Chương 975: Cuộc chiến ác liệt.
Chương 975: Cuộc chiến ác liệt.
Sáng sớm, hơn một vạn kỵ binh Hung Nô băng qua cánh đồng rộng lớn còn. Bụi vàng bay kín trời, vó ngựa như tiếng sấm rền, ầm ầm chuyển động. Dường như cả ngọn Lục Bàn Sơn sừng sững cùng rung chuyển theo.
Trong lòng từng người lính Hung Nô đều như lửa đốt. Vợ con và nhà cửa của họ đều ở Linh Châu, nếu như quân Khương thật sự tiến vào Linh Châu thì sẽ vô cùng kinh khủng. Rất nhiều người đều run lên sợ hãi, họ nghĩ tới cảnh lúc trước chính họ đã giết hại người Khương ở Linh Châu, không ngờ báo ứng đã đến nhanh như vậy.
Lưu Mãnh càng lo lắng hơn. Ba con trai của Lưu Mãnh đều chưa đầy mười tuổi, còn có hơn mười thê thiếp và bốn con gái. Lưu Mãnh là người hiểu rõ nhất mình sẽ bị trả thù như thế này, đó là một đả kích không thể chịu đựng nổi.
Hơn một vạn kỵ binh Hung Nô không tiếc mã lực, liên tục thúc ngựa, phi như điên đến tận lúc hoàng hôn. Chiến mã thật sự không chạy nổi nữa, mọi người dường như cũng đều đã mệt đến không nói ra hơi. Hơn một ngàn con chiến mã đều đã mệt lử, cuối cùng kỵ binh Hung Nô đành phải cho ngựa đi chậm lại.
Nhưng ngay lúc này, có tiếng kèn từ phía trước truyền tới. Tiếng kèn vang vọng ở giữa nơi hoang vắng, ngay sau đó ở phía đông và phía tây đều có tiếng kèn cùng lúc vang lên.
Tất cả kỵ binh Hung Nô đều hoảng sợ nhìn về phía trước, chỉ thấy ở trên ngọn đồi phía trước cách vài dặm bỗng trở nên xám xịt, ở phía đông và phía tây cũng là một màu xám xịt như vậy.
Hai vạn liên quân Hán Khương do Mã Siêu thống lĩnh cuối cùng cũng xuất hiện, bao vây từ ba phía. Đến lúc này người Hung Nô thì đã kiệt sức, còn họ thì lại được nghỉ ngơi dưỡng sức, chống mâu mà đợi.
Lưu Mãnh giống như bị rơi vào hố băng vạn trượng, quay đầu lại nhìn binh sĩ và chiến mã. Người thì kiệt sức, ngựa thì đã mệt lử, trận này phải đánh thế nào đây? Nhưng Lưu Mãnh cũng hiểu một điều, nếu quay đầu để chạy chết thì cái chết đến càng nhanh hơn.
Đúng lúc này, tiếng trống ầm ầm vang lên. Liên quân từ ba phía đồng thời phát lệnh tấn công. Họ reo hò rồi lao thẳng về phía kỵ binh Hung Nô.
Mặc dù quân Hung Nô đã quá mệt rồi nhưng họ không còn lựa chọn nữa. Trong thời khắc sinh tử này, ngoài việc liều chết đánh cuộc một lần thì họ không còn còn đường nào khác.
- Giết!
Kỵ binh Hung Nô cũng hô lớn, thúc ngựa, giơ cao trường mâu và chiến đao xông về phía liên quân mà nghênh chiến, tiếng trống ầm ĩ, chiến mã lao đi. Kỵ binh quân Hán và quân Khương cũng dữ dội xông lên, mang theo niềm tin khôi phục vương triều Đại Hán, mang theo lửa hận báo thù. Hai bên ngày càng gần, cuối cùng cũng lao vào nhau, tiếng đao mâu va chạm leng keng dữ dội.
Ở giữa cánh đồng mênh mông, hai phía chém giết quyết liệt. Quân đội Hung Nô tuy rằng cả người và ngựa đều kiệt sức nhưng dù sao họ cũng là những tráng sĩ ở trên thảo nguyên, họ biết rằng sao có thể vì sức ngựa, mà cũng họ nắm chắc số mệnh là sẽ thua.
Nếu như đối phương chỉ có người Hán thì có lẽ họ đầu hàng vẫn còn một con đường sống. Nhưng đối phương phần lớn lại là người Khương, nghĩ đến mình đã giết hại người Khương ở Linh Châu, nếu như rơi vào tay người Khương thì họ sẽ sống không bằng chết.
Quân Hung Nô quyết sống mái, càng đánh lại càng hăng. Mà sức đấu của người Khương rõ ràng lại yếu hơn người Hung Nô, giết một lính Hung Nô thì phải trả giá bằng hai binh sĩ người Khương. Kỵ binh người Khương tổn thất vô cùng nghiêm trọng. Nếu không có năm nghìn quân Hán chống đỡ, chỉ dựa vào một vạn rưỡi kỵ binh người Khương thì cũng sẽ đại bại dưới tay Hung Nô.
Lưu Mãnh tìm kiếm chủ tướng của quân địch khắp mọi nơi. Gã cũng biết rõ đạo lý “bắt giặc trước phải bắt vua”, chỉ cần giết được chủ tướng của quân địch trước thì trận chiến này quân Hung Nô sẽ nắm chắc phần thắng. Lưu Mãnh bỗng nhìn thấy ở dưới cờ của người Khương có một thủ lĩnh người Khương mặc áo giáp không giống với những người khác, còn là kim giáp. Đây chính là dấu hiệu chủ tướng của người Khương.
Lưu Mãnh hét lên một tiếng, thúc ngựa xông tới. Tướng Khương mà Lưu Mãnh nhìn thấy chính là Bắc Cung Huấn. Trong lòng Bắc Cung Huấn lo lắng, sức chiến đấu của quân Hung Nô rất mạnh, quân đội của mình không phải là đối thủ, nếu cứ tiếp tục như vậy thì rất có thể họ sẽ thất bại.
Đúng lúc này, Bắc Cung Huấn thấy một đại tướng quân địch mặc giáp màu đen đang phi về phía mình, lập tức nhận ra đối phương không phải ai khác ngoài Lưu Mãnh. Bắc Cung Huấn liền chột dạ. Lưu Mãnh được gọi là dũng tướng số một Hung Nô, mình có thể địch nổi sao?
Nhưng tình hình trước mắt đã không còn thời gian để y nghĩ ngợi nữa, Lưu Mãnh đi xông tới, ánh đao lóe lên, đại đao bổ về phía cổ Bắc Cung Huấn. Bắc Cung Huấn đành phải bất chấp, vung thương nghênh chiến.
Mã Siêu thống lĩnh năm nghìn quân Hán chiến đấu kịch liệt với quân Hung Nô ở bên phía cánh phải. Cho dù Hung Nô chỉ có ba nghìn quân nhưng vẫn chiến đấu ác liệt với năm nghìn quân của quân Hán, không hề rơi vào thế hạ phong.
Điều này khiến cho Mã Siêu thầm giật mình. Đối phương sau một chặng đường xa đã vô cùng mệt mỏi nhưng sức chiến đấu vẫn vô cùng dũng mãnh như vậy, lấy mười ngàn địch hai vạn quân, không hề rơi vào thế hạ phong một chút nào. Hơn nữa một vạn rưỡi quân Khương lại bị kỵ binh Hung Nô đánh cho lùi liên tiếp, khiến cuộc chiến bắt đầu chuyển biến xấu. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì cuối cùng người thất bại sẽ chính là họ.
Lúc này, một tướng lĩnh người Khương chạy tới, hô lớn:
- Mã Đô đốc cứu tướng quân chúng tôi!
- Nam Cung tướng quân ở đâu?
Tướng lĩnh người Khương đó chỉ về phía tây bắc:
- Ở đó!
Mã Siêu vừa quay đầu lại, lập tức mắt trợn trừng lên, chỉ thấy tướng quân Bắc Cung Huấn của quân Khương đang chiến đấu kịch liệt với một gã tướng lĩnh Hung Nô vóc dáng vô cùng to lớn. Tên tướng lĩnh Hung Nô đầu đội nón trụ vàng, dùng một thanh Kim bối khảm sơn đao, vô cùng dũng mãnh. Bắc Cung Huấn đã bị đánh đến loạng choạng, không còn sức mà chống cự nữa.
- Kẻ đó chính là tướng quân Hung Nô, Lưu Mãnh!
Tướng lĩnh người Khương nói thêm.
Lúc này Mã Siêu mới biết, kẻ được gọi là dũng tướng số một Hung Nô Lưu Mãnh cũng coi như có chút bản lĩnh. Mã Siêu nhìn thấy Bắc Cung Huấn bị đánh bại, cũng không lưỡng lự mà rút cung tên, giương cung lắp tên. Nhưng vẫn chậm một bước, Lưu Mãnh đã hét lên một tiếng, một đao chém Bắc Cung Huấn thành hai mảnh.
Kỵ binh bốn phía lập tức hoan hô như sấm. Mã Siêu giận tím mặt, rút thương thúc ngưạ chạy như bay. Trong chốc lát đã tới trước mặt Lưu Mãnh, hướng đầu thương về phía Lưu Mãnh.
Lưu Mãnh vừa mới giết chủ tướng của quân Khương, trong lòng vô cùng đắc ý. Đang ngửa mặt lên trời cười lớn, không ngờ có một gã tướng người Hán chạy tới, chĩa thương vào mặt mình, tốc độ nhanh không gì sánh nổi, Lưu Mãnh sợ tới mức cúi đầu xuống. “Rắc” một tiếng, trường thương đã đâm sát đến đầu Lưu Mãnh, đánh bay mũ giáp của gã.
Lưu Mãnh cả kinh, tim như ngừng đập. Gã thúc ngựa đi vào chục bước mới dám quay đầu lại đánh giá tướng quân người Hán này, chỉ thấy đó là một vị tướng khoảng ba mươi tuổi, cưỡi bạch mã, tay cầm ngân thương, mặc áo bào trắng, dáng người cao gầy, vai rộng, khuôn mặt vô cùng anh tuấn.
- Ngươi nào kẻ nào?
Lưu Mãnh hét lớn. Gã cũng cảm thấy quen quen nhưng không thể nhớ nổi là ai.
Mã Siêu cười lạnh một tiếng:
- Ngươi về hỏi phụ thân, trận chiến Cao Nô năm đó, vết thương ở trên vai trái của ông ta đã khỏi chưa?
Mười mấy năm trước, Viên Tào đại chiến, Thứ sử Tịnh Châu Cao Can nhờ quân Hung Nô trợ chiến. Mà Mã Đằng nhận được lời mời của Chung Diêu, lại phái Mã Siêu đến viện trợ quân Tào, đã gặp quân đội của Lưu Khứ Ti tại huyện Cao Nô. Trong trận hỗn chiến, Lưu Khứ Ti bị một thương của Mã Siêu làm bị thương vai trái, vì vậy mà quân Hung Nô phải rút chạy.
Lưu Mãnh lập tức hiểu ra:
- Ngươi là Mã Siêu!
- Đúng là ta, ngươi chịu chết đi!
Mã Siêu thúc ngựa chạy nhanh tới, đầu thương hướng thẳng vào cổ họng Lưu Mãnh. Lưu Mãnh hoảng hốt. Sức mạnh của Mã Siêu danh chấn thiên hạ, nếu sớm biết Mã Siêu ở đây thì Lưu Mãnh không bao giờ muốn tìm tướng địch để đấu.
Nhưng Lưu Mãnh đã không còn đường lui nữa. Gã nhìn thấy tốc độ của thương vô cùng nhanh, nháy mắt đã tới trước mặt. Chín đầu thương rung rung trước mặt gã. Lưu Mãnh đành hét lớn một tiếng, vung đao bổ tới phần eo của Mã Siêu. Đây gọi là lưỡng bại câu thương, hoặc là Mã Siêu sẽ rút thương, hoặc là cả hai đều chết.
Mã Siêu cười giễu cợt, rút thương về đỡ. “Keng” một tiếng rất lớn. Cán thương đánh bật một đao của Lưu Mãnh ra. Sức ở cánh tay lại tiện đà ép xuống, mũi thương quét ngang, đánh vào cổ của Lưu Mãnh.
Lưu Mãnh vừa mới vui mừng rằng mình phán đoán chính xác, quả nhiên Mã Siêu rút thương về đỡ, không ngờ mũi thương của đối phương lại quay trở lại ngay, nhanh đến nỗi Lưu Mãnh khó có thể phản ứng kịp. Lần này gã không tránh kịp nữa. “Rắc” một tiếng giòn vang, xương cổ của Lưu Mãnh đã bị đánh gãy. Trước mắt Lưu Mãnh trở nên tối sầm lại, chỉ cảm thấy trước ngực đau dữ dội. Trường thương của Mã Siêu đã đâm xuyên qua ngực của gã.
Lưu Mãnh hét to một tiếng, chết thảm tại chỗ. Mã Siêu đâm cho thi thể của Lưu Mãnh rơi xuống ngựa, ra lệnh cho binh sĩ ở phía sau:
- Chém đầu của hắn để thị chúng!
Một quân hầu xuống ngựa chặt đầu Lưu Mãnh, dùng trường mâu giơ lên. Hơn mười hộ vệ chạy dọc chiến trường, hô lớn:
- Lưu Mãnh đã chết! Lưu Mãnh đã chết!
Lưu Mãnh chết thảm làm lung lay lòng quân Hung Nô, sĩ khí bắt đầu giảm. Còn sĩ khí của quân Hán và quân Khương thì lại lên cao, thế cục đã dần chuyển trở lại.
Trận chiến kéo dài hơn hai canh giờ, quân đội Hung Nô người thì kiệt sức, ngựa thì hết hơi, cuối cùng cũng không cầm cự nổi nữa. Đầu tiên là cánh phải quân Hung Nô bị quân Hán đánh cho tan tác, đánh bại cánh phải kéo theo sự thất bại của toàn quân. Mấy ngàn quân Hung Nô bị thua trận, quay đầu chạy trốn. Liên quân Hán Khương một mạch đuổi giết, quân Hung Nô bị giết, thây ngang khắp đồng, máu chảy thành sông.
Người Khương lại vô cùng hận người Hung Nô, tuyệt đối không chấp nhận cho hàng, giết tất cả quân Hung Nô.
Mã Siêu nói thế nào cũng không ngăn được sự căm thù của người Khương, nên đành phải để họ tự quyết định.
Nhưng trận chiến này, liên quân Hán Khương cũng gọi là thắng thảm. Hại vạn liên quân bị thương vong hơn năm ngàn người, ngay cả tướng quân Bắc Cung Huấn của người Khương cũng bị Lưu Mãnh chém chết.
Mã Siêu thu dọn chiến trường, lập tức chỉ huy quân bắc tiến đánh tiếp về Linh Châu.
Đề xuất Voz: Hoa Vàng Thuở Ấy