Chương 991: Tâm tư của Kiều Liên

Chương 991: Tâm tư của Kiều Liên

Sáng sớm hôm sau, Lưu Cảnh tỉnh dậy sau giấc ngủ say, trong trướng tối đen, cũng không biết giờ là lúc nào rồi. Bỗng nhiên màn trướng được vén lên, một tia nắng rọi vào, Tiểu Kiều mặc một chiếc váy dày nhẹ nhàng bước vào, tay nàng bê khay trà, ánh nắng xuyên thấu qua chiếc váy, thấp thoáng hiện ra vóc dáng yểu điệu xinh tươi của nàng.

- Tướng quân, cuối cùng chàng đã tỉnh rồi!

Nghe thấy giọng nói, Lưu Cảnh như thể đang nằm mơ, hắn còn cho rằng tối qua mình đã có một giấc mơ xuân, nhưng đúng là giọng của Tiểu Kiều, hắn ngửi thấy mùi thơm phảng phất, liền lắc đầu cười nói: - A Liên, sao ta cứ nghĩ tối qua như đang nằm mơ vậy.

- Tối qua chàng nằm mơ đấy, sáng nay thiếp mới tới đây.

Tiểu Kiều tức giận đáp lại một câu, quỳ xuống trước mặt hắn, rót một chén trà nóng đưa cho Lưu Cảnh.- Uống xong trà rồi dậy đi! Trời dã sáng rõ rồi, mọi người đều đã thu dọn xong, chỉ đợi chàng hạ lệnh xuất phát.

Lưu Cảnh nhận lấy chén trà uống một hơi cạn sạch, sau đó đứng lên vươn vai, cười nói: - Giấc ngủ này lại tới tận khi trời sáng rõ, đây là lần đầu đấy!

Tiểu Kiều bật cười, đứng dậy kéo màn trướng, khiến cho gió lạnh trong lành thổi vào đại trướng, quét đi mùi rượu trong trướng, Lưu Cảnh giờ mới chú ý đến trang phục của nàng, chỉ thấy bên trong nàng mặc chiếc váy dài mỏng màu trắng, bên ngoài khoác chiếc áo nhỏ màu đỏ, chân đi giày da hươu, đầu búi tóc và được giữ bởi một cây trâm bạc, mặc dù ăn vận giản dị nhưng khó che được vẻ đẹp sắc nước hương trời của nàng, da thịt trắng nõn như ngọc, hai con ngươi như nước mùa thu, nàng cười tươi nhìn quanh.

Trong lòng Lưu Cảnh lại nóng lên, hắn tiến đến ôm nàng vào ngực, hôn vào đôi môi nàng: - Tối qua quên hỏi nàng, sao nàng lại tới đây?

Tiểu Kiều hé miệng cười: - Thiếp đến vì có ba việc, một là báo tin vui cho chàng, Bao Nương đã sinh hạ một đứa con cho chàng, hai mẹ con bình an.

Lưu Cảnh lập tức mừng rỡ, đồng thời lại có chút xấu hổ, hắn lại quên mất chuyện này, tính ra Bao Nương đã sinh ở tháng trước rồi, sớm biết thì tối qua mình có thể công bố chuyện vui này trước mặt mọi người, thế nhưng hắn lại cứ quên mất.

Tiểu Kiều nhìn ra vẻ xấu hổ trong mắt Lưu Cảnh, không khỏi bật cười, lúm đồng tiền ở hai má bồng bềnh như hào quang.

- Đại tỷ nói chắc chắn chàng sẽ quên mất việc này, bảo thiếp gặp thì phê bình chàng một trận trước đã, thiếp còn không tin, quả nhiên như thế, chàng nói xem, bảo thiếp phê bình chàng thế nào?

Lưu Cảnh nói nhỏ hai câu bên tai nàng, nàng xấu hổ ửng đỏ mặt, liền lườm hắn một cái, gắt giọng: - Tối qua đã thế rồi, sao chàng vẫn đang nghĩ đến chuyện này?

- Nàng biết mấy tháng nay ta

Không đợi hắn nói tiếp, Tiểu Kiều liền đưa bàn tay như ngọc ra che miệng hắn lại, cuống quít nói: - Thiếp biết, thiếp biết, chàng đừng nói nữa, thiếp sẽ nói đến chuyện thứ hai.

- Nàng nói đi! Lưu Cảnh cười hì hì nhìn giai nhân trước mắt.

Chuyện thứ hai, đoán là chàng sẽ lập tức quên thiếp, tỷ tỷ của thiếp đến rồi.

Lưu Cảnh ngẩn ra, trong lòng vui sướng phát điên, cuối cùng Đại Kiều đã tới, Đại Kiều để lại cho hắn một kỉ niệm khắc cốt ghi tâm, mấy tháng nay vẫn quanh quẩn trong lòng, khi hắn nghe tin Đại Kiều đã tới, có thể nào khiến hắn không mừng rỡ khôn xiết chứ.

- Nàng ấy tới lúc nào? Lưu Cảnh lại truy hỏi.

Tiểu Kiều thấy vẻ vui mừng khó giấu của hắn, không khỏi buồn bã đáp: - Ta đã nói rồi mà, trong lòng chàng đại tỷ quan trọng hơn ta, trước đây chàng một mực không chịu cưới ta, chính là vì đại tỷ, đúng không?

Lưu Cảnh ôm chặt nàng, áy náy nói: - Ta một mực không cưới nàng, là vì sợ thất lễ với nàng, không muốn đơn giản nạp nàng làm thiếp, cho đến khi phụ thân của nàng tới, ta mới quyết định cưới nàng, hơn nữa khi đó Tưởng Thượng thư nói muốn lấy nàng, trong lòng ta lúc ấy cực kỳ căm tức, nàng thật sự cho rằng ta không để ý đến nàng sao?

Tiểu Kiều biết không thể độc chiếm trái tim người đàn ông được, hắn nói như thế cũng giải tỏa được mối lo trong lòng nàng, nàng lại hỏi: - Tỷ đến sau khi chàng xuất binh chưa được bao lâu, cùng tới huyện Lam Điền với phụ thân, giờ đang sống cùng với chúng ta, tỷ không cho thiếp viết thư bảo chàng, nói chỉ là đến thăm thiếp, không cần quá phiền toái mọi người.

Mặc dù đây là ngữ điệu che giấu của Đại Kiều, nhưng trong lòng Lưu Cảnh vẫn có chút không thoải mái lắm, hắn không muốn đối diện với một Đại Kiều lãnh đạm, có điều giờ hắn không có thời gian nghĩ sâu sa đến việc này, liền gật đầu không đề cập đến nữa.- Vậy chuyện thứ ba là gì?

Lúc này, Tiểu Kiều thấy một gã thị vệ ngoài trướng bước vào, liền cười nói: - Hãy xuất phát trước đi! Trên đường thiếp sẽ nói cho chàng.

Tâm trạng Lưu Cảnh rất vui, hắn nhìn thấy tuyết bên ngoài đã ngừng rơi, ánh mặt trời le lói, chiếu xuống cả vùng đất trắng xóa, màu bạc bao bọc giữa trời đất, một thế giới màu trắng trong suốt.

Lưu Cảnh cũng biết không thể kéo dài thời gian nữa, nếu không sẽ khiến đám Triệu Vân lo lắng, hắn liền dặn dò gã thị vệ: - Thu dọn doanh trướng, chuẩn bị xuất phát!

Không lâu sau, mọi người đã thu dọn xong mười mấy doanh trướng cuối cùng, đóng gói chất lên lạc đà, một gã thị vệ dắt lạc đà của Lưu Cảnh tới, Lưu Cảnh chỉ vào nó cười nói với Tiểu Kiều:

- Ta với nàng cùng cưỡi một con, trên đường có thể ngắm cảnh tuyết rơi.

- Đây là lạc đà sao? Thiếp chưa bao giờ cưỡi nó. Tiểu Kiều muốn thử nhưng lại có phần sợ sệt.

Lưu Cảnh tiến lên vỗ vỗ vào con lạc đà của mình, lạc đà chậm rãi quỳ xuống, Lưu Cảnh xoay người cưỡi lên lạc đà, hắn đưa tay ra ôm Tiểu Kiều lên, để nàng ngồi phía trước mình, hắn kéo lấy dây cương, lạc đà từ từ đứng dậy, Tiểu Kiều lập tức cảm thấy mình cao dần lên, có chút sợ hãi, may mà có hai cánh tay của Lưu Cảnh giữ chặt nàng ở hai bên, một lát sau, nàng mới dần thích ứng với điểm lợi khi cưỡi lạc đà, quả thực thoải mái hơn nhiều so với cưỡi ngựa, nàng nhanh chóng tìm được một thú vui khác, đó là có thể dõi mắt trông về phía xa.

- Lên đường!

Cùng với tiếng hét to của thị vệ, đội quân chậm rãi xuất phát, đi dọc theo khe núi hướng đến thế giới phương bắc màu trắng.

Tuyết đã ngừng rơi, lớp tuyết đọng dày đặc vượt quá đầu gối người, len vào cả đùi, mặc dù tuyết trắng đọng dày nhưng lại không gây trở ngại gì cho đám lạc đà chân dài.

Đội lạc đà như thể đang dạo bước nhàn nhã, lững thững đi trên đường, Tiểu Kiều rúc vào ngực Lưu Cảnh, trước mắt là cảnh tuyết đẹp không sao tả xiết, cách đó không xa là huyện thành Cao Nô phủ trắng bởi tuyết, cành cây trở thành những thỏi bạc mập mạp, xa xa dãy núi tựa như một con rắn khổng lồ có sống lưng màu trắng, vươn vào trong mây mù sương khói mờ mịt ở phía xa hơn.

Giờ khắc này, như thể toàn bộ trời đất đều nối thành một thể, vô cùng đồ sộ, đây là một cảnh tượng cực kỳ rung động đối với Tiểu Kiều đã sinh sống rất lâu ở Giang Nam, nàng ngơ ngác ngắm nhìn cảnh đẹp trước mắt, bất giác, cả trái tim nàng đều hòa vào trong vẻ tinh khiết của trời đất.

Lưu Cảnh cúi đầu, hôn vào vành tai nhỏ xinh của nàng, cảm nhận được sự lạnh buốt trên đối má, liền ôm chặt nàng vào trong áo khoác của mình đầy yêu thương: - Trở về nghỉ ngơi thật tốt đi!

Tiểu Kiều rúc vào lồng ngực hắn, trong lòng cảm thấy hạnh phúc lớn lao, có một sự lệ thuộc vô tận vào hắn, nhưng lại sợ có một ngày hắn sẽ vứt bỏ mình, nàng vẫn luôn thấy phiền muộn không hiểu nổi.

Lúc này, Lưu Cảnh cười hỏi: - Nàng còn chưa nói chuyện thứ ba đâu đấy, là gì thế?

- Thiếp suýt nữa quên, thật ra cũng không có gì, chỉ là ta thay mặt cho các thê tử của chàng tới thăm chàng, xem chàng có cưới Công chúa Hung Nô hay là Công chúa người Khương không.

- Nếu ta cưới Công chúa Hung Nô thì sao? Lưu Cảnh cười nói.

- Nếu chàng thật sự đã cưới Công chúa gì đó, vậy không cần ta đến hầu hạ chàng nữa, tối nay ta sẽ trở về. Nói xong, nàng cười mỉm nhìn Lưu Cảnh, đợi câu trả lời của hắn.

Lưu Cảnh đương nhiên biết đây chỉ là nói đùa, đây thật ra là do thê tử Đào Trạm cố ý sắp xếp, hắn cưới Tiểu Kiều làm thiếp chưa được vài ngày đã xuất chinh, thê tử liền bảo nàng tới chăm sóc mình, cũng là để thắt chặt tình cảm, nghĩ tới đây, hắn không khỏi thầm cảm kích sự chu đáo của thê tử.

Lưu Cảnh nhéo vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng cười nói: - Trong thời gian chiến tranh, quân doanh không cho phép phụ nữ ngủ lại, vì thế kể cả có mấy chục Công chúa Hung Nô, cũng chưa chắc đã lại gần được người ta, nàng có thể trở về báo cáo kết quả, cứ nói tướng quân giữ mình như ngọc, không bị nữ sắc dụ dỗ.

Tiểu Kiều nghe hắn nói rất thú vị, liền bật cười khanh khách.- Ý của chàng là nói, ta cũng không được ngủ lại đại doanh của chàng sao?

- Nàng có thể ở trong huyện thành Cao Nô, có tòa nhà rất đẹp

- Thiếp hiểu!

Tiểu Kiều cười ngắt lời của hắn: - Chàng đều giấu mấy chục Công chúa Hung Nô trong huyện Cao Nô, đương nhiên không cần ngủ lại quân doanh rồi, có phải không?

- Vậy thì mời phu nhân đi kiểm tra!

Tiểu Kiều che miệng cười khẽ.- Ta nhất định sẽ kiểm tra kỹ, cả hầm ngầm cũng không bỏ qua.

Tiểu Kiều đi một mạch về phía bắc, tối qua hầu hạ Lưu Cảnh quả thực có chút mệt mỏi, Lưu Cảnh biết cơ thể nàng mỏng manh, liền thúc lạc đà chạy nhanh về phía bắc, giữa trưa đã tới đại doanh, Lưu Cảnh bảo thị vệ về doanh trại báo cho Triệu Vân trước, còn hắn trực tiếp đi tới huyện thành, đám thị vệ đã sắp xếp một tòa nhà ở trong huyện thành.

Tòa nhà này từng là chỗ ở của Ô Hoàn Vương Lỗ Tích, cho dù Lỗ Tích rất ít khi ở đây, mà phần lớn thời gian y đều ở trong lều trại, nhưng đúng là y đã có một tòa nhà người Hán tuyệt đẹp.

Tòa nhà rộng khoảng chục mẫu, các kiến trúc đều tinh xảo hoa mỹ, trong đình viện trồng kín đủ loại cây cối hoa cỏ, vào mùa xuân hạ là lúc trăm hoa đua nở, trong nhà biến thành biển hoa.

Dù lúc này đã là mùa đông giá rét, nhưng tòa nhà trong tuyết lại mang một nét đẹp khác, tòa nhà được giữ gìn rất tốt, không cần dọn dẹp, chỉ cần đặt thêm một số đồ dùng sinh hoạt là có thể vào ở.

Tiểu Kiều và các a hoàn bảo vệ nàng bước vào tòa nhà, nàng quả thực cũng có phần mệt mỏi nên thu xếp qua một chút là đã thiêm thiếp, Lưu Cảnh không quấy rầy nàng nghỉ ngơi, lập tức quay về quân doanh.

Trong phòng ấm áp như mùa xuân, Tiểu Kiều ngả người trên chiếc giường êm, nhìn chậu than cháy bùng bùng nhưng lòng vẫn đang suy nghĩ, trong đầu không ngừng xuất hiện hình ảnh đứa trẻ mập mạp trắng trẻo mà Bao nương sinh ra, nàng khát vọng có được đứa con của mình biết bao.

Lần này nàng không nề hà vất vả lên phương bắc tìm phu lang là bởi có một tâm nguyện rất lớn, đó là nàng khát vọng có thể mang thai đứa con của mình.

Đề xuất Voz: Căn nhà kho
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN