Chương 979: Lựa chọn thông minh.
Chương 979: Lựa chọn thông minh.
Chỉ có điều Lưu Báo vẫn có chút lo lắng quân Tào, quân Tào tập kết ở Thái Nguyên một trăm ngàn binh lực, cho dù lời giải thích mà Tào Tháo nói với gã là duy trì trung lập, giữ Tịnh Châu ổn định, nhưng trong một trận phục kích sứ giả quân Hán ở Thử Tước cốc, Tào Tháo lại xuất binh để bảo vệ sứ giả quân Hán, việc này khiến trong lòng Lưu Báo dấy lên một màn bóng ma, tuy nhiên chuyện này là gã không hợp đạo lý. Quân Hung Nô tự tiện vượt qua biên giới, không thông báo trước với Tào Tháo, cho nên đôi bên đối với sự kiện này đều duy trì sự im lặng.
Tuy nói như vậy, nhưng Lưu Báo vẫn nhận định Tào Tháo là một người cực kỳ nham hiểm, cho dù lão xuất binh hiệp trợ Lưu Cảnh, cũng chỉ là làm ra vẻ một chút. Đối với Tào Tháo mà nói, Lưu Cảnh mới là thỏa thuận lớn nhất của lão, chứ không phải Hung Nô, có thể mượn tay Hung Nô diệt trừ kình địch Lưu Cảnh này, Tào Tháo cớ sao không làm?
Lưu Báo tin tưởng vào phán đoán của mình, tuy nhiên gã cũng là người cẩn thận, gã sẽ không đem toàn bộ đội quân tám vạn theo đến Cao Nô, mà để lại ba vạn quân, để cho con cả Lưu La làm thống soái, chính gã đích thân dẫn năm vạn đại quân, chuẩn bị vượt sông đi Cao Nô, phối hợp với đại quân của Hô Trù Tuyền, nghênh chiến với chủ lực quân Hán.
Về mặt này thì có một vấn đề, Lưu Báo vốn không nghe ngóng tin tình báo sự thực, gã không biết Lưu Khứ Ti bị vây ở Trực đạo, cũng không biết Hô Trù Tuyền ở Lạc Xuyên đạo đã gặp phải áp vây lớn, gã nhận được thư chuyển nhanh do Hô Trù Tuyền đưa tới, chỉ nói là, chủ lực của quân Hán cuối cùng bị dẫn dụ tới thành Cao Nô, bảo gã xuất binh theo kế hoạch ban đầu, phối hợp chủ lực của Hung Nô nghênh chiến với quân Hán. Đây là điểm ngươi lừa ta gạt của nội bộ Hung Nô, Hô Trù Tuyền rất rõ rằng nếu nói sự thật với Lưu Báo thì gã sẽ không xuất binh.
Lưu Báo nằm mơ cũng không nghĩ tới, trong một tháng ngắn ngủi, đại quân Hung Nô cũng đã rơi xuống mức sắp diệt vong.
Lúc này, một gã tướng lĩnh cưỡi ngựa chạy như bay tới, khom người với Lưu Báo bẩm báo:
- Khởi bẩm Hiền Vương, thử nghiệm hoàn tất, có thể vượt sông được rồi.
Lưu Báo gật đầu, lớn tiếng ra lệnh:
- Truyền lệnh toàn quân qua sông.
Thế đối chọi song song giữa quân Hán và đại quân Hung Nô ở huyện Điêu Âm vẫn duy trì như trước, lúc này Lưu Cảnh đã nhận được tin tức đã chiếm Linh Châu. Việc Linh Châu bị công hạ là điều nằm trong dự liệu, nhưng điều khiến Lưu Cảnh cảm thấy phấn khích chính là Liêu Hóa sau khi công phá được huyện Linh Châu, phát hiện ra còn bảo vệ thành công năm vạn hoàng kim vốn do Khương Vương A Hoãn phí thời gian hai mươi năm tích cóp được.
Xác nhận là hoàng kim chứ không phải vàng ròng, số hoàng kim này đã được chuyển vào Tiêu Quan, đang trên đường hướng về Trường An. Kết quả này khiến Lưu Cảnh rất hài lòng, năm vạn cân hoàng kim này lại thêm mười vạn cân hoàng kim mà bọn họ tự dự trữ được, dựa vào số hoàng kim này làm cơ sở, hắn có thể chậm rãi khống chế được thiên hạ từ phương diện tiền tệ.
Trong đại trướng, Lưu Cảnh đang cùng với Tư Mã Ý vừa đi sứ trở về thảo luận tình hình Tịnh Châu. Từ sau khi Tư Mã Ý vào Tào Tháo đạt được thống nhất, liền dùng cách chuyển thư khẩn cấp, đem kết quả thương lượng tới Quan Trung, bây giờ bọn hắn không nói thêm về việc thương lượng nữa, mà là đang thảo luận tình hình của Tịnh Châu. Trên đường quay trở về, Tư Mã Ý đã dạo quanh phía Nam của Tịnh Châu một vòng, hiểu được phong thổ nhân tình của Tịnh Châu, cũng thăm hỏi một số sĩ tộc lớn của Tịnh Châu.
- Điện hạ! Sự giàu có và đông đúc của Tịnh Châu thật sự là nằm ngoài dự liệu của ta, hơn nữa năm quận phía Nam của Tịnh Châu, nhân khẩu dày đặc, đất đai phì nhiêu, nguồn nước dồi dào, mạch cây lúa một năm hai vụ, mấy năm nay hàng năm mùa đều thu hoạch lớn, ta bây giờ mới hiểu, Tào Tháo vì đâu mà coi trọng Thái Nguyên như thế, lương thực của Tịnh Châu là thứ đảm bảo triệt để cho việc khôi phục thực lực của lão.
Tư Mã Ý rất cảm khái, cũng kỳ vọng rất lớn vào sau này quân Hán có thể cướp được Tịnh Châu, Lưu Cảnh gật gật đầu cườ inói:
- Tịch Châu có Thái Hành Sơn che chắn, không bị loạn Khăn Vàng tấn công, mặc dù Tịnh Châu cũng xảy ra một ít chiến tranh, nhưng những trận chiến này chủ yếu phát sinh ở phía Bắc Thái Nguyên, trên cơ bản thì không lan đến gần phía Nam Tịnh Châu, cho nên vài chục năm nay, phía Nam Tịnh Châu mới có thể duy trì ổn định, nhân khẩu sinh sôi, nhân khẩu dư nhiều thì sẽ di chuyển tới Quan Trung. Tương lai sau khi chúng ta cướp lấy Tịnh Châu, ta định sẽ di dân từ Tịnh Châu đến Quan Nội, cho bọn họ hưởng chút lợi ích từ thuế má, làm cho Quan Trung và Linh Châu phát triển thêm nữa.
Tư Mã Ý cũng biết rằng Lưu Cảnh hiểu được tình hình của Tịnh Châu từ miệng của rất nhiều dân di cư, gã trầm ngâm một lát lại hỏi:
- Điện hạ dự định khi nào thì tấn công Tịnh Châu, sau khi thắng đại chiến Hung Nô lần này sao?
Lưu Cảnh lắc lắc đầu:
- Sau khi kết thúc đại chiến Hán Hung lần này, chúng ta sẽ phải dời đô, chính thức chuyển dời đô thành đến Trường An. Chuyện này cần ít nhất thời gian là nửa năm, sau đó tĩnh dưỡng một thời gian ngắn, sẽ bắt đầu chuẩn bị cuộc chiến Hợp Phì.
Tư Mã Ý yên lặng gật đầu, trong lòng gã có chút tiếc nuối, gã hy vọng Lưu Cảnh có thể đánh hạ Tịnh Châu trước, làm suy yếu nơi sản sinh lương thực của Tào Tháo. Tuy nhiên gã cũng biết cuộc chiến Hợp Phì đối với toàn bộ chiến cuộc là rất quan trọng, đánh hạ Hợp Phì, Bắc có thể khống chế Trung Nguyên, Nam khống chế Giang Đông, vừa hoàn thành vòng vây với Tào Tháo, đồng thời cũng có thể can thiệp vào nội chiến ở Giang Đông, có tác dụng hết sức quan trọng.nếu không phải việc dời đô dẫn đến đại chiến Hán Hung thì cuộc chiến Hợp Phì sớm đã nổ ra rồi.
Tư Mã Ý không nhắc tới Tịnh Châu nữa, gã chuyển đề tài, cười nói:
- Vậy Điện hạ chuẩn bị đối phó Hung Nô như thế nào, là nhân cơ hội này diệt hoàn toàn Hung Nô, hay là lưu lại một Hung Nô yếu thế?
Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:
- Ngươi là quân sư, những lời này hẳn là ta nên hỏi ngươi mới đúng.
Tư Mã Ý biết Lưu Cảnh nhất định đã lên kế hoạch, liền cười nói:
- Chi bằng chúng ta cùng viết các đáp án quan trọng lên bàn tay, sau đó so sánh thử xem.
- Ý kiến thú vị đó.
Lưu Cảnh vui vẻ đồng ý, hai người quay lưng lại, viết đáp án trên tay, hai người xoay người lại, Lưu Cảnh cười nói:
- Ta muốn xem Trọng Đạt viết trước.
Tư Mã Ý giang hai tay ra, chỉ thấy trên bàn tay viết hai chữ “Tiên Ti”, Lưu Cảnh không kìm được cười:
- Người hiểu ta, chỉ có Trọng Đạt.
Hắn cũng mở tay mình ra, trên bàn tay cũng viết hai chữ Tiên Ti như vậy, hai người nhìn nhau, cùng cười lớn.
Lưu lại một Hung Nô yếu thế, theo quy luật của thảo nguyên, hắn không thể chú ý Trung Nguyên, mà phải xoay sở đối phó với Tiên Ti có thế lực tương đương. Nếu không thì tiêu diệt Hung Nô, chỉ sẽ làm lợi cho Tiên Ti không công, khiến Tiên Ti nhanh chóng trở thành cường địch ở thảo nguyên. Sau khi thống nhất thiên hạ, quân Hán cần nghỉ ngơi lấy lại sức, tích trữ lực lượng, sau đó mới có thể hoàn toàn bình định loạn phương Bắc, việc này cần có thời gian, mà trong lúc này Hung Nô và Tiên Ti giằng co, vừa hay quân Hán sẽ thắng được quãng thời gian quý giá.
Lưu Cảnh lập tức cười nói với Tư Mã Ý:
- Mời Trọng Đạt an tọa, xem ta an bài hậu sự của Hung Nô như thế nào.
Trong lòng Tư Mã Ý khó hiểu, nhưng gã cũng không hỏi nhiều, chỉ lẳng lặng ngồi một bên, Lưu Cảnh lập tức lệnh cho thị vệ:
- Đem Đạt Man đến đây.
Một lúc sau, vài tên thị vệ dẫn theo một tên Đạt Man đầu trọc tiến vào, Đạt Man sau khi bị vây ở Lộc Minh Cốc, không giống như Lưu Khứ Ti liều mạng công thành phá vây, mà lựa chọn đầu hàng. Gã ra lệnh cho đám thủ hạ, đội quân mấy ngàn tên bỏ vũ khí xuống, cởi trần thân trên, đến trước Lộc Minh Quan quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, xin Lưu Cảnh tiếp nhận đầu hàng.
Đạt Man và Lưu Khứ Ti không giống nhau, Lưu Cảnh tuyệt đối sẽ không tiếp nhận Lưu Khứ Ti đầu hàng, nhất định phải thấy đầu của hắn ta, còn Đạt Man đối với Lưu Cảnh mà nói, lại có giá trị quan trọng, hắn liền tiếp nhận sự đầu hàng của Đạt Man.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Thế Đường Môn (Dịch)