Chương 976: Đông viện Cao Nô.

Chương 976: Đông viện Cao Nô.

Lúc này, chiến dịch Linh Châu đã chấm dứt. Mười mấy vạn người già, phụ nữ và trẻ em Hung Nô trở thành tù binh của quân Hán. Còn người Khương tấn công thành Linh Châu, ngoài phủ của Lưu Mãnh và nhà kho bị quân Hán khống chế, tất cả người trong thành đều bị người Khương giết hại. Người Hung Nô ở trong thành Linh Châu có khoảng sáu ngàn người, hầu hết đều là quý tộc Hung Nô, huynh đệ, thê thiếp, con cháu cùng với nô bộ của các tù trưởng bộ lạc lớn nhỏ.. người Khương giết không tha một ai, giết đỏ cả mắt rồi, bất kể nam nữ, già trẻ, chủ nhân hay tôi tớ…. đều bị giết hại hầu như không còn, bên trong thành Linh Châu đã biến thành địa ngục Tu La.

Dựa theo giao ước của hai bên, tất cả mấy trăm vạn trâu bò của người Hung Nô đều thuộc về người Khương, còn lại lãnh thổ và nhân khẩu thì thuộc về quân Hán. Nhưng người Khương bị tổn thất nghiêm trọng trong trận chiến với kỵ binh Hung Nô, hơn bốn ngàn người chết trận. Để ai ủi những người đã chết, Mã Siêu lại hạ lênh lấy hai trăm tấm da dê ở trong kho làm trợ cấp chiến tranh đưa cho người Khương.

Trong thành Linh Châu, hơn một ngàn quân Hán đang bận rộn xử lý thi thể. Người Khương đã rút khỏi thị trấn, đóng quân ở phía tây huyện thành, giết ngựa thịt dê, uống rượu ăn mừng. Theo phong tục của người Khương, sau khi thắng trận sẽ tiến hành ăn mừng ba ngày ba đêm.

Mà đại doanh quân Hán ở phía đông huyện thành, ngoài tám ngàn quân Hán còn có hơn mười vạn mục dân bình thường Hung Nô bị quân Hán bắt được. Quân Hán canh phòng rất nghiêm ngặt, không chỉ để đề phòng người Hung Nô chạy trốn mà còn muốn đề phòng người Khương uống say quá đến cướp đoạt phụ nữ.

Mã Siêu cùng Liêu Hóa cùng đi thị sát thị trấn bị tàn phá hai lần trong hai tháng này. Trong huyện thành đã không còn nhìn thấy người Hung Nô nữa, khắp nơi đều là những binh sĩ quân Hán đang bận rộn đang chôn và hỏa táng các thi thể.

Liêu Hóa lắc đầu, thở dài nói:

- Quân Khương thật sự quá tàn bạo, quân đội không có kỷ luật gì, không chỉ giết tất cả già trẻ lớn bé trong thành, ngay cả trước đó ta đã hạ lệnh không cho đốt nhà họ cũng không nghe theo. Thị trấn này coi như đã bị hủy hoại gần hết rồi.

Mã Siêu không nói gì. Giết hết quý tộc người Hung Nô chính là ý của y, mượn tay quân Khương giết người cũng không sao. Nhưng thị trấn này đã bị phá hủy gần hết thật sự cũng có chút đáng tiếc. Mã Siêu nhìn một số ít căn nhà vẫn chưa bị cháy, có thể tưởng tưởng đô thành mà tươi đẹp mà Khương Vương A Hoãn đã dùng hai mươi năm khổ tâm để dựng nên mà lại bị hủy hoại như vậy.

Nghĩ đến hai mươi năm xây dựng vất vả của Khương Vương, Mã Siêu lập tức nghĩ đến một chuyện, liền hỏi:

- Của cải châu báu của Khương Vương trước kia có còn ở đây không?

Lieu Hóa gật đầu:

- Ta hạ lệnh quân Hán được khống chế phủ đệ của Lưu Mãnh. Ta nghĩ tất cả của cải đều ở trong phủ của Lưu Mãnh, quả nhiên là đúng vậy. Mời đô đốc đi theo ta!

Lieu Hóa đưa Mã Siêu đi vào trong phủ Lưu Mãnh. Nơi này vốn là cung điện của Khương Vương A Hoãn, cũng là nơi duy nhất ở trong thành còn nguyên vẹn. Nơi này mô phỏng theo kiến trúc cung điện của Trung Nguyên, trang hoàng vô cùng nguy nga, có thể thấy được các món đồ sứ đắt tiền và thảm đến từ Ba Tư.

Hai người đi đến hậu trạch, đi đến một căn phòng lớn được canh phòng nghiêm ngặt. Căn phòng được xây bằng đá tảng, không hề có cửa sổ, cửa chính cũng được đúc bằng sắt thô, có tám người lính đứng gác ở cửa.

- Mở cửa!

Liêu Hóa ra lệnh.

Hai người lính mở chiếc khóa đồng, đẩy cổng sắt ra. Mã Siêu đi vào, lập tức bị kinh ngạc. Nơi này chính là một kho hàng, bày đầy các kệ sắt. Trên kệ là đủ các loại đồ vàng bạc cùng với các loại bát ngọc bình pha lê, nhiều nhất là các hộp ngọc, mỗi hộp đều đựng các món châu báu vô cùng quý giá.

Ở bên trong cùng xếp gần trăm chiếc hòm gỗ lớn nhỏ:

- Những thứ đó là gì?

Mã Siêu chỉ vào những chiếc hòm hỏi.

Liêu Hóa cười cười nói:

- Lúc chúng tôi vào cũng vô cùng kinh ngạc. Mấy thứ này hẳn là vốn ở trong nhà kho của các quan thương người Khương, ở trên còn có đánh số và có trong sổ sách ghi chép của quan thương, nhưng bây giờ đã trở thành của cải của Lưu Mãnh.

Lieu Hóa đi lên trước, mở mấy chiếc hòm gỗ ra. Lập tức kim quang lóe ra sáng đến chói mắt, bên trong là từng thỏi vàng, toàn bộ đều là hoàng kim. Mã Siêu cũng có chút ngây dại, từ từ đi lên trước, nhẹ nhàng sờ số hoàng kim đó.

Mã Siêu đã nghe các đại thần người Khương chạy đến Hà Tây nói, Khương Vương vì xây dựng đất nước mà hai mươi năm nay cũng đã tích góp được một số lượng hoàng kim lớn, khoảng chừng hơn năm vạn cân. Đó là số của cải lớn nhất của người Khương ở Linh Châu, giấu ở trong nhà kho ở trong cung. Không ngờ số hoàng kim đó lại ở trong nhà của Lưu Mãnh.

Mã Siêu lập tức quay lại ra lệnh cho Liêu Hóa:

- Lập tức phong tỏa tin tức, không cho người Khương biết về số hoàng kim này.

Mã Siêu ngừng một chút rồi dứt khoát nói:

- Đêm dài lắm mộng, số hoàng kim và của cải này không thể ở lại Linh Châu. Chúng ta phải vất vả vận chuyển một chuyến rồi, đêm nay xuất phát luôn. Ngươi dẫn theo hai ngàn kỵ binh, đưa số của cải này tới Tiêu Quan.

Liêu Hóa lập tức khom người thi lễ:

- Tuân lệnh!

Ngay ngày hôm sau khi Mã Siêu đưa quân đánh chiếm Linh Châu, Triệu Vân chỉ huy năm vạn đại quân cũng đã tới huyện Cao Nô. Lúc này trời đã tối, đại quân dựng trại nghỉ ngơi ở trên một cánh đồng rộng lớn cách huyện Cao Nô chừng hai mươi dặm.

Quân đội hạ trại trên đường hành quân nên không cần phải có tường che, chỉ có mái che, sau đó dùng xe ngựa chở quân nhu vây quanh một vòng, ở phía ngoài cùng cắm hai mươi vạn tấm mâu tạo thành một mâu trận phòng ngự ở bên ngoài.

Nhưng Triệu Vân tính tình cẩn thận, lại phái thêm năm trăm trinh sát tuần tra ở bên ngoài trại trong phạm vi mười dặm. Như vậy dù là quân Hung Nô muốn đánh lén trong đêm cũng rất khó.

Trong đại trước đặt một chiếc sa bàn dài hai trượng. Đây là chiếc sa bàn địa hình Quan Nội vừa mới chế tác xong, tổng cộng có hai chiếc, chiếc còn lại ở trong tay Lưu Cảnh.

Triệu Vân đang cùng với Pháp Chính đứng trước sa bàn thảo luận chiến lược tác chiến. Trong lòng Pháp Chính có chút đắc ý, mặc dù các phương pháp từ trước tới giờ đều bị các tướng lĩnh kiên quyết phản đối, nhưng cuối cùng Hán Vương điện hạ vẫn cho y và Triệu Vân xuất chinh đi Cao Nô. Sự tín nhiệm này khiến cho Pháp Chính vô cùng cảm kích, cũng trở nên cẩn trọng hơn.

Pháp Chính nhặt cây gỗ lên, chỉ vào thành Cao Nô nói:

- Theo tình báo mới nhất, hiện giờ quân Hung Nô ở Cao Nô còn khoảng một vạn người, không công thành nữa mà phòng ngự là chính. Đại doanh ở phía nam thành, bên cạnh còn có một tòa Dương Mã thành xây bằng bùn đất, đây là nơi hậu cần quân lương quan trọng của quân Hung Nô. Nhưng ta dám khẳng định, binh lực trong đại doanh của quân Hung Nô nhiều nhất chỉ có năm ngàn người.

- Tại sao?

Triệu Vân không hiểu.

Pháp Chính khẽ mỉm cười:

- Thật ra rất đơn giản, nếu như là trọng địa hậu cần thì người Hung Nô sẽ phải liên tục cho quân đưa lương thực về phía nam. Tám vạn đại quân Hung Nô ở phía nam tiêu hao rất nhiều lương thực, chỉ đưa một chuyến thì không thể đủ, nhất định là phải vận chuyển liên tục. Như vậy ít nhất sẽ cần khoảng sáu đội, ba đội đi, ba đội về. Họ cũng không có dân phu, mỗi đội ít nhất là một ngàn người. Trong sáu đội đó thì cứ cho là có một đội đã về được đến đại doanh, cho nên trong đó nhiều nhất chỉ có năm ngàn người.

Triệu Vân gật gật đầu tán thưởng:

- Quân sư quả nhiên rất cao mình, nhìn thấu cả tiểu tiết, hiểu rõ cả bên trong. Nếu như binh lực của địch đã không nhiều thì sáng mai chúng ta có thể một trận mà tiêu diệt sạch kẻ thù không?

Lát sau Pháp Chính mới nói:

- Tuy rằng đây là chính đồ phá địch nhưng theo ý ta thì tốt nhất vẫn là nên áp chứ không nên đánh.

Câu nói rất hàm súc của Pháp Chính thật ra chính là không đồng ý với ý nghĩ của Triệu Vân. Triệu Vân hiểu ý, vội chắp tay:

- Xin quân sư chỉ giáo.

Trong các tướng quân của quân Hán, Pháp Chính thích nhất là Triệu Vân. Không chỉ có Pháp Chính thích, cả các quân sư khác như Bàng Thống, Giả Hủ, Tư Mã Ý đều thích làm việc với Triệu Vân. Vì Triệu Vân tuy rằng có địa vì cao trong quân đội, nhưng lại vô cùng khiêm tốn, thương lính như con, kính trọng quan quân, được quan quân khắp nơi đều yêu quý.

Lần này Triệu Vân và Pháp Chính xuất binh, có thể sẵn sàng nghe mọi ý kiến của Pháp Chính khiến cho Pháp Chính vô cùng cảm động, quyết tận tâm phụ tá, giành chiến công cho Triệu Vân.

Pháp Chính thong thả, nói:

- Triệu tướng quân cũng biết là cuộc chiến giữa Hung Nô và quân Hán lần này là vì cái gì chứ?

Triệu Vân trầm ngâm một chút rồi nói:

- Ta có nghe Hán Vương điện hạ nói, chúng ta muốn dời đô về Trường An thì nhất định phải loại trừ uy hiếp từ phía bắc, đánh đuổi Hung Nô, thu phục các quận ở Quan Nội.

- Định đô chỉ là một phần, quan trọng hơn là giành lại vùng đất Quan Lũng đã mất, xây dựng lại đến quốc Đại Hán. Như vậy, đến khi Hán Vương kế thừa ngôi vị của Hán triều mới có thể khiến người trong thiên hạ cảm thấy Hán Vương danh đúng với thực. Đây chính là đang thu phục lòng người trong thiên hạ.

Triệu Vân yên lặng gật đầu, chợt nhớ tới một chuyện, lại hỏi:

- Nếu đã như vậy, vì sao Điện hai lại phải đồng ý với Tào Tháo đứng ra làm chủ, còn dùng danh Thiên tử. Đây chẳng phải là đã vi phạm với dự định ban đầu của Hán Vương sao?

Pháp Chính mỉm cười:

- Đây chỉ là một loại thái độ chính trị thôi. Nhưng lẽ phải ở trong lòng người. Quân Hán đánh bao nhiêu thì Tào Tháo đánh bằng đó. Việc đúng sai, tin tưởng người khác trong lúc này đều có một bản trướng, không cần phải cố sức giải thích.

- Ta hiểu rồi!

Triệu Vân gật đầu.

Pháp Chính lại nói tiếp:

- Cho nên chúng ta nhất định phải xuất phát từ đại cục, phải lợi dụng chiến dịch lần này đánh cho người Hung Nô trở nên tàn phế, mấy chục năm nữa cũng không dám đi về phía nam nữa.

- Mời quân sư cứ nói thẳng, ta sẽ nghe sự sắp xếp của quân sư.

Pháp Chính vuốt râu nói:

- Sở dĩ ta nói áp mà không đánh nghĩa, vì áp lực bức bách phải vận chuyển lương thực cho Thiền vu Hung Nô ở phía nam, hắn nhất định sẽ phái người cầu viện Lưu Báo. Đợi đại quân của Lưu Báo đi qua Hà Tây, Tào Tháo sẽ xuất binh đi Tịnh Châu, đánh thẳng vào hang ổ của Lưu Báo. Và khi Lưu Báo rút lui về phía đông, đó chính là cơ hội của chúng ta. Chúng ta nhất định phải đánh một trận đánh tan quân đội của Lưu Báo, hoàn toàn tiêu diệt người Hung Nô ở Tịnh Châu.

- Nếu nhưng vậy Thiền vu Hung Nô nhân cơ hội này rút về phía bắc, trốn khỏi sự truy quét của quân ta thì chẳng phải sẽ vô cùng đáng tiếc sao?

Pháp Chính cười híp mắt nói:

- Thiền vu Hung Nô có thể chạy trốn được hay không còn phải xem ý trời.

Triệu Vân bừng tỉnh, khom người thi lễ:

- Được quân sư hiến kế đó là vinh hạnh của Triệu Vân này!

Đề xuất Voz: Hiến tế
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN