Chương 989: Cái chết của Thiền Vu
Chương 989: Cái chết của Thiền Vu
Hai ngày sau, Lưu Cảnh dẫn quân Hán áp giải số tù binh Hung Nô bắt được sau hai chiến dich đến huyện Cao Nô, Triệu Vân cũng suất quân trở về huyện Cao Nô, một trăm ngàn quân Hán hội hợp tại đây.
Cho dù quân đội của Hô Trù Tuyền may mắn trốn thoát, nhưng quân Hán vẫn giành chiến thắng trong trận đại chiến Hán Hung này, hai đội quân Hung Nô xâm chiến Trung Nguyên mấy chục năm cuối cùng cũng đã bị tiêu diệt, quân Hán cuối cùng cũng thu lại được mảnh đất bị cướp đi mấy chục năm qua.
Tam quân hội hợp, một trăm ngàn tướng sĩ đều hết sức vui mừng, Lưu Cảnh hạ lệnh giết dê mổ trâu, khao thưởng tam quân, ban đêm mảnh đất quê hương được mở mang thêm được thắp sáng bằng mấy trăm đống lửa, một trăm ngàn tướng sĩ vây quanh lửa trại uống rượu ăn thịt, truyện cười vang trời, vừa múa vừa hát, chúc mừng thắng lợi của trận chiến kéo dài ròng rã ba tháng này.
Trong một tòa đại trướng rất lớn trong mảnh đất mới chiếm được đặt một cái bàn tròn, trên bàn đặt đầy thịt bò thịt dê nướng đến vàng óng ánh, rất nhiều bình rượu lên men từ sữa tinh khiết thơm lừng. Hơn trăm binh sĩ và đám mưu sĩ tụ tập trong một lều trướng, cùng Hán vương Lưu Cảnh chúc mừng chiến thắng trong trận đánh vừa rồi, hai lực sĩ vóc người to béo lên đài trình diễn đấu vật, khiến mọi người cười lớn từng trận.
Lúc này, Giả Hủ nghiêng người nói nhỏ với Lưu Cảnh: - Điện hạ, người nói vài câu đi!
Lưu Cảnh gật đầu, nháy mắt với thị vệ bên cạnh, thị vệ lập tức cho hai tên lực sĩ lui ra, lúc này, Lưu Cảnh đứng lên, cả đại trướng trở nên an tĩnh, hơn một trăm ánh mắt nhìn chăm chú vào Hán vương điện hạ.
Lưu Cảnh giơ chén rượu lên, cao giọng nói: - Trận chiến này tuy chúng ta có được thắng lợi cuối cùng, nhưng chúng ta cũng đã phải trả giá bằng mạng sống của hơn một vạn tướng lĩnh. Khi chúng ta ăn mừng trong niềm vui chiến thắng cũng không được quên hơn một vạn chiến sĩ bỏ mình trên chiến trường, cho nên ta đề nghị, chén đầu tiên chúng ta kính các binh sĩ này một ly.
Nói xong, Lưu Cảnh chậm rãi đổ chén rượu xuống đất, mọi người cũng đứng dậy, đi theo Lưu Cảnh dùng rượu kính các chiến sĩ đã bỏ mình nơi sa trường.
Lưu Cảnh lại rót đầy một chén rượu, cao giọng nói: - Chén rượu thứ hai này là ta chúc mừng các binh lính trên dưới trong quân, nếu không có mọi người xả thân vào sinh ra tử cũng sẽ không có thắng lợi ngày hôm nay của chúng ta! Chúng ta hãy cùng nhau uống chén rượu này.
Lưu Cảnh uống một hơi cạn sạch, mọi người cũng một lượt uống sạch rượu trong chén của mình. Lưu Cảnh lại rót đầy chén thứ ba: - Chén thứ ba này ta kính các hương thân phụ lão, các quan lại của nước Đại Hán chúng ta, cũng nhờ bọn họ quyên góp lương thực, tiền bạc làm công tác hậu cần, chư vị, chén này chúng ta chúc mừng cho thắng lợi hôm nay!
Mọi người lại uống một hơi cạn sạch, Lưu Cảnh uống cạn rồi hướng đến mọi người xung quanh cười nói: - Đêm nay chúng ta uống hết mình! Không say không về!
Tiếng trống lại một lần vang lên, lực sĩ lại tiếp tục đấu vật, mọi người đều ngồi xuống uống rượu, vui vẻ nói cười, cùng nhau say sưa đến đêm muộn.
Lưu Cảnh được mọi người liên tiếp mời rượu, uống một mạch hơn mười chén, uống đến say mèm, không biết ngủ bao lâu mới tỉnh, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, đầu đau muốn nứt, trong trướng ngủ không có một tia sáng, bốn phía một mảnh tối đen.
- Người đâu?
Hắn cúi đầu hô một tiếng, một thị vệ thân cận nhanh chóng tiến vào, khom mình thi lễ: - Xin điện hạ chỉ bảo!
- Đã là canh mấy rồi?
- Vừa qua canh năm, trời còn chưa sáng.
Lưu Cảnh gật đầu: - Rót cho ta chén trà.
Thị vệ rất nhanh bưng đến cho Lưu Cảnh một chén trà nóng. Lưu Cảnh uống trà, khoác thêm áo đi ra khỏi đại trướng. Tuyết đã ngừng rơi, bầu trời đêm trong veo lạ thường nhưng không khí rất lạnh giá. Lưu Cảnh thở dài ra một ngụm khói trắng, những cơn gió rét lạnh khiến hắn trở nên thanh tỉnh.
Lúc này, Lưu Cảnh thấy có một người đứng trước lều lớn bên cạnh. Qua ánh sáng chiếu rọi lên tuyết, hắn nhận ra là Giả Hủ, Lưu Cảnh mỉm cười, đạp chân lên tuyết, đi đến chỗ Giả Hủ.
- Quân sư ngủ không được sao? Lưu Cảnh tiến lên phía trước cười hỏi.
Giả Hủ lắc đầu cười nói: - Già rồi nên ngủ cũng ít đi, ngày nào cũng như vậy, canh năm là tỉnh giấc. Còn điện hạ sao lại dậy sớm vậy?
Lưu Cảnh đến bên cạnh lão cảm khái nói: - Trước kia luyện võ, canh bốn đã phải dậy rồi. Mấy năm nay không được như vậy nữa, phải đến giờ Thìn mới tỉnh dậy được, hôm qua có khác một chút, là do uống nhiều quá.
- Điện hạ đã thấy đỡ chưa? Giả Hủ ân cần hỏi han.
- Bây giờ khá hơn nhiều rồi, đa tạ quân sư quan tâm.
Lúc này, Lưu Cảnh nghĩ tới một chuyện, lại hỏi: - Quân sư thấy mấy ngày tiếp theo còn có tuyết rơi nữa không?
Giả Hủ quay đầu lại nhìn hắn một cái, thản nhiên cười: - Điện hạ muốn nói đến việc của Thiền Vu Hung Nô phải không?
Lưu Cảnh gật đầu, thở dài nói: - Ta không biết quyết sách của ta có đúng không nữa, thật sự rất lo nếu suy nghĩ quá đơn giản, sau này sẽ ân hận vì tha cho địch quá dễ dàng.
- Suy tính của điện hạ không hề giản đơn đâu, cứ để chúng tự tung tự tác chính là một nước cờ hay, cứ để người Hung Nô tranh quyền đoạt vị, Hô Trù Tuyền trước mắt không thể quay về ngay được, đến khi y quay về, trên thảo nguyên sẽ xuất hiện hai Thiền Vu, một núi không thể có hai hổ, trong nội bộ Hung Nô ắt bùng nổ nội chiến.
- Nếu Hô Trù Tuyền không thể quay về thì sao? Lưu Cảnh cười hỏi.
- Nếu y không thể quay về sẽ có càng nhiều kẻ thèm ngôi vị Thiền Vu đến đỏ cả mắt, ta thấy cuộc nội chiến này sẽ càng thêm kịch liệt hơn.
Nói đến đây, Giả Hủ hiểu ý liền mỉm cười: - Xem ra điện hạ không hề mong y quay lại.
- Ta đương nhiên là không hy vọng y trở về, nếu không ta cũng sẽ không tốn trăm phương ngàn kế giữ chân y, ta hy vọng trận đại tuyết này dẽ dẫn y vào vết xe đổ của Lưu Khứ Ti.
- Nếu là vậy, ta thấy điện hạ đã đạt được tâm nguyện rồi.
Giả Hủ khoanh tay nhìn bầu trời đêm phương bắc, cười nói: - Thảo nguyên có câu ngạn ngữ, tháng mười có ba trận đại tuyết liên tiếp, nói cách khác là chỉ cần trận tuyết đầu tiên rơi thì sẽ rơi liên tiếp ba trận. Đây mới chỉ là trận tuyết đầu tiên, tin rằng trận tuyết tiếp theo sẽ mau chóng rơi xuống thôi.
Câu ngạn ngữ mà Giả Hủ nói không sai, chỉ hai ngày sau trận đại tuyết đầu tiên, trận đại tuyết thư hai đã đến, gió càng ngày càng lớn, cuốn sạch toàn bộ tuyết đọng lại trên mặt đất. Trên bầu trời nhanh chóng xuất hiện một quầng mây trắng tinh, đặc quánh ngày càng trải rộng ra, che kín cả bầu trời. Mây trắng dần trở nên đen như mực, trùm lên bầu trời như thể ngày tận thế đang đến vậy.
Gió bắt đầu nhỏ lại, tuyết cũng bắt đầu rơi, những bông tuyết nhỏ lớn dần, rồi nhanh chóng biến thành những mảng tuyết lớn, gió cuồn cuộn gào thét, bão tuyết tràn đến, chỉ trong chốc lát, bầu trời đen kịt hòa quyện với biển tuyết mịt mù, không thể nhìn thấy gì nữa cả.
Quân đội của Hô Trù Tuyền không đến Linh Châu, dọc đường nhận được tin tức Linh Châu đã bị liên quân Hán Khương của Hà Tây công phá, tất cả lương thực và dân chúng đã bị dời đến Tiêu quan, Linh Châu đã là một mảnh hoang phế, không còn chút lương thực hay bóng người nào.
Hô Trù Tuyền vừa hận vừa tức, lại vạn bất đắc dĩ phải ra lệnh cho quân đội thay đổi tuyến đường đi về phía Bắc, đi tới Hà Sáo, hy vọng duy nhất của y chính là Lưu Khứ Ti ở Hà Sáo, y có thể ở Hà Sáo qua mùa đông, đến mùa xuân mới quay lại thảo nguyên.
Nhưng tuyết đọng quá dày khiến cho việc hành quân rất khó khăn, đi lại mấy ngày, bọn họ trì honã ở trên thảo nguyên phía bắc Xa Diên Hải, đúng lúc này, trận bão tuyết thứ hai đột nhiên giáng xuống, trong nhất thời, khiếnmấy vạn quân Hung Nô đều ngập trong biển tuyết mênh mông.
Gió lạnh gào rít giận dữ, giống như đang khóc lóc thảm thiết, những cơn mưa tuyết lớn che phủ đất trời, vô tình như tấn công đoàn quân Hung Nô. Họ chống đỡ lại những cơn gió tuyết lớn, ghì chặt chiến mã tiến từng bước một lên phía trước. Tuyết đã đọng đến ngập đầu gối họ, mỗi bước đi đều lún xuống những hố tuyết rất sâu, rất lâu không thể cử động. Lúc này trời đất mịt mù, không nhìn rõ phía trước, rất nhiều binh sĩ tuyệt vọng ngồi phục xuống, chờ tử thần đến mang họ đi.
- Thiền Vu!
Một Vạn kỵ trưởng hô lớn: - Đội quân của Mai Ly vẫn chưa về, cứ như vậy sẽ mất liên lạc, chúng ta có chờ bọn họ không?
Mai Ly dẫn năm nghìn kỵ binh đi về phía tây tìm kiếm bộ lạc và dê bò, đã đi được hai ngày mà vẫn chưa về, nhưng hiện nay Hô Trù Tuyền đã không còn lo nổi cho ai khác, giữ được mạng của mình đã khó khăn lắm rồi.
- Mặc kệ y, tiếp tục đi! Hô Trù Tuyền lấy hết sức hét lớn.
Đúng lúc này, phía trước có một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Hô Trù Tuyền chấn động, không kịp phản ứng thì dưới chân đã trống không, cả người mất thăng bằng đổ về phía trước, giống hệt như đang rơi vào vực sâu vạn trượng, y không kìm nổi hét rống lên.
Quân Hung Nô mất phương hướng, họ đã đến phía trên một hang sâu nhưng bão tuyết mù mịt và gió lớn khiến bọn họ không nhìn thấy vách núi phía trước, mà dưới chân họ là một dải đất bằng từ trên núi xói mòn xuống, không chống đỡ nổi sức nặng của binh lính và chiến mã nên sụp xuống, kéo theo các lớp tuyết đọng sụp đổ, mấy ngàn quân lính Hung Nô bao gồm của Thiền Vu Hô Trù Tuyền đều rơi vào hố sâu đến hai mươi trượng, trong chớp mắt bị một lượng lớn tuyết trút xuống che lấp.
Đối với tất cả dân tộc du mục mà nói, gặp phải bạo tuyết mà không kịp thời rút về doanh địa được chính là một tai họa ngập đầu. Đội quân Hung Nô gặp phải trận đại tuyết trăm năm mới có, bị nhốt trên cao nguyên mờ mịt, Thiền Vu Hô Trù Tuyền và mấy ngàn binh lính cùng rơi xuống hang sâu, tuy được các binh sĩ liều mạng cứu ra nhưng đều trọng thương khó qua khỏi, ba ngày sau liền tắt thở.
Cái chết của Thiền Vu chỉ là một sự bắt đầu, đội quân này gặp phải ba mối nguy lớn là thời tiết lạnh giá, lương thảo bị cắt đứt và sự uy hiếp của bầy sói, quân lính dưới sự tra tấn của cái lạnh, bệnh tật dày vò và sự đói khát không ngừng chết đi, lại thêm một lần bị đàn sói mấy ngàn con tập kích khiến tình hình của họ càng trở nên thảm trọng.
Đến khi trận bạo tuyết thứ hai tan đi, đội quân năm vạn người chỉ còn lại hơn hai ngàn người đều đang hấp hối, được kỵ binh trinh sát quân Hán phát hiện ra.
Cái chết của Hô Trù Tuyền khiến vị trí Thiền Vu bỏ trống, khiến các thế lực lớn trên thảo nguyên không ngừng tranh đoạt.trong nội bộ Hung Nô không ngừng xảy ra nội chiến và giết chóc, cuối cùng con trai của đại tù trưởng bộ tộc Vân Đan là Đạt Man dưới sự ủng hộ của Hán vương Lưu Cảnh, vào mùa thu năm thứ hai đã có được vị trí Thiền Vu.
Mà lúc này Nam Hung Nô nguyên khí bị tổn thương nghiêm trọng, đã không còn sức xuôi xuống phía nam, lại bị người Tiên Ti ở mạn bắc dòm ngó.
Đề xuất Tiên Hiệp: Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)