Chương 983: Tào Tháo xuất binh.
Chương 983: Tào Tháo xuất binh.
Sáng sớm hôm sau, tuyết lớn mù mịt đã bao trùm cánh đồng bát ngát, trong đất trời mù mịt sương bụi, tuyết lớn tuy rằng ít hơn so với ban đêm, nhưng vẫn rơi không ngừng nghỉ, gào thét ở trong gió bắc, cuốn đập trong đó, giống như tơ xe bay múa bao quanh khắp nơi.
Tuyết lớn mang đến niềm vui cho quân Hán, lại khiến quân đội Hung Nô như lâm trong tuyệt cảnh. Trong đại trướng, Lưu Báo khoanh tay đi qua đi lại, trong lòng cực kỳ lo lắng, y vừa mới nhận được tin phát nhanh do con cả Lưu La vừa gửi từ Tịnh Châu tới, Tào Tháo đã đích thân dẫn mười vạn đại quân từ Thái Nguyên xuất binh rồi, chia binh làm hai đường, con thứ Tào Chương dẫn ba vạn quân tấn công quận Tây Hà, mà Tào Tháo thì tự mình dẫn bảy vạn đại quân tiến công quận Nhạn Môn.
Trước mắt Lưu Báo còn lưu lại ba vạn quân đội ở Tịnh Châu, chủ yếu tập trung ở quận Nhạn Môn, cũng có chút ít ở quận Tây Hà và quận Định Tương, lấy ba vạn đấu với mười vạn, dữ nhiều lành ít.
Lưu Báo hy vọng Tào Tháo chỉ là bày ra vẻ, chứ không phải thực sự tấn công, nhưng lý trí nói cho y biết, quân đội Hung Nô ở Quan Nội thất bại, Tào Tháo rất có thể sẽ ném đá xuống giếng, muốn nhân cơ hội tiêu diệt Hung Nô Tịnh Châu.
Nghĩ phong thư phát nhanh là phát ra năm ngày trước, trong năm ngày này cũng không biết đã xảy ra bao nhiêu chuyện, Lưu Báo lập tức nóng lòng như lửa đốt, chỉ hận không thể lập tức rút quân về Tịnh Châu, nhưng quân Hán vẫn như hổ rình mồi, khiến y không dám làm gì, hơn nữa nghĩ đến mũi tên sắt uy lực hùng mạnh của quân Hán, trong lòng y lại sợ hãi từng đợt, nếu khi y qua sông, quân Hán phóng ra hai đợt tên nỏ, tất cả bè da dê đều sẽ bị chìm nghỉm.
Rút quân không được, lo lắng không thôi, trong lòng Lưu Báo dần dần trút nỗi hận lên Hô Trù Tuyền, nếu không phải lão ta viết thư lừa mình, làm mình đến Cao Nô tham dự bao vây tiễu trừ quân Hán chủ lực, mình làm sao có thể dễ dàng qua sông tây tiến, nếu y thật sự biết trước chân tướng, đánh chết y cũng sẽ không qua sông chui vào bẫy này.
Lưu Báo càng nghĩ càng hận, bị lừa gạt sỉ nhục và lo lắng đối với Tịnh Châu khiến trong lòng y phẫn uất không chịu nổi, rút kiếm hung hãn bổ tới cái bàn, chẻ cái bàn thành hai đoạn.
Nhìn cái bàn bị chém gãy, tức giận trong lòng Lưu Báo thoáng chốc được giải phóng, trong ý nghĩ khôi phục lại chút lý trí, hiện tại y còn có một tia hy vọng, tức là đợi Hoàng Hà kết băng, mấy ngày nữa Hoàng Hà sẽ bắt đầu kết băng, một khi kết băng đông lại rồi, bọn họ có thể nhanh chóng theo mặt băng lui lại về Tịnh Châu, chỉ hy vọng con trai cũng không chịu thua kém, tử thủ quan ải không ra, tranh thủ thời gian cho mình.
Đúng lúc này, một tên binh lính ở ngoài trướng vải bẩm báo nói:
- Khởi bẩm Đại vương, quân Hán ước hơn ngàn kỵ binh ở ngoài doanh khiêu chiến, yêu cầu cùng chúng ta quyết chiến.
Lưu Báo vừa tức vừa giận, đối phương chỉ phái hơn ngàn kỵ binh tới khiêu chiến, rõ ràng là đến sỉ nhục mình, mặt sau nhất định có giấu đại quân, nghĩ đến tên nỏ sắt lợi hại của quân Hán, trong lòng của y đã không còn ý chí chiến đấu nữa, y đành phải nuốt cơn giận này, phất tay nói:
- Không chiến, nếu chúng tới gần, dùng loạn tiễn bắn cho ta.
Ngoài đại doanh Hung Nô, Mã Đại suất lĩnh một ngàn kỵ binh đang chửi ầm ĩ:
- Hung Nô không có trứng, không dám ra ứng chiến, ông đây chỉ có một ngàn người cũng phải giết các ngươi tè ra quần!
- Ngươi không phải hùng ưng thảo nguyên, mà là chuột đất thảo nguyên, chỉ dám trốn ở trong hang liếm lỗ đít, bố đi tiểu cũng có thể làm các ngươi bị ngập chết.
Có hơn trăm binh lính lập tức nhảy xuống, đái về phía đại doanh Hung Nô, cười to ầm ĩ. Đây là việc hết sức sỉ nhục đối với người Hung Nô, nếu là binh lính của Hô Trù Tuyền, có lẽ nghe không hiểu bọn họ đang mắng cái gì, nhưng người Hung Nô Tịnh Châu sống ở Trung Nguyên lâu dài, phần lớn hiểu tiếng Hán.
Mấy ngàn binh lính Hung Nô tức giận nổi điên kêu to, nhưng lại không dám kháng lệnh giết ra ngoài, chỉ liều mạng bắn tên, hận không thể khiến loạn tiễn này bắn chết đám binh lính quân Hán đã làm nhục mình, nhưng cách xa nhau hơn hai trăm bước, làm sao có thể bắn được đến?
Kỵ binh quân Hán la mắng hơn một canh giờ, quân Hung Nô lại thủy chung không chịu đi ra ứng chiến, Mã Đại liền đã biết bọn họ không muốn tái chiến cùng quân Hán, một lòng chỉ muốn rút quân trở về, gã thấy huynh đệ cũng mắng mệt mỏi, liền cười nói:
- Đám người Hung Nô không có trứng này không dám ứng chiến, chúng ta về đi.
Một ngàn quân Hán kỵ binh gõ trống đắc thắng dương dương đắc ý trở về đại doanh ngoài ba dặm, lúc này, tuyết rơi xuống càng lúc càng lớn, trong thiên địa trở nên mênh mông mù mịt.
Tào Tháo rốt cục đã chờ được cơ hội xuất binh, khi quân đội Lưu Báo vượt qua Hoàng Hà, Tào Tháo sớm sốt ruột khó chịu nổi lập tức hạ lệnh toàn quân Bắc Phạt, cũng công bố hịch' Thảo Hung Nô” với thiên hạ.
Hơn một tháng vừa qua, Tào Tháo quả thật có áp lực rất lớn, Lưu Cảnh và Hung Nô đã chiến đấu từ tháng 8 tới tháng 11, mà lão lại trì hoãn án binh bất động, điều này đưa tới những dị nghị trong triều đình, dù sao Thiên tử hạ chiếu, Tào Tháo lão là chủ soái, Lưu Cảnh là phó soái, nhưng kết quả là, chủ soái không làm gì, nhưng phó soái lại đang tác chiến với Hung Nô.
Điều này làm cho nhiều người thầm mắng Tào Tháo mua danh chuộc tiếng, cướp đoạt công lao của Hán vương, hơn nữa những sĩ tộc này có thù hận sâu đậm với Tào Tháo lại tận hết sức tuyên dương với các vùng chung quanh, chỉ trích Tào Tháo luôn cầu hư danh tư lợi, tổn hại đại nghĩa dân tộc.
Áp lực chính trị vô cùng lớn khiến cho Tào Tháo nhưng đứng đống lửa, như ngồi đống than, nhưng khiến lão lập tức xuất binh quyết chiến với Lưu Báo thì lại không thể, Lưu Báo có tám vạn kỵ binh tinh nhuệ, mà lão chỉ chuẩn bị mười vạn đại quân, binh lực chênh lệch không nhiều, mà trên thực lực lại không bằng kỵ binh Hung Nô, nếu nóng lòng xuất binh chiến một trận, lão nhất định không thể nghi ngờ.
Nhưng Tào Tháo rốt cuộc đã chờ được thời khắc Lưu Báo xuất binh, khi thám báo truyền tin tức về Lưu Báo qua sông đến, Tào Tháo lập tức hạ lệnh đại quân bắc tiến.
Hung Nô Tịnh Châu ủng hộ Viên Thiệu đầu tiên, sau khi Viên Thiệu bại vong, Lưu Báo nhanh chóng đạt thành thỏa hiệp với Tào Tháo, xác định phân giới tuyến giữa song phương, lấy Tưu Thủy quận Hà Tây ở phía tây núi Lữ Lương làm ranh giới, phía nam Tưu Thủy là ranh giới thuộc Tào Tháo, phía bắc thuộc khống chế của Hung Nô, mà phía đông núi Lữ Lương còn lấy Thái Nguyên làm ranh giới, phía bắc Thái Nguyên là thuộc quyền sở hữu của Hung Nô, còn phía nam bao gồm địa khu phía nam và thành Thái Nguyên thì là địa bàn của Tào Tháo.
Tào Tháo bởi vậy chia binh làm hai đường, một đường do con thứ Tào Chương suất lĩnh, lướt qua núi Lã Lương, tiến binh vào quận Tây Hà, cũng theo quận Tây Hà bắc tiến quận Nhạn Môn, mà Tào Tháo thì dẫn bảy vạn chủ lực từ thành Thái Nguyên xuất binh về hướng bắc, thu phục toàn bộ quận Thái Nguyên, lập tức tiến công người Hung Nô chiếm cứ quận Nhạn Môn, cũng ở đó hội hợp với quân đội của con trai Tào Chương.
Quân Tào một đường hành quân về hướng bắc, liên tiếp thu phục Vu huyện, huyện Tĩnh Nhạc, huyện Dương Khúc. Ba ngày sau, đại quân tiến vào quận Nhạn Môn, thẳng đến huyện Lâu Phiền. Huyện Lâu Phiền là vùng thuộc vương trướng của Lưu Báo, trên thực tế chính là một trong hai căn cơ của Lưu Báo.
Địa thế của huyện Lâu Phiền tây cao đông thấp, phía tây bắc là quần sơn liên tiếp, mặt đông lại là đồi núi không ngừng, phân bố bãi cỏ núi cao rộng lớn.
Bởi quân Tào quy mô bắc tiến, người Hung Nô cũng theo hướng bắc mà dời đi, nhưng bởi vì huyện Lâu Phiền là môn hộ của quận Nhạn Môn, vị trí địa lý cực kỳ trọng yếu, một khi đánh hạ được huyện Lâu Phiền, quân Tào có thể tiến quân thần tốc theo môn hộ tiến vào quận Nhạn Môn.
Vì thế, người Hung Nô để lại tám ngàn quân đội đóng giữ ở huyện Lâu Phiền, phân chia đóng ở huyện thành Lâu Phiền và Vân Đỉnh quan, theo hiểm mà thủ, hai tòa thị trấn cách nhau không tới mười dặm, quân Hung Nô có thể hô ứng lẫn nhau.
Đại quân của Tào Tháo đóng hạ đại doanh cách thị trấn khoảng mười dặm, Tào Tháo vì thu phục Tịnh Châu cũng đã chuẩn bị toàn vẹn, lão bí mật phái thám báo vẽ bản đồ địa hình bắc bộ Tịnh Châu, cũng căn cứ theo bản đồ địa hình làm ra một sa bàn đơn giản, tuy rằng không quá tinh chuẩn nhưng cũng có thể miễn cưỡng sử dụng.
Tào Tháo đứng trức sa bàn cùng các mưu sĩ, đại tướng thảo luận về sách lược tiến binh, lão dùng cây gỗ chỉ vào thành Lâu Phiền, nói với mọi người:
- Đối với Vân Đỉnh quan, Lâu Phiền không tốn công nhiều lắm, từ sa bàn nhìn ra được tường thành Lâu Phiền cũng không cao, nhiều nhất chỉ có ba trượng, hơn nữa thám báo nói, trên thành cũng không có máy bắn đá, ước chừng có bốn năm ngàn người trấn thủ, chúng ta chỉ cần xuất binh một vạn là có thể đoạt được huyện thành Lâu Phiền, mấu chốt là làm thế nào cướp được Vân Đỉnh quan, đường hiểm ải cao, cho dù đoạt được nó cũng sẽ tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.
Lúc này, quân sư Trình Dục vuốt râu cười nói:
- Vân Đỉnh quan thích hợp dùng kế để lấy, có lẽ thần có một kế, có thể lấy được Vân Đỉnh quan dễ như trở bàn tay.
Tào Tháo mừng rỡ:
- Trọng Đức có thể nói ra kế không?
Phụng mệnh cướp lấy huyện Lâu Phiền là đại tướng Từ Hoảng, Tào Tháo cho y ba vạn quân đội, mệnh y trong vòng một canh giờ phải đoạt được huyện thành Lâu Phiền. Từ Hoảng lập tức hạ quân lệnh trạng, nếu quá một canh giờ mà không đánh hạ được huyện thành, y sẽ phải sách đầu về.
- Thùng thùng thùng!
Tiếng trống trận vang lên, ba vạn đại quân hò hét rung trời, bao vây trùng trùng huyện Lâu Phiền, hai mươi máy bắn đá trọng hình ầm ầm chạy đến ngoài huyện thành hai trăm bước, đây là máy bắn đá hùng mạnh nhất của Tào Tháo, cao ba trượng, cán ném dài năm trượng, cần trăm người kéo phát, có thể ném tung tảng đá lớn trăm cân ra ngoài ba trăm bước.
Quân Tào đã học được vũ khí dầu dính tiên tiến của quân Hán, dùng vải bố sau khi ngâm dầu thì phơi khô, chế thành hỏa bố, lại đem hỏa bố bọc bao quanh, tao thành một quả cầu vải đường kính đạt năm thước, quả cầu vải được thoa dầu hỏa sau đó bắn đi.
Trong tiếng ra lệnh của Từ Hoảng, hai mươi máy bắn đá trọng hình đồng thời phóng ra, chỉ thấy hai mươi hỏa cầu lớn bay lên trời, khói lửa và lửa lớn bùng lên gào thét đánh vào bên trong thành, rất nhanh gây nên một trận hỏa lớn trong thành. Bên trong thành tụ tập mấy ngàn mục dân Hung Nô, bọn họ đều là bình dân Hung Nô từ các nơi trốn đến, không kịp rút về phía bắc đành phải trốn ở trong thành tị nạn, mà lúc này hỏa cầu tập kích xuống, phụ nữ, trẻ em và người già sợ hãi khóc gào chạy trốn tứ phía.
Hỏa cầu chủ yếu là dùng để dẫn hỏa, hơn nữa là để đối phó với doanh địa lều trại dày đặc, hỏa cầu có thể tạo nên hiệu quả lớn, nhưng công chiến trong thành, hiệu quả thực chiến của nó cũng không biểu hiện rõ, lực sát thương cực yếu đối với quân coi giữ.
Sở dĩ Tào Tháo quyết định chọn dùng hỏa cầu, chủ yếu là suy xét đến sự uy hiếp cực lớn của nó đối với tâm lý của người Hung Nô, tưởng tượng thấy một quả cầu lửa lớn ở trên đầu xẹt qua, đối với người Hung Nô chưa bao giờ thấy dầu hỏa sẽ sinh ra tâm lý sợ hãi, do đó phá hủy toàn bộ sĩ khí quân tâm của binh lính Hung Nô.
Quân Tào chỉ bắn hai đợt hỏa cầu đã làm cho quân đội Hung Nô khủng hoảng, bắt đầu có binh lính quăng mũ cởi giáp trốn xuống dưới thành chạy vào nhà dân.
Lúc này, Từ Hoảng lại lạnh lùng hạ mệnh lệnh công thành:
- Truyền lệnh công thành!
Ba vạn Tào quân reo hò, theo bốn phương tám hướng giống như thủy triều xông vào huyện Lâu Phiền, bọn họ khiêng những thang công thành lớn, vừa chạy vừa giơ cao tấm chắn, chống đỡ tên dày đặc từ trên thành phóng tới, dù không ngừng có người bị bắn trúng, nhưng không có cách nào ngăn cản quân Tào toàn lực tiến công.
Huyện Lâu Phiền không có sông đào bảo vệ thành, nhưng có một rãnh sâu, trong khe cắm đầy trường mâu sắc bén, nhưng quân Tào dùng tấm ván gỗ bắc qua rãnh sâu, mấy ngàn quân Tào dẫn đầu lên thành nam, đáp lên hơn mười thang công thành, nhiều đội binh lính quân Tào mạo hiểm mưa đá, cây lăn nện xuống như mưa vẫn từng bước tiến công lên đầu thành.
Không đến nửa canh giờ, binh lính quân Tào ở phía nam đã lên được đầu thành, song phương ở trên đầu thành tiến hành chiến đấu kịch liệt, Từ Hoảng cưỡi ngựa từ xa nhìn quân Tào công thành, y thở nhẹ ra một hơi, quân lệnh trạng là yêu cầu y trong vòng một canh giờ đánh hạ thành trì, hiện tại xem ra không đến nửa canh giờ là có thể đoạt được thành trì rồi.
Lúc này, một tên binh lính cửa thành hô to:
- Tướng quân, cửa nam thành đã mở!
Chỉ thấy cửa nam thành bắt đầu mở ra, cầu treo chầm chậm thả xuống, Từ Hoảng mừng rỡ, quay đầu lại hô lớn với năm nghìn binh lính hậu bị:
- Các huynh đệ, theo ta tiến vào thành.
Y vung đại phủ, suất lĩnh năm nghìn binh lính phóng về hướng cửa thành đang mở rộng, trong những tiếng hò hét vang dội, năm nghìn quân Tào công vào huyện thành.
Đề xuất Tiên Hiệp: Phàm Nhân Tu Tiên (Dịch)