh, chiều dài chừng năm trăm dặm, ở giữa sơn mạch và Hoàng Hà là những dãy núi với những đồng cỏ cực kỳ xanh tốt. Đây vốn là nơi người Khương dùng để chăn thả gia súc, nhưng từ sau khi quân Hung Nô càn quét Linh Châu, người Khương cũng đành bỏ đồng cổ, xuôi về phía nam Hà Tây.

Mà đến hiện giờ người Hung Nô đến giờ vẫn chưa phân chia được mảnh đất màu mỡ đó ở thuộc về bộ lạc nào nên trên cánh đồng tươi tốt ấy cũng không nhìn thấy một đàn dê bò hay con tuấn mã nào.

Nhưng trưa ngày hôm nay, một đội kỵ binh thám báo của quân Hán lại chạy như bay mà băng qua thảo nguyên, đi thẳng về phía nam.

Nửa canh giờ sau, họ xông lên một quả đồi cao. Khi trước mắt họ đã xuất hiện một vùng đất đóng quân diện tích cực lớn, hàng vạn lều trại liền được dựng lên. Ở trước một doanh trướng vô cùng lớn cắm hai lá cờ cực lớn, một là Hắc Long quân kỳ nền vàng, một là soái kỳ của đội quân này, trên đó thêu một chữ “Mã” rất lớn.

Đây là quân đội Hà Tây do Mã Siêu thống lĩnh. Quân Hán ở Hà Tây có một vạn năm nghìn người, Mã Siêu là Đô đốc, Liêu Hóa làm Phó Đô đốc, Đặng Chi là Tham quân, đã khống chế được năm quận là Võ Uy, Trương Dịch, Cư Diên, Tửu Tuyền và Đôn Hoàng. Trước đó không lâu, Mã Siêu ở Ung Huyện tham gia nghị sự quân chính Lưu Cảnh tổ chức. Đúng lúc đó, y nhận được nhiệm vụ quan trọng mà Lưu Cảnh giao cho, đó là cướp lấy Linh Châu, tiêu diệt quân đội Hung Nô ở Linh Châu.

Đương nhiên Mã Siêu hiểu được thực lực của mình, chỉ dựa vào một vạn năm nghìn quân Hán của y ở Hà Tây e là không thể nào giành được Linh Châu.

Vì thế, Mã Siêu mời thế lực người Khương Hồ ở Trương Dịch liên minh, yêu cầu họ xuất binh hỗ trợ quân Hán tấn công Linh Châu. Yêu cần này đã nhận được sự ủng hộ hết sức của người Khương Hồ. Các bộ lạc người Khương nóng lòng báo thù đưa ra hai vạn nhân mã, còn đưa ra cả ngàn vạn dê bò làm quân lương, hợp tác với quân Hán, hợp thành liên quân bắc chinh. Điều này khiến số lượng quân đội của Mã Siêu đã đạt tới con số ba vạn năm nghìn quân. Mã Siêu lập tức để lại năm nghìn quân để trấn thủ Hà Tây, còn tự mình dẫn theo ba vạn quân xuất phát về phía Linh Châu.

Trong đại trướng, Mã Siêu đang cùng với Liêu Hóa, Đặng Chi và đại tướng người Khương Bắc Cung Huấn thảo luận quân tình. Theo như kế hoạch ban đầu, họ chuẩn bị vượt qua Hoàng Hà ở phía bắc Linh Châu, trước tiên là cắt đứt đường lui của Hung Nô về Hà Sáo, sau đó là xuôi về phía nam tấn công Linh Châu. Tuy nhiên, sáng hôm nay, Mã Siêu đã nhận được một tin tình báo quan trọng, một đội quân Hung Nô hơn một vạn người vừa xuôi về phía nam Tiêu Quan. Điều này cho thấy Lưu Mãnh có ý đồ lợi dụng cơ hội quân Hán tiến về phía bắc sẽ tập kích Tiêu Quan.

Tin tình báo ngoài dự kiến này đã phá hỏng kế hoạch của họ. Bọn họ quyết định lập tức qua sông, tấn công Linh Châu. Nhưng cuối cùng là tấn công Linh Châu trước hay là xuôi về phía nam đánh quân của Lưu Mãnh trước, trong chuyện này, mọi người vẫn còn chưa thống nhất.

Lúc này, Đặng Chi đứng dậy cười nói với mọi người:

- Thật ra không cần quá câu nệ phải đối phó với ai trước. Chúng ta có đầy đủ binh lực, hoàn toàn có thể tấn công cả hai phía. Nếu như Lưu Mãnh biết Linh Châu có biến tất nhiên sẽ rút về phía bắc, chúng ta sẽ mai phục ở nửa đường khiến cho chúng trở tay không kịp.

Mã Siêu cũng có ý đó, liền cười nói với Liêu Hóa:

- Chủ ý của Đặng Tham quân rất hợp với ý ta. Nguyên Kiệm có thể dẫn năm nghìn quân tấn công Linh Châu, còn ta dẫn số còn lại chặn đánh quân Hung Nô rút về phía bắc.

Tướng quân người Khương Bắc Cung Huấn chần chừ một lát, đứng dậy hành lễ, nói với Mã Siêu:

- Quân Hung Nô giết đồng bào tôi, bắt phụ nữ và trẻ em, người Khương từ trên xuống dưới đều vô cùng căm phẫn. Người Khương đồng ý xuất binh tham gia tấn công Linh Châu.

Mã Siêu đã nói rất rõ ràng với các thủ lĩnh bộ lạc người Khương tại Trương Dịch khi hội minh. Linh Châu từ thời Tần Hán đã là một vùng thuộc quản lý của quốc gia, lần này chiếm được Linh Châu thì sẽ sáp nhập vào lãnh thổ Hán quốc chứ không thuộc quyến sở hữu của người Khương. Tuy nhiên, Mã Siêu cũng đồng ý, ngoài việc trả lại bộ lạc người Khương những người đã bị bắt, toàn bộ dê bò của Hung Nô sẽ đưa cho người Khương làm phần thưởng cho việc họ đã xuất binh, còn bộ lạc, nhân khẩu của người Hung Nô thì do quân Hán xử lý.

Mặc dù điều này là rất không công bằng với người Khương, nhưng họ cũng không có cách nào. Đó cũng không phải là quyết định của Mã Siêu mà là mệnh lệnh của Hán Vương Lưu Cảnh. Mã Siêu chỉ là truyền lại, là thần dân của Hán quốc, người Khương cũng chỉ có thể thuận theo sự sắp xếp của Hán Vương.

Tuy nhiên Bắc Cung Huấn vẫn hy vọng được tham gia vào cuộc tấn công Linh Châu, như vậy họ cũng có thể được chia một số của cải. Mã Siêu hiểu ý của Bắc Cung Huấn, lúc này vẫn cần lôi kéo người Khương, Mã Siêu cười nói:

- Như vậy đi, người Khương cũng ra năm nghìn quân do Liêu Phó đô đốc thống lĩnh. Tổng cộng là có mười ngàn quân tấn công Linh Châu, hy vọng phương án này có thể khiến cho Bắc Cung tướng quân vừa ý.

Bắc Cung Huấn vội khom người nói:

- Xin nghe theo sự sắp xếp của đô đốc!

Bắc Cung Huấn mau chóng tới quân doanh điểm binh. Trong đại trướng chỉ còn có ba người Mã Siêu, Liêu Hóa và Đặng Chi, lúc này Mã Siêu mới nói với Liêu Hóa:

- Lần này tấn công Linh Châu, Hán Vương đã đưa ra một số nguyên tắc. Một là Linh Châu không thể trở lại tay người Khương. Sau khi chiến dịch lần này kết thúc, Nguyên Kiệm sẽ dẫn năm nghìn quân đóng ở Linh Châu, để thực hiện quân đồn.

Tiếp theo là nhân khẩu. Nhân khẩu Trung Nguyên cũng không đủ, không thể di dân với quy mô lớn đến Quan Nội, cho nên cần phải biến dân du mục Hung Nô trở thành thần dân của Hán Quốc, tiến hành quản lý bán nông bán mục, quan trọng là phải khiến họ định cư.

Lieu Hóa nhướng mày nói:

- Nhiều thế hệ người Hung Nô đều chăn nuôi, muốn họ định cư e là sẽ gặp phải sự chống đối rất lớn.

Mã Siêu cười lạnh một tiếng:

- Sự chống đối thực sự không phải là từ người du mục bình thường mà là từ quý tộc Hung Nô. Cho nên Điện hạ dặn dò, lần này tấn công Linh Châu, xử tử tất cả quý tộc Hung Nô, không lưu hậu họa về sau. Còn người dân bình thường thì cho họ đất đai, dạy họ trồng trọt, nhất định phải biến họ thành nông canh.

Đặng Chi ở bên cạnh cười nói:

- Mã Đô đốc nói không sai, thật ra mấu chốt là lợi ích dẫn đường. Theo ta được biết, thuế phú của người Hung Nô cũng rất nặng, dân du mục bình thường một năm phải nộp thuế hơn phân nửa số dê bò nuôi được. Phụ nữ còn phải đi lính, bóc lột cũng tương đối nghiêm trọng. Nếu nhu chúng ta giảm bớt tô thuế, bớt lao dịch thì người Hung Nô còn có thể vì người Hán nhiều hơn nữa. Nếu cuộc sống tốt thì ta tin rằng họ sẽ không muốn quay lại thảo nguyên nữa. Sau đó xây dựng trường học, mở rộng kỹ thuật nông canh, rồi dần dần bắt đầu di dân từ giữa, khuyến khích thông hôn. Nhiều nhất là năm mươi năm sau, những người Hung Nô đó sẽ hoàn toàn biến thành người Hán.

Lieu Hóa gật đầu:

- Ty chức hiểu rồi.

Lúc này, đại trướng có binh lính bẩm báo:

- Khởi bẩm Đô đốc, thám báo đã trở lại.

Mã Siêu lập tức ra lệnh:

- Cho vào!

Lát sau, một binh sĩ thám báo bước nhanh vào trong trướng, quỳ gốm bẩm báo:

- Khởi bẩm Đô đốc, đã tìm được bến Hoàng Hà, chỉ cách chúng ta về hướng đông bắc ba mươi dặm.

Mã Siêu mừng rỡ, hạ lệnh:

- Toàn quân nhổ trại, chuẩn bị qua sông!

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Võ Đế Tôn [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN