Chương 990: Người nhà đến thăm

Chương 990: Người nhà đến thăm

Những trận bão tuyết liên tục khiến quân Hán bị vây khốn ở huyện Cao Nô, nhất thời khó có thể rút về Quan Trung, nhưng quân Hán lương thảo sung túc, lại thu được mấy vạn lều bạt nên hơn một trăm vạn tướng sĩ quân Hán đều ổn định quân tâm, kiên nhẫn đợi bão tuyết chấm dứt.

Trưa nay Lưu Cảnh vẫn như thường cùng các đại tướng quân phê duyệt điệp văn trong đại trướng, đây là một công văn khá gấp do một ngươi đưa tin từ Lạc Xuyên lên phía bắc.

Tuy rằng huyện Cao Nô bị bão tuyết càn quét nhưng Lạc Xuyên lại là thung lung bị núi cao hai bên ngăn cản khiến tuyết thế nhỏ đi rất nhiều, đi lại tuy khó khăn nhưng vẫn có thể đi bộ một mạch được.

Lúc này, một thị vệ đứng ở cửa đại trướng bẩm báo: - Khởi bẩm điện hạ, ngoài đại doanh có một thị vệ vương phủ cầu kiến.

Lưu Cảnh ngẩn ra, từ vương phủ đến đây, có ai trong nhà gửi thư sao? Hắn lập tức ra lệnh: - Dẫn y đến gặp ta!

Không lâu sau người đi cùng thị vệ vào đại trướng không ngờ lại là một nữ tử, nàng thi lễ rồi vội kêu lớn: - Khởi bẩm điện hạ, phu nhân bị nhốt ở thung lung Thanh Thạch, xin điện hạ mau chóng đến đón.

Lưu Cảnh nghe không hiểu, hỏi lại: - Ngươi đang nói cái gì, ai bị nhốt ở thung lũng Thanh Thạch?

- Là Tiểu Kiều phu nhân, phu nhân cùng chúng tiểu nhân từ Quan Trung lên phía bắc, dọc đường coi như thuận lợi, nhưng đến thung lũng Thanh Thạch thì bão tuyến tràn đến, xa ngựa không thể đi tiếp, chúng ta lo thân thể phu nhân không chịu nổi phong hàn nên ta mới đến báo tin trước cho điện hạ, thỉnh cầu điện hạ cứu trợ.

Lưu Cảnh bỗng dưng đứng lên, gấp giọng quát: - Mau chuẩn bị đội lạc đà, lập tức đến thung lũng Thanh Thạch.

Trong lòng Lưu Cảnh cũng âm thầm oán giận, người trong nhà hắn sao có thể để Tiểu Kiều đi lên phía bắc trong lúc này cơ chứ, bão tuyết lớn như vậy, các nàng là nữ nhân sao có thể chịu được. Nghĩ đến then thể yếu đuối của Tiểu Kiều, lòng hắn như lửa đốt.

Quân Hán thu được hơn một nghìn con lạc đã chuyên để bốc xếp và vận chuyển vật tư trong doanh trại quân Hung Nô. Những con lạc đà này đều cao lớn cường tráng, vừa có thể vận chuyển hàng hóa, vừa có thể làm vật cưỡi, được hắn và hơn ngàn binh lính khác ngày ngày luyện tập nên đều rất thuần thục.

Lưu Cảnh và hơn một ngàn thị vệ khác đều cưỡi lạc đà, được nữ thị vệ kia dẫn dắt nhằm thằng vào cơn bão tuyết đi thẳng đến phía nam thung lũng Thanh Thạch.thung lũng Thanh Thạch chính là cửa ngõ của Lạc Xuyên, là một thung lũng sâu dài chừng hai trăm dặm bị tuyết đọng rất dày, tuy nhiên phía nam gió không lớn lắm, chỉ là tuyết rơi quá dày đặc thôi.

Ra khỏi cốc, gió lạnh lập tức gào thét, bão tuyết càn quét, đừng nói đến xe ngựa không thể đi lại, cho dù là cưỡi ngựa cũng cực kì khó đi. Đoàn người của Tiểu Kiều phải tránh trong thung lũng, mặc dù có nhiều tuyết đọng nhưng vẫn khá hơn ở bên ngoài rất nhiều.

Tiểu Kiều và hai thị nữ ngồi trong xe ngựa, các nàng lấy những chiếc chăn bông rất dày trùm lên người, mùa đông lạnh đến cả người run rẩy. Hai trăm binh lính hộ tống các nàng đốt lên hai đống lửa, ai nấy chen chúc trước đống lửa sưởi ấm, uống rượu ăn lương khô.

Lúc này, trời đã tối, các nàng bị kẹt lại suốt một ngày, vừa đói vừa khát, thị nữ lấy lương khô ra, đưa một miếng cho Tiểu Kiều: - Phu nhân, người ăn một chút điểm tâm đi!

Tiểu Kiều lắc đầu: - Các ngươi ăn đi, ta chưa muốn ăn.

Lúc này trong lòng tiểu Kiều cũng hơi có chút hối hận, nàng nghe nói chiến tranh đã kết thúc liền nói với Đào Trạm là muốn đến huyện Cao Nô thăm tướng quân. Đào Trạm không có kinh nghiệm về phương bắc, mà nàng cũng rất lo lắng cho trượng phu nên đã đồng ý.

Không ngờ đến đại tuyết ở Quan Trung và đại tuyết ở huyện Cao Nô không hề giống nhau. Không ngờ gặp phải bão tuyết, tuyết đọng vượt quá đầu gối, xe ngựa căn bản không thể đi lại, Tiểu Kiều thềm thở dài, lo lắng qua khung cửa xe nhìn về phía bắc, tướng quân sao vẫn chưa đến đón mình?

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng xôn xao, bọn lính đều đứng dậy, một nữ thị vệ chạy đến trước xe ngựa, phấn khích nói với Tiểu Kiều: - Phu nhân, điện hạ đến!

Tiểu Kiều mừng rỡ, chỉ thấy một đột lạc đà rất đông. Trên lưng con lạc đà cao lớn dẫn đầu hính là trượng phu của nàng Lưu Cảnh, lúc này trong lòng tiểu Kiều lại có chút bất an, không biết Lưu Cảnh có trách nàng tự mình vượt bão tuyết đến đây không?

Lưu Cảnh nhảy xuống lạc đà, bảo thị vệ: - Trời đã tối rồi, đêm nay chúng ta ở lại thung lũng, sáng mai xuất phát!

Bọn lính đều có chuẩn bị, gỡ lều trại từ trên lưng lạc đà xuống, bắt đầu dựng trại trong thung lũng. Lúc này Lưu Cảnh bước nhanh đến xe ngựa, cửa sổ mở ra, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Tiểu Kiều, không để Lưu Cảnh mở lời, Tiểu Kiều đã giành nói trước: - Nếu chàng trách thiếp, thiếp sẽ lập tức trở về!

Lưu Cảnh mỉm cười, giơ tay đỡ lấy gương mặt xinh đẹp của nàng, dùng bàn tay ấm áp vuốt ve gương mặt lạnh lẽo của nàng, dịu dàng nói:

- Có ấm hơn chút nào không?

Tiểu Kiều cảm nhận được bàn tay ấm áp của trượng phu, được hắn ôn nhu ân cần thăm hỏi, sống mũi cay cay, suýt nữa thì òa khóc. Lưu Cảnh trìu mến mở cửa xe bế nàng ra, ôm nàng thật chặt vào ngực mình.

Lúc này Tiểu Kiều thấy xung quanh không có người mới nhỏ giọng làm nũng Lưu Cảnh: - Thiếp đói rồi!

Lưu Cảnh cười to, nắm tay nàng nói: - Đi theo ta!

Bọn lính đã đốt lến hơn mười đống lửa trại, ngồi túm tụm lại vừa nướng thịt vừa nói chuyện. Lưu Cảnh nắm tay Tiểu Kiều đi đến trước một đống lửa nhỏ. Hai thị nữ vội vàng trải một tấm thảm hoa bên cạnh, Lưu Cảnh ôm Tiểu Kiều ngồi xuống, thấy hai thị nữ lạnh đến run người lên liền cười nói: - Các ngươi cũng ngồi xuống sưởi ấm đi!

Lúc này có mấy thị vệ mang một miếng thịt dê đã được sơ chế cẩn thận đến, Lưu Cảnh nói: - Ta tự làm được rồi, các ngươi lui ra đi! Mấy thị vệ lui ra, Lưu Cảnh lấy miếng thịt dê chậm dãi đưa lên ngọn lửa nướng, cười nói với Tiểu Kiều: - Đêm nay chúng ta ăn thịt dê nướng, uống rượu sữa dê, ở trong lều trướng để một lần thưởng thức cảm giác làm dân du mục.

Tiểu Kiều chưa từng thử làm chuyện này, trong lòng rất hứng thú, vội vàng nói:

- Để thiếp thử xem!

Lưu Cảnh đưa tấm sắt dùng để nướng thịt dê cho nàng, lại tự tay chỉ bảo: - Cứ cuốn thật chậm như vậy, nướng một lần thì phết lên một lớp tương, sau đó lại tiếp tục nướng.

Hai thị nữ rót ra hai chén rượu, đưa cho bọn họ: - Phu nhân, người nghỉ ngơi đi, để chúng em đến nướng!

Tiểu Kiều lắc đầu: - Ta muốn nướng chơi xem, các em hãy uống rượu đi, đêm nay có thể thoải mái một chút, không cần giữ lễ tiết.

Lưu Cảnh thấy nàng đã nhìn đám thị nữ bên cạnh rất lâu, lại thấy bên kia vui vẻ nói cười liền hiểu được tâm tư của các nàng, nhận lấy chén rượu cười nói: - Chắc các ngươi ở đây cũng không được tự nhiên, vậy thì các ngươi hãy sang bên kia đi!

Hai thị nữ sợ đến mặt xám ngoét, đồng loạt quỳ xuống. Suốt dọc đường Tiểu Kiều cùng các nàng đi lên phía bắc đều rất vui vẻ hòa thuận, thấy các nàng sợ hãi như vậy vội vàng dịu dàng nói: - Tướng quân là có ý tốt, các em cứ đi đi, không cần ở lại hầu hạ đâu.

Hai thị nữ lúc này mới chậm rãi lui ra, rất nhanh liền nghe thấy tiếng cười nói lanh lảnh của hai nàng, Lưu Cảnh lắc đầu nói: - Ở cùng với ta vô vị đáng sợ đến vậy sao?

Tiểu Kiều tự nhiên cười nói, đưa đồ nướng cho hắn:

- Thân phận chàng như vậy, các nàng đâu dám làm càn trước mặt chàng? Đừng nói là các nàng, cho dù là tiểu nữ cũng lo chọc giận chàng, bị chàng đưa vào lãnh cung.

Lưu Cảnh tay trái nướng thịt, tay phải ôm eo nàng, ôm nàng vào ngực mình, cúi đầu dùng môi hôn lên khuôn mặt nàng cười nói: - Tuyết rơi lớn như vậy còn dám chạy đến tìm ta, có phải lòng nàng nhớ phu quân như ánh trăng rằm, lúc nào cũng vẹn tròn trong sáng?

Đôi mắt Tiểu Kiều sáng lấp lánh, thấp giọng nói: - Chỉ có câu này thôi sao?

Lưu Cảnh ngẫm nghĩ một chút, từ từ nói: - Nghĩ đến phu quân như ánh trắng tròn, không bao giờ tàn lụi

Nhỡ phu quân như ánh trăng rằm, lúc nào cũng vẹn tròn trong sáng.

Tiểu Kiều trong lòng ngạc nhiên thán phục hai câu thơ tuyệt mỹ của phu quân mình. Lưu Cảnh không để nàng tiếp tục nghĩ ngợi, uống một ngụm rượu cười nói: - Ta để hai thị nữ lui xuống là vì muốn nàng rót rượu cho phu quân.

Tiểu Kiều mỉm cười, tránh khỏi cánh tay của hắn, bưng bầu rượu lên châm hai chén rượu, hai tay bưng đến trước mặt Lưu Cảnh: - Mời phu quân!

Lưu Cảnh đón lấy hai chén rượu, một hơi uống cạn sạch, nói với nàng: - Nàng cũng uống đi!

Tiểu Kiều rất ít khi uống rượu, nhưng hôm nay nàng rất vui nên cũng rót cho mình một chén. Nàng nâng chén rượu lên, cười nói: - Thiếp kính phu quân một ly!

Lưu Cảnh chạm ly với nàng, lại uống một hơi cạn sạch chén rượu, Tiểu Kiều cũng chầm chậm uống hết một chén rượu sữa dê, gương mặt liền ửng hồng. Lúc này thịt dê đã chín vàng, thơm nức. Lưu Cảnh lấy dao cắt ra hai miếng, đặt vào trong đĩa rồi đưa cho nàng cười nói: - Dùng dao cắt ăn, ăn to nói lớn, uống rượu sảng khoái mới xứng là bậc nữ trung hào kiệt!

Tiểu Kiều nhận lấy chiếc đĩa, nhẹ nhàng lắc đầu nói: - Nữ trung hào kiệt không cần ăn to nói lớn, không cần sảng khoái uống rượu, mà nên là người cùng các đáng nam nhi kề vai sát cánh, xung trận giết địch mới phải.

Trong thung lũng ngập tràn tiếng cười, mọi người đều vui vẻ ăn thịt uống rượu. Tiểu Kiều ăn mấy miếng thịt trong đĩa, lại uống thêm hai chén rượu là đã hơi say, nàng sóng mắt như nước, duyên dáng nhìn Lưu Cảnh, nhìn dáng người cao lớn khôi ngô của phu quân, nàng không khỏi có chút xuân tâm rạo rực, rúc vào lòng hắn ha ha nhỏ giọng cười nói: - Phu quân cố ý chúc say ta, hay là đêm nay có ý đồ xấu phải không?

Lòng Lưu Cảnh rung lên cười nói: - Nàng nói thử xem?

- Không được đâu, người ta đi cả chặng đường rất mệt rồi, chàng phải thương ta một chút chứ.

- Vậy được rồi! Đêm nay ta ngủ ở một trướng khác, để nàng nghỉ ngơi cho tốt.

Tiểu Kiều lẳng lặng cấu hắn một cái, cắn môi nhỏ giọng nói: - Chàng khờ thật ấy!

Lưu Cảnh rốt cuộc không kìm nổi, lôi nàng đứng dậy đi đến doanh trướng. Đại trướng của hắn đã bố trí xong xuôi, là trướng tròn hai tầng, trong trướng trải thảm rất dày, có chậu than hồng đặt bên trong, không khí ấm áp như mùa xuân vậy.

Lưu Cảnh dắt Tiểu Kiều vào trong trướng liền ôm chặt nàng vào lồng ngực, cúi đầu tìm môi nàng. Tiểu Kiều vươn hai tay ôm lấy cổ hắn, đôi môi anh đào uyển chuyển đón chào, hai người gắt gao kề môi.

Lưu Cảnh dục hỏa bốc lên cao, tay vươn vào bên trong vạt áo nàng, tùy ý vuốt ve thân thể mềm mại bóng loáng của nàng, xoa nắn đôi gò bồng đào mềm mại. Tiểu Kiều nhắm hai mắt lại, đón nhận sự vuốt ve mơn trớn của trượng phu.

Khi Lưu Cảnh định cởi váy của nàng ra thì Tiểu Kiều lại giữ tay hắn lại: - Đừng! Bây giờ mọi người còn chưa ngủ, để bọn họ ngủ rồi, thiếp thân sẽ lại hầu hạ phu quân. Nàng nũng nịu nhỏ nhẹ nói.

Lưu Cảnh lại lắc đầu, cười nói: - Đây là vương trướng, nàng nghĩ rằng ai có thể tùy tiện xông vào đây?

- Nhưng

Lưu Cảnh không để cho nàng cơ hội cự tuyệt nữa, tay lại thò vào trong quần nàng, vỗ về chơi đùa hạ thân nàng. Trài tim Tiểu Kiều như bị hòa tan, nàng nhắm mắt lại để phu quân thỏa sức mơn trớn.

Tuy rằng bên ngoài lều từng cơn gió lạnh thấu xương vẫn đang rít gào, tuyết lớn tích tụ dày đặc nhưng trong đại trướng là xuân ý dạt dào, tình chàng ý thiếp. Tiểu Kiều thấp giọng thở gấp, lay động lòng người. Một đêm này, Lưu Cảnh hết lần này đến lần khác đưa nàng đến đỉnh cao cực lạc.

Đề xuất Tiên Hiệp: Hung Mãnh Nông Phu
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN