Chương 982: Một trận chiến mấu chốt.
Chương 982: Một trận chiến mấu chốt.
Binh lính bị trúng tên rơi xuống, chiến mã bị trúng tên gục đổ, kỵ binh trên ngựa lập tức ngã lăn ra ngoài, ba vạn mũi tên sắt đã tạo nên tổn thất hơn 1300 binh sĩ, dù chết thê thảm và nghiêm trọng, nhưng vẫn không hề ảnh hưởng đến sự tấn công của kỵ binh Hung Nô.
Nhưng quân Hán có ba nghìn bộ phong nỏ, dùng xạ kích tam đoạn bắn tới liên tục, khi một ngàn bộ phong nỏ lần đầu tiên bắn ra xong, đợt phong nỏ thứ hai và thứ ba cũng lần lượt được bắn, không đợi kỵ binh Hung Nô kịp thở, mũi tên sắt che phủ trời đất lại tiếp tục xuất hiện, lực đạo càng thêm mạnh mẽ, không có gì kiên cóo mà không phá nổi, kỵ binh Hung Nô bị bắn ngã lăn, tấm chắn và bì giáp không thể ngăn được từng mũi tên nỏ đoạt mệnh, tiếng kêu rên vang vọng vùng quê.
Phong nỏ của quân Hán thời khắc này đã bộc lộ được uy lực hùng mạnh, vòng thứ nhất chín vạn mũi tên sắt bắn ra, mười ngàn kỵ binh Hung Nô chết gần nửa, mà khoảng cách của họ còn cách quân Hán 180 bước.
Nhưng tin dữ cũng không vì điều này mà tiêu trừ, tinh túy của xạ kích tam đoạn chính là vĩnh viễn không đình chỉ, khi nhóm mũi tên nỏ thứ ba bắn ra, nhóm phong nỏ đầu tiên đã thay xong hộp đựng tên, hai tên lính lay động bàn tời, lên đủ dây cung, bọn họ hành động nhanh gọn, mau lệ.
Không cần mệnh lệnh, binh sĩ xạ kích lập tức vận huyền đao, “băng” một tiếng, dây cung mạnh mẽ bắn ra, ba mươi nhánh tên nỏ sắt bay lên trời, mũi tên nỏ sắt chung quanh tụ tập thành một vùng, nhanh chóng tạo thành một đám mây đen mũi tên nỏ sắt rộng chừng một dặm, lúc này đây, chúng không chỉ đả kích kỵ binh phía trước, mà còn bao trùm cả hai vạn kỵ binh ở hai mặt.
Bắt đầu từ thời Chiến Quốc, quân Trung Nguyên và kỵ binh Hung Nô đã không ngừng bùng nổ các loại chiến tranh lớn nhỏ, dù kỵ binh Hung Nô lấy kỹ thuật cưỡi ngựa và kỵ xạ thành thạo chiếm ưu thế chủ động trên chiến trường, nhưng quân đội Trung Nguyên lại vĩnh viễn ưu thế về vũ khí, nhất là tên nỏ, cũng mang đến lực sát thương rất lớn cho kỵ binh Hung Nô.
Giữa Hán triều về sau, từ khi kỵ binh quân Hán không ngừng gia tăng, bắt đầu tiến hành chủ động công kích đối với quân đội Hung Nô, cung nỏ hùng mạnh trở thành pháp bảo chiến thắng của quân Hán, cũng trở thành nhân tố trọng yếu khiến người Hung Nô bại vong.
Hôm nay, vũ khí của quân Hán dưới sự dốc lòng nghiên cứu và chế tạo của bậc thầy thợ thủ công Mã Quân, đã có bước tiến nhảy vọt vượt bậc, nhất là sự xuất hiện của một lượng lớn xạ vũ khí đại quy mô là phong nỏ và liên nỏ, lấy số lượng thủ thắng, đã tạo thành lực sát thương cực kỳ khủng bố.
Nhưng loại binh khí này cũng không phải có thể tùy ý sử dụng, dù là Lưu Bị và Tôn Quyền lấy được nguyên bộ bản vẻ, bọn họ cũng không thể bắt chước, điều này cần thực lực kinh tế hùng mạnh làm hậu thuẫn, phong nỏ dùng là mũi tên sắt, một chi mũi tên sắt cần một lượng lớn nhân công và tài liệu, tiền bạc, huống chi là một lần bắn sẽ bắn chín vạn mũi tên sắt, ba lượt sẽ bắn ra hai mươi bảy vạn mũi tên sắt, loại tiêu hao cực lớn này, không phải Giang Đông hay là Giao Châu có thể chịu đựng nổi.
Đương nhiên, mũi tên sắt có thể thu về sau mỗi cuộc chiến, nhưng cho dù là như vậy, sau khi thu về vẫn phải nấu lại và đánh chế lại một lần nữa, cũng tiêu hao một lượng lớn nhân lực và vật lực.
Cũng chính bởi vì phí tổn cực lớn, quân Hán cũng không dễ dàng sử dụng loại vũ khí sát thương đại quy mô này, dùng đạo đạn đánh ruồi bọ, bất kể ai cũng chịu không nổi loại tiêu hao này, cho đến tận lúc này, quân Hán cũng chỉ là đánh với kỵ binh Ô Hoàn và kỵ binh Lưu Mãnh, hôm nay là lần thứ ba, cũng là lần đầu tiên sử dụng đại quy mô.
Ba nghìn bộ phong nỏ liên tiếp phát ra ba lượt chín lần, đã bắn ra hai mươi bảy vạn mũi tên sắt, gây cho kỵ binh Hung Nô tổn thất thảm trọng, ba vạn kỵ binh chết gần nửa, dù nhiều kỵ binh là vì chiến mã trúng tên ngã xuống đất, nhưng đối với kỵ binh tốc độ chạy cao mà nói, một khi ngã ngựa, không chết tức tổn thương, cho dù may mắn không chết, cũng sẽ vì bị thương mà mất sức chiến đấu.
Công hiệu quan trọng của một lượng lớn phong nỏ là lực sát thương, mà sản phẩm phụ chính là mang đến cho kỵ binh Hung Nô chấn động tâm lý rất lớn, bất luận là một chi du mục kỵ binh đều khó có thể chịu đựng được năm thành thương vong, cho dù là quân đội Trung Nguyên huấn luyện có tố chất thì nhiều nhất cũng chỉ chịu đựng được bảy thành thương vong, chiến tử đến người cuối cùng, đây chẳng qua là hành động bất đắc dĩ trong tuyệt cảnh, một khi vượt qua cực hạn của chịu đựng, hoặc là lui lại, hoặc là bại lui, chứ không có lựa chọn thứ ba.
Hai mươi bảy vạn mũi tên nỏ sắt đã làm tổn thất một vạn năm ngàn kỵ binh, không chỉ có khiến kỵ binh Hung Nô đang tấn công không thể chịu đựng nổi, mà Lưu Báo cũng không nén được tức giận, liên thanh hô to:
- Rút quân! Rút quân!
Tiếng chuông rút quân gõ vang, một vạn năm ngàn kỵ binh còn lại như thủy triều về phía sau, Triệu Vân bắt được cơ hội này, lập tức hạ lệnh:
- Kỵ binh xuất kích!
Ba vạn kỵ binhquân Hán từ hai cánh chạy đi, vượt qua chiến trường đầy mũi tên sắt, sấm sét xuất kích, như gió bão mưa gào thẳng hướng đến kỵ binh Hung Nô chưa hoàn hồn. Lưu Báo bất đắc dĩ, nếu lúc này bại lui, bọn họ chắc chắn toàn quân tan tác, y đành phải hạ lệnh kỵ binh nghênh chiến.
Hai chi kỵ binh triển khai chém giết máu tanh trên vùng quê rộng lớn, rất nhanh, Triệu Vân suất lĩnh một vạn năm ngàn bộ binh, ba tổ phương trận trường mâu cũng đầu nhập vào chiến trường.
Bốn vạn năm ngàn người đánh với một vạn năm ngàn kỵ binh Hung Nô, dù kỵ binh Hung Nô đã gặp phải đòn tấn công của phong nỏ, tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, nhưng một vạn năm ngàn kỵ binh này dù sao cũng được Lưu Báo huấn luyện nhiều năm, sức chiến đấu rất mạnh, cho dù trên tâm lý bị tổn thương nặng, trên binh lực cũng không bằng quân Hán, nhưng vẫn ngoan cường phản kích như cũ, quân Hán cũng chỉ hơi chiếm được thế thượng phong, ưu thế cũng không rõ ràng.
Một trận chiến này ước chừng đánh hơn hai canh giờ, sắc trời dần dần tối xuống, lúc này, Lưu Báo phái một gã sứ giả giơ cờ trắng tìm chủ tướng Triệu Vân, sứ giả ở trên lưng ngựa khom người nói:
- Sắc trời đã tối, hai quân hỗn chiến khó có thể nhận ra địch ta, Đại vương nhà ta đề nghị tạm thời dừng chiến, ngày mai lại tái chiến.
Triệu Vân cũng biết kỵ binh mới chiêu mộ này cũng vừa được huấn luyện ba tháng, chưa đủ ở phương diện đánh đêm, nhất là người Ô Hoàn hình thức giống người Hung Nô, đánh đêm khó mà phân biệt được, rất dễ gây ra ngộ thương, y liền gật gật đầu:
- Các ngươi có thể rời khỏi chiến trường, ta không đuổi theo là được!
Sứ giả chạy về bẩm báo với Lưu Báo, Lưu Báo có chút do dự, nếu y lui lại, lại bị quân Hán truy kích, vậy rất có thể tạo thành toàn quân tan tác, điều này làm cho y chậm chạp chưa quyết định được, lúc này, một gã Vạn phu trưởng bên cạnh nói:
- Đại vương, chủ soái đối phương là Triệu Vân, rất giữ chữ tín, danh dự cao, ta nghĩ hắn không dùng quỷ kế lừa chúng ta đâu.
Lưu Báo cũng biết trong đêm tối khó có thể chiến đấu, đành gật đầu:
- Truyền lệnh lui lại!
“Tu...”
“Tu...”
Tiếng kèn rút quân thổi dài liên tục, đây là mệnh lệnh rút quân của kỵ binh Hung Nô, gần ba vạn kỵ binh Hung Nô không tiếp tục chiến đấu nữa mà đều quay lại, nhanh chóng rút lui khỏi chiến trường. Triệu Vân cũng lập tức hạ lệnh:
- Để quân địch rút lui, không được đuổi theo!
Lúc này, đại tướng Lãnh Bao chạy lên nói:
- Quân địch gấp gáp rút quân, trận hình hỗn loạn, hơn nữa quân tâm không xong, ty chức nguyện dẫn mười ngàn kỵ binh truy kích, nhất định có thể đánh tan đối phương.
Bàng Đức và vài tên đại tướng cũng có ý tưởng này, cùng nhau nhìn Triệu Vân. Triệu Vân lắc đầu:
- Đối phương phái sứ giả đi gặp, ta đã nhận lời, lại không thể nói không giữ lời, truyền lệnh tam quân, lập tức chỉnh đốn đội hình, không được truy kích.
Tâm ý Triệu Vân đã quyết, mọi người cũng không cưỡng cầu nữa, đều chỉnh đốn quân đội, kiểm kê thương vong, cũng chậm rãi rút ra chiến trường, lúc này Trương Dực suất lĩnh năm nghìn Lưu thủ trường mâu quân đã thu dọn sạch mũi tên sắt đầy đất, đồng thời cũng giết chết hết những kỵ binh Hung Nô chưa chết hẳn.
Quân Hán rút lui đến thị trấn Táo Lâm nghỉ ngơi dưỡng thương, mà Trương Dực thì dẫn năm nghìn quân phòng ngự ở bốn phía, chờ trời sáng.
Pháp Chính làm mưu sĩ không tham chiến, y và một đám quan quân văn chức ở lại trong trấn Táo Lâm, có năm trăm binh lính bảo hộ, tuy rằng binh lính bảo hộ không nhiều, nhưng tin tưởng cũng không xảy ra vấn đề gì.
Năm trăm binh lính phô trương thanh thế, vô số đại kỳ cắm đầy trong ngoài trấn nhỏ, lại chuẩn bị mấy trăm trống lớn, đợi nếu thấy kỵ binh Hung Nô đến đánh lén thì sẽ nổi trống lên, thanh thế sẽ giống như có năm ngàn người, cho dù không dọa được quân địch đánh lén lui lại, cũng sẽ dẫn quân Hán đến trợ giúp, có quân sư ở đây, sao xảy ra chuyện gì được?
Cho nên chúng quan văn cũng rất thong dong, hoặc là chơi cờ, hoặc là đọc sách, hoàn toàn không hề giống như đang có chiến tranh, tuy nhiên Pháp Chính lại không nhàn rỗi như vậy, làm quân sư, y cần trù sách diệu kế, mưu tính toàn cục, mười dặm đang tiến hành đại chiến sinh tử, y lại tự giam mình trong phòng, đứng trước sa bàn cẩn thận cân nhắc đối sách.
Vào đêm, Pháp Chính đi qua đám binh lính đang ngủ say, bước nhanh vào lều lớn của Triệu Vân. Trong đại trướng, Triệu Vân đang nghe Trương Dực báo cáo, tìm hiểu tình hình tổn thất ngày hôm nay.
Đúng lúc Triệu Vân thấy Pháp Chính đi vào, vội vàng đứng lên cười nói:
- Quân sư tới vừa lúc, ta đang muốn phái người đi mời đây.
- Triệu tướng quân hôm nay khổ cực rồi.
Pháp Chính cười cười, cùng Triệu Vân ngồi xuống, thân thiết hỏi han:
- Nghe nói hôm nay cũng chưa phân thắng bại, song phương đều tự rút quân, không biết chúng ta tổn thất như thế nào?
Triệu Vân thở dài:
- Trước đó Hán Vương điện hạ có nói, nếu trận chiến hôm nay để giành chiến thắng không dựa vào chiến lực nhân mã, toàn bộ dựa vào công của phong nỏ, trận chiến này mới hoàn tất, ta mới biết Hán Vương đã có dự kiến trước, hôm nay nếu không có phong nỏ dương oai, trận chiến này quân Hán tất bại, mặc dù như thế, một trận chiến này quân Hán chết hơn bốn ngàn người, mà Hung Nô thương vong ước trên hai vạn, trong đó hơn phân nửa là bị phong nỏ bắn, còn lại là thương vong mã chiến tương đương với quân Hán.
Pháp Chính thấy vẻ mặt Triệu Vân nghiêm trọng, biết y là vì quân Hán thương vong thê thảm và nghiêm trọng, liền khuyên nhủ:
- Tướng quân không cần để tâm quá, Hung Nô ưu thế là chiến mã, quân Hán ưu thế là cung nỏ, từ xưa đã là như thế, chúng ta có phong nỏ, chẳng qua là kéo dài nhân lực, thắng là thắng rồi, tướng quân hẳn nên hài lòng về sự chênh lệch thương vong của hai vạn quân địch với thương vong bốn ngàn quân ta mới đúng.
Triệu Vân gật gật đầu, lại hỏi:
- Ngày mai chúng ta tiếp tục tác chiến với quân đội Hung Nô, tiếp tục đối cứng đánh bại quân Hung Nô hay là dùng mưu kế để thắng đây?
Pháp Chính suy nghĩ một chút nói:
- Ta tin tưởng hiện tại Tào Tháo hẳn là đã xuất binh, nhưng thắng lợi của chúng ta không thể ký thác hoàn toàn trên người Tào Tháo, chúng ta có thể phân chia hai sách lược gấp – chậm để ứng đối.
- Cái gì gọi là phân chia hai sách gấp – chậm, mời quân sư chỉ rõ.
- Cái gọi là sách lược gấp, chính là ngày mai nếu Hung Nô nghênh chiến, chúng ta có thể cho toàn quân áp lên, một trận chiến đánh tan quân địch, nếu ngày hôm nay Hung Nô không chịu ứng chiến, chúng ta đây liền chọn dùng kế sách chậm rãi, giằng co với quân địch, đợi Tào Tháo ở Tịnh Châu chiến đấu kịch liệt, Lưu Báo gấp gáp lui lại là lúc chúng ta tập trung binh lực, một đòn giành thắng lợi cuối cùng.
Triệu Vân trầm tư chốc lát nói:
- Kế sách chậm mặc dù không tệ, nhưng chỉ sợ quân đội Thiền Vu Hung Nô từ Lạc Xuyên đạo xuất đến, từ phía sau tập kích chúng ta, cùng với Lưu Báo hai quân tiền hậu giáp kích, đối với chúng ta cực kỳ bất lợi.
- Điểm này không cần quá lo lắng, năm vạn quân của Hán Vương bám chặt quân đội của Thiền Vu, chỉ sợ đến lúc đó chúng ta và quân của Hán Vương tiền hậu giáp kích Hô Trù Tuyền.
Triệu Vân chậm rãi đi đến trước sa bàn vừa mới đưa tới, nhìn sa bàn trầm tư, hiện tại vị trí của bọn họ cách huyện Cao Nô ước sáu mươi dặm, mà cửa ra của Lạc Xuyên đạo ở tây nam Cao Nô ước hai mươi dặm, cũng tức là bọn họ cách Lạc Xuyên đạo tám mươi dặm, nếu quân đội Hung Nô thật sự từ Lạc Xuyên đạo xuất đến, bọn họ cũng không thể chặn lại rồi.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến những tiếng ồn ào, tiếng ồn ào càng lúc càng lớn, Triệu Vân mày hơi chau mày, đi ra lều lớn, hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
- Tướng quân, tuyết rơi!
Triệu Vân cả kinh, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy trong bầu trời tuyết lớn như lông ngỗng bay bổng, hôm nay là mùng một tháng mười, trận tuyết lớn đầu tiên đến sớm hơn mười ngày so với năm ngoái.
Đề xuất Huyền Huyễn: Nguyên Thủy Kim Chương