Chương 980: Lựa chọn thông minh.

Chương 980: Lựa chọn thông minh.

Đạt Man bị dẫn đến lều lớn, quỳ xuống dập đầu nói:

- Bái kiến Hán Vương Điện hạ.

Lưu Cảnh khoát tay cười nói:

- Trục Nhật Vương không cần đa lễ, mời ngồi.

Đạt Man nghe Lưu Cảnh gọi mình là Trục Nhật Vương, trong lòng lập tức dâng lên một tia hy vọng, Đạt Man thật ra cũng không ngu xuẩn, chỉ có điều y theo đuổi thanh sắc, phóng đãng không kềm chế được, cho nên vẫn bị Hồ Trù Tuyền cho là ăn chơi trác táng, nhiều nhất chỉ sai y đi sứ, hoặc theo quân làm tham mưu, vân vân.

Nhưng trên thực tế, Đạt Man cũng có những suy nghĩ nhất định, y quả quyết ra lệnh đầu hàng, cũng luồn cúi với Lưu Cảnh, như vậy mới bảo toàn tính mạng, đối với quý tộc Hung Nô luôn coi trọng danh dự, thì rất khó mà làm được điểm này.

Lưu Cảnh lại nói:

- Sau đại chiến lần này, ta cho rằng Hung Nô chắc sẽ nảy sinh một vài thay đổi, Hồ Trù Tuyền không thích hợp tiếp tục làm người đứng đầu của Hung Nô, ta hy vọng Hung Nô có thể đổi một Thiền Vu, một người sẽ cùng ta và quân Hán làm việc tốt.

Đạt Man thở dài nói:

- Lần này quân Hung Nô bị tổn thất nghiêm trọng như vậy, hoàn toàn là trách nhiệm của Hồ Trù Tuyền, cho dù Điện hạ không đề cập tới, nội bộ Hung Nô cũng sẽ phản đối hắn làm tiếp Thiền Vu, địa vị của chính hắn sẽ không ổn, lúc này cha ta sẽ không ủng hộ hắn nữa, hắn chỉ có thể rớt đài thôi.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Phụ thân Vân Đan của ngươi đúng là nhận vật số hai của Hung Nô, kinh nghiệm từng trải vô cùng lão luyện, lại trí khôn thâm sâu, ta nguyện ủng hộ ông làm tân chủ của Hung Nô.

Đạt Man vội vàng đứng dậy thi lễ:

- Đa tạ Điện hạ đã ưu ái. Nhưng phụ thân thân thể không được khỏe, tuổi đã cao, chỉ sợ không có tinh lực đứng đầu Hung Nô, năm đó các bộ tộc đều đề cử ông làm Thiền Vu, nhưng bị phụ thân khéo léo từ chối nên mới có chuyện Hồ Trù Tuyền đăng vị.

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:

- Nếu phụ thân ngươi không đồng ý, vậy thì để ngươi đảm nhiện chức vị Thiền Vu, ngươi thấy sao?

Đây mới là trọng điểm mà Lưu Cảnh muốn nói. Hắn giữ Đạt Man lại, chính là đã nhìn thấu Đạt Man, để y đứng ra đảm nhiệm là Thiền Vu của Hung Nô. Người này là hạng người bình thường, ham hưởng thụ, lại không có tâm chí lớn, biên cương phương Bắc sẽ không đáng lo ngại.

Đạt Man lập tức ngây ngẩn cả người, đây là chuyện y chưa bao giờ nghĩ tới, y sao có thể có cơ hội trở thành Thiền Vu Hung Nô, có Lưu Khứ Ti và Lưu Báo ở đó, như thế nào cũng không tới lượt y, y nhìn Lưu Cảnh nghi ngờ, thấy ánh mắt của Lưu Cảnh rõ ràng không phải nói đùa, mà cực kỳ nghiêm túc.

Giờ khắc này, dục vọng quyền lực trong lòng Đạt Man bỗng nhiên bốc cháy hừng hực, vì sao mình lại không được, phụ thân là nhân vật có thực lực của Hung Nô, y lại là con trai độc nhất của phụ thân, người Hung Nô chỉ dựa vào thực lực để nói chuyện, y hoàn toàn có thể kế thừa cái ghế Thiền Vu, huống hồ lại có Lưu Cảnh ủng hộ.

Đạt Man bỗng nhiên hiểu ra, y quỳ xuống giơ tay nói:

- Cảm ơn Điện hạ đã coi trọng ta, Đạt Man ta bây giờ xin thề, ta nếu được làm Thiên Vu của Hung Nô, nhất định sẽ chung sống hòa thuận với Điện hạ. Quân Hung Nô vĩnh viễn sẽ không xâm phạm phía Nam, nếu phản bội lời thề này, trời tru đất diệt.

Lưu Cảnh chậm rãi gật đầu, hắn nhìn Đạt Man chăm chú, điềm nhiên nói:

- Sau đại chiến lần này, biên giới mà ta xác định sẽ là chuẩn, ta không cho phép quân Hung Nô xâm phạm phía Nam một bước, nếu không ta sẽ liên hợp với Tiên Ti, tiêu diệt toàn bộ Hung Nô, ngươi hiểu không?

Đạt Man lau ít mồ hôi trên trán, gật đầu:

- Ta sẽ ghi nhớ.

Lưu Cảnh sai người dẫn Đạt Man đi, hắn quay đầu lại nhìn Tư Mã Ý, thản nhiên cười, hỏi:

- Thế nào?

Tư Mã Ý giơ ngón tay cái về phía hắn, khen từ đáy lòng:

- Điện hạ cao minh.

Một đội kỵ binh thám báo ở trên cao nguyên mênh mông chạy gấp gáp, hai bên là đồng cỏ trải dài, chỗ xa hơn chính là khu rừng rậm rạp, kéo dài suốt Bắc Nam, cùng với dãy núi cao ngất tạo thành một thể, phảng phất giống như một chiếc áo bào màu xanh lá cây buộc lên dãy núi.

Nhưng bây giờ đã là những ngày cuối tháng mười, sắp bước vào mùa rét đậm, vài ngày tới, Hoàng Hà sẽ bắt đầu đóng băng, sau đó sẽ đón tuyết đầy trời, thời tiết dần dần gây bất lợi cho người Hung Nô. Đại chiến Hán Hung cũng đang đi vào cao trào cuối cùng, bất kể đối với quân Hán hay đối với người Hung Nô, năm ngày cuối cùng chính là thời khắc quyết định vận mệnh.

Đội kỵ binh thám báo xông vào một ngọn núi thấp, xa xa có thể nhìn thấy đại doanh của quân Hán khí thế hùng vĩ, đồn trưởng dẫn đầu hô to một tiếng, dẫn theo đám người hướng về đại doanh quân Hán phóng tới.

Đại doanh của quân Hán đã biến thành kết cấu tường, bản tường là dùng đầu gỗ với đất sét xây dựng, vô cùng chắc chắn.cách mỗi năm mươi bước còn xây một toàn tháp canh, có lính gác ở trong tháp canh để cảnh giác ở phía xa.

Dựa theo lệnh của Hán Vương Lưu Cảnh, quân Hán vẫn án binh bất động từ đầu, chờ đợi thời cơ đến, thời cơ đó chính là quân Hung Nô ở Tịnh Châu vượt sông Hoàng Hà.

Lúc này, đội kỵ binh chạy tới trước đại doanh, giơ quân bài lên hô to:

- Đồn thám báo thứ tám hồi doanh, có quân tình khẩn cấp cần bẩm báo chủ tướng.

Cửa đại doanh vừa mở, một gã sĩ quan đang trực đi ra, nghiệm chứng quân bài, hướng về đám người nói:

- Vào doanh đi.

Thám báo tiến vào đại doanh, dưới sự hướng dẫn của lính gác, dọc theo đường cái chậm rãi đi tới, đi thẳng tới trước lều lớn, một trinh sát tiến lên bẩm báo, một sát sau, một tên binh lính thân cận của Triệu Vân đi ra nói với đồn trưởng thám báo:

- Tướng quân lệnh cho ngài vào trong bẩm báo.

Đồn trưởng liền vội vàng đi theo tên lính vào đại doanh. Ở trong đại doanh, các tướng lĩnh đang cùng nhau thảo luận chuyện binh, Triệu Vân thấy đồn trưởng thám báo tiến vào, liền cười nói với mọi người:

- Mọi người cùng nghe tin tình báo mới nhất nào.

Đồn trưởng tiến lên quỳ một gối bẩm báo:

- Khởi bẩm Triệu tướng quân, ty chức dẫn đầu các huynh đệ phát hiện chủ lực của quân Hung Nô ở Tịnh Châu.

Mọi người lập tức thấy hứng thú, trong đại trướng liền yên tĩnh hẳn, tất cả mọi người đều lắng tai nghe thám báo bẩm bảo, Triệu Vân lại hỏi:

- Là phát hiện chủ lực của Tịnh Châu ở chỗ nào?

- Hồi bẩm tướng quân, là ở kênh Chương Ly.

Triệu Vân lập tức đứng dậy đi vào sa bàn, mọi người cũng xấn tới, Triệu Vân chăm chú nhìn sa bàn một lát, dùng một cây gõ chỉ vào trong đó, một khe núi cách sông Hoàng Hà không xa, nói:

- Là ở chỗ này sao?

Đồn trưởng thám báo nhìn một hồi, lúc này mới gật gật đầu:

- Chính là chỗ này.

Pháp Chính ở bên cạnh lại hỏi thêm:

- Các ngươi phát hiện quân Hung Nô lúc nào, bọn họ đang làm gì?

- Hồi bẩm quân sư, là chạng vạng ngày hôm qua, lúc ty chức phát hiện, bọn họ đang trú doanh.

- Có bao nhiêu đội quân, trang bị như thế nào?

Đây là câu hỏi của Bàng Đức.

- Hồi bẩm Bàng tướng quân, ước chừng hơn năm mươi ngàn người, toàn bộ là kỵ binh, trang bị giáp da và trường mâu, tuy nhiên không giống như kỵ binh Hung Nô trước kia, đám kỵ binh này có cả khiên, rất nhiều binh sĩ cũng có cung tên giống chúng ta.

Đây là chuyện hợp lý, quân Hung Nô Tịnh Châu ở Trung Nguyên thời gian dài, tuy rằng không thể trang bị áp giáp ngư lân, nhưng có được tấm khiên và cung tên của quân Trung Nguyên cũng hết sức dễ dàng, Triệu Vân gật gật đầu nói với mọi người:

- Đợi Tào Tháo ra tay không biết tới khi nào, chúng ta cũng không thể đem hy vọng chiến thắng ký gửi vào Tào Tháo được, ta đề nghị chủ động xuất kích, bước đầu tiên chính là tiêu diệt đại doanh hậu cần của Hồ Trù Tuyền.

Mã Đại bước ra nói:

- Nhiệm vụ tiêu diệt đại doanh hậu cần hãy giao cho ty chức, ta chỉ cần một canh giờ là có thể nhổ hết chúng.

Triệu Vân đồng ý với thỉnh cầu của Mã Đại, vừa cười nói:

- Mã tướng quân, dê bò trong đại doanh cũng có thể để cho chúng ta sử dụng.

- Ty chức tuân lệnh!

Đề xuất Voz: Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN