Chương 974: Tây phục Linh Châu.
Chương 974: Tây phục Linh Châu.
Ba vạn liên quân Hán Khương chia thành hai đường. Một do Liêu Hóa thống lĩnh, dẫn mười ngàn quân lên phía bắc đánh chiếm Linh Châu. Một đạo quân khác là do Mã Siêu tự mình thống lĩnh, xuôi về phía nam nghênh chiến với quân chủ lực của Hung Nô.
Liêu Hóa dẫn mười ngàn quân từ bến phía nam vượt qua Hoàng Hà, quân đội rất nhanh đi về hướng bắc.
Mấu chốt của việc giành được Linh Châu là ở huyện thành Linh Châu. Đây là nơi đóng quân của Lưu Mãnh, trong thành có mấy ngàn quý tộc Hung Nô sinh sống. Còn các du mục bình thường thì coi Linh Châu là trung tâm, phân bố ở trên thảo nguyên trong phạm vi trăm dặm. Trên thực tế, khu vừa người Hung Nô đang chiếm chưa đến ba phần của Linh Châu, kể cả trong các thảo nguyên khác ở dưới Hạ Lan Sơn cũng đều chưa có người Hung Nô xuất hiện. Một phần cũng là vì đã là đầu mùa đông, người Hung Nô cần tụ cư qua mùa đông. Mặt khác là vì người Hung Nô mới chiếm được Linh Châu chưa lâu nên vẫn chưa bố trí xong.
Trời chưa sáng, mười vạn quân do Liêu Hóa thống lĩnh đã tới cách Linh Châu mười dặm. Nơi này vốn là đồng ruộng của người Khương, không có trại của dân du mục. Cánh đồng rộng lớn hoang tàn vắng vẻ, xa xa là vài ngọn cây thưa thớt trong cơn gió lạnh thấu xương. Cảnh vật vô cùng hiu quạnh.
Liêu Hóa nhìn trời, đã qua canh năm nhưng ở phía đông vẫn chưa có chút ánh sáng nào. Trên bầu trời đêm quang đãng có một vài ngôi sao sánh lấp lánh. Tuy rằng đã qua thời điểm tối nhất của đêm nhưng bóng đêm vẫn còn rất dày, đúng là cơ hội tốt để công thành.
Lúc này, hai tên lính thám báo quay về, thi lễ bẩm báo với Liêu Hóa:
- Khởi bẩm Phó đô đốc, ty chức đã xác minh được tình hình ở trên đó.
- Ở trên thành hiện giờ có bao nhiêu quân?
- Trên thành chỉ có bốn nhóm tuần tra, mỗi nhóm ở một bên thành. Mỗi nhóm có khoảng hai mươi người. Ngoài ra, ở phía nam và bắc thành còn có mấy tên lính, còn lại thì không hề có quân địch.
Quân địch cũng không nhiều nhưng Liêu Hóa vẫn còn có chút do dự. Điều quan trọng là hiện giờ Liêu Hóa cũng không biết được tình hình binh lính ở trong huyện Linh Châu. Theo lý, Lưu Mãnh không thể đem toàn bộ quân đội đi, sẽ luôn luôn giữ lại một phần quân để đóng quân ở nơi trọng yếu. Có nên thăm dò tình hình binh lực ở trong thành trước rồi mới xuất binh công thành?
Nhưng sau khi suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng Liêu Hóa vẫn quyết định lập tức công thành. Liêu Hóa có một vạn quân, lại tập kích bất ngờ, dù ở trong thành có quân thì cũng không thể ngăn cản được sự tấn công của y. Liêu Hóa lập tức tìm thuộc hạ đắc lực Trương Ấn.
Trương Ấn đi theo Liêu Hóa nhiều năm, từ một tên Thập trưởng lập công thăng làm Nha tướng, là phụ tá đắc lực của Liêu Hóa. Trương Ấn tiến lên ôm quyền nói:
- Xin tướng quân hạ lệnh!
- Ta cho ngươi một ngàn tinh nhuệ, còn có hai mươi thang công thành. Nhân lúc quân địch hiện giờ không đủ, nhanh chóng đoạt phía tây thành, sau đó phóng hỏa ra hiệu để ta dẫn đại quân vào thành.
- Tuân lệnh!
Trương Ấn dẫn theo một ngàn binh sĩ mau chóng đi về phía tây thành. Liêu Hóa nhìn họ đi xa rồi mới ra lệnh:
- Đại quân chuẩn bị xuất kích!
Một ngàn quân dưới sự chỉ huy của Trương Ấn nhanh chóng tiếp cận thành. Thành cũng không cao lắm, chỉ khoảng hai trượng bốn thước, trèo lên một cây đại thụ là có thể nhìn thấy rõ tình hình ở trong thành. Một người lính thám báo ở trên cây thấp giọng nói:
- Tướng quân, lính tuần tra đi về phía nam rồi!
Trương Ấn xua tay chặn lại nói:
- Đi về góc tây bắc!
Trong bóng đêm, các binh sĩ nhanh chóng chạy băng qua. Lúc này, lính ở trên thành đúng lúc đang quay lưng về phía họ. Một ngàn binh sĩ vô cùng nhanh chóng, chạy tới bên mép thành hào, ném xuống vài tấm ván để đi qua hào. Đúng lúc này, trên thành bỗng vang lên tiếng chuông chói tai. Bọn họ tránh được lính tuần tra ở phía tây thành không ngờ lại bị lính gác ở phía bắc phát hiện ra.
“Keng keng keng!”
Cùng với tiếng chuông vang lên, có binh sĩ ở trên thành hô to:
- Mau đi bẩm báo, có quân địch tập kích!
Trên thành có tên bắn xuống, hai binh sĩ không tránh kịp bị tên bắn trúng, kêu lên thảm thiết rồi rơi xuống hào. Lúc này, Trương Ấn quyết đoán nói:
- Bám thành!
Hai mươi chiếc thang công thành dựng vào tường thành, năm trăm binh sĩ nhanh chóng bám vào leo lên thành. Năm trăm binh sĩ còn lại thì giương cung, dày đặc mũi tên bắn lên thành, chặn hai mươi tên lính gác lại. Quân Hán bỗng ngừng bắn, chỉ thấy Trương Ấn nhảy lên, dẫn đầu đánh lên thành, trường thương trong tay chĩa về phía quân Hung Nô, liên tiếp đâm trúng ba tên lính Hung Nô.
Càng lúc càng nhiều quân Hán lên được thành, mười mấy tên lính Hung Nô thấy tình hình không ổn liền quay đầu chạy xuống dưới thành, hô lớn:
- Là quân Hán, quân Hán lên thành rồi!
- Không cần lo cho bọn họ!
Trương Ấn ngăn các binh sĩ muốn đuổi theo, hạ lệnh:
- Chiếm cửa tây trước!
Mấy trăm binh lính hô to một tiếng, đồng loạt đánh về phía cổng thành tây.
Lúc này Liêu Hóa đã dẫn quân tới một cánh đồng rộng lớn cách thành khoảng hai dặm. Trong lòng Liêu Hóa có chút khẩn trương. Bầu trời đã bắt đầu lờ mờ sáng, nếu không mau chóng cướp thành thì sẽ không kịp thời gian mất.
Trong lúc đó, một gã tướng quân người Khương, Dương Tốc nhanh chóng tới gần Liêu Hóa thấp giọng hỏi:
- Tướng quân tìm ta sao?
Liêu Hóa nói với người đó:
- Sau khi phá thành, bởi quân Khương vào thành nên ta muốn dẫn quân đi thu hàng dân du mục người Khương.
Dương Tốc mừng rỡ. Trong thành phần lớn đều là quý tộc Hung Nô, của cải rất nhiều, bọn chúng cần phải đưa tiền ra rồi. Nhưng gã lập tức nghĩ tới chuyện người Hung Nô đã giết hại người Khương, liền nghiến răng nghiến lợi hỏi:
- Sau khi khi phá được thành có thể giết toàn bộ người trong thành không?
Liêu Hóa suy nghĩ một lát liền gật đầu nói:
- Nếu như đã muốn giết hết thì phải làm gọn một chút. Đàn ông ở trong thành, dù là già trẻ cũng không để lại một ai. Ngoài ra, kho lương và phủ của Lưu Mãnh nhất định phải thuộc về quân Hán, các người không được phép động tới. Còn một điều phải nhớ kỹ, đó là không được phóng hỏa đốt thành!
Dương Tốc ôm quyền thi lễ:
- Ty chức rõ rồi!
Gã xoay người đi, Liêu Hóa lại nói với một binh sĩ ở bên cạnh:
- Đợt lát nữa nói với Trương Ấn, để cho họ chiếm được kho lương thực và vũ khí và phủ của Lưu Mãnh, hơn nữa là khống chế được cổng thành rồi thì không cho bất cứ một ai thoát!
Các binh sĩ đều đồng thanh hô một tiếng, lập tức chạy về phía cổng thành. Đúng lúc này, trên thành có một ngọn lửa bùng lên vô cùng bắt mắt. Dương Tốc kích động hô to một tiếng:
- Các huynh đệ, thời gian báo thù đến rồi, đánh vào thành!
Năm nghìn binh sĩ người Khương hét lên giận dữ. Họ thúc chiến mã, múa đao đánh vào trong thành. Còn Liêu Hóa thì chỉ huy bốn ngàn kỵ binh quân Hán đi về phía bắc thành. Mục đích của họ là mục dân bình thường, không cho phép bọn trốn về Hà Sáo.
Tiếng khóc và tiếng kêu thảm thiết vang lên dữ dội từ trong thành. Quân lính người Khương giết người đỏ cả mắt. Họ không quan tâm đến là nam hay nữ, già hay trẻ, trong thành trở thành một cuộc tàn sát đẫm máu.
Lưu Mãnh dẫn đầu một vạn kỵ binh Hung Nô ra khỏi Linh Châu chỉ có hai ngày. Kỵ binh Hung Nô dọc theo sông Thanh Thủy xuôi về phía nam, cuối cùng cũng đã tới huyện Cao Bình. Cao Bình giờ đã là một tòa thành trống không. Mới ba giờ trước, khói lửa truyền tới từ huyện Tam Thủy cũng đã cảnh cáo thủ quân ở Tiêu Quan.
Lúc này quả thật không có nhiều người trấn thủ Tiêu Quan, chỉ có bốn ngàn người, do thuộc cấp của Triệu Vân là Lương Tụng chỉ huy. Lương Tụng nhìn thấy khói lửa liền ra quyết định, rút một ngàn quân trấn thủ huyện Cao Bình về Tiêu Quan, tập trung lực lượng để bảo vệ Tiêu Quan. Đồng thời cũng rút cả hơn hai trăm hộ dân cư và thương nhân về thành.
Cùng đó, Lương Tụng lại phái người về huyện An Định để cầu viện, hy vọng ba nghìn quân đội đang đóng ở huyện An Định có thể đến viện trợ mình.
Khi Lưu Mãnh đánh đến Tiêu Quan, trời đã tối. Vũ khí công thành trong tay gã chỉ có hơn mười chiếc thang, khó có thể uy hiếp được Tiêu Quan. Lưu Mãnh liền ra lệnh cho quân đội tiến vào chiếm huyện Cao Bình, lại sai người đi chặt cây để làm thang.
Đêm đến, Lưu Mãnh đứng ở trên tường thành huyện Cao Bình, ngắm nhìn những dãy núi sừng sững ở phía xa, cùng với bức tường thành tối đen của Tiêu Quan. Trong lòng gã bỗng có một sự buồn phiền không hiểu được. Nguyên nhân của sự buồn phiền này là do lần xuất binh này là do Lưu Mãnh tự ý xuất binh. Phụ thân Lưu Khứ Ti của Lưu Mãnh hy vọng con trai mình nhan chóng nắm bắt cơ hội để tổ chức lại Linh Châu, sau đó họ sẽ biến Linh Châu thành trọng địa hậu cần, phát động thế công về Hà Tây, chiếm lĩnh hành lang Hà Tây. Một khi họ đã chiếm toàn bộ khu vực Quan Lũng, họ sẽ xây dựng một lực lượng lớn chưa từng có trước đây, có thể ngang hàng với địa vị bổn bộ của Hung Nô, không cần phải nhìn sắc mặt của Hô Trù Tuyền nữa. Đây là tâm nguyên lớn nhất của phụ tử Lưu Khứ Ti, thành lập đế quốc của chính mình.
Nhưng Thiền vu Hung Nô Hô Trù Tuyền lại yêu cầu Lưu Khứ Ti xuất binh, cũng chính là hành động lần này, một khi quân Hán chủ lực rời khỏi Tiêu Quan, hướng về huyện Cao Nô, Lưu Mãnh sẽ dẫn quân đi đánh lén Tiêu Quan, hoặc là cắt đứt tiếp viện của quân Hán. Tuy rằng Lưu Mãnh biết mình phải nghe theo lời của phụ thân, lấy đại cục và tiền đồ làm trọng nhưng trong xương cốt của gã lại nguyện ý chấp hành mệnh lệnh của Thiền vu. Đây là thời khắc mà gã mong đợi đã lâu, phá được Tiêu Quan, giết nhập Quan Trung, lập nhiều chiến công cho đế quốc Hung Nô.
Lưu Mãnh không chịu được sự hối thúc của Hô Trù Tuyền nữa, mà phụ thân lại không có tin tức. Sau một hồi do dự, Lưu Mãnh quyết định nghe theo lệnh của Thiền vu, tập kích Tiêu Quan, hoặc là cắt đứt đường tiếp viện của quân Hán.
Nhưng lúc này, Tiêu Quan không hề đơn giản như gã nghĩ, không phải chỉ có một tòa thành trống không mà có không ít quân đang đóng ở đó, muốn chiếm được Tiêu Quan cũng không phải là điều đơn giản. Điều này khiến cho trong lòng Lưu Mãnh hơi hụt hẫng. Có lẽ ngày mai gã có thể thay đổi mục tiêu, hướng thẳng vào lòng chảo Mã Lĩnh, cắt đứt đường tiếp viện của quân Hán. Đây cũng là một nhiệm vụ khác mà Hô Trù Tuyền giao cho Lưu Mãnh. Một khi quân Hán xuất binh từ Tiêu Quan, tiếp viện của quân Hán rất có thể sẽ đi qua đường sông Mã Lĩnh. Nếu chặt đứt đường tiếp viện của quân Hán, khiến quân Hán chủ lực không cần đánh mà bại thì đây sẽ là một công lao rất lớn.
Nghĩ vậy, Lưu Mãnh thầm hạ quyết tâm sáng mai sẽ cẩn thận quan sát lại một lượt, nếu Tiêu Quan thật sự khó mà đánh được thì sẽ không cần phải cố để hao tổn binh tướng. Việc đi đánh đường tiếp viện của quân Hán đơn giản mà kết quả thu được lại lớn hơn.
Lưu Mãnh vừa mới quyết định thì từ phía xa có tiếng vó ngựa truyền tới, có người ở dưới thành hô to:
- Tiểu Vương gia đang ở đâu?
Giọng nói có chút lo lắng.
Lưu Mãnh khẽ giật mình, bước nhanh về phía tây thành, nhìn xuống dưới. Hình như là hai tên lính Hung Nô, Lưu Mãnh lập tức ra lệnh:
- Dẫn họ lên gặp ta!
Một lát sau, hai tên lính được dẫn lên. Hai tên lính sợ hãi, nhìn thấy Lưu Mãnh liền nói:
- Tiểu Vương gia, chúng tôi là lính gác ở bến nam Hoàng Hà. Sáng nay, một đội quân từ phía tây đến, đã vượt qua Hoàng Hà đi về Linh Châu.
Lưu Mãnh thất kinh, nắm áo của tên lính hét lớn:
- Là quân từ đâu tới?
Tên lính sợ sệt nói:
- Hình như là quân đội từ Hà Tây tới, có quân Hán cũng có cả quân Khương, khoảng chừng 1 vạn người.
Lưu Mãnh trừng mắt, quát lớn một tiếng, đẩy tên lính ra, đi tới chỗ tường thành, nói lớn vào trong thành:
- Lập tức tập hợp toàn quân, sào huyệt của chúng ta đã bị bao vây!
Đề xuất Linh Dị: Mô Kim Hiệu Úy - Ma Thổi Đèn