Chương 985: Qua nửa sông mà đánh.
Chương 985: Qua nửa sông mà đánh.
Vân Đỉnh quan rơi vào tay Tào Tháo cũng đồng nghĩa với việc lão đã mở được cửa lớn để tiến vào quận Nhạn Môn, bảy vạn quân Tào tiến vào quận Nhạn Môn, ba ngày sau, quân Tào đã tiến đến Tang Thủy, cắm quân ở bên bờ sông, lúc này Tào Chương xuất lĩnh ba vạn đại quân một đường bắc thượng, cố gắng đến bắc ải Trường Thành của huyện Võ Châu, cắt đứt đường rút lui từ tây bắc về thảo nguyên của đám người Hung Nô.
Cùng lúc đó, quân sư trước của lão là Chung Diêu và đại tướng Vu Cấm dẫn 2 vạn quân tiến qua Thái Hành sơn, chiếm lĩnh tam quan Nhạn Môn, đoạn đường đông bắc cũng đã bị phong tỏa, đến đây, quân Hung Nô không còn bất cứ con đường nào để trở về vùng phía bắc của mình, quân Tào Tháo vây làm 3 lộ, dồn hai mấy vạn người Hung Nô mắc kẹt ở Nhạn Môn.
Chạng vạng ngày hôm này, một đội thám báo của quân Tào dẫn một tên sứ giả của Hung Nô vào gặp Tào Tháo, sứ giả quỳ xuống thi lễ:
- Triệu Linh bái kiến Ngụy công!
Tào Tháo đang ngồi dùng bữa tối, lão uống một chén, rồi dùng khăn vải lau tay, nháy mắt ra hiệu cho bọn thị vệ, mấy tên thị vệ nhanh chóng dọn bàn xuống dưới, lúc này Tào Tháo mới để ý thăm dò một chút tên sứ giả kia, ông ta chừng hơn 40 tuổi, nói tiếng Hán khá lưu loát, bên ngoài nhìn giống y như người Trung Nguyên, mập mập trắng trắng, nhìn khá phúc hậu, có đôi mắt nhỏ nhưng nhìn có vẻ thông minh, xem ra khác với thương nhân.
- Ngươi không phải người Hung Nô.
Tào Tháo thản nhiên hỏi.
- Tiểu nhân là người Hán ở Nhạn Môn, nhều thế hệ làm kinh doanh, tiểu nhân vẫn hay qua lại Nhạn Môn và Trung Nguyên thường xuyên, ba năm trước đây được Tả Hiền vương mời làm Thương Tào Chủ bộ, thay cho một tên trưởng quản nhà kho người Hung Nô.
Tào Tháo gật gật đầu:
- Nếu đã như vậy, ta lại muốn hỏi tiếp, của cải mà Lưu Báo đã tích lũy nhiều năm nay giờ nằm ở chỗ nào.
- Hồi bẩm Ngụy công, người Hung Nô không giống người Hán chúng ta, của cải của bọn họ là những thứ như dê bò, da lông, vải vóc, chứ mấy loại như vàng bạc thì rất ít, lương thực cũng không có nhiều.
- Nếu vậy thì coi như ta hỏi là của cải của người Hung Nô đi! Vậy nó hiện đang nằm ở đâu?
- Dê bò thì phải đi theo chủ nhân, còn những thứ như vải vóc, da lông thì để ở huyện Mã Ấp, cách nơi này không xa.
Tào Tháo trầm ngâm một chút, rồi quay lại hỏi, cười nói:
- Lưu La phái ngươi đến làm gì?
- Đại vương tử sai tiểu nhân đến gặp Ngụy công, là hy vọng có thể đạt được thỏa hiệp với ngài.
- Sao? Muốn thỏa hiệp gì nào?
Tào Tháo cảm thấy vô cùng hứng thú hỏi.
Triệu Linh thấy Tào Tháo có vẻ có hứng thú với chuyện này, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên, vội vàng nói:
- Lưu La nguyện thề rằng, sau khi người Hung Nô rút khỏi Tịnh Châu, sẽ không bước vào Trung Nguyên một bước, mong Ngụy công nể tình bao lâu chúng ta hòa hảo, mà thả cho người Hung Nô một con đường sống, để họ trở về thảo nguyên.
Sau khi trầm tư lúc lâu, Tào Tháo chậm rãi nói:
- Ta muốn biết thành ý của gã ở chỗ nào? Ta có thể thả gã đi, nhưng nhất định phải nhìn thấy được thành ý của người này.
- Hồi bẩm ngụy công, để bày tỏ lòng thành của người Hung Nô, Lưu La chấp nhận đem tất cả những vật tư hiện có, cùng một nửa số dê bò giao cho Ngụy công, người Hung Nô sẽ chỉ đem một nửa số dê bò này mà rút lui thôi.
Tào Tháo suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng gật đầu:
- Ta thấy đúng là người Hung Nô cũng có thành ý, vậy ta sẽ thả cho họ một con đường sống, ta cho họ thời gian 3 ngày, bọn họ có thể từ Nhạn Môn Quan rút khỏi tái ngoại, sau ba ngày, ta sẽ không còn nương tay nữa.
Triệu Linh vui mừng không siết dập đầu tạ ơn, rồi vội vàng chạy về, lúc này, Trình Dục nghe thấy tin này vội chạy đến:
- Ngụy công định thả quân Hung Nô đi, chuyện này ắt sẽ ảnh hưởng đến chiến cuộc của quân Hán và Lưu Báo, hơn nữa, thiên hạ sẽ nói rằng Ngụy công thông đồng với đám người Hung Nô, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của ngài, hy vọng Ngụy công sẽ suy nghĩ kĩ.
Tào Tháo thản nhiên cười:
- Trọng Đức cho rằng ta sẽ thực sự thả cho đám Hung Nô đó đi sao?
Trình Dục ngẩn ra:
- Ý của Ngụy công là?
Tào Tháo khoanh tay đi vài bước, lúc này mới chậm rãi nói:
- Chương Nhi và Nguyên Thường trấn thủ ở đông bắc và tây bắc, điều này chỉ là để chặt đứt con đường rút lui về tái ngoại của chúng, nhưng người Hung Nô giờ cũng có thể đi theo đường vòng xuôi nam, hoặc là đi theo khe núi Thái Hành sơn tiến vào Hà Bắc, nên bọn chúng đâu phải là đã cùng đường rồi, cho nên ta để cho chúng đi theo hướng tây bắc Nhạn Môn Quan, đến Nhạn Môn Quan rồi, bọn chúng muốn đi xuống phía nam hoặc là đông tiến cũng không còn cơ hội nữa, khi đó mới thực sự là cá nằm trong chậu của ta.
Trình Dục ngầm thở dài, cười khổ nói:
- Ngụy công binh bất yếm trá, vi thần đã hiểu.
Tào Tháo lập tức hạ lệnh:
- Truyền lệnh Từ Hoảng và Trương Cáp dẫn theo 3 vạn quân, đưa người Hung Nô thối lui đến Nhạn Môn quan, sau đó toàn lực tiêu diệt cho ta.
Mùng 2 tháng 11, trong tuyết lớn như lông ngỗng bay lả tả, hơn hai mươi vạn người Hung Nô cuối cùng cũng rút đến Nhạn Môn quan, nhưng chuyện xảy ra thì lại hoàn toàn khác so với những gì họ tưởng tượng, Chung Diêu không hề để bọn họ đi qua quan ải.
Đúng lúc này, Tào Chương dẫn theo 2 vạn đại quân tiến công từ phía tây, Từ Hoảng dẫn 3 vạn đại quân tiến công từ phía nam, Trương Cáp dẫn theo 3 vạn đại quân giáp quân theo mặt đông, ba lộ quân Tào cùng lúc tiến công đánh người Hung Nô.
Còn phía người Hung Nô chỉ có hai vạn quân hộ vệ, còn lại là gia quyến và trẻ nhỏ, chưa đến một canh giờ, quân đội Hung Nô đã hoàn toàn bị đánh vỡ, đại vương tử Hung Nô La bỏ chạy theo hướng tây nhưng thất bại, chết thảm dưới tay Tào Chương, hơn 20 vạn người Hung Nô trở thành tù binh của quân Tào.
Đến lúc này, ngoài một vài bộ lạc nhỏ lẻ ở quận Định Tương và Vân Trung ra, thì những bộ lạc nòng cốt của Lưu Báo đã rơi vào tay Tào Tháo.
Tào Tháo lập tức ra lệnh cho Tào Chương và Trương Cáp dẫn ba vạn quân bắc thượng, quét sạch người Hung Nô ở Định Tương và Vân Trung, nhổ hoàn toàn căn cơ của Lưu Báo tại Tịnh Châu
Cùng lúc quân đội của Tào Tháo ở Tịnh Châu quy mô bắc thượng, Lưu Báo trong Quan Nội cũng không thể tiếp tục ngồi nhìn được nữa, vào một đêm tuyết, Lưu Báo dẫn ba vạn quân đội để lại doanh trại và dê bò, rút lui một cách nhanh chóng trong đêm.
Doanh trại của Lưu Báo cũng không cách Hoàng Hà nhiều lắm, chỉ khoảng hơn 50 dặm, chỉ có điều là trời đầy tuyết, đường đi cũng bị bao phủ bởi lớp tuyết dày đặc, khiến cho cuộc hành quân diễn ra vô cùng gian nan, mãi cho đến giữa trưa ngày hôm sau mới đến được sông Hoàng Hà.
Hoàng Hà cũng bị bao phủ bởi trận tuyết lớn, trời đất một dải u ám, ngày thường có thể nhìn thấy hai bên bờ sông, nhưng hiện giờ trong bán kính trăm bước là đã không nhìn thấy gì rồi.
Lưu Báo đứng trên đỉnh một ngọn đồi, y nhìn lên mưa tuyết trên không trung, không khỏi thở dài ngao ngán, năm nay trời đúng là thất thường, bỗng nhiên lại có tuyết lớn như vậy, đúng là muốn tiêu diệt người Hung Nô mà?
Lúc này, một tên kỵ binh vội chạy đến:
- Đại vương!
Lưu Báo vội vàng hỏi:
- Hoàng Hà thế nào?
- Bên sông Hoàng Hà đã đóng một lớp băng rồi, mặt băng cũng rộng khoảng vài chục trượng.
Trong lòng Lưu Báo cảm thấy ớn lạnh, y sống bên sông Hoàng Hà nên hiểu rõ Hoàng Hà như lòng bàn tay, nếu băng mới chỉ đóng rộng khoảng vài chục trượng, thì phải cần khoảng 5 ngày nữa thì mới có thể đông cứng được, hiện giờ có lớp tuyết trên mặt sông, bè da khó lòng mà qua được, hơn nữa gió còn thổi mạnh, đúng là lúc Hoàng Hà trở nên nguy hiểm nhất, giờ mà muốn qua sông đúng là chín phần chết, một phần sống.
Một tên Vạn kỵ trưởng đứng sau y đề nghị:
- Chi bằng chúng ta bắc thượng đến Hà sáo qua sông, bên đó băng thường đông trước.
Lưu Báo hung hăng trừng mắt nhìn gã:
- Ngươi nói lung tung gì thế, tuyết lớn như thế, chúng ta không mang theo lương thực nên tất sẽ bị vây lúc nửa đường.
Vạn kỵ trưởng không dám hé răng nửa lời, Lưu Báo lại chăm chú nhìn sông Hoàng Hà, thở dài một tiếng nói với mọi người:
- Tào Tháo là kẻ gian trá nhất định sẽ thừa dịp chúng ta khó khăn mà tiến công quy mô lớn, nếu chúng ta không trở về kịp trở vềthì toàn bộ tộc nhân sẽ bị tiêu diệt, tuy rằng qua sông gian nan nhưng còn hơn mà bó tay chịu chết.
Lòng ai nấy đều như lửa đốt, cùng khom khom người nói:
- Chúng tôi nguyện qua sông!
Lúc này Lưu Báo hạ lệnh:
- Truyền lệnh ba quân qua sông.
Hai vạn quân đội của Lưu Báo bắt đầu tầng tầng lớp lớp qua sông, Lưu Báo không ngừng quay đầu nhìn xung quanh, cái mà y lo lắng nhất là quân Hán đột nhiên đuổi đến giết đến, đang qua sông mà đánh, y không có bất kì một cơ hội chống cự nào hết.
Mọi chuyện thường là vậy, cái mà con người ta thường hay lo lắng sợ hãi thì thường sẽ xảy ra, khi đám quân Hung Nô đầu tiên vừa mới lên bè thì nghe thấy tiếng trống trận vang lên, quân Hán theo 4 phương tám hướng đánh tới, quân Hung Nô lập tức đại loạn.
Triệu Vân đã sớm tới, y giấu binh ở ngoài vài dặm, chỉ đợi cơ hội xuất kích, khi thám báo thông tin rằng đợt quân Hung Nô đầu tiên đã bắt đầu đqua sông, thì Triệu Vân biết cơ hội đã đến, lập tức ra lệnh tiến công.
Bốn vạn năm ngàn quân Hán phát động tiến công mãnh liệt về phía ba vạn quân Hung Nô, lúc này quân Hung Nô chỉ một đường mong muốn qua sông về nhà, ý chí chống cự yếu ớt, cho dù là Lưu Báo có ra lệnh đến đâu họ cũng không để tâm.
Chỉ có một số nhỏ binh lính Hung Nô hưởng ứng mệnh lệnh của y, phần lớn những người khác còn đang tranh giành nhau, ôm túi da mệnh ai nấy chạy ra giữa Hoàng Hà, bên sông thế cục vô cùng hỗn loạn, Triệu Vân và Trương Dực dẫn hai vạn bộ binh đánh áp sát hơn 1 vạn bộ binh Hung Nô của Lưu Báo, còn Bàng Đức thì đánh từ phía nam, Mã Đại và Lãnh Bao thì đánh từ phía bắc, bọn họ tổng cộng dẫn hơn hai vạn bốn ngàn kỵ binh quân Hán nam bắc giáp công quân Hung Nô ý đồ qua sông chạy trốn.
Bên sông Hoàng Hà hỗn loạn vô cùng, khắp nơi là tiếng khóc tiếng la, tiếng kêu thảm thiết, binh lính Hung Nô liều mạng chạy trốn, nhưng phía sau bọn họ là một đội kỵ binh quân Hán đằng đằng sát khí, trận giết chóc vô tình này khiến binh lính Hung Nô hoàn toàn sụp đổ.
Bên sông Hoàng Hà, trên mấy chục bè da lớn hình thuyền chật ních là người, vô số linh lính Hung Nô ôm chặt lấy bè da không chịu buông ra, khóc hô cầu xin lên bè, đám người này liền bị những tên binh lính trên bè chặt đứt tay, đẩy ra giữa sông, tiếng kêu tiếng la vô cùng thảm thiết, có vô số binh lính chết đuối trên sông.
Trong tiếng trống trận, Mã Đại xuất lĩnh 8 ngàn kỵ binh phát động tiến công từ mặt sau vào quân đội của Lưu Báo, Hơn một vạn quân đội của Lưu Báo không còn chút khí thế, quân tâm dao động, đã không có khả năng chống cự lại hơn 2 vạn bộ binh quân Hán sĩ khí đang dâng cao, hiện tại sau lưng lại lọt vào giáp công mãnh liệt của kỵ binh quân Hán, quân đội Lưu Báo rốt cục ngăn cản không nổi, hữu quân dẫn đầu chạy trốn, dẫn phát toàn quân tan tác.
Lưu Báo thấy tình thế không ổn, thúc ngựa chạy chốn về hướng bắc, lúc này y thầm nghĩ cần phải bỏ chạy đến Hà Sáo, về chuyện tuyết lớn phủ đường, liệu y có bị chết mệt nửa đường thì cũng không quan tâm, y vứt bỏ mũ mão, dưới sự hộ vệ của đám binh lính thân cận chật vật chạy về hướng bắc.
Đúng lúc này, một đội khoảng 500 kỵ binh quân Hán từ mặt chếch đánh tới, đúng lúc chặn con đường chạy của Lưu Báo, đội quân này do người Ô Hoàn tạo nên, một gã binh lính Ô Hoàn đã nhận ra Lưu Báo, chỉ vào y hô lớn:
- Lưu Báo ở đó!
Lưu Báo vô cùng giận giữ, đao chém lung tung, ý đồ mở một đường máu, lúc này một kỵ binh quân hầu trẻ giục ngựa chạy gấp, lúc cách Lưu Báo chừng 30 bước mới bay vút lên, trong vài giây đó thì tam loạt tiễn được bắn ra, đều nhằm vào những chỗ yếu hại.
Lưu Báo bất ngờ không kịp đề phòng, trong lòng kinh hãi, vung đao ra chém, liên tiếp đánh bay hai mũi tên, nhưng quân hầu trẻ tuổi kia lại cực kì nhạy bén, mũi tên thứ 3 cố ý bắn chậm một bước, ngay lúc Lưu Báo nghĩ đã hết tiễn thoáng thu đao lại, mũi tên thư ba bỗng dưng hiện ra trước mắt. Lưu Báo muốn tránh cũng không kịp, chỉ cảm thấy cổ chợt ớn lạnh. “phập” một tiếng, mũi tên đã bắn xuyên cổ y.
Lưu Báo kêu lên một tiếng, rồi ngã từ trên ngựa xuống, người quân hầu trẻ kia vô cùng mừng rỡ, giục ngựa chạy gấp, vung đao lên giết hơn mười tên hộ vệ của Lưu Báo, trường đao vung lên, chém rơi đầu của Lưu Báo, mũi đao hất đầu của y lên, người này giơ cao đầu người lên, ngửa mặt lên trời hô lớn, kị binh quân Hán cũng hô vang như sấm
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Tôn (Dịch)