Chương 988: Đầu hàng

Chương 988: Đầu hàng

Ngày thứ ba sau khi ra quyết định, Lưu Cảnh đến Ngụy Diên. Ngụy Diên có tám ngàn tướng sĩ quân Hán, do đại tướng Ngụy Diên suất lĩnh, thủ vững gần một tháng, phối hợp với Bình Hồ quan ở phia nam đã vây khốn quân đội của Lưu Khứ Ti trên Trực đạo dài hơn bảy mươi dặm suốt cả tháng nay.

Trên quan thành, một tên lính đang giơ cao chiếc ô, ngăn lại những bông tuyết ồ ạt trút xuống. Lưu Cảnh đứng dưới ô nhìn về phía chân trời xa xôi. Bên trong quan thành ngổn ngang những tảng đá bị dầu hỏa đốt, thi thể la liệt trên mặt đất. Tất cả bị vùi lấp xuống lớp tuyết trắng dày đặc, ra ngoài trăm bước là một mảnh mờ mịt, không nhìn rõ thứ gì.

Ngụy Diên chỉ về phiá trước nói: - Điện hạ, nếu trời quang mây tạnh thì sẽ thấy cách ba dawmh có một bức tường đất cao chừng hai trượng vắt ngang qua quan đạo.

- Đó là cái gì? Lưu Cảnh có chút khó hiểu.

- Đí là do Lưu Khứ Ti lo sợ quân sĩ đầu hàng nên phải dựng lên một bức tường ngăn trở, đáng tiếc là bức tường này không có tác dụng gì cả, vẫn có rất nhiều binh sĩ Hung Nô lén lút đến đầu hàng.

- Tình hình bên kia ra sao? Lưu Cảnh lại hỏi.

Ngụy Diên lắc đầu, thở dài nói:

- Tình hình rất không ổn, bọn chúng không có lương thực, chỉ còn cách giết ngựa làm thức ăn, rồi ngay cả thịt ngựa cũng hết, chiến mã đa phần đói chết, có còn được bao nhiêu thịt. Nghe nói trong chưa đầy một tháng gần đây, chúng đã giết gần hai vạn chiến mã, thậm chí có đến mấy trăm con chiến mã thà nhảy xuống vách núi sâu vạn trượng cũng không để chúng làm thịt.

- Trong đó có nước không?

- Có nước suối từ trên núi chảy xuống, có rất nhiều binh sĩ muốn chạy lên núi tìm đường thoát thân nhưng lại là ngã từ trên núi xuống mà chết. Một số binh sĩ trèo qua núi còn sống, nhưng mấy ngọn núi hợp với nhau thành một dãy núi dài đến mấy trăm dặm, mà không có lương thực, những kẻ đó không chết đói trong núi thì cũng làm mồi cho dã thú.

Mọi người nói đến đây, bỗng nhiên có binh lính chỉ về phía trước hô lên: - Nhìn kìa, có binh lính Hung Nô chạy trốn đến đây.

Chỉ thấy cách đấy hơn chục bước có ba bốn tên lính Hung Nô thất tha thất thểu chạy đến bên này, một người trên lưng còn cắm một mũi tên, chưa kịp chạy đến cửa thành đã ngã quỵ, không còn động đậy nữa, thi thể rất nhanh bị tuyết bao phủ.

- Kéo bọn họ lên!

Quân Hán thả mấy cái giỏ lớn xuống kéo mấy binh lính Hung Nô kia lên. Mấy tên lính đói đến gầy trơ xương, ánh mắt đói khát, nói không nên lời. Ngụy Diên liền bảo quân lính dẫn bọn họ đi ăn bát cháo nóng.

Lưu Cảnh cũng muốn mau chóng biết tình hình bên kia nên cũng ngồi xuống bên đống lửa cạnh mấy binh lính Hung Nô kia. Chúng húp liền mấy bát cháo mới hồi phục chút ít.

Một tên lính quân Hán dùng tiếng Hung Nô hỏi chuyện bọn họ, rồi mới nói lại với Lưu Cảnh: - Khởi bẩm điện hạ, bọn họ nói bên trong bức tường đất kia có hơn trăm thị vệ của Lưu Khứ Ti trông coi, bọn họ có hai mươi mấy người, cùng nhau chạy trốn, những người còn lại đều đã bị giết, chỉ còn bọn họ trèo tường trốn đến đây.

- Ngươi hỏi bọn y, trận đại tuyết này ảnh hưởng đến bên kia ra sao?

Tên lính hỏi mấy câu, quay lại nói: - Bên đó rất thê thảm, lần đầu tuyết rơi đã chết đến sáu ngàn người, hôm qua lại chết thêm hơn hai ngàn người nữa, cho dù Lưu Khứ Ti có phong tỏa tin tức nhưng không ai là không biết, binh lính bên kia sắp chết cả rồi.

Lưu Cảnh gật đầu, nói với Ngụy Diên: - Hai ngày này phải canh phòng thật cẩn thận, phỏng chừng đêm nay hoặc đêm mai, phía đối diện sẽ có chuyện!

Ban đêm, Lưu Cảnh đang ngủ say thì có thị vệ đánh thức hắn dậy bẩm báo: - Điện hạ, phía đối diện xảy ra chuyện rồi!

Lưu Cảnh lập tức tỉnh táo lại, hắn mặc quân phục, khoác thêm một lớp áo khoác dày rồi lên quan thành. Trên quan thành đã có mấy ngàn binh lính tụ tập, gươm nỏ sẵn sang đón địch, lại có thếm hai mươi mấy chiếc xe bắn đá trong trạng thái sẵn sàng, bất cứ lúc nào có thể phát động công kích.

Lưu Cảnh đi đến quan thành, Ngụy Diên ôm quyền hành lễ nói: - Khởi bẩm điện hạ, vừa rồi ở phía đối diện có một trận lửa lớn, dường như đã xảy ra chuyện gì rồi. Hơn nữa phía đó sớm đã không còn củi đốt, ngọn lửa như vậy ắt là bị đốt rồi.

Lưu Cảnh ngưng thần nhìn về phía xa, ánh lửa đã nhỏ đi rất nhiều, nhưng mơ hồ vẫn thấy những đốm sáng, tiếng la hét cũng đã dừng lại, đúng lúc này phía trước truyền đến tiếng "Oanh!" rất lớn, như những bức tường sụp xuống, có binh sĩ phản ứng lại, hô lên: - Đây hẳn là tiếng tường ngăn bị đổ xuống.

Lưu Cảnh cũng cho rằng là như vậy, lập tức ra lệnh: - Cung thủ chuẩn bị, không có lệnh của ta thì không được phóng tên!

Liền có binh lính chạy đi hô to: - Điện hạ có lệnh, cung thủ chuẩn bị, điện hạ chưa ra lệnh, không được bắn tên!

Lúc này, trong bóng đêm xuất hiện vô số bóng người mau đen, một đám người đi thẳng về phía quan thành, cách quan thành khoảng năm mươi bước thì dừng lại, chỉ thấy một tên quan quân người Hung Nô chạy đến dưới chân thành hô to: - Chúng ta đã giết chết Lưu Khứ Ti, nguyện đầu hàng quân Hán, xin hãy cho chúng ta đầu hàng!

Trong bóng đêm, chỉ thấy bóng cả đám người quỳ xuống, Ngụy Diên chạy đến bên người Lưu Cảnh thấp giọng nói: - Điện hạ, chỉ sợ là âm mưu lừa thành!

Lưu Cảnh gật đầu, quả thật có khả năng này, Lưu Khứ Ti đã bị ép đến đường cùng, rất có thể dùng cách trá hàng để cướp lấy quan thành, tuy nhiên, trực giác nói cho Lưu Cảnh rằng quân lính của Lưu Khứ Ti đã làm phản rồi.

Lúc này Vi Tấn tiến lên thi lễ nói: - Điện hạ, ty chức nguyện đi tra xét tình hình.

Phái người đi tra xét tình hình là cách duy nhất, Lưu Cảnh đồng ý nói: - Ngươi hãy mang thêm mấy binh lính đi tra xét xem sao.

- Ty chức đã hiểu, nếu là quân địch trá hàng, ty chức liền châm đuốc làm tín hiệu.

Vi Tấn và mấy binh lính nữa ngồi trên một chiếc giỏ lớn xuống thành, bước nhanh đến chỗ đám hàng quân. Ánh mắt của Lưu Cảnh gắt gao nhìn chăm chú vào bóng dáng Vi Tấn, thấy y nói mấy câu với tên lính cầm đầu quân Hung Nô rồi đi thẳng vào đám đông quân lính.

Qua một lát vẫn chưa thấy ánh lửa thắp lên, lòng Lưu Cảnh cũng buông lỏng, hẳn là quân Hung Nô bất ngờ làm phản rồi đến đầu hàng. Một khắc (khoảng 15p) sau, Vi Tấn trở về, đi sau là một gã bách phu trưởng, trong tay có một cái bọc. Hai người lên thành, vt thấp giọng nói: - Đúng là binh lính tạo phản giết Lưu Khứ Ti, không phải trá hàng.

Tên bách phu trưởng tiến lên quỳ xuống, khóc không ra tiếng: - Tiểu nhân tên là Ninh Đại Nha, binh lính đói rét quá, là tiểu nhân dẫn đầu mọi người đứng lên chống cự Lưu Khứ Ti, khẩn cầu điện hạ tha cho chúng ta một con đường sống.

Nói xong y trình cái bọc trong tay lên, có binh lính tiếp nhận, mở ra. Có người nhận ra đúng là đầu của Hữu Hiền Vương Hung Nô Lưu Khứ Ti.

Lưu Cảnh gật gật đầu hỏi: - Các ngươi còn lại bao nhiêu người?

- Chỉ còn mười năm ngàn người, những người khác đã chết rồi.

Trong lòng Lưu Cảnh cũng thầm cảm thán, ba vạn người bị nhốt trong thành, cuối cùng chỉ còn một nửa, quả thật rất thảm, hắn lại hỏi: - Mười lăm ngàn người đều nguyện ý đầu hàng sao?

- Đều nguyện ý đầu hàng, không muốn tiếp tục giao chiến.

Lúc này, Ngụy Diên tiến lên phía trước nói: - Điện hạ, ty chức có nói mấy câu muốn nói.

Lưu Cảnh cùng y đi sangmootj bên: Ngụy Diên thấp giọng nói: - Để lại đám quân sĩ Hung Nô này chính là một tai họa ngầm, không bằng nhân cơ hội này đem bọn chúng diệt cỏ diệt tận gốc.

Lưu Cảnh nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: - Bá đạo là đạo lý của kẻ làm vương, không thể lẫn lộn cái chính yếu với cái thứu yếu, chỉ biết đuổi cùng giết tận càng không phải thượng sách lâu dài, để bọn họ lại ắt có tác dụng sau này.

Ngụy Diên bị từ chối lại nói thêm: - Nếu điện hạ quyết định tiếp nhận đầu hàng, ty chức còn có một đề nghị.

Lưu Cảnh sớm phát hiện Ngụy Diên tâm tư phức tạp, không trung thành và tận tâm như Triệu Vân, Văn Sính. Y tuy trung thành với mình nhưng ngoài trung thành ra thì y còn có rất nhiều tâm tư khác, hoặc nói cách khác là y có một số suy nghĩ không nên có ở thân phận hiện tại, ví như chuyện dời đô không liên can đến y, y lại một mực nhúng tay vào, cho rằng Quan Trung đã bị phá hủy nghiêm trọng, đề nghị dời đô đến Lạc Dương.

Hay như bây giờ, Lưu Cảnh tự mình ra quan thành xem xét, có chấp nhận cho quân Hung Nô đầu hàng không đương nhiên do Lưu Cảnh quyết định, nhiều nhất thì đám người Giả Hủ, Pháp Chính cũng có thể đưa ra ý kiến.

Mà làm thiên tướng, Ngụy Diên chỉ có thể thi hành mệnh lệnh không hơn không kém, nhưng y lại cố tình đưa ra ý kiến của mình, đòi chém tận giết tuyệt binh lính Hung Nô khiến Lưu Cảnh rất không hài lòng. Nếu bản thân không ở Ngọ Đình quan này, Ngụy Diên có tự tiện quyết định, giết chết toàn bộ quân lính Hung Nô hay không?

Ngụy Diên tuy không minh tài trí hơn người, nhưng Lưu Cảnh biết y cũng có tật xấu, bao nhiêu năm bị giáo huấn rất nhiều lần vẫn không thể sửa đổi. Lưu Cảnh cũng đã hết lòng lượng thứ, nhìn vào mặt tốt của y.

Lưu Cảnh đưa mắt nhìn xuống, không hài lòng, hỏi: - Ngươi còn có ý kiến gì?

- Người Hung Nô mặc dù là đầu hàng, ty chức vẫn lo Lưu Khứ Ti chưa chết mà đang chà trộn trong đám binh lính, y có đến mấy vạn binh lính, tìm một người trông giống y cũng không quá khó, xin điện hạ cẩn trọng.

Lưu Cảnh cười hỏi: - Vậy theo ý ngươi thì phải làm sao?

- Ty chức đề nghị cho bọn họ đầu hàng vào ban ngày, từng người một vào thành, hơn nữa ty chức còn biết trước ngực Lưu Khứ Ti xăm một cái đầu sói, phải để cho bọn họ cởi trần đầu hàng, Lưu Khứ Ti đừng mơ mà tránh nổi phát hiện.

Tuy rằng Ngụy Diên quá mức cẩn thận, nhưng y nói cũng không phải là không có lý, Lưu Cảnh trầm tư một lát, liền quyết định chấp nhận cách làm này của Ngụy Diên, hắn liền đi đến nói với tên bách phu trưởng kia: - Ta cùng tin thành ý của các ngươi, chấp nhận cho các ngươi đầu hàng, tuy nhiên ban đêm đầu hàng dễ gây ra hỗn loạn, sáng mai các ngươi có thể đến đầu hàng, dựa theo tập tục của Hung Nô, cởi trần qua cổng thành.

Lưu Cảnh dừng một chút rồi nói tiếp: - Đương nhiên, đêm nay ta sẽ cho các ngươi củi đốt và hai ngàn con dê, ba nghìn túi rượu lên men từ sữa, các ngươi hãy cố gắng chịu qua đêm nay.

Bách phu trưởng bất đắc dĩ, chỉ đành đồng ý. Đêm ấy, Lưu Cảnh lệnh cho quân lính cấp cho quân Hung Nô củi đốt, dê và rượu, mười lăm ngàn quân Hung Nô đốt lên hàng trăm đống lửa ngoài thành, giết dê uống rượu, vượt qua một đêm gian nan.

Sáng hôm sau, mười lăm ngàn hàng quân Hung Nô xếp thành hàng dài, bắt đầu từng người một qua cống kiểm tra. Từng binh lính đều phải cởi trần dùng tuyết rửa mặt, mấy chục binh lính biết mặt Lưu Khứ Ti đều đứng ở cổng thành cẩn thận tra xét.

Tuy rằng cuối cùng xác nhận Lưu Khứ Ti quả thật đã chết, nhưng vẫn bắt được mấy tên quý tộc Hung Nô có ý đồ gian dối, coi như là có thu hoạch, tối hôm qua binh lính bất ngờ làm phản, không chỉ giết chết Lưu Khứ Ti mà hơn mười quý tộc Hung Nô ở cùng chỗ với Lưu Khứ Ti cũng chết trong đám loạn quân.

Mấy tên quý tộc Hung Nô này phải mặc quần áo của binh sĩ mới qua được một cửa ải, cuối cùng vẫn bị quân Hán kiểm tra ra hoặc bị những binh lính Hung Nô khác nhận ra tố giác.

Ba tên quý tộc Hung Nô bị mang đến trước mặt Lưu Cảnh, quỳ xuống cuông quit dâp đâu cầu xin tha thứ, Lưu Cảnh hỏi bọn chúng: - Ta muốn biết đồng bọn của Lưu Khứ Ti bây giờ ra sao? Đang ở Hà Sáo hay đã đến Âm Sơn rồi?

- Hồi bẩm điện hạ, Lưu Khứ Ti tuyệt đối không cho bộ hạ đến Âm Sơn, mà bây giờ cũng không ở Hà Sáo.

- Vậy thì ở đâu?

Ba tên quý tộc Hung Nô nhìn nhau, một tên lớn tuổi là tù trưởng sợ hãi nói: - Lưu Khứ Ti muốn cướp lấy hành lang Hà Tây, bởi vậy sau khi xuất binh đi Cao Nô và Linh Châu, tháng tám vừa rồi y lại phụng mệnh thúc phụ Cát Dã Tốc dẫn hơn ba vạn quân đến Cư Diên Trạch qua mùa đông, chuẩn bị sang mùa đông cùng con trai là Lưu Mãnh quy mô tiến công Hà Tây, đây là chuyện tuyệt đối cơ mật, rất ít người biết được.

Lưu Cảnh lúc này chợt hiểu ra, khó trách thám báo của hắn không tìm thấy dấu vết của bộ lạc Lưu Khứ Ti ở Hà Sáo, thì ra đã dời đến Cư Diên Trạch.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN