Chương 987: Binh lính bất ngờ làm phản.
Chương 987: Binh lính bất ngờ làm phản.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lưu Khứ Ti đã nhận được một tin trời đánh, trong một đêm, không ngờ đã có đến hơn sáu ngàn binh lính bị đông chết, điều này khiến y không thể nói ra lời nào, y chỉ nghĩ là nhiều nhất thì cũng chỉ có đến mấy trăm người chết lạnh, không nghĩ rằng nó lên đến hơn sáu ngàn người, điều này khiến trong lòng y rất buồn, nhưng dù sao thì sự thật cũng không thể thay đổi được.
Vạn Phu trưởng bẩm báo cho y biết: - Khởi bẩm đại vương, phần lớn số binh lính bị đông cứng đó trước đó đã mắc bệnh, thân thể vốn yếu, cho nên không chịu được hàn khí xâm nhập, ty chức tin rằng đêm nay mọi chuyện sẽ tốt hơn, sẽ không có nhiều người chết như vậy nữa.
Lưu Khứ Ti thở dài nói: - Số người chết vì lạnh đó đều bỏ hết xuống thung lũng đi! Coi như là thiên táng, nếu để họ lại ta e là sẽ gây ra dịch.
- Rét như vậy ta cũng không lo, ta chỉ sợ là để họ lại thì những binh sĩ khác sẽ nhìn thấy, rồi ảnh hưởng nghiêm trọng đến quân tâm, vẫn là đại vương nghĩ thấu đáo, chúng ta nên bỏ họ xuống thung lũng.
Lúc này Lưu Khứ Ti hạ lệnh đem toàn bộ xác của đám binh lính chết lạnh đó ném xuống thâm cốc, rồi lệnh binh lính đi đến phía nam tìm cây củi để nhóm lửa sưởi ấm, tiếc rằng đoạn đường Trực Đạo này đất đai vô cùng rắn chắc, mấy trăm năm qua không có đến một ngọn cỏ, nó đi xuyên qua núi, một bên là chỗ dựa vững chắc, một bên là thâm cốc trăm trượng, chỉ có ở trên núi mới có thể tìm thấy được ít củi, tuy nhiên thời gian này trời đã lạnh khiến cho cây cối trong vòng mười dặm đều đã bị chặt phá gần hết, nếu muốn tìm củi khô chỉ có cách đi về hướng nam.
Nhưng lại có một vấn đề vô cùng khó hiện nay là không còn ngựa nữa, nửa già số ngựa đã bị giết làm thức ăn, còn lại hơn vạn con chiến mã kia thì vô cùng yếu, có những con còn đang thoi thóp, thậm chí có nhiều con còn không đứng nổi nữa, thế nên không thể giúp binh lính đi về phía Nam mà tìm củi được, nếu đi bộ hơn 10 dặm để mà tìm củi thì so với chuyện ra chiến trường nó còn đáng sợ hơn.
Nhưng Lưu Khứ Ti cũng không để ý nhiều đến chuyện đó, y hạ lệnh chọn ra 3000 binh lính khỏe mạnh, cho bọn họ ăn no nê, rồi cử bọn họ đi kiếm củi, một gã Thiên Phu trưởng sẽ suất lĩnh bọn họ, đi về phía nam tìm củi.
Tuyết càng rơi càng lớn suốt hai ngày hai đêm, đại tuyết ở trên núi dày thành tầng thành lớp, những khối tuyết liên tục trượt xuống, những đống tuyết rơi xuống khắp đường, khiến cho người ta có muốn di chuyển cũng vô cùng vất vả.
Ba nghìn binh lính một ngày sau vật vã quay về, thời tiết như vậy mà đi bộ tận 50 dặm để tìm củi khô thì quả là có đi mà khó về, huống chi lại còn bị tuyết phủ trắng đường, căn bản là không thể xuôi nam.
Màn đêm buông xuống, gần hai vạn quân Hung Nô co ro rúm ró một chỗ, họ rúc ở chân núi để chống đỡ cái lạnh, chỉ trong hai buổi tối mà đã có đến 8 ngàn người bị đông cứng, nay là đêm thứ ba, không biết sẽ còn có bao nhiều người hồn về cố hương.
Đám lính vừa lạnh vừa đói, thấp giọng mắng, lúc này, tất cả binh lính đều bỏ cuộc rồi, không còn kiêng nể gì mà lên tiếng mắng nhiếc Lưu Khứ Ti, bọn chúng có lều trại, có da thú, nghe nói còn có dê bò nướng đến thơm phức mang đến, còn có rượu lên men từ sữa mà uống, khiến cho những linh lính này càng thêm hận.
- Đại ca, người nói vì sao đại vương không chịu đầu hàng đi? Một tên lính trẻ hỏi một gã Bách Phu trưởng, cũng là huynh trưởng của gã.
Bách Phu trưởng cười lạnh một tiếng nói: - Chúng ta đầu hàng thì còn có thể sống, còn y đầu hàng thì chỉ có nước chết, y thà ngồi đợi Thiền Vu đến cứu chứ không chịu đầu hàng, dù sao chúng ta cũng sẽ đói mà chết, đông lạnh mà chết, y có ăn có uống thì không chết được.
- Đồ chó này!
Binh lính cúi đầu mắng một tiếng, lại hỏi: - Vị Thiền Vu đó sẽ đến cứu chúng ta sao?
Bách Phu trưởng lắc đầu:
- Tuyết rơi lớn như vậy, ngay đến cả tính mạng của Thiền Vu còn khó mà đảm bảo, huống chi là đến cứu chúng ta. Đừng hy vọng thì hơn.
- Nhưng chúng ta như này sẽ chết mất.
Người lính trẻ sợ hãi, không kìm nổi khóc lên: - Đại ca, đệ muốn về nhà, đệ muốn về nhà gặp cha gặp mẹ!
Bách Phu trưởng thương cảm ôm bả vai người đệ của mình, nhẹ nhàng an ủi: - Nhẫn nhịn thêm hai ngày nữa tình hình nhất định sẽ có sự thay đổi.
Tuy nói là như vậy, nhưng trong lòng gã lại thở dài, không khỏi thầm hối hận, người đệ của gã mới có 17 tuổi, đáng ra không nên dẫn y ra chiến trường, nếu y có bị làm sao, thì gã biết làm thế nào.
Lúc này, có người hô lớn từ xa: - Phía trước phát thịt khô rồi, mau đi lĩnh!
Người lính trẻ lập tức vội vàng, vì gã biết số lượng thịt khô rất ít, đến lượt bọn họ e rằng đã hết.- Đại ca, đệ đi lĩnh thịt khô! Gã lập tức đứng dậy chạy về phía trước.
Bách Phu trưởng nhìn theo không nháy mắt, chỉ thấy bóng của y xa dần rồi lặn vào bóng đên, không bao lâu phía trước vọng lại một tiếng chửi tục, tiếp theo có người kêu thảm thiết, không biết ai đó đã hô lên: - Phía trước giết người!
Bách Phu trưởng trong lòng sợ hãi xách đao chạy về phía đó, được mấy trăm bước thì tới chỗ đám người tụ tập, Bách Phu trưởng chen qua mấy người đó, vào trong thì chỉ thấy một cái xác đang nằm trên đất, đúng là huynh đệ của gã rồi, gã nhào đến hô to: - Tế Nha! Tế Nha!
Huynh đệ của gã bị chặt đứt cổ họng, nên đã tắt thở, Bách Phu trưởng bỗng ngẩng đầu, mắt đỏ ngàu chằm chằm nhìn đám quan quân phát thịt khô, chính là những kẻ đã giết chết huynh đệ gã.
Tên quan quân đó lạnh lùng nói: - Mỗi người chỉ được lấy một khối, y lại muốn lấy 2 khối, chết như vậy là chưa hết tội!
- Ta giết ngươi!
Bách Phu trưởng điên cuồng hét lớn lên một tiếng, vung đao chém về phía quan quân, kẻ kia cũng vung đao đánh lại, mắng to: - Ngươi điên rồi sao? Ta là quan quân lương do đại vương bổ nhiệm, ngươi muốn tìm lấy cái chết à?
Bách Phu trưởng không nói một lời nào, đao trong tay gã giờ cũng như phát điên bổ về phía tên quan kia, tên kia thấy gã hung bạo, lui về phía sau mấy bước, không ngờ bị trượt chân ngã ra, tên Bách Phu trưởng kia thừa dịp đó chém trúng đùi phải của y, quan phát quân lương hét to lên một tiếng, nằm ngã trên mặt đất, Bách Phu trưởng cũng lao đến chém đứt cổ y.
Binh lính xung quanh ai nấy đều kinh ngạc, lui về phía sau, Bách Phu trưởng đem đầu người đặt trước mặt huynh đệ, lúc này, có người bên cạnh hét lớn: - Đại nha, ngươi mau chạy đi, tên quan quân đó là do đại vương bổ nhiệm, ngươi không muốn gặp họa thì chạy mau đi!
Bách Phu trưởng bỗng kiên định hẳn, vì gã biết dù sao cũng phải chết, nên đứng dậy hô lớn với mọi người: - Lương thực đã hết, thịt ngựa cũng sắp sửa chẳng còn nữa, trời thì tuyết lớn, Thiền Vu cũng sẽ không đến cứu chúng ta, nên không phải đông chết thì là đói chết, dù thế nào cũng là chết ở chỗ này, nếu giờ chúng ta đầu hàng, ít nhất còn giữ được tính mạng mà về gặp vợ con.
Lời nói của Bách Phu trưởng được mọi người hưởng ứng, ai nấy đều giơ tay lên hô to: - Chúng ta nguyện ý đầu hàng, sẽ không chịu để chết lạnh ở chốn này.
- Đầu hàng! Đầu hàng!
Tiếng la càng lúc càng lớn, Bách Phu trưởng vung tay lên trấn an mọi người, hô lớn: - Mọi người cùng ta đến Ngọ Đình quan đầu hàng, nếu đại vương không cho, chúng ta sẽ liều mạng với y!
Lòng thù hận trong đám người Hung Nô được đốt lên, mấy ngàn tên lính nhanh chóng đứng về phía Bách Phu trưởng, đội ngũ trùng trùng điệp điện, thanh thế lớn mạnh hướng về phía Ngọ Đình quan.
Muốn đi đến Ngũ Đình quan nhất định là phải đi qua khu doanh trướng, Lưu Khứ Ti nghe nói có binh lính muốn tạo phản không khỏi giận dữ, cầm lấy đao đi ngăn cản đường đi của họ.
- Ai là kẻ cầm đầu, đứng ra cho ta!
Lưu Khứ Ti thét lớn.
Bách Phu trưởng đứng dậy trong ánh nhìn của mọi người, lúc này trong gã chỉ còn là thù hận, không sợ hãi chút nào nói: - Chính ta là người cầm đầu!
Nếu lúc này là Lưu Khứ Ti lên tiếng xin lỗi, mang dê bò ra để trấn an bọn lính thì trận làm phản này chắc đã lắng xuống, nhưng Lưu Khứ Ti cũng không còn đường lui, nếu y khoan nhượng, ngày mai ắt sẽ có càng nhiều binh lính đến gây rồi, nên buộc y phải có hành động cứng rắn, chỉ cần giết kẻ cầm đầu, thì đám lính kia sẽ tự sợ mà rút lui.
Lưu Khứ Ti cũng không giải thích, lạnh lùng nói với tên thị vệ: - Giết nó!
Vài tên thị vệ liều chết cầm đao xông lên, Bách Phu trưởng nâng đao hô lớn: - Các huynh đệ, chúng ta liều mạng.
Giờ khắc này, sự phẫn nộ tích tụ trong lòng các binh lính cũng đã bùng nổ, mấy ngàn binh lính tức giận gầm rú lên, nâng đao hướng về phía Lưu Khứ Ti và mấy trăm tên thị vệ của y, sống chết lâm đầu, binh lính Hung Nô bất ngờ làm phản rồi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Quế Hà Văn Lục