Chương 984: Tịnh Châu nguy cấp.

Chương 984: Tịnh Châu nguy cấp.

Trận công kích huyện Lâu Phiền kết thúc trong thời gian chưa đến một canh giờ, Từ Hoảng áp giải mấy ngàn tù binh bị bắt là phụ nữ trẻ em và những người già đi ra khỏi thành một cách chậm rãi, lúc này, Tào Tháo đi tới trước mặt tù binh, bên cạnh là hai hàng gồm hàng trăm tên tướng và đám mưu sĩ vây quanh.

Từ Hoảng chắp tay hành lễ nói:

- Khởi bẩm Ngụy Công, ty chức đã đánh hạ thị trấn này trong vòng một canh giờ, cũng nhờ Ngụy công chỉ bảo, nên đã không để lọt bất cứ kẻ nào.

- Làm tốt lắm.

Tào Tháo khen ngợi y, ánh mắt của lão nhìn về phía mấy ngàn người già yếu cùng với phụ nữ và trẻ em, lúc này, mấy chục lão nhân Hung Nô tiến đến và quỳ xuống, cầu khẩn Tào Tháo mà nói:

- Chúng tôi đều là dân thường lương thiện, chưa bao giờ làm điều ác, cũng không xâm phạm đến đất của người Hán, khẩn cầu Ngụy Công đại nhân đại nghĩa tha cho chúng tôi cái mạng này!

Tào Tháo cười nói:

- Ngươi không cần phải sợ hãi, ta chỉ phụng mệnh thiên tử đi thu phục lại những vùng đất của đại Hán đã mấy, chúng ta là quân lương thiện, chứ không cùng một ruộc với đám quân Hán Vương giết hại người Hung Nô đâu, chỉ cần ngươi thành tâm quy thuận, ta sẽ đối đãi tốt với các ngươi.

- Chúng tôi nguyện quy thuận Ngụy Công!

Tào Tháo gật đầu, quay đầu lại nhìn Trình Dục, hai người nhìn nhau với nụ cười đầy thâm ý, Tào Tháo lập tức hỏi Từ Hoảng:

- Ta bảo ngươi tìm binh lính Hung Nô, vậy ngươi tìm thấy bao nhiêu tên rồi.

- Hồi bẩm thừa tướng, đã tìm được hơm 400 tên.

- Tốt lắm, nhanh chóng dẫn bọn chúng đến gặp ta!

Từ Hoảng rất nhanh chóng áp giải hơn 400 tên tù nhân tới, những tên tù binh này đều có một đặc điểm chung, cha mẹ và vợ đều đang ở trong thành này, nên hiện giờ họ đã trở thành tù nhân của quân Tào.

Hơn bốn trăm tên binh lính đều quỳ xuống cầu xin, lúc này, binh lính quân Tào cũng đồng loạt áp giải cha mẹ và vợ con của họ lên, bọn họ cầu xin tha thứ, tiếng khóc vang cả một vùng trời.

Tào Tháo chỉ vào đám người già phụ nữ và trẻ em kia rồi nói với đám binh lính Hung Nô kia:

- Cha mẹ, vợ con của các ngươi đều đã ở đây, chỉ cần các ngươi đồng ý thay ta làm một chuyện, ta sẽ tha mạng cho cả nhà các ngươi, cho các ngươi đất, cho các ngươi một cuộc sống như trước đây, thế nào, các ngươi muốn thấy cha mẹ, vợ con mình bị giết, hay là sẽ cứu lấy tính mạng của họ và của bản thân đây? Ta cho các ngươi lựa chọn đấy.

Vân Đỉnh Quan là cửa ngõ quan trọng để tiến từ Thái Nguyên vào trong Nhạn Môn, quan ải xây tựa mình vào núi, bốn phía đều là vách đá, lại xây ở chỗ cao, là đường duy nhất để để xuyên qua núi, thành quan vô cùng hiểm trở, có thể nói là một ải mà vạn người không qua được.

Vân Đỉnh quan có năm nghìn binh lính Hung Nô trấn thủ, chủ tướng là Lưu Thiết con trai thứ ba của Lưu Báo, cũng là một viên mãnh tướng, năm nay ước chừng là 26,27 tuổi, cao tám thước hơn, mắt như chuông đồng, miệng rộng đỏ như dính máu, hai cánh tay thì vô cùng lực lưỡng.

Tuy nhiên, y nổi tiếng không phải vì sự dũng mãnh mà là sự tàn bạo, tính khí hung hăng, vô cùng thích rượu, uống xong là lại muốn giết người, bình sinh giết người như ngóe, khiến cho ai nấy đều rất phẫn nộ, ngay cả Lưu Báo cũng không thích đứa con này lắm, nên tìm cho y một cái chức Vạn kỵ trưởng, phái y đi trấn thủ Vân Đỉnh quan.

Lưu Thiết cũng biết Tào Tháo bắt đầu bắc tiến, nhưng y lại không quá để ý chuyện này, quân Tào chỉ có thể bắc thượng bằng cách đi đường vòng, hoặc là tiến đến trước cửa Vân Đỉnh quan, cho dù là quân Tào bắt đầu tiến công một cách có quy mô vào huyện Lâu Phiền, thì y cũng chỉ cười không lo lắng, có thể tấn công được huyện Lâu Phiền, nhưng nếu muốn tấn công y thì chuyện đó cũng chỉ là mơ mà thôi.

Đêm đến, Lưu Thiết vẫn uống rượu trong phòng một mình như mọi ngày, y có đến mười mấy thê thiếp, nhưng ai nấy đều bị y giết chết sau khi uống rượu say, bên cạnh y không còn nữ nhân, ngay đến cả thân binh cũng không dám đi vào phòng của y, ngay cả thê thiếp mà y còn chả tha thì nói gì đến chuyện tùy tùng.

Trên bàn trước mặt Lưu Thiết có bày một con cừu đã được nướng chín, còn có ba túi rượu lên men từ sữa, một túi ít cũng đến 10 cân, y không cần dùng dao, nĩa hay dùng chén gì hết, lấy tay để xé thịt, còn rượu thì cầm nguyên cả túi rót, ăn thịt uống rượu một cách sảng khoái.

Tuy nhiên hôm nay tâm trạng của Lưu Thiết không được vui, bởi vì quan ải không có nữ nhân, bốn phía xung quanh có muốn bắt cũng không được, chỉ biết là trong thành Lâu Phiền có rất nhiều phụ nữ và trẻ em, bọn họ vì sợ y mà thà rằng ở trong thành chứ không chịu ra, khiến y vô cùng căm tức.

Không có đàn bà nên y muốn giết người để giải quyết ngọn lửa dục vọng, Lưu Thiết nheo mắt lại, không biết y đang nghĩ đến ai?

Lúc này ngoài cửa có binh lính vào bẩm báo:

- Tiểu vương gia, trước cửa có rất nhiều bại binh của Lâu Phiền trốn về, bọn họ nói huyện Lâu Phiền đã bị quân Tào công phá.

Sát khí bừng bừng phát ra trong mắt Lưu Thiết, y cầm lấy một cây gậy đồng đi ra ngoài, thấy dáng vẻ to lớn của y đi ra, binh lính vừa đến báo tin sợ hãi chạy trốn, Lưu Thiết cũng không để ý chuyện đó, đi thẳng tới trước cửa thành, cúi đầu hướng ra phía ngoài nhìn khắp xung quanh, chỉ thấy trước cửa thành có vài trăm người đang chen lấn, hét lên trong lo sợ:

- Mau mở cửa! quân Tào sắp kéo đến đây rồi.

Không có mệnh lệnh của Lưu Thiết, không ai dám mở cửa ra cả, Lưu Thiết cười lạnh một tiếng, chỉ vào hai bên tả hữu:

- Mở thành, cho bọn chúng vào!

Cửa mở ra, mấy trăm tên binh lính Hung Nô ồ ạt tiến vào, Lưu Thiết thấy vậy quát to ngăn cản, lạnh lùng nói:

- Từng kẻ một đến đây giải thích cho ta!

Một gã Bách phu trưởng tiến lên thi lễ nói:

- Bẩm Thiết tướng quân, quân Hán tiến vào công kích cửa nam, các huynh đệ chạy trốn theo cửa bắc, không ngờ bên ngoài có mai phục, phần lớn các huynh đệ đều đã bị giết chết, chỉ còn lại vài trăm người chúng tôi liều chết xông ra được.

- Toàn những lời nói xằng bậy, ngươi đích thị là gian tế của quân Hán!

Lưu Thiết hung hăng ném cây gậy về phía đó, khiến tên Bách phu trưởng kia bị đánh vỡ sọ, chết thảm ngay tại chỗ, Lưu Thiết cầm lấy câu gậy chỉ về phía bọn họ,

- Kẻ tiếp theo!

Kết quả là kẻ nào đi lên cũng đều bị y đánh chết, thậm chí có những kẻ giải thích y còn chẳng buồn nghe, liên tiếp đánh chết hơn 20 người, tử thi đầy đất, phàn lớn là bị đánh nát đầu, tàn nhẫn vô cùng, ngay cả binh lính giữ thành cũng vô cùng phẫn nộ, y chỉ đang giết người để thỏa mãn tiết dục, chứ đâu phải muốn nghe lời giải thích.

- Kẻ kế tiếp!

Lưu Thiết lại hô to.

Lần này thì không ai dám lên nữa, ai nấy đều nhìn y một cách căm tức, Lưu Thiết giận tím mặt, bước nhanh về phía trước, y nhìn thấy một tên Bách phu trưởng khác, không nói lời nào, quơ gậy lên ném cây gậy về phía người đó.

Người kia không thể nhịn được nữa nên đã né một đòn ấy, hô lớn:

- Y muốn giết chết mọi người chúng ta, các huynh đệ, liều mạng với y!

Hơn bốn trăm tên binh lính Hung Nô đều sôi sục, đồng loạt vung đao đánh về phía Lưu Thiết, Lưu Thiết giận giữ lùi lại vài bước hô lớn:

- Những kẻ này đều là gian tế Tào quân, giết chết bọn chúng.

500 tên thân binh của Lưu Thiết vọt lên, cả dám cùng lúc hỗn chiến trước cửa thành, tuy nhiên ngoài 500 thân binh đó ra thì không còn binh lính nào nguyện ý cống hiến cho Lưu Thiết, ai cũng biết y là kẻ giết người không chớp mắt, bức ép khiến những binh lính này phải tạo phản, mọi người nghĩ đến việc ác mà Lưu Thiết đã gây ra, nên đã đồng lòng cùng nhau tạo phản, đem tên ác ma này chém ra thành trăm mảnh

Nhưng vào lúc này, Trương Cáp và Hứa Chứ suất kĩnh năm nghìn binh lính đã áp sát đến gần thành, binh lính trong thành đều để tâm vào cuộc nội chiến, không ai chú ý tới là bên ngoài có quân Tào.

Trương Cáp hướng về phía một tên binh lính rồi gật đầu, người này giơ kèn lên thổi,

- Ô ô ô…..

Tiếng kèn vang lên chính là tín hiệu mà bọn họ đã hẹn trước với bốn trăm tên Hung Nô kia, quân canh giữ trên thành giờ mới để ý đến ngoài thành quân lính đã đông nghìn nghịt, bọn họ sợ tới mức quát to lên:

- Xin đừng đánh nữa, quân Tào đã tiến đến rồi!

Lưu Thiết đã đánh chết hơn 100 tên bại binh, nghe thấy tiếng la trên đầu thành, y không khỏi sửng sốt, lập tức quát:

- Ngưng chiến!

Nhưng đám binh lính kia sớm đã nóng mắt rồi, nên ai cũng không chịu dừng tay, còn có hơn trăm người chạy đến trước cửa thành, dùng gậy sắt nạy cửa ra, cùng nhau dùng sức vặn cho cánh cửaa kia mở ra.

Lưu Thiết lập tức tỉnh ngộ ra, kinh hãi hô:

- Mau ngăn cản bọn họ! Mau ngăn cản!

Cửa thành được đúc bằng sắt thô, bình thường là phải mở ra từ đầu thành, nhưng dưới thành cũng có thể mở được, chính là sử dụng sức mạnh của nhiều người, cửa thành đã được mở ra năm thước, Lưu Thiết lo lắng đến mức hét lớn một tiếng, múa may gậy đồng đánh tới phía cửa thành, y cũng đang vô cùng tức giận, bất kể là ai đều đánh, y đánh được liên tiếp 20 người, ngay cả những tên thân binh của y cũng chết thảm.

Lúc này cửa thành đã được mở ra tám thước, Lưu Thiết rồi cũng lao đến trước cửa, đúng lúc này, đại tướng Hứa Chử phóng ngựa dẫn đầu lao vào trong thành, vừa đúng lúc đối mặt với Lưu Thiết, Lưu Thiết không hề lưỡng lự, quơ gậy đánh về phía Hứa Chử.

Hứa Chử cười lạnh một tiếng, vung đao đánh về phía gậy đồng của Lưu Thiết, một chiêu cực kì khéo léo, dùng chiêu xoáy vòng, khiến gậy đồng của Lưu Thiết văng ra, người thì đứng không vững té ra mặt đất, mười mấy tên Hung Nô trốn ở bên cạnh cửa thành gặp được cơ hội tốt, họ cùng nhau vung đao lên, băm vằm Lưu Thiết ra làm trăm mảnh.

Lúc này, Hứa Chử mở cửa thành, năm ngàn binh lính quân Tào chen chúc đi vào, Vân Đỉnh quan cũng bởi vậy mà thất thủ…

Đề xuất Voz: Cách Vượt Qua Nỗi Đau Chia Tay
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN