Chương 986: Lâm vào đường cùng.

Chương 986: Lâm vào đường cùng.

Cuộc chiến đấu nảy lửa trên chiến trường rồi cũng dần chấm dứt, nhiều đội quân là binh lính của Hung Nô bị quân Tào Tháo áp giải đi về phía tây, hơn vạn hơn chín ngàn quân Hung Nô, ngoại trừ hơn hai ngàn quân đã trốn thoát được khi qua sông, cộng thêm hơn một ngàn người chạy trốn, còn lại hai vạn năm người Hung Nô chủ lực Tịnh Châu bị quân Hán tiêu diệt hoàn toàn, có đến gần hai vạn người bị bắt làm tù binh.

Lúc này, một đội kỵ binh quân Hán dưới sự suất lĩnh của Mã Đại lao từ xa đến, tới trước mặt chủ tướng Triệu Vân, Mã Đại khom người bẩm báo nói:

- Khởi bẩm chủ soái, Lưu Báo đã bị bắn chết dưới tay ty chức!

Triệu Vân còn tưởng rằng Lưu Báo chạy trốn về phía bắc, trong lòng rầu rĩ không vui, không ngờ Mã Đại lại giết chết y, Lưu Báo đã bị bắn chết, Triệu Vân lập tức vui mừng, vội vàng nói:

- Là ai bắn chết y?

Mã Đại quay đầu lại nhìn, người quân hầu trẻ tuổi tiến lên quỳ gối, giơ đầu của Lưu Báo lên cao:

- Khởi bẩm chủ soái, ty chức may mắn bắn chết Lưu Báo.

Một tên lính nhận lấy đầu người đưa cho Triệu Vân xem, quả nhiên là Lưu Báo, cuối cùng Triệu Vân cũng đã có thể nhẹ lòng, Lưu Báo đã chết, giờ y đã có thể giao lệnh với Hán Vương rồi, y liếc nhìn tên quân hầu kia, thấy cậu ta hình như là một người Hán, liền cười hỏi:

- Ngươi tên là gì, đảm nhận chức gì?

- Ty chức tên là Dương Anh, đương nhiệm chức quân hầu doanh kỵ binh thứ 2.

Mã Đại bên cạnh cười nói thêm:

- Người này được Hán Vương đặc biệt đề bạt, còn ban cho gã một mũi tên.

- Hóa là là cậu ta!

Triệu Vân nghe xong gật gật đầu, y cũng đã từng nghe qua chuyện Hán Vương đặc biệt đề bạt một tên nô lệ người Hán, nghe nói người này tiễn pháp siêu quần, khả năng cưỡi ngựa bắn cung vô cùng tốt, Hán Vương không chỉ đề bạt cho gã giữ chức quân hầu, mà còn ban cho gã một mũi tên.

Triệu Vân liền khen ngợi nói:

- Tuy rằng ta không tận mắt nhìn thấy ngươi bắn tên, tuy nhiên người quả là không phụ lòng mong đợi của Hán Vương, bắn chết tên đầu sỏ bên địch, đúng là tiễn pháp tốt.

Người mà được Triệu Vân tán thưởng, thật sự là không nhiều, Dương Anh cảm kích nói:

- Đa tạ chủ soái ngợi khen, ty chức sẽ tận tâm tận lực phục vụ cho Hán Vương điện hạ.

Lúc này, một gã binh lính dắt con chiến mã của Lưu Báo lại, đúng là một con tuấn mã ngàn dặm mới tìm được, tên là “Phi vân độ” toàn thân một màu đỏ, không có một chiếc lông mao tạp nham nào, Triệu Vân nhẹ nhàng vuốt ve con chiến mã này, quay đầu hướng về phía Dương Anh nói:

- Ngươi bắn chết Lưu Báo, con chiến mã này sẽ thưởng cho ngươi.

Mọi người xung quanh đều tỏ vẻ hâm mộ, Dương Anh đỏ bừng cả mặt, thấp giọng khéo léo từ chối:

- Ty chức chỉ là kẻ hèn mọn, không dám nhận con ngựa tốt này.

- Ý của ngươi muốn nói là ta còn phải thăng chức cho ngươi sao?

Triệu Vân khẽ cười nói.

- Không! Không! Ty chức tuyệt đối không có ý này.

- Nếu đã như vậy, sao lại không chịu nhận ngựa? Thưởng cho ngươi chiến mã là để ngươi có thể toàn tâm hiệu lực cho Hán Vương, lập nên càng nhiều công tích, không phải là cho ngươi hưởng thụ.

Dương Anh không dám tiếp tục cự tuyệt, nên đành tiếp nhận chiến mã, Triệu Vân nói:

- Ngoài ra ngươi còn được thăng chức, tuy nhiên việc này không phải chỉ mình ta là có thể quyết định được, Pháp quân sư sẽ tổng hợp lại tất cả báo Bình Chương đài, rồi sau đó sẽ được phong thưởng.

- Ty chức hiểu được!

Triệu Vân vỗ vỗ bả vai gã:

- Đi thôi! Hy vọng lần sau sẽ lại được gặp ngươi, ngươi sẽ được thăng lên chức nha tướng.

Dương Anh thi lễ, rồi nhảy lên chiến mã một cách hưng phấn, cúi người nói nhỏ với con chiến mã vài câu, rồi thúc nó chạy về phía xa, Mã Đại thấy gã giục ngựa chạy đi, liền đi tới bên cạnh Triệu Vân cười mắng:

- Tiểu tử thối, không từ biệt ta mà đã chạy rồi.

Triệu Vân nhìn theo bóng Dương Anh đã đi xa, lại nghiêm nghị nói với Mã Đại:

- Hán Vương có tầm nhìn rộng, nếu ngài đã thưởng cho cậu ta Vương tiễn, chứng tỏ rằng người này ắt có điểm hơn người, ta thưởng cho cậu ta chiến mã, là để khen ngợi chiến công của cậu ta, nhưng cũng không được để cậu ta quá kiêu ngạo, hy vọng Mã tướng quân có thể nghiêm túc quản lý người này, truyền thụ kinh nghiệm cho nó, chỉ một thời gian nữa thôi, cậu ta nhất định có thể trở thành một tướng rường cột của quân Hán.

Mã Đại hiểu ra, lập tức khom người nói:

- Ty chức đã hiểu.

Lúc này, Bàng Đức cưỡi ngựa đến, ghìm chặt chiến mã nói:

- Bẩm báo chủ soái, chiến dịch đã chấm dứt, chúng ta có nên quay về Cao Nô không? Ty chức rất lo lắng Thiền Vu Hung Nô sẽ thừa dịp chúng ta đông chiến mà từ Lạc Xuyên đạo phá vây đi ra không.

Triệu Vân gật gật đầu:

- Nỗi lo của Bàng tướng quân quả không sai, tuy nhiên quân lệnh của Hán Vương ban xuống chủ yếu là muốn chúng ta diệt được quân của Lưu Báo, không cho phép chúng ta bao vây quân đội của Hô Trù Tuyền, ta nghĩ nếu Hán Vương không thay đổi quân lệnh ắt đã có sự sắp xếp, chúng ta không cần quá lo lắng.

Mọi người đang nói, bỗng một đội kỵ binh chạy gấp tới, từ xa hô lớn:

- Quân lệnh Hán Vương đến!

Mọi người không nghĩ rằng quân lệnh lại tới đúng lúc đến vậy, vội vàng cùng nhau tiếp lệnh, người truyền tin khom người hành lễ với Triệu Vân rồi nói:

- Khởi bẩm Triệu tướng quân, Hán Vương có quân lệnh khẩn.

Người này gỡ quân lệnh từ sau lưng ra, đưa lên cho Triệu Vân. Triệu Vân vội vàng mở ra đọc một lượt, rồi cười nói với mọi người:

- Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, Hán Vương điện hạ nói chúng ta không cần lo lắng về quân Hung Nô Thiền Vu, lệnh chúng ta tập trung tinh lực đối phó với Hung Nô Tịnh Châu, phải tiêu diệt hết Hung Nô ở bờ tây Hoàng Hà.

Nói đến đây, Triệu Vân lại hỏi người truyền tin:

- Hán Vương điện hạ hiện đang ở đâu?

- Hồi bẩm tướng quân, Hán Vương điện hạ mệnh Vương Bình tướng quân và Ngô Ban tướng quân dẫn ba vạn quân bắc thượng đi theo Thiền Vu Hung Nô, còn người thì dẫn 2 vạn quân đi theo Trực Đạo, hình như là đi Ngọ Đình quan.

Trong lòng Triệu Vân thấy có chút kì quái, có cảm giác như là Lưu Cảnh dường như là không quá để ý đến Hô Trù Tuyền, không hiểu nguyên nhân là do đâu? Lúc này, Triệu Vân ngẩng đầu nhìn lên trời đầy tuyết, y bỗng bừng tỉnh, sắp đến lúc tuyết rơi dài, quả thật là không cần để ý đến quân Hô Trù Tuyền.

Hô Trù Tuyền sau khi nhận được tin tức về quân đội của Lưu Báo qua sông tây tiến liền lập tức chuẩn bị rút quân, nói thẳng ra, Hô Trù Tuyền đã lừa quân đội Lưu Báo tây tiến, cũng chỉ để tự bảo vệ mình, nếu như quân đội Lưu Báo tây tiến, mới có thể khiến quân chủ lực quân Hán rời khỏi Cao Nô, như thế mới có thể tạo cho y một con đường sống.

Hô Trù Tuyền đương nhiên không muốn quân đội của Lưu Báo bị tiêu diệt, tuy nhiên muốn y chỉnh đốn lại quân đội một lần nữa, từ phía sau giáp công đường tiến của Triệu Vân, tuy nhiên điều đó là không được, vì đại quân của Lưu Cảnh luôn bám sát phía sau như hổ rình mồi, quân lực của y cũng mỏi mệt, sĩ khí xuống thấp, lương thảo không đủ, lúc này y chỉ có thể tự bảo vệ mình, mau chóng rút lui khỏi Quan Nội, trở về thảo nguyên.

Cho nên khi quân chủ lực quân Hán đuổi bắt quân đội của Lưu Báo, Hô Trù Tuyền liền nắm lấy cơ hội này, suất lĩnh ba vạn quân Hung Nô bỏ chạy theo đường Lạc Xuyên, trong trời đầy tuyết, chạy không ngừng nghỉ về hướng tây bắc.

Lúc này Hô Trù Tuyền lòng nóng như lửa đốt, lần đại tuyết đầu tiên của năm nay đã đến, nếu trở về phía bắc ắt sẽ bị tuyết cản đường, trong tình cảnh này, y đã không thể suất quân trở về thảo nguyên được nữa, hiện giờ chỉ còn cách tiến đến Linh Châu, nơi có bộ lạc của Lưu Khứ Ti, đành phải nghỉ đông ở Linh Châu, như vậy mới có cơ hội bắc thượng về thảo nguyên lần nữa.

Hô Trù Tuyền ngẩng đầu nhìn lên không trung mờ mịt, tuyết đã rơi tận 2 gày 2 đêm, nên lớp tuyết vô cùng dày, đi bộ còn không đi được thì nói chi là cưỡi ngựa, mà số thịt dê bò khô của họ chỉ còn đủ dùng trong ba ngày, trong vòng 3 ngày bọn họ nhất định phải đến được Linh Châu.

Chi 3 vạn kỵ binh Hung Nô này dưới sự dẫn dắt của Hô Trù Tuyền đang chật vật tiến đến Linh Châu.

Trận đại tuyết sớm lần này khiến cho người Hung Nô gặp rất nhiều khó khăn, nhất là quân đội của Lưu Khứ Ti, hiện giờ vẫn đang bị nhốt ở Trực Đạo.

Bọn họ vì phá tan phong tỏa, đã hai lần đình quan vào phát động tiến công mạnh Ngọ Đình quan, nhưng hai lần đều bị quân Hán dùng dầu hỏa đánh bại, gần mấy nghìn người chết cháy, đến những chiếc thang để công thành cũng bị phá hủy.

Người Hung Nô đã không còn vũ khí để công thành, quan trọng hơn là bọn họn đã hoàn toàn đánh mất hy vọng, chỉ có cách chờ đợi trong khổ sở ở trên Trực Đạo của phía nam Ngọ Đình quan, chờ đợi Thiền Vu phái quân chi viện đến cứu họ, tính đến giờ cũng đã được gần một tháng.

Lương thực thì sớm đã hết, đám lính chỉ còn cách giết ngựa để cứu đói, chiến mã đã bị giết đến một nữa, trên đường đâu đâu cũng thấy xương cốt ngựa.

Hơn nữa bọn họ cũng không có mang theo lều trại, mấy vạn quân đội chỉ có hơn một trăm cái lều nhỏ, nhưng chỉ đủ cho Thiên Phu trưởng và những sĩ quan cao cấp sử dụng, còn lại thì phần lớn binh lính và những sĩ quan trung cấp thì chỉ còn cách ở ngoài trời, bọn họ không có quần áo mùa đông, phần lớn chỉ là những bộ y phục đơn giản, chỉ còn cách chờ đợi trong cái lạnh thấu xương này từng ngày từng ngày một.

Đã một tháng trôi qua, thể xác và tinh thần của quân lính đã bị tàn phá nghiêm trọng, rất nhiều binh lính không may đã mắc bệnh, thậm chí còn có nhiều người đã bỏ mạng, lúc này quả đúng là thời gian để thử thách bọn họ.

Lưu Khứ Ti ở trong trướng cao nhất, trên mặt đất phủ đầy da thú, trong lều vải rét lạnh thấu xương, nên thị vệ của y đã lên núi và đào lấy một ít rễ cây về cho y nhóm lửa sưởi ấm. Lưu Khứ Ti cũng cũng không muốn đi ra ngoài, cả ngày tự nhốt mình trong trướng uống rượu giải sầu.

Y đương nhiên là không cần ăn thịt ngựa, lương thực cũng không hẳn là đã hết hoàn toàn, nhưng giờ chỉ còn mấy trăm con dê và hai mươi mấy còn bò, không đủ cho mấy vạn quân ăn một bữa, chỉ đủ cung ứng có Lưu Khứ Ti và một số quan lớn ăn mà thôi

Lúc nửa đêm, Lưu Khứ Ti đang lúc ngủ say thì bị thị vệ đánh thức, y mơ màng nói:

- Chuyện gì vậy?

- Đại vương, không xong, không xong rồi.

Tên thị vệ lắp bắp, vẻ mặt căng thẳng nói không ra lời, chỉ ra bên ngoài.

Lưu Khứ Ti bỗng đứng dậy, rút chiến đao ra, đi nhanh về phía ngoài trướng, y cho là có quân địch đột kích, không ngờ đi đến chỗ màn trướng, lập tức ngây người ra, hóa ra bên ngoài là một trận bão tuyết lớn.

- Giờ là giờ gì rồi.

Lưu Khứ Ti vội vàng hỏi.

- Vẫn chưa tới canh một.

Lưu Khứ Ti cảm thấy ớn lạnh, khoảnh khắc mà y lo sợ rốt cục đã tới, trời xuất hiện đại tuyết, bọn họ lại đang bị bao vây, không lẽ ông trời muốn y chết ở chốn này sao?

Lưu Khứ Ti đã không ít lần thầm chửi mắng Hô Trù Tuyền, lúc này y muốn mắng to lên rằng uổng công Hô Trù Tuyền là Thiền Vu, nhưng vào lúc nước sôi lửa bỏng này lại không đến cứu, sau khi ngây người một lúc, y thở dài, xoay người đi vào trướng.

Đây là ý trời, trời xanh bỗng cho tuyết rơi, chính là muốn trừng phạt bọn chúng, binh lính của y có sống sót, thì ông trời cũng sẽ không tha cho họ, Lưu Khứ Ti y có làm gì cũng không được.

Đề xuất Tiên Hiệp: Mượn Kiếm
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN