Chương 981: Hung Nô Tịnh Châu.
Chương 981: Hung Nô Tịnh Châu.
Đại doanh hậu cần của Hô Trù Tuyền vẫn nằm trong giám thị của quân Hán, trong đại doanh chỉ có bốn ngàn binh lính Hung Nô, không có mệnh lệnh của Triệu Vân, bọn họ không dám vứt bỏ doanh mà đi, nhưng cũng không dám đuổi dê bò rời khỏi đại doanh xuôi nam, như vậy bọn họ chắc chắn chết không thể nghi ngờ, bọn họ giống như sơn dương bị bức vào một góc tường, bất lực đợi đồ tể tới giết, hoặc là chủ nhân đến cứu mình.
Đúng lúc này, bọn họ nhận được tin tức Hung Nô Tịnh Châu vượt qua Hoàng Hà, trong quân doanh sôi trào, bọn lính đều thu thập hành trang, chuẩn bị lui về hướng đông, hội hợp với quân đội Tả Hiền Vương.
Nhưng vào lúc này, trên tháp canh quân doanh gõ vang tiếng chuông cảnh báo, có binh lính chạy trốn hô to:
- Quân Hán theo phía tây giết đến rồi!
Gần như tất cả binh lính đều cảm nhận được đại địa đang run rẩy, xa xa bụi đất tung bay, kỵ binh quân Hán đông nghìn nghịt đang lao về phía đại doanh, trong đại doanh Hung Nô hồn loạn thành một bầy, quân tâm hoảng loạn, đều lên ngựa chạy khỏi quân doanh, lúc này, bọn họ đã chẳng quan tâm hơn mười vạn con dê bò, chỉ để ý tính mạng của bản thân.
Nhưng kỵ binh Hung Nô vừa mới chạy chưa được ba dặm, tên bắn che phủ trời đất từ trong khu rừng bên cạnh vút tới, kỵ binh Hung Nô đều kêu thảm trúng tên, ngay sau đó là tiếng trống như sấm, vô số binh lính quân Hán từ trong rừng cây lao ra.
Lúc này quân Hán trong huyện thành Cao Nô đã nhận được tin tức của Triệu Vân, dưới sự suất lĩnh của tn, ba nghìn quân đội liền mai phục bên trong rừng cây bên cạnh, tn đầu tầu gương mẫu, hô lớn:
- Các huynh đệ, rửa nhục ngày hôm nay, giết!
Quân coi giữ Cao Nô bị đại quân Hung Nô bao vây mấy tháng trời, trong lòng người nào cũng nghẹn lửa giận, giờ khắc này, bọn họ rốt cục được trút giận, ai nấy đều gào thét vọt tới kỵ binh Hung Nô, dù đều là bộ binh, nhưng tác dụng của họ là chặn quân địch chạy trốn lại.
Trường mâu đâm nhanh, chiến đao bổ chém, kỵ binhHung Nô lòng nóng như lửa đốt, liều chết muốn mở một đường máu, mà binh lính quân Hán phẫn hận hết mức, chết sống cũng không cho chúng phá vây, song phương chiến đấu kịch liệt cùng một chỗ.
Mà đúng lúc này, Mã Đại suất lĩnh mười ngàn kỵ binh quân Hán rốt cuôc đã đánh tới, ngựa tăng tốc, nháy mắt liền giết vào trong đội ngũ của người Hung Nô, làm kỵ binhHung Nô tán loạn, lộn xộn, bọn họ nhanh chóng vây quanh, hai chi quân Hán hội hợp, cắt đứt đường lui của binh lính Hung Nô.
Tiêu diệt đại doanh hậu cần của Hung Nô chỉ là một nhạc đệm nho nhỏ, mà nghênh chiến quân đội của Lưu Báo mới là nhiệm vụ trọng yếu của quân Hán. Triệu Vân suất lĩnh năm vạn đại quân một đường đi về hướng đông, buổi chiều ngày hôm sau, rốt cuộc bọn họ đã đụng phải đại quân của Lưu Báo bên cánh đồng bát ngát ngoài trấn Táo Lâm, Triệu Vân lập tức thét ra lệnh đại quân triển khai trận hình trên cánh đồng.
Năm vạn quân Hán do ba vạn kỵ binh và hai vạn bộ binh tạo thành, kỵ binh ngoại trừ năm nghìn người Hán, còn lại hai vạn năm ngàn người đều là do quân Hán chiêu mộ người Ô Hoàn và người Khương tạo thành.
Những người này hoàn toàn khác với liên quân Khương Hán do Mã Siêu chỉ huy, những kỵ binh này mặc dù là người Ô Hoàn và người Khương, nhưng bọn họ là biên chế chân chính trong quân Hán, ở Tế Liễu doanh tiếp nhận ba tháng huấn luyện nghiêm ngặt
Bất kể quân kỷ, trận pháp, trang bị đều hoàn toàn giống quân Hán, bọn họ đã thoát thai hoán cốt, hơn nữa tự thân bọn họ có kỹ thuật cưỡi ngựa tài giỏi, bọn họ chính là một đội kỵ binh quân Hán tinh nhuệ nhất, hoàn toàn có thể chống lại kỵ binh Hung Nô.
Mặt khác Triệu Vân còn mang theo một vũ khí bí mật, vũ khí này dùng để đối phó với kỵ binh, đó chính là phong nỏ, tổng cộng có ba nghìn bộ, do chín ngàn tên lính sử dụng, nhưng này chín nghìn người đồng thời cũng là trường mâu bộ binh, bọn họ có thể đầu nhập chiến đấu bất cứ lúc nào.
“U...”, quân Hán thổi kèn lên, không trung mây đen dầy đặc, phương bắc gào thét, tiếng kèn đặc biệt thê lương dưới mây đen.
Năm vạn quân Hán bày đại trận ba cánh ở trong cánh đồng bát ngát mờ mịt, Bàng Đức dẫn mười ngàn kỵ binh làm cánh tả, Mã Đại dẫn mười ngàn kỵ binh làm hữu quân, Lãnh Bao dẫn mười ngàn kỵ binh làm hậu viện, phương trận mười ngàn trường mâu quân do Triệu Vân tự mình suất lĩnh làm tiên phong, sau phương trận ẩn giấu ba nghìn bộ phong nỏ, do Trương Dực Thống soái.
Lúc này, đại quân của Lưu Báo ngoài bốn dặm cũng chậm rãi ngừng lại, nhanh chóng bày trận, Lưu Báo đã từ miệng vài tên bại binh đại khái hiểu được chiến cuộc trước mắt, y mẫn cảm ý thức được, Hô Trù Tuyền cũng không hề nói thật với mình, ông ta đã che giấu mình vài tin tức quan trọng.
Đầu tiên là quân đội huynh trưởng Lưu Khứ Ti của mình đã bị nhốt ở Trực đạo hơn mười ngày, vẫn không thể thoát thân, tiếp đó là Hô Trù Tuyền rơi vào cạm bẫy của quân Hán, bị quân Hán kéo vào trong Lạc Xuyên đạo, cũng khó thoát thân.
Dưới tình huống như vậy, Hô Trù Tuyền lại phát kim tiễn lệnh, mệnh lệnh Tịnh Châu Hung Nô qua sông tây tiến, cùng bao vây tiễu trừ quân Hán chủ lực ở huyện Cao Nô.
Quân Hán chủ lực đã tới huyện Cao Nô, nhưng đại quân Hô Trù Tuyền lại ở đâu? Rõ ràng là gạt mình đến cứu giúp y, hoặc là y lợi dụng mình dụ quân Hán chủ lực đi, trong lòng Lưu Báo căm hận vô cùng.
Nhưng lúc này y không còn đường lựa chọn, y đã đối mặt với quân Hán chủ lực, có thể nói, y hoàn toàn rơi vào bẫy của Hô Trù Tuyền rồi.
Trong lòng Lưu Báo phẫn uất, lớn tiếng quát lệnh:
- Truyền mệnh lệnh của ta, đại quân bày trận, chuẩn bị xuất kích!
Lúc này, một gã Vạn phu trưởng lặng lẽ tới gần Lưu Báo, thấp giọng nói:
- Trận hình này của quân Hán dường như hơi kỳ quái.
Lưu Báo ánh mắt híp lại, y cũng phát hiện, bình thường quân Hán đều là cung nỏ thủ đứng hàng đằng trước, hai bên là kỵ binh hộ vệ, mà tại đây, kỵ binh hai bên không có vấn đề, nhưng cung nỏ thủ đâu? Không thấy bóng dáng.
- Ty chức hoài nghi, trong quân đội khả năng cất giấu cái gì đó?
Lưu Báo chăm chú nhìn một lát, lắc đầu nói:
- Mặc kệ bọn chúng cất dấu cái gì, chúng ta đều phải đối mặt.
Vạn phu trưởng lập tức khom người nói:
- Ty chức nguyện suất quân làm tiên phong, tấn công chủ trận quân địch.
- Tốt!
Lưu Báo lập tức ra lệnh:
- Ngươi có thể dẫn mười ngàn kỵ binh làm tiên phong, tấn công bộ binh quân địch, ta sẽ an bài quân đội đấu hai cánh quân địch, hy vọng ngươi có thể chặt bỏ soái kỳ quân địch cho ta.
- Tuân lệnh!
Vạn phu trưởng quay đầu lại lớn tiếng quát lệnh, lập ức tiếng trống trận quân Hung Nô vang lên, “thùng thùng thùng”, trong tiếng trống trời rung đất chuyển, một chi mười ngàn kỵ binh Hung Nô từ trong đội ngũ lao ra, bọn họ không ngừng thúc dục chiến mã, quơ chiến đao, khí thế chạy chồm như sấm, đại địa run rẩy, bụi đất tràn ngập, sát khí ngút trời, thổi quét tới bộ binh quân Hán cách vài dặm.
Lưu Báo lập tức quay sang ra lệnh hai gã Vạn phu trưởng khác:
- Các ngươi suất bản bộ, bám trụ quân Hán hai cánh trái phải cho ta, yểm hộ Tát Đạt tấn công trung tâm quân địch.
Hai gã Vạn phu trưởng tiếp lệnh đi, một lát, hai chi mỗi chi mười ngàn kỵ binh Hung Nô từ hai bên trái phái giết ra, đội kỵ binh ba vạn người tạo thành hình tam giác tấn công nhanh về phía quân Hán, Lưu Báo khẩn trương nhìn chăm chú vào ba vạn quân đội tấn công, đây là lần đầu tiên y phái ra số lượng kỵ binh như vậy, hy vọng bọn họ đừng cho mình thất vọng.
Triệu Vân lạnh lùng nhìn chăm chú vào quân địch chạy tới, khi ba chi kỵ binh đã thành trận hình, Triệu Vân lập tức ra lệnh:
- Phong nỏ biến trận!
Lệnh kỳ trên đài chỉ huy múa may, hồng kỳ giơ lên, lục kỳ chém ra, mười ngàn trường mâu bộ binh tiền phương nhanh chóng thoái lui về sau, lộ ra ba nghìn bộ phong nỏ xa, năm trăm bộ nỏ xa xếp thành một hàng, tổng cộng sáu hàng, trận tuyến dài đến một dặm, vừa lúc bao trùm lên một vạn kỵ binh hàng đầu tiên.
Ba nghìn phong nỏ xa này đều là thân trâu gỗ, thể tích cực lớn, kiên cố, một mặt nó là nỏ xe của quân Hán, nhưng đồng thời nó cũng có một tác dụng khác, chính là chướng ngại chiến xa bộ binh, đây là chiến pháp được đúc kết trong tác chiến trường kỳ giữa người Hán và dân tộc du mục, dùng chiến xa làm chướng ngại, khi bộ binh dùng chiến tác chiến với du mục kỵ binh, khiến du mục kỵ binh không thể phát huy ưu thế chạy với tốc độ cao, mãi cho đến triều Tùy Dương Tố đánh với kỵ binh Đột Quyết mới cuối cùng bỏ chướng ngại chiến xa.
Mà lúc này, ba nghìn nỏ xa trâu gõ được đẩy đi, tác dụng mê hoặc cực lớn, Lưu Báo và các tướng lĩnh Hung Nô đều bị mê hoặc, lúc này bọn họ mới hiểu, hóa gia đó là vũ khí thần bí giấu trong đội ngũ quân Hán, đó là mấy ngàn chiếc chiến xa.
Lưu Báo hừ lạnh một tiếng, chỉ là mấy ngàn chiếc chiến xa, cũng có thể ngăn trở năm vạn kỵ binh tấn công sao? Lưu Báo cảm thấy y hoàn toàn không cần đầu nhập năm vạn kỵ binh vào chiến trường, chỉ đầu nhập ba vạn kỵ binh là đủ.
Nhưng có một vài đại tướng tỉnh táo suy nghĩ phát hiện ra trận hình chiến xa dường như có điểm khác biệt, không phải là trận hình vòng tròn truyền thống, mà là xếp thành hàng trận, đây có lẽ là một loại vũ khí bí mật của quân Hán.
Mười ngàn kỵ binh Hung Nô tiên phong càng ngày càng gần, vọt vào vòng năm trăm bước, ba nghìn bộ phong nỗ xa cũng đã chuẩn bị xong, ba mươi mũi tên sắt lóe ra hàn quang quỷ dị dưới ánh mặt trời.
Mười ngàn kỵ binh vọt vào ba trăm bước, kỵ binh che trời phủ đất, tựa như một bức thảm đen lớn, di chuyển trong cánh đồng bát ngát, tất cả kỵ binh đều quát to lên:
- Giết!
Một gã lính gác chạy tới trước mặt Triệu Vân cao giọng:
- Tướng quân, kỵ binh quân địch đã tiến vào trong tầm bắn!
Triệu Vân đáp trán nhìn kỵ binh Hung Nô che phủ trời đất đánh tới, ác nghiệt ra lệnh:
- Bắn!
Ba nghìn bộ phong nỏ sớm đã bày trận sẵn sàng đón quân địch, theo một tiếng ra lệnh của chủ tướng Triệu Vân, lệnh kỳ ra hiệu phong nỏ bắn phất xuống, trống tiếng nổ lớn, một ngàn bộ phong nỏ chợt phóng ra, ba vạn mũi tên sắt bay lên trời, đông nghìn nghịt một mảnh, tựa như châu chấu đói khát gào thét bay tới kỵ binh Hung Nô đối diện đang lao tới.
Vạn phu trưởng cầm đầu phát hiện mũi tên nỏ dày đặc phóng tới, cao giọng hô to:
- Là tiễn thỉ!
Kỵ binh Hung Nô luôn luôn không thích dùng tấm chắn, bởi vì tấm chắn sẽ ảnh hưởng việc phát huy tác chiến của bọn họ ở trên lưng ngựa, họ dùng bì giáp hai lớp để phòng ngự, vô cùng chắc chắn, ngoài tám mươi bước, tên bình thường không thể bắn thủng bì giáp trên người họ được.
Nhưng quân đội của Lưu Báo trường kỳ sinh hoạt tại Trung Nguyên, chịu ảnh hưởng lớn của quân đội Trung Nguyên, hơn nữa Trung Nguyên nhiều năm chiến tranh, đại lượng binh khí sớm không khống chế được, Hung Nô cũng đã nhận được lá chắn nhẹ của quân đội Trung Nguyên, làm thành trang bị cố định của họ.
Mắt thấy tên dày đặc phóng tới, không cần thủ lĩnh hạ lệnh, kỵ binh Hung Nô đều giơ tấm chắn lên, tấm chắn đặt trước bì giáp, chúng hoàn toàn có thể phòng ngự được tên nỏ bình thường, nhưng kỵ binh Hung Nô có nằm mơ cũng không ngờ được hôm nay bọn họ đối mặt không phải là tên nỏ bình thường mà là mũi tên sắt.
Mũi tên sắt đầu nặng đuôi nhẹ, tự thân nó đã có sức nặng làm gia tăng tốc độ, khiến nó có lực đánh vào và lực xuyên thấu hùng mạnh ở trên không trung, chỉ nghe những tiếng phập phập vang lên, mũi tên sắt đã bắn thủng tấm chắn, cũng bắn thủng bì giáp hai lớp của người Hung Nô, từng tiếng kêu thảm thiết vang vọng.
Đề xuất Giới Thiệu: Vân Thâm Bất Tri Mộng