Chương 978: Đội quân đến từ phía Đông.

Chương 978: Đội quân đến từ phía Đông.

- Đại tù trưởng, các huynh đệ bị giết vô số.

Một tên Thiên phu trưởng người đầy máu chạy tới trước mặt Thạch Lặc la lớn.

Tim của Thạch Lặc đang run rẩy, cả người lạnh ngắt, mặc dù y đã trải qua rất nhiều chuyện, nhưng cảnh tượng đầy mùi máu tanh trước mặt như thế này thực cũng khiến y như rơi vào hầm băng.

Trên chiến trường dài chưa đầy hai trăm bước, chất đầy thi thể của kỵ binh Hung Nô và kỵ binh người Yết, mấy ngàn thi thể tầng tầng lớp lớp, gần như không có một thi thể nào đầy đủ. Đầu người với vẻ mặt dữ tợn, tứ chi lộ ra xương trắng, thân thể bị chém đứt, máu đỏ của người và ngựa trộn lẫn với nhau, hội chung thành một dòng suối nhỏ, chảy đến bụi cỏ ven đường.

Cảnh tượng máu tanh tàn khốc này khiến cho rất nhiều binh lính Hung Nô trẻ tuổi sợ tới mức toàn thân run rẩy. Ba đợt tấn công thất bại, đã chôn vùi tính mạng của hơn ba nghìn người, kỵ binh quân Hán được trang bị đầy đủ vẫn vững vàng như cũ, bọn họ chỉ chết hơn mười người.

Sự tổn thất binh lính đối lập tàn khốc như vậy khiến trong lòng Thạch Lặc lạnh ngắt, y hoàn toàn tin rằng, cho dù toàn quân bỏ mạng thì cũng đừng mơ tưởng sẽ xông qua được đao trận như núi kia của quân Hán.

- Thu binh!

Thạch Lặc đau khổ ra lệnh.

Tiếng chuông của quân Hung Nô gõ vang, hơn hai ngàn kị binh rút lui giống như thủy triều, quân Hán cũng không đuổi theo. Bọn họ chậm rãi lui về phía sau, khiến chiến trường máu tanh hoàn toàn trống trải. Đó đơn giản không phải là chiến trường, mà là lò sát sinh, rất nhiều binh lính Hung Nô không chịu được quay đầu đi, nhung bọn họ không có cách nào để lảng tránh mùi máu tanh ở khắp mọi nơi.

Thạch Lặc ngơ ngác nhìn về binh lính trọng giáp ở cách xa mấy trăm bước, đây quả thực là đội quân y chưa bao giờ thấy qua, quả thực chính là khắc tinh của kỵ binh, sau khi giết chết mấy ngàn kỵ binh, bọn họ chỉ tổn thất mấy chục người.

Nhìn lớp đao lạnh như rừng rậm sáng lấp lánh, nhìn lớp người sắp như núi, Thạch Lặc không khỏi thở dài một tiếng, quay đầu ra lệnh:

- Rút về huyện Điêu Âm.

Binh lính Hung Nô sớm đã bị giết cho sợ hãi run rẩy, lúc nghe Thạch Lặc hạ lệnh, tất cả liền quay đầu ngựa lại hướng về phía Bắc mà chạy, bọn họ vội vàng muốn rời xa đám ác ma đồ tể đến từ địa ngục này, cách bọn họ càng xa càng tốt.

Chiến mã chạy gấp, tiếng vó ngựa như sấm, hơn sáu ngàn kỵ binh Hung Nô và kỵ binh người Yết rất nhanh liền chạy trốn sạch sẽ, chỉ để lại một trận thi thể máu thịt lẫn lộn.

Mấy ngàn kỵ binh Hung Nô chạy dọc theo đạo Tây Nam bên cạnh sườn núi hướng về thị trấn Điêu Âm, lúc này bọn họ đã không còn quan tâm sẽ kinh động đến đại doanh quân Hán ở cách vài dặm ngoài, cũng không lo phía trước liệu có phục binh hay không, mỗi người đều hồn bay phách lạc, cứ một mực chạy trối chết.

Khi bọn họ vừa mới chạy được vài dặm, bọn họ đột nhiên dừng lại, trên đường trước mặt bị chắn ngang mười cây đại thụ to lớn, Thạch Lặc vạn phần kinh ngạc, lúc uộh đến dọc đường bình phẳng, nào có cây lớn như vậy chặn đường.

- Không xong rồi!

Y bỗng nhiên phản ứng, Hán quân nhất định có mai phục.

Nhung đã chậm, chỉ nghe trên đỉnh đầu truyền đến một hồi mõ vang, bên trái sườn núi xuất hiện hơn mười ngàn tên cung thủ của quân Hán, cùng đồng loạt giương cung, hướng về kỵ binh Hung Nô dưới chân núi mà bắn tên, vạn mũi tên như trận bão, dày đặc lao về phía kỵ binh người Yết và Hung Nô dưới chân núi.

Đám kỵ binh xoay sở không kịp đề phòng, ào ào té ngựa, tiếng kêu thảm thiết vang vọng một vùng, đám kỵ binh loạn thành một vòng, còn Thạch Lặc đầu đội mũ bạc, thân mang giáp vàng chính là trọng điểm bắn tên của quân Hán. Trong nháy mắt, y cả người lẫn ngựa bị bắn thành con nhím, ầm ầm ngã xuống, chỉ sau hai đợt phục kích bằng tên, kỵ binh liền chết quá nửa.

Bên phải của Tây Nam đạo là một dãy núi thấp kéo dài, bên phải là một con song nhân tạo bề rộng chừng năm sáu trượng, từ phía bắc đào kênh dẫn nước tới, lại từ con sông này phân ra vô số nhánh mương nhỏ, chảy về đồng ruộng ở trong thung lũng, tạo thành một hệ thống tưới tiêu hoàn chỉnh.

Ở phía đông của con sông nhân tạo này là một mảnh rừng rậm, rừng rậm hiện lên một mảnh dài, chiều rộng chỉ hơn trăm trượng, dài có hơn mười dặm. Mảnh rừng này từng là một phần của rừng rậm trong thung lũng, khiến cho thung lũng trở thành ruộng tốt, mảnh rừng này cũng trở thành sự tồn tại may mắn cuối cùng, trở thành chỗ che mưa trú gió của những người đào sông.

Còn hiện tại, mảnh rừng rậm hình chữ nhật này lại trở thành nơi chạy trốn của lính Hung Nô, mấy ngàn binh lính may mắn thoát chết phóng ngựa nhảy xuống lòng sông, may là vào mùa đông, nước dưới sông rất cạn, ngoại trừ một số nhỏ bị bắn chết ở dưới sông, số binh lính còn lại đều phóng ngựa qua được bờ bên kia.

Nhưng vận xấu lại cứ một nối tiếp, mấy ngàn binh lính vừa mới lên được bờ bên kia, trong rừng rậm đối diện lại truyền đến một hồi mõ vang, mấy ngàn mũi tên từ bốn phương tám hướng bắn về phía kỵ binh Hung Nô đi đầu không còn đường thoát. Kỵ binh Hung Nô kêu thảm thiết, té ngựa, chiến mã trúng tên, chỉ chạy được vài bước liền ngã xuống sông.

Tên trong rừng rậm chỉ bắn ra một lần, mấy ngàn quân Hán cầm thương dài từ trong rừng lao ra, trường thương sắc bén đâm vào kỵ binh Hung Nô ở bờ sông. Bọn họ không chút lưu tình, ngay cả rất nhiều binh lính Hung Nô quỳ xuống đầu hàng cũng vô tình bị đâm chết, thi thể người ngựa đều bị đâm rơi xuống sông. Ngoại trừ không tới hai trăm kỵ binh do một gã Thiên phu trưởng dẫn đầu dọc theo hướng bắc dưới sông phá vòng vây thành công ra, còn lại hơn sáu ngàn kỵ binh Hung Nô bị hai mươi ngàn quân Hán mai phục bị tiêu diệt hoàn toàn.

Hai mươi ngàn quân Hán nhanh chóng rút về đại doanh, trên quan đạo Tây Nam, trong dòng sông nhỏ, đường bờ sông bên cạnh rừng rậm khắp nơi đều là thi thể của kỵ binh người Yết và quân Hung Nô bị ghết, từng bầy quạ đen ở trên trời bay quanh, hưng phấn xà xuống.

Sau đó, những thi thể này toàn bộ đều bị ném xuống dòng sông, đoạn sông dài hơn mười dặm này cũng theo đó mà bỏ hoang, trở thành phần mộ của người Hung Nô, dân bản xứ lại một lần nữa đào một con sông mới ở phía bên kia rừng rậm.

Tin tức quân Thạch Lặc bị quân Hán tiêu diệt toàn bộ truyền đến huyện Điêu Âm, Hô Trù Tuyền giật mình trợn mắt há mồm, y mới ý thức được bản thân mình đã xem vấn đề này quá đơn giản, Lưu Cảnh sao có thể để bọn họ thuận lợi đi Ngọ Đình quan cứu người, hơn nữa binh lực bọn họ vì chuyện này mà bị phân tán, Lưu Cảnh liền bắt lấy cơ hội này, diệt bọn họ cùng một lúc.

Trong lòng Hô Trù Tuyền vạn phần hối hận, y quả thật không nên đưa ra quyết định ngu xuẩn này, Thạch Lặc là muốn đi cứu con, cho nên bất kể hậu quả, còn bản thân y không những không ngăn cản, đã vậy còn cho hắn ta thêm năm ngàn quân, ngây thơ cho rằng bọn họ có thể đánh hạ được Ngọ Đình quan, thả quân đội của Lưu Khứ Ti, y quả thật quá ngu xuẩn rồi.

Suốt đêm, Hô Trù Tuyền nhốt mình trong phòng ngẫm lại, y đã hiểu rõ điểm yếu của mình, bên cạnh y không có một quân sư đa mưu túc trí nào phụ tá, mới khiến cho y nhiều lần ra chiêu một cách hồ đồ.

Từ lúc mới bắt đầu quyết định tiến về phía Nam, bọn họ đã phạm vào tính sai lầm của chiến lược, khiến họ sau này càng ngày càng bị động, cuối cùng phải nuốt quả đắng hôm nay, nhưng nếu bên cạnh y có một mưu sĩ tài trí hơn người, cũng sẽ không rơi vào kết cục như hôm nay.

Lúc trời sáng, Hô Trù Tuyền cuối cùng từ trong phòng đi ra, hai mắt y đỏ bừng, thanh âm khàn khàn nói với đám thị vệ canh ở bên ngoài:

- Truyền lệnh của ta. Tử thủ thành trì, không được phép manh động.

Hô Trù Tuyền cuối cùng đã nghĩ thông suốt một điểm, tuy rằng mục đích của Lưu Cảnh là kéo lê y trên Lạc Xuyên đạo, nhung nếu y vội vàng rút lui về Bắc, sẽ càng chết thảm hại hơn. Phía Bắc có năm vạn quân Hán chủ lực chặn đường, phía Nam có Lưu Cảnh đích thân dẫn năm vạn đại quân truy kích, có mười vạn đại quân trước sau giáp kích, còn y chỉ còn lại hơn hai vạn người, cuối cùng sẽ giống như Thạch Lặc, bị loạn tên bắn thành con nhím.

Bị tiêu diệt cùng với toàn quân, chi bằng chờ đợi quân cứu viện của Lưu Báo, có lẽ khi đó y còn có thể có một đường sống.

Quận Tây Hà thuộc Tịnh Châu, nơi này ở phía tây núi Lã Lương, là một quận gần nhất giữa Tịnh Châu và Quan Nội, chỉ cách bởi một nhánh Hoàng Hà, quận Tây Hà lấy Tưu Thủy làm ranh giới. Phía bắc Tưu Thủ thuộc địa bàn của người Hung Nô, còn phía Nam là do người Hán kiểm soát.

Vài thập niên, hai bên vẫn duy trì kí kết ngầm này, phía Nam Tưu Thủy người Hán tụ tập đông, lấy huyện Ly Thạch làm trung tâm, phân bố những mảnh ruộng lớn.

Còn phía Bắc Tưu Thủy nhân khẩu thưa thớt, vùng quê hoang vắng, tuy cũng có vài người Hung Nô làm nông nghiệp, nhung cũng có nhiều nông trường của nhiều dân du mục.

Buổi sáng hôm đó, ở cửa sông nơi Tưu Thủy nhập vào Hoàng Hà xuất hiện vô số quân Hung Nô, thanh thế lớn, một cái nhìn qua không thấy giới hạn, bờ sông chất đầy cả thảy mấy ngàn con bè da dê lớn nhỏ, quân Hung Nô chuẩn bị vượt sông Hoàng Hà từ chỗ này.

Cửa sông Tưu Thủy chính là chỗ vượt Hoàng Hà lý tưởng, thời triều Hán, nơi này có một bến, nhung bây giờ đã thành hoang phế, đoạn này nước bằng phẳng, đường sông cũng không rộng, dưới mặt sông không có nước xoáy ngầm, cực kỳ thích hợp cho bè vượt qua Hoàng Hà, mỗi lần người Hung Nô muốn vượt qua Hoàng Hà đều chọn nơi này.

Bên bờ sông Hoàng Hà, mười mấy tên tướng lĩnh Hung Nô vây quanh một gã thủ lĩnh hơn bốn mươi tuổi, người này đầu đội nón vàng, người mặc giáp vàng, làn da hơi đen, ánh mắt như mắt chim ưng nhìn chăm chú vào mười tấm bè da dê ở trên mặt sông.

Gã chính là Tả Hiền Vương Lưu Báo của Hung Nô, Lưu Báo là em ruột của Lưu Khứ Ti, huynh đệ hai người một đông một tây, khống chế phương Bắc Trung Nguyên. Lần này Lưu Báo sở dĩ đồng ý xuất binh, thật ra cũng không phải do thỉnh cầu của Hô Trù Tuyền, mà là yêu cầu của huynh trưởng Lưu Khứ Ti gã, đương nhiên, cũng là phán đoán của bản thân Lưu Báo với thế cục.

Thế lực Lưu Cảnh tiến vào Quan Lũng, không chỉ uy hiếp tới lợi ích của Lưu Khứ Ti, một khi quân Hán Đông tiến qua Tịnh Châu, tất nhiên cũng sẽ uy hiếp tới lợi ích thiết thân của Lưu Báo. Vào năm trước, quân Hán thừa dịp Tịnh Châu trống không, dễ dàng cướp lấy Thái Nguyên, mặc dù sau đó Lưu Cảnh rút lui ra khỏi Tịnh Châu, nhung hành động của hắn lại làm cho Lưu Báo thấy được nguy hiểm sau này.

Cũng chính là dựa vào suy xét này, Lưu Báo mới dứt khoát quyết định thừa dịp lực lượng quân Hán còn chưa lớn mạnh, phối hợp với Lưu Khứ Ti hoàn toàn đánh bại quân Hán, đuổi thế lực Lưu Cảnh ra khỏi Quan Lũng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Ảnh
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN