Chương 977: Đông viện Cao Nô.
Chương 977: Đông viện Cao Nô.
Hô Trù Tuyền dẫn ba vạn kỵ binh cuối cùng đã lui tới được huyện Điêu Âm. Còn năm vạn quân do Lưu Cảnh tự chỉ huy vẫn áp sát từng bước, không rời khỏi Hô Trù Tuyền trong phạm vi mười dặm. Trong Lạc Xuyên đạo là đường rừng, những bãi đất hai bên sông lại rất hẹp, bất lợi cho kỵ binh tác chiến.
Hô Trù Tuyền lại lo lắng ở phía sau mình có phục binh khiến cho mình rơi vào thế gọng kìm bị tấn công từ cả hai phía nên không dám khinh thường, vừa phái binh sĩ đi dò xét, vừa chận rãi thoái binh.
Lúc này, Hô Trù Tuyền đã mặc kệ sự sống chết của Đạt Man. Y ý thức được, lần xuôi về phía nam này bọn họ đã rơi vào bẫy của quân Hán. Bây giờ chỉ cần họ có thể bình an trở về thảo nguyên đã là rất may mắn rồi.
Ba vạn quân Hung Nô đã tới huyện Điêu Âm. Đây cũng là một trạm trung chuyển hậu cần của Hung Nô, có ba nghìn quân đóng ở đây. Vào được huyện Điêu Âm, lấy được lương thảo tiếp viện rồi, lúc này mới khiến Hô Trù Tuyền thở phào nhẹ nhõm.
Huyện Điêu Âm là nơi rộng nhất ở trên đường đi Lạc Xuyên đạo. Nơi này vốn là một thung lung giao với Lạc Xuyên đạo, địa thế rộng mở thông suốt. Bên trong thung lung là một vùng đất bằng phẳng rộng lớn rất thích hợp cho kỵ binh hành động. Kỵ binh Hung Nô có thể cùng quân Hán đánh một trận rồi.
Nhưng Hô Trù Tuyền án binh bất động ở huyện Điêu Âm cũng không phải để chuẩn bị quyết chiến cùng với quân Hán mà y vừa nhận được tin tức của đội vận chuyển lương thảo. Năm vạn quân Hán chủ lực đã đến phía bắc đối diện huyện Cao Nô, như vậy là đã tạo thành thế gọng kìm đối với quân đội của Hô Trù Tuyền.
Điều này khiến y vô cùng sợ hãi. Nếu Hô Trù Tuyền tiếp tục đi về phía bắc thì sẽ đi vào trong rừng rậm của Lạc Xuyên đạo, hai nhánh quân Hán ở phía nam và phía bắc sẽ tập kích ở đó. Kỵ binh không thể ra tay được, lượng thực không có, nhưng vậy thì có khác gì với Lưu Khứ Ti bị vây trên Trực Đạo chứ?
Hô Trù Tuyền lập tức phái một nhóm quân tâm phúc chạy tới Tịnh châu, dùng kim tiễn để lệnh cho Tả Hiền Vương Lưu Báo xuất binh về Cao Nô. Đây là cũng giao hẹn từ trước của họ, Lưu Báo hứa với Hô Trù Tuyền là ít nhất sẽ phái năm vạn quân tinh nhuệ đến huyện Cao Nô tham gia trận chiến. Bây giờ chính là lúc để thực hiện lời hứa.
Trên thành, Hô Trù Tuyền lòng nóng như lửa đốt nhìn về phía nam. Y có thể nhìn thấy quân doanh của quân Hán ở cách mười dặm. Họ đóng quân trên một bãi đất trống, Hắc Long Đại Kỳ ở trên đại doanh tung bay trong gió.
Hô Trù Tuyền khẽ thở dài. Đó là vương kỳ của quân Hán, chứng tỏ Hán Vương Lưu Cảnh đang ở trong đại doanh. Lúc này, Hô Trù Tuyền lại nhìn về phía tây nam, ngoài ba mươi dặm chính là Điêu Lệnh Quan. Hô Trù Tuyền nhớ tới đại quân của Lưu Khứ Ti bị quân Hán bao vây ở Trực đạo. Lương thực của họ sớm đã hết, cũng không biết bây giờ họ sống chết ra sao?
Còn có Trục Nhật Vương Đạt Man, hiện giờ có lẽ là đã bị quân Hán tiêu diệt, thật sự không biết sau khi trở về mình sẽ phải ăn nói thế nào với phụ thân.
- Thiền vu!
Đại tù trưởng người Yết Thạch Lặc xuất hiện ở phía sau Hô Trù Tuyền, cúi người nói:
- Vi thần có chuyện muốn bàn bạc với Thiền vu.
- Chuyện gì?
Thạch Lặc do lực một lát rồi nói:
- Vi thần muốn chỉ huy quân đến Trực đạo, đi cứu viện Hữu Hiền Vương.
Hô Trù Tuyền biết Thạch Lặc không phải muốn đi cứu viện Lưu Khứ Ti mà là muốn đi cứu con trai Thạch Nhu đang ở cùng với Lưu Khứ Ti. Trong lòng Hô Trù Tuyền có chút áy náy, liền nhẹ nhàng nói:
- Thuộc hạ của ngươi đã không còn nhiều nữa, chỉ sợ không thể đánh được Ngọ Đình Quan.
Thạch Lặc cắn răng nói:
- Vi thần còn có năm nghìn binh sĩ người Yết, liều chết cũng muốn đánh Ngọ Đình Quan. Vi thần tin rằng họ có chiến mã làm thức ăn nên bây giờ vẫn còn sống.
Câu này lại nhắc nhở Hô Trù Tuyền. Đúng vậy! Lương thực của Lưu Khứ Ti tuy rằng đã bị cắt đứt nhiều ngày nhưng họ có thể giết ngựa chiến làm thức ăn, ít nhất cũng có thể chống đỡ được nửa tháng. Bây giờ mình bỏ mặc họ quả là có chút không nhân từ.
Dù sao Hô Trù Tuyền cũng là người đứng đầu Hung Nô, Lưu Khứ Ti là một quý tộc quan trọng của Hung Nô. Hô Trù Tuyền không để ý đến sống chết của Lưu Khứ Ti, khi trở về cũng khó mà ăn nói với các quý tộc khác. Hơn nữa, nếu có thể nghĩ cách cứu được học ra cũng có thể tăng thêm sức mạnh cho mình.
Tuy nhiên, muốn Hô Trù Tuyền phái toàn lực đi cứu viện thì không thể được. Lưu Cảnh đang như hổ rình mồi ở bên cạnh, nếu như phấn tán binh lực thì sẽ bị hắn tiêu diệt từng bộ phận.
Hô Trù Tuyền lại đánh giá Thạch Lặc một chút, trong lòng thầm nghĩ: “Người này một lòng muốn cứu con, tất nhiên sẽ liều mạng tấn công Ngọ Đình Quan, chi bằng cứ cho ông ta đánh cuộc một phen.”
Nghĩ vậy, Hô Trù Tuyền cười nói:
- Đại tù trưởng dẫn năm ngàn người e là không đủ. Ta cho ngươi thêm năm nghìn quân và hai mươi chiếc thang công thành. Tổng cộng là một vạn quân, hy vọng ngươi có thể công phá được Ngọ Đình Quan để cứu con trai.
Thạch Lặc nén cảm động trong lòng, liền vội vàng thi lễ:
- Ơn cứu tử này của Thiền vu, Thạch Lặc xin được ghi lòng tạc dạ.
Trong lòng Thạch Lặc như lửa đốt, lập tức dẫn theo một vạn quân rời khỏi huyện Điêu Âm, hướng về phía tây nam. Hô Trù Tuyền nhìn họ đi xa, lại nhìn đại doanh của quân Hán ở phía nam, trong lòng lại cảm thấy lo lắng. Một vạn quân này đã quá lộ liễu, chỉ sợ không thoát khỏi con mắt của thám báo quân Hán. Lưu Cảnh sẽ để họ đi cứu người thuận lợi sao?
Đúng lúc Hô Trù Tuyền nhìn về phía đại doanh quân Hán thì Lưu Cảnh cũng đang đứng ở trên một bãi đất trống, nhìn về huyện Điêu Âm ở phía bắc. Hiện giờ tất cả chiến lược của Lưu Cảnh, chính là một chữ “giữ”, giữ người Hung Nô ở Quan Nội, không thể trở về thảo nguyên. Hiện giờ đã là cuối tháng mười, chỉ cần vào tháng mười một là sẽ có tuyết lớn.
Lúc này Lưu Cảnh đã nhận được thư nhanh của Triệu Vân, nói rằng năm vạn quân chủ lực đã tới huyện Cao Nô, ngăn chặn con đường Thiền vu Hung Nô lên phía bắc, hoàn thành kế hoạch xây dựng thế gọng kìm từ hai phía nam bắc.
Đồng thời, dựa theo kế hoạch ban đầu ở Ung Huyện, Mã Siêu có thể cũng đã tấn công Linh Châu. Binh lực ở Linh Châu rất yếu, chỉ cần Mã Siêu không khinh thường thì có thể thuận lợi chiếm được Linh Châu.
Một kế hoạch đã đường sắp xếp từng bước một, hiện giờ sẽ chờ Lưu Báo tới phía tây Hoàng Hà cứu viện thì có thể tạo điều kiện cho quân của Tào Tháo ở Thái Nguyên. Đây cũng là sách lược đã bàn trước với Tào Tháo khi Tư Mã Thiên đi sứ ở Thái Nguyên.
Đúng lúc này, một viên thám báo chạy tới, từ xa đã hô lớn:
- Khởi bẩm Điện hạ, phát hiện ra một đạo quân Hung Nô một vạn người ra khỏi huyện Điêu Âm, đi về phía tây nam.
Lưu Cảnh khẽ giật mình, đi về phía tây nam sao, đây chính là Điêu Lệnh Quan mà! Không lẽ Hô Trù Tuyền còn muốn đi cứu Lưu Khứ Ti hay sao?
Nghĩ vậy, Lưu Cảnh lập tức quay đầu lại nhìn Lưu Hổ ở phía sau…
Thạch Lặc dẫn quân đi rất từ tốn và cẩn thận. Mặc dù trong lòng như lửa đốt nhưng ông ta cũng không dám hạ lệnh đi nhanh. Bụi đất và tiếng vó ngựa sẽ thu hút sự chú ý của quân địch.
- Đại tù trưởng, chúng ta bây giờ là đang đi bộ à?
Một thiên phu trưởng Hung Nô vô cùng bất mãn với việc đi chậm, thúc ngựa tiến lên lạnh lùng nói với Thạch Lặc:
- Chúng ta là kỵ binh, còn đối phương là bộ binh. Ở giữa cánh đồng rộng lớn này quân Hán phải là người sợ chúng ta. Nếu chúng dám đuổi theo thì ta sẽ cho chúng một bài học.
Thạch Lặc nén sự căm tức trong lòng. Đối phương chỉ là một gã Thiên phu trưởng mà dám vô lễ như vậy, có thể thấy người Hung Nô căn bản cũng không xem người Yết ra gì. Nhưng hiện giờ Thạch Lặc cũng không dám đắc tội với người Hung Nô, ông ta còn cần sự trợ giúp của họ để có thể phá được Ngọ Đình Quan. Thạch Lặc nén tức giận nói:
- Đây là mệnh lệnh của Thiền vu, không thể để chúng ta bị lộ. Nếu tướng quân có bất mãn có thể trở về nói với Thiền vu. Còn hiện giờ chúng ta nhất định phải hành quân thận trọng, không thể đối phương phát hiện ra chúng ta.
Thiên phu trưởng thấy Thạch Lặc nhắc đến Thiền vu không khỏi hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa, liền xoay người đi nhưng đi được vài bước lại dừng lại nói:
- Chỉ sợ thám báo quân Hán đã sớm phát hiện ra chúng ta rồi.
Thạch Lặc liền cảm thấy lo lắng. Ông ta biết rằng Thiên phu trưởng nói rất có lý. Thám báo của Lưu Cảnh rải đầy ở ngoài thành, động tĩnh của họ khi ra khỏi thành rất lớn, đối phương sao có thể không biết.
Thạch Lặc nén tiếng thở dài trong lòng. Chuyện đã đến nước này, họ cũng chỉ có thể di một bước tính một bước.
Kỵ binh Hung Nô đi về phía tây nam, có một mảnh rừng ở cách xa thung lũng, Đại doanh quân Hán tuy đóng ở chỗ cao, chỗ gần nhất cũng chỉ cách ba dặm nhưng không dễ phát hiện ra bọn họ.
Kỵ binh Hung Nô cũng vô cùng cẩn thận, không làm kinh động đến đại doanh quân Hán. Khi họ đi qua đại doanh quân Hán, Thạch Lặc mừng rỡ trong lòng, lập tức ra lênh tăng tốc. Một vạn kỵ binh giơ roi thúc ngựa, nhanh như chớp đã đến bên ngoài cách Điêu Lệnh Quan mấy chục dặm.
Khi họ đi về phía tây nam không lâu, Trực Đạo phía trước bỗng hiện ra trước mắt, nhưng Thạch Lặc chợt ghìm chặt cương ngựa, bất an nhìn phía trước, chỉ thấy đường vào Trực đạo ở giữa hai tòa sơn cốc, mà ở trước sơn cốc, một đội quân đang chặn đường đi của họ.
Đội quân này không giống như quân đội bình thường, binh sĩ nào cũng mặc trọng giáp, từ đầu đến chân đều dầy đặc, chỉ lộ ra đôi mắt. Trên tay mỗi người cầm một thanh trường đao dài một trượng rưỡi, cán đao dài, sáng chói dưới ánh mặt trời.
Đối phương là bộ binh trọng giáp, có khoảng ba nghìn người, xếp hàng ngay ngắn, phong tỏa kín con đường rộng khoảng sáu mươi trượng. Thạch Lặc quay đầu lạnh lùng nói với Thiên phu trưởng:
- Không phải ngươi muốn cùng quân Hán quyết chiến một trận sao? Bây giờ cơ hội tới rồi, ngươi có đồng ý xung phong không?
Trong lòng Thiên phu trưởng cũng có chút bất an, nhưng vừa rồi đúng là gã đã nói như vậy, cho nên lúc này không thể thối lui được, đành phải cao giọng nói:
- Ta đương nhiên là đồng ý!
- Được! Ta cho ngươi ba nghìn quân, chúc ngươi kỳ khai đắc thắng!
Thạch Lặc lớn tiếng quát:
- Đánh trống trợ uy.
“Tùng! Tùng! Tùng!” trống trận dồn dập vang lên. Đây là mệnh lệnh tác chiến. Thiên phu trưởng mua may trường mâu hét lớn:
- Theo ta tấn công!
Kỵ binh Hung Nô chuyển động, chạy như bay trên cánh đồng rộng lớn như cuồng phong bão táp. Bọn họ múa may chiến đao, gào thét. Kỵ binh Hung Nô như một thanh trường mâu vô cùng sắc bén, lại vừa giống một chiếc thiết trùy mạnh mẽ, muốn phá tung quân địch, giẫm đạp thành bùn.
- Giết!
Tiếng vó ngựa của kỵ binh Hung Nô long trời lở đất, dùng toàn bộ sức lực xông tới đoàn bộ binh trọng giáp.
Lưu Hổ sớm đã quen với tất cả chuyện này. Khi quân địch còn cách khoảng hai trăm bước, Lưu Hổ lạnh lùng ra lệnh:
- Bốn hàng xuất đao!
Tiếng trống vang lên, một nghìn sáu trăm binh sĩ xếp thành bốn hàng ở phía trước hai bước, nửa quỳ nửa ngồi xuống đất, chuôi dao chạm đất, mũi dao hướng về phía trước. Chín trăm thanh Trảm Mã Đao tạo thành một cánh rừng đao dày đặc.
Kỵ binh Hung Nô cuối cùng cũng như mây đen cuồn cuộn xông tới. Dẫn đầu là ba trăm kỵ binh, nhanh như sấm sét, vô cùng khí thế, bụi bay đầy trời, mang theo lực ngàn quân lao vào hàng bộ binh trọng giáp.
Trong tiếng kêu thê thảm, đoàn kỵ binh rầm rầm lao vào rừng đao, máu chảy ngập tràn, tứ chi bay tung tóe. Nhưng cùng lúc đó, một lực mạnh không gì tả nổi từ mũi đao truyền tới chuôi đao, cuối cùng biến mất ở trên đại địa. Đây là điểm khó khăn nhất mà bộ binh trọng giáp phải đối phó với kỵ binh. Đó là ở lần va chạm này, lực tác động sẽ vô cùng mạnh, nhưng nếu có thể đứng vững được thì kỵ binh ở phía sau sẽ bị va chạm liên tiếp, khiến cho họ chết thê thảm.
Bộ binh trọng giáp đã trải qua hàng trăm trận chiến, sớm đã có kinh nghiệp chiến đấu. Cho dù gió bão có lớn đến đâu có tạt vào mặt họ vẫn đứng vũng như núi Thái Sơn, chỉ có hơn mười binh sĩ bị lực quá lớn đánh bay ra ngoài.
Hầu hết các binh sĩ đều đứng vững trước sự tấn công của kỵ binh Hung Nô. Ba trăm kỵ binh Hung Nô cả người và ngựa đều chết gần hết. Người thì bị mũi đao đâm thủng, người thì ngã lên mũi đao, người thì ngã xuống ngựa, tứ chi bay khắp nơi. Người và ngựa chết chồng chất ở trước trận địa của bộ binh trọng giáp.
Lực mạnh như vậy mà không thể phá thủng được quân địch đã đem lại phiền toái lớn cho kỵ binh Hung Nô. Những kỵ binh phía sau không dừng được ngựa liên tiếp đụng vào nhau, kêu lên thảm thiết.
Lưu Hổ nhìn thấy vòng tấn công thứ nhất đã biến mất lại cao giọng ra lệnh:
- Xếp hàng ứng chiến!
Tám hàng ba nghìn bộ binh trọng giáp nhanh chóng xếp thành trận địa, giơ đao về phía trước từng bước tiến lên chiến đấu kịch liệt cùng với ba nghìn kỵ binh Hung Nô. Tiếng trống như tiếng sấm, tiếng kêu rung trời, cả cánh đồng đầy mùi máu tanh.
Đề xuất Voz: Khiêu vũ giữa bầy Les